Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 66


Hai ngày thi đấu, Phương Trầm đúng nghĩa bị "nhốt trong phòng tối" ở khách sạn, giận đến mức chửi từ Sith đến Burr nghìn lần trong lòng, cả cái nhà Bolton này không có ai là tốt lành hết!


Thi đấu kết thúc trở về, Phương Trầm vội vàng chạy ngay sang nhà Joey đón Coco.


Lúc sang đến nơi, Joey đang chơi với Coco, trên sàn bày một đống nút bấm.


Thấy bọn họ tới, Joey hớn ha hớn hở nói, "Tao dạy Coco nói chuyện được rồi nè!"


Sith liếc anh ta một cái, "Tao nghĩ mày nên đi khám não ấy."


"Thật mà!"


Joey thấy hắn không tin, lập tức ra hiệu cho Coco biểu diễn.


Coco đang quấn lấy Phương Trầm vẫy đuôi lia lịa, nghe thấy tiếng huýt sáo của Joey thì tỏ vẻ không kiên nhẫn đi sang, giơ móng ấn lên một nút.


Âm thanh điện tử vang lên [Đói rồi].


Phương Trầm tròn mắt ngạc nhiên.


Sith hờ hững quét mắt qua, "Được, thu hồi, mang hết về nhà."


"Ê! Mày đúng là cái đồ..."


Joey tức muốn khóc.


Ôm Coco và cả một đống đồ chơi mới về nhà, Phương Trầm vui như Tết, mấy hôm nay nhớ cún con chết đi được, thế là cậu ôm nó hôn tới tấp, đáng tiếc mới hôn được mấy cái đã bị Sith chặn lại.


Người đàn ông cau mày nói, "Bẩn."



Nói xong lại sợ Phương Trầm không vui, thế là bổ sung một câu, "Cho nó đi tắm trước đã."


Phương Trầm chớp mắt nhìn hắn, "Tắm xong là được hôn rồi?"


... Cũng không được.


Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của người đàn ông, Phương Trầm suýt thì phì cười, chọc chọc má Sith, "May mà em không có con, không thì nhìn anh có vẻ không phải là một người bố tốt."


Người đàn ông híp mắt, "Hửm?"


Hắn thấp giọng, "Em gọi anh là daddy cũng được, anh chỉ đối tốt với một mình em thôi."


"..." Lại nói mấy thứ bậy bạ.


Coco mơ mơ hồ hồ kẹt giữa hai người, sủa gâu gâu hai tiếng, thế là bị Sith nhéo tai, "Im đi, ồn chết đi được."


*


Nhưng cũng nhờ gửi sang nhà Joey mấy hôm mà Coco đã học được cách nằm trong ổ của mình, không còn đòi trèo lên giường nữa.


Phương Trầm tắm xong chui vào chăn, lại bị Sith bới ra, sấy khô tóc rồi mới cho cậu đi ngủ, Phương Trầm buồn ngủ muốn chết, vừa nằm về lại đã rúc vào lòng người đàn ông, chẳng mấy chốc đã ngủ say lì bì.


Mãi đến nửa đêm, Sith mới thấy có gì đó không ổn.


Hơi thở của người bên cạnh rất nặng nề, người đàn ông mở mắt ra, cau mày đặt tay lên trán cậu, nóng như than.


Sắc mặt Sith trầm hẳn xuống, khẽ đẩy vai Phương Trầm, thấp giọng gọi tên cậu.


Nhưng Phương Trầm vẫn không mở mắt, chỉ có lông mi khẽ động, miệng phát ra những âm thanh mơ hồ.


Sao hắn lại không phát hiện ra cậu bị ốm chứ.



Người đàn ông vừa chán nản vừa tự trách, nhanh chóng xuống giường, lấy điện thoại gọi đi.


Mãi một lúc lâu sau Phương Trầm mới cố gắng mở mắt ra, "Sao thế ạ..."


Giọng khàn đặc.


Đầu lông mày của Sith sắp xoắn lại với nhau, hắn thấp giọng dỗ cậu, "Em sốt rồi bé cưng, chúng ta phải gặp bác sĩ thôi."


Sao cơ?!


Đầu óc bị thiêu cháy đến mức trì trệ thoáng cái ầm ầm vận hành trở lại, cậu lắc đầu nguầy nguậy, trốn vào chăn, khàn giọng nói, "Không đi bệnh viện!"


Cậu từng xem trên mạng, thấy bệnh viện ở nước ngoài cực kỳ đáng sợ, dùng kim tiêm to bằng cái ống hút.


"Ngoan nào."


Sith giữ vai cậu, thấp giọng nói, "Không đi bệnh viện, anh gọi bác sĩ gia đình tới."


À...


Cái nghèo đã giới hạn trí tưởng tượng của cậu.


Nhưng không phải đi bệnh viện là mừng rồi.


Phương Trầm ngoẹo đầu tựa vào vai Sith, yên tâm tiếp tục mê man.


Đến lúc tỉnh lại thì phòng đã sáng trưng, Phương Trầm nhìn chằm chằm trần nhà, lại nghiêng đầu nhìn đồng hồ, đã là trưa hôm sau.


Cậu ngủ lâu vậy cơ á!


Người không còn tí sức nào, đầu óc cũng choáng váng.



Cừu nhỏ khẽ xoay cổ, "Hình như còn hơi hơi, cứ như như ngồi tàu lượn siêu tốc í."


Sith, "..."


Hắn mím môi, giọng nói hơi lạnh, "Bác sĩ bảo em bị cảm lạnh."


Cừu nhỏ thoáng chột dạ, "Ồ, chắc do điều hoà nhà..."


Người đàn ông hờ hững ngắt lời cậu, "Anh xem lại camera rồi, hôm qua em đi dắt chó, áo khoác cũng không mặc."


Phương Trầm im luôn.


Lần đầu tiên thấy Sith lạnh mặt với cậu, trông cũng khá đáng sợ, cừu nhỏ ngập ngừng hai giây, bỗng nhiên ôm đầu, "Ui da, đau đầu..."


Người đàn ông lại cau mày, "Sốt nữa hả? Để anh đo nhiệt độ cho em."


Phương Trầm vội vàng túm tay hắn, "Anh không mắng thì em mới không đau nữa."


Lúc này Sith mới nhận ra cậu giả vờ, bất lực nhéo nhẹ tai cậu.


Nhưng thiếu niên cũng đã ốm thành thế này, hắn không nỡ nói gì thêm, đưa chiếc cốc đặt ở bên cạnh qua, "Thuốc cảm pha nước, uống đi."


Phương Trầm ngoan ngoãn nhận lấy, uống một hơi cạn sạch.


Uống xong, Sith lại đưa cho cậu một cốc nước mật ong, Phương Trầm uống một ngụm, khẽ l**m môi, cố ý hạ giọng hỏi, "Nghe nói lúc bị sốt người sẽ rất nóng, có thật không ạ?"


Cậu biết người đàn ông sẽ không nỡ xuống tay với mình lúc này, bèn cố ý trêu chọc hắn.


Sith híp mắt nhìn Phương Trầm, ánh mắt tối đi, mấy giây sau, hắn bỗng nhiên cầm cốc mật ong lên, cũng uống hai ngụm.


Thiếu niên ngớ người nhìn động tác của hắn, "Anh làm gì đó?"



Sith thản nhiên đáp, "Anh uống thử xem đây là mật ong hay là nước pha thuốc k*ch d*c, sao em uống xong trông như càng nóng hơn thế."


--- Lời tác giả ---


*Về tác dụng kỳ diệu của bộ nút bấm cho thú cưng


Từ ngày đem bộ nút bấm ở nhà Joey về, Coco cũng rất thích, hễ ấn [Đói rồi] là Phương Trầm lại mở gói đồ ăn vặt.


Sau lần bấm thứ tám trong cùng một buổi sáng, Sith hừ lạnh, "Ăn khoẻ như vậy, hay là mang đi xét nghiệm đi, biết đâu lại lẫn cả gen heo nữa."


Phương Trầm rất bảo vệ bé con nhà mình, lập tức trừng hắn, "Anh thì biết gì! Đất nước em có câu ăn được là phúc đó!"


Người đàn ông khẽ nhướn mày, không nói gì nữa.


Buổi tối Phương Trầm tắm xong đi ra, chợt thấy Sith cầm bộ nút bấm, mặt không biểu cảm đi về phía cậu.


Âm thanh điện tử vang lên tiên tục.


[Đói rồi]


[Đói rồi]


[Đói rồi]


[Đói rồi]


[Đói rồi]


Cừu nhỏ hoảng hồn!


Người đàn ông khẽ nhếch môi.


"Bé cưng à, ăn được là phúc."


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 66
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...