Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 51


Tù binh bị ép vào tường, sắp không giữ nổi khẩu súng trong tay.


Rõ ràng là đi chơi CS cho vui, còn chưa kịp thể hiện tài năng gì nữa mà! Sao có thể dễ dàng bị bắt như vậy được chứ?! Không có tí trải nghiệm chơi game nào hết á a a a!


Phương Trầm dồn hết sức lực từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ để đẩy Sith ra, người này được đục ra từ đá à? Đẩy kiểu gì cũng không nhúc nhích! Thậm chí còn nghe thấy tiếng cười khinh bỉ phát ra từ cổ họng hắn.


"Ư --"


Phương Trầm cố gắng giãy dụa, cuối cùng cũng đẩy được Sith ra một xíu xiu, đôi mắt xinh đẹp giận dữ trừng hắn, "Không thì anh nổ súng bắn chết em luôn đi, đừng có giở trò gì khác! Anh anh anh... anh không được như vậy!"


Sith suýt thì bật cười.


Hắn ung dung nói, "Người đã nằm trong tay anh rồi, còn muốn mặc cả điều kiện với anh?"


Phương Trầm nghẹn họng.


Cậu không vui đá chân Sith một cái, rồi ngừng, lại không chịu được tò mò hỏi, "Sao anh biết em ở đây?"


Người đàn ông không hôn tiếp nữa, chỉ vùi đầu vào hõm cổ của Phương Trầm, thay vì nói là một con sói dữ, thì lại càng giống một con chó lớn hơn.


"Anh gặp Joey ở điểm hồi sinh, cậu ta nói em đi về hướng này."


Phương Trầm: "..." Quân phản bội!


Nhưng dù sao cũng chỉ là trò chơi, hai người không dây dưa quá lâu, Phương Trầm không chịu đi cùng Sith, nhất quyết khoác chiếc balo nhỏ của mình, "Chúng ta phải tuân thủ luật chơi! Lần sau gặp lại, em không tha cho anh đâu! Cứ đợi đấy!"


Người đàn ông khẽ nhướn mày.



Hắn đứng nhìn cừu nhỏ rời đi, thiếu niên vì thân hình nhỏ mà lại ôm cây súng to nên nhìn rất ngốc, đi được mấy bước lại quay đầu cảnh giác nhìn xung quanh, rồi cắm cúi chạy tiếp, Sith bị dáng vẻ của cậu chọc cười, cũng chậm rãi bước theo sau.


Trên đường đi Phương Trầm lại gặp Joey vừa từ điểm hồi sinh đi ra, cậu tức giận giơ súng bắn liền mấy phát, may mà kỹ năng bắn súng quá kém, nhưng dù vậy thì Joey vẫn tránh né đến là chật vật.


"Cậu làm cái gì vậy! Trần -- Á! Không! Chúng ta là đồng đội mà! Đừng như vậy chứ!"


Phương Trầm giận đùng đùng giơ súng, "Anh cũng biết chúng ta là đồng đội! Thế sao anh còn đi mách lẻo với Sith vị trí của tôi!"


Joey xoè hai tay, tỏ vẻ vô tội, "Anh đây không đánh lại cậu ta, còn có lựa chọn nào khác đâu."


Phương Trầm tức giận, lại nã thêm hai phát đạn.


Joey vừa trốn vừa giơ súng lên, "Ông đây bắn lại đấy! Nhóc --"


Vừa nói đến đây, trong tầm mắt có thêm Sith đang chậm rãi đi tới, đứng phía sau cách cừu nhỏ không xa, bình tĩnh nhìn anh ta.


Joey mắng thầm một câu, quay đầu bỏ chạy.


Khi anh ta cho rằng trước mặt chỉ là một con cừu nhỏ vô hại, thì đằng sau cậu chính là một con sói xám hung ác đang rình rập.


Cừu mượn oai sói!


Bắn trật mấy phát doạ cho Joey cong đuôi chạy, Phương Trầm đắc ý hừ hừ hai tiếng, lau mồ hôi trên chóp mũi, vác súng lên vai, nghênh ngang đi tiếp về phía trước.


Sith đi đằng sau chẳng biết làm sao với cậu, khoé môi hơi cong lên, đáy mắt đều là dịu dàng, tiếp tục lững thững theo sau cậu.


Mãi đến nhá nhem tối, trận đấu kéo dài bốn tiếng mới kết thúc.


Cuối cùng Phương Trầm đeo một cái ba lô đầy cờ, nghiễm nhiên trở thành người thắng cuộc với điểm số cao nhất.



Cậu vui muốn chết, suýt thì chạy vòng vòng trước mặt Sith, người đàn ông cố nhịn cười, giữ vai cậu, "Được rồi, đừng chạy nữa, em không mệt à?"


Đương nhiên là mệt rồi, vận động suốt một buổi chiều, giờ hai cái đùi của Phương Trầm đã mềm nhũn như cọng bún rồi.


Nhưng đây là lần đầu tiên cậu chơi một trò k*ch th*ch đến vậy, cừu nhỏ phấn khích đến mức khuôn mặt cũng đỏ lên, lọt vào mắt Sith, chẳng khác nào một miếng bánh kem dâu ngọt ngào ngon miệng.


Hắn giúp Phương Trầm tháo đồ bảo hộ xuống, không nhịn được véo nhẹ má cừu nhỏ một cái, "Bọn họ đang chuẩn bị đi ăn, em muốn đi không? Không muốn thì chúng ta đi ăn riêng."


Phương Trầm nghĩ nghĩ, "Đi cùng đi!"


Sith cười nhẹ, "Được."


Lúc ra ngoài, Joey nhân lúc Phương Trầm đi trả cờ kéo Sith sang một bên tám chuyện, "Sao rồi? Nhóc ấy đổ mày chưa?"


Đụng chỗ nào không đụng.


Sith lạnh mặt nhìn Joey, "Mày rảnh lắm à?"


Joey giơ hai tay lên, "Xin đó, tao hỏi thăm quan tâm mày thôi mà."


Anh ta nhìn sắc mặt của Sith, biểu cảm cực kỳ khoa trương, "Không thể nào, chẳng lẽ tụi mày vẫn chưa yêu đương? Nhưng tao cứ có cảm giác tụi mày..." Rất giống một cặp vợ chồng già.


Đối diện với ánh mắt u ám của Sith, Joey lặng lẽ nuốt những lời còn lại vào bụng.


Joey e hèm một tiếng, "Hay để tao giúp mày nha, nể mặt mày dạo này hay cho tao đồ ăn Trung Quốc, phải công nhận là tài nấu nướng của mày rất được, chỉ có điều hình thức hơi xấu."


Anh ta còn đặc biệt nhấn mạnh, "Mày phải biết, trong chuyện tình cảm, anh đây là chuyên gia đấy."


Sith lười biếng phẩy tay, "Không cần, tao theo em ấy, làm gì khiến em ấy vui thì tao làm."



Joey sốt ruột muốn nói thêm gì đó, nhưng Phương Trầm đã lạch bạch chạy ra, anh ta chỉ đành ngậm miệng.


Sith mở nắp chai nước bổ sung năng lượng rồi đưa cho Phương Trầm, giọng nói dịu dàng, "Uống thêm đi, chạy cả chiều mất nước nhiều, uống bù lại."


Phương Trầm chu môi, "Cái này không ngon."


Nói thì nói thế, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy rồi ngửa đầu tu hơn nửa chai.


Sith khen cậu, "Ngoan."


Joey đứng một bên chứng kiến nguyên một màn này, biểu cảm một lời khó nói hết.


Này mà còn nói chưa yêu?


Đây là chưa yêu á???


Hai người này chơi trò tình thú đấy à.


Nhà hàng do Joey đặt, nói là của bạn anh ta mở, phòng bao rất rộng rãi, thoải mái cho tất cả bọn họ cùng ngồi một bàn.


Anh ta còn cố tình nói với Phương Trầm, "Sith bảo nhóc thích ăn bánh ngọt nên bạn anh chuẩn bị cả bánh rồi đó, lát đưa lên cho nhóc trước."


"Cảm ơn ạ." Phương Trầm nghĩ nghĩ, "Vậy chúng ta hoà nhé."


Joey cười "ha ha", "Ôi trời! Nhóc đáng yêu thế, anh đã hiểu vì sao Sith mê nhóc thế rồi."


Phương Trầm ngượng ngùng len lén liếc sang Sith, không may là người đàn ông cũng đang mỉm cười nhìn cậu, bốn mắt nhìn nhau, thấy rõ ý cười trong mắt hắn, Phương Trầm chỉ cảm thấy mặt nóng lên, vội bối rối quay đi.


Lần trước ăn với đám bạn của Sith là ở nông trường, lần này Phương Trầm đã quen hơn thoải mái hơn, không còn lúng túng như trước.



Vào trong phòng, Sith giúp Phương Trầm treo áo khoác, lại kéo ghế cho cậu, chờ Phương Trầm ngồi xong mới ngồi xuống bên cạnh.


Một loạt động tác thuần thục như nước chảy mây bay, rõ ràng đã làm đến quen, Joey bên cạnh nhìn đến mức há hốc mồm.


Sith thường xuyên luyện tập với bọn họ, nhưng vì gia thế nên tính cách có hơi cao ngạo, đã ngồi quen vị trí trung tâm của mình, chưa từng kéo ghế cho ai.


Joey luôn biết Sith rất thích Phương Trầm, nhưng tại một khoảnh khắc mới cảm thấy, có lẽ không chỉ là thích.


Hắn yêu Phương Trầm.


Sith cắt bít tết thành miếng rồi đưa đến trước mặt Phương Trầm, mọi người nói chuyện rôm rả, Sith cũng chỉ thi thoảng mới đáp lại một hai câu, phần lớn thời gian đều tập trung vào Phương Trầm, còn chủ động tìm chuyện để tán gẫu với cậu, sợ cừu nhỏ chán.


"Đã có ngày thi chưa?"


Nhắc đến chuyện này, Phương Trầm tức thì xìu xuống.


Cậu bĩu môi, nói nhỏ, "Rồi, sau lễ Giáng Sinh."


Sith làm như vô tình hỏi, "Đêm Giáng Sinh em có kế hoạch gì chưa?"


Ể?


Phương Trầm nghĩ ngợi, "Chắc trường sẽ tổ chức hoạt động gì đó, nhưng em không muốn tham gia, không có hứng thú."


"Không thích thì khỏi đi." Sith khéo léo dẫn dắt, "Anh đến đón em, chúng ta cùng nhau đón Giáng Sinh, được không?"


Phương Trầm bỗng nổi hứng, tò mò hỏi, "Anh có biết làm gà nướng không?"


Sith cười cười với cậu, "Chỉ làm món em thích ăn."


Giữa bàn cơm, hai người không để ý đến sự tồn tại của những người khác mà chụm đầu nói chuyện riêng, thi thoảng Sith lại ghé đầu, nói chuyện bên tai Phương Trầm, bầu không khí cực kỳ thân mật.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 51
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...