Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 50


Phương Trầm từ chối rất dứt khoát, "Không đi!"


Sith như khẽ thở dài, "Bé cưng, có phải anh làm chưa đủ tốt không?"


Không hiểu vì sao câu chuyện bỗng nhiên chuyển hướng khiến Phương Trầm ngẩn ra, lạnh lùng trên mặt sắp không giữ được nữa.


"Rõ ràng là anh đang theo đuổi em, nhưng chưa từng hẹn hò tử tế với em lần nào, lẽ ra chúng ta phải đi xem một buổi concert, xem một bộ phim, hoặc là lái xe trên đường cao tốc đuổi theo mặt trời lặn, lẽ anh anh phải đưa em đi làm tất cả những điều lãng mạn trên đời, để em vui."


Sith lại đội lên lớp mặt nạ nhã nhặn, giống như một quý ông nói năng khéo léo trong bữa tiệc tối, giọng nói nhẹ nhàng, trầm thấp dễ nghe.


Ngọn lửa nho nhỏ trong lòng Phương Trầm phụt tắt.


Cậu cầm cốc nước, ngập ngừng hỏi, "Anh định đưa em đi đâu đó?"


Người đàn ông khẽ cười, "Airsoft. Có hứng thú không?"


Bắn súng nhập vai?


So với đi xem concert hay xem mấy thứ nghệ thuật tao nhã gì đó, rõ ràng trò này hợp ý cừu nhỏ hơn nhiều, mắt Phương Trầm sáng lên, gật đầu liên tục, "Cái này thì được!"


Sith nhân cơ hội xoa đầu Phương Trầm, "Được, ăn cơm xong rồi chúng ta đi."


Vì là trò chơi nhóm, đông người mới vui, Sith gọi luôn cả hội bạn trong câu lạc bộ, dù sao trước đây từng chơi chung ở nông trường nên hẳn là Phương Trầm sẽ đỡ ngại hơn.


Trên đường đi, Sith ghé siêu thị mua vài lon nước tăng lực và đồ ăn nhanh.


Phương Trầm tò mò hỏi, "Lâu lắm hả?"


"Vận động mạnh, nên phải chuẩn bị ít đồ bổ sung năng lượng."


Trong lúc nói chuyện, Phương Trầm đã bóc thanh chocolate cắn một miếng, còn không quên giải thích, "Vậy để em bổ sung trước một ít."


Sith nhìn cậu bật cười, "Nói trước nhé, khi vào sẽ chia đội ngẫu nhiên, chưa chắc chúng ta đã cùng một đội."


"A!"



Phương Trầm kinh ngạc, hơi lo lắng, "Thế phải làm sao?"


Biểu cảm của Sith lại rất thản nhiên, "Không sao cả, hai đội đều cùng một sân, nhất định sẽ gặp thôi. Chỉ là --"


Hắn cố tình ngừng hai giây, nhướn mày, "Nghĩ trước phải xin anh tha thế nào đi, biết đâu anh lại mềm lòng lén tha cho em."


Phương Trầm hừ một tiếng, "rắc" một phát cắn gãy thanh chocolate lớn, "Anh đừng có khinh người!"


Không biết có phải do cái miệng quạ đen của Sith hay không, lúc bốc thăm, Phương Trầm vậy mà lại không cùng đội với Sith thật, mạnh miệng thì vui đấy, nhưng khi thấy Sith ở phe địch, Phương Trầm vẫn hơi hoang mang.


Joey tiến đến, "Trầm! Chúng ta cùng đội này! Nhóc yên tâm, anh nhất định sẽ bảo vệ cậu."


Cám ơn nhá.


Càng lo hơn!


Tuy trong lòng hoang mang, nhưng trên mặt Phương Trầm vẫn rất nghiêm nghị, nhất là lúc gặp Sith, cậu còn cố tình ôm trang bị đi qua mặt anh, mặt lạnh tanh, ra vẻ lạnh lùng.


Sith nắm cổ áo cậu kéo lại.


"Làm gì đó!" Cừu nhỏ xù lông, "Anh muốn đầu hàng ngay bây giờ chứ gì?"


"Giúp em mặc đồ bảo hộ." Sith bất đắc dĩ cười cười, "Trang bị phải mặc chuẩn, nếu không khi đạn hơi bắn trúng vẫn sẽ đau đấy."


Khí thế của Phương Trầm trong nháy mắt xẹp lép, nhỏ giọng đáp "ò" một tiếng.


Phòng thay đồ không lớn, hai người chen chúc trong một phòng có hơi chật, người đàn ông cúi người, siết chặt đai lưng của Phương Trầm, đảm bảo áo khoác bên ngoài không bị bung ra.


"Lát nữa vào trong đừng chạy lung tung, tìm chỗ an toàn rồi đợi anh đến tìm em."


Phương Trầm ngơ ngác, "Anh tìm em thế nào chứ?"


Người đàn ông bình thản đáp, "Hạ hết đám khác là còn mỗi em rồi."


"..."


Phương Trầm nghiêm túc đáp, "Thôi em cứ tránh xa anh ra cho lành, em sợ anh hạ cả em luôn."



Người đàn ông bật cười, nâng cằm Phương Trầm, "Vậy thì em trốn cho kỹ vào, đừng để anh bắt được."


Đeo găng tay xong, Sith gõ nhẹ vào mặt nạ bảo hộ của Phương Trầm, giọng nói mang theo ý cười, "Chơi vui nhé, bé cưng."


Luật chơi thật ra rất đơn giản, đội nào giành được nhiều cờ màu nhất thì thắng.


Sân chơi ở ngoài trời, diện tích rất lớn, được thiết kế thành một thị trấn bỏ hoang, nhìn rất thật, trên bản đồ được phát cho Phương Trầm có cả trạm xăng.


Hai đội bị tách ra, cửa vào cũng không cùng một chỗ.


Joey đi với Phương Trầm, vỗ ngực bốc phét, "Cùng đội với anh đây là thắng chắc rồi, anh là tay súng cừ khôi đó."


Phương Trầm ôm súng nghiêm túc gật đầu, "Tin anh đấy."


Ban đầu vẫn khá thuận lợi, bọn họ tìm được hai lá cờ trong một căn phòng trống, Phương Trầm vội cho vào balo, chợt nghe thấy âm thanh gì đó bên ngoài, Joey lập tức nói, "Có người, rút."


Phương Trầm luống cuống ôm ba lô chạy theo anh ta, "Vì sao... vì sao phải rút chứ, không phải anh là tay súng cừ khôi à?"


Joey cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước, "Nhóc không hiểu, chiến thuật này của anh gọi là tránh tiêu hao thể lực --"


Lời còn chưa dứt, chỉ nghe "bộp!" một tiếng, trước ngực Joey đã bị bắn trúng, thuốc nhuộm màu đỏ lan ra.


Cả hai đều sững sờ.


Phương Trầm phản ứng cực nhanh, lập tức cắm đầu chạy tiếp, tiếng súng phía sau vang lên không ngừng, may mà địa hình nơi này khá phức tạp, nhiều chướng ngại vật, Phương Trầm cứ thế chạy mất.


Cậu không dám dừng lại, cắm đầu cắm cổ mà chạy về phía trước, đến tận khi xung quanh im ắng hẳn mới tìm một căn phòng trống trốn vào.


Đã lâu rồi không vận động tốn sức như vậy.


Phương Trầm thở hồng hộc, hai cái đùi đã mỏi nhừ, bèn ngồi bệt luôn xuống đất.


Joey đúng là chẳng đáng tin chút nào!!


Ăn liền hai thanh năng lượng, uống thêm ít nước, Phương Trầm mới khôi phục xíu xiu thể lực, cậu mở bản đồ ra xem, thì phát hiện bản thân đã chạy đến tận mép bản đồ.


Vậy chắc chỗ này là an toàn nhất nhỉ.



Phương Trầm còn đang do dự có nên ở lại đây thêm một lát nữa không, dù sao chạy ra ngoài cũng bằng chịu chết.


Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng động gì đó.


Trong hoàn cảnh này, dù chỉ là một cành cỏ lay cũng khiến Phương Trầm nháy mắt trở nên cảnh giác.


Cậu lập tức đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy cửa nhìn ra ngoài, con đường nhỏ trống trải, chẳng có gì cả.


Nên đi không?


Trong hai giây chần chừ này, bên cạnh thình lình có một cánh tay vươn tới, đẩy mở cửa.


Mọi chuyện chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt, Phương Trầm còn chưa phản ứng lại thì đã bị ép vào tường, người đàn ông nắm eo cậu, ấn người về sau, còn cố tình chặn trước đầu gối cậu.


"Bắt được em rồi."


Trái tim Phương Trầm đập thình thịch, nhưng rất nhanh đã thấy rõ người trước mắt, hơi yên lòng, "Sith..."


Chưa kịp nói hết câu, cán súng của người đàn ông đã đặt bên eo cậu, giống như giây tiếp theo cậu có thể sẽ bị hắn loại ngay lập tức.


Thiếu niên mở to hai mắt, khó mà tin nổi nhìn Sith.


"Chạy lâu vậy mà vẫn chưa nghĩ xong hả? Phải nịnh nọt anh thế nào đây?" Người đàn ông chậm rãi lên tiếng.


Diễn lố quá rồi đấy!


Giỏi chơi trò hành động vậy sao không đi đóng phim luôn đi.


Phương Trầm thở phì phì trừng hắn, "Thả em ra!"


Người đàn ông cười vui vẻ, "Miệng vẫn cứng nhỉ."


Hắn cúi đầu, chóp mũi khẽ chạm vào mũi cậu, "Rõ ràng dễ thương thế này mà, cho anh nếm thử một miếng được không? Ừm... anh nói như thế, bé cưng nghe hiểu chứ?"


--- Lời tác giả ---


Hẹn hò x



Nhân cơ hội sờ mó bé cưng


*tiểu kịch trường*


Gần đây Phương Trầm cực kỳ mê cosplay, đã thử mấy nhân vật, Sith có hơi không vui, cảm thấy cừu nhỏ của hắn bị nhiều người nhìn vào như vậy thật khó chịu.


Một ngày nào đó khi Phương Trầm trở về, Sith nói mình cũng muốn cos.


Cừu nhỏ giật mình, "Anh? Anh cos cái gì cơ?"


Sith mặt không đổi sắc, "Tình nhân yêu đương vụng trộm với em ở bên ngoài."


Cừu nhỏ, "..."


Người đàn ông ôm cậu vào lòng dụ dỗ, "Cưng à, chúng ta đi khách sạn đi..."


Nghe có vẻ cũng khá k*ch th*ch.


Đầu óc Phương Trầm nóng lên, gật đầu đồng ý.


Suốt từ chiều hôm trước đến nhá nhem tối ngày hôm sau, Phương Trầm mới lảo đảo theo Sith về nhà, chân như bước trên mây.


Kết quả vừa vào đến cửa, người đàn ông đã bế bổng cậu lên, sắc mặt lạnh lùng, giọng điệu tức giận.


"Bé cưng, trên người em có mùi của kẻ khác."


"Đừng nói với anh là em lén lút sau lưng anh yêu đương vụng trộm đấy."


Cừu nhỏ: ???


Tối đó, Sith chơi cos lần thứ hai với cậu.


Người chồng trừng phạt chàng vợ nhỏ ra ngoài ăn nem.


Ba ngày sau, Phương Trầm thậm chí không thể xuống giường.


Từ đó trở đi, cậu không bao giờ nhắc đến cos gì nữa, thậm chí chỉ nghe thấy từ đó thôi đã sinh ra phản ứng muốn trốn chạy.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 50
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...