Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 48
Không ai quá đáng hơn Sith nữa rồi.
Đôi mắt Phương Trầm đỏ hoe như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.
Lại cúi đầu nhìn thử.
Đã từ... trở nên...
Phương Trầm rốt cuộc không chịu nổi nữa, cố lấy hết dũng khí để nói chuyện tử tế với Sith, ít nhất là yêu cầu hắn đừng làm vậy với mình nữa.
"Sith, xin anh đừng bắt nạt em nữa --"
Cậu thực sự không còn chỗ nào để bắt nạt tiếp rồi, một con cừu nhỏ đáng thương.
Sith khẽ cười, giọng nói trầm thấp, tuyệt đối không cho thương lượng:
"Không ngoan, hơn nữa không phải anh đang bắt nạt em." Lời nói của Sith không chừa một con đường sống nào cho cậu, trong ánh mắt lành lạnh loé ra những tia sáng sắc nhọn, khiến người ta chỉ cần bị nhìn một cái thôi cũng run rẩy không ngừng.
Quanh người Sith còn có hơi thở áp bách như phát ra từ trong xương tuỷ thuộc về kẻ mạnh, thậm chí không cần đến gần, chỉ cần đứng từ xa liếc mắt một cái đã khiến đối phương không còn sức chống cự.
Phương Trầm đã sắp thành con cừu đông lạnh, người đàn ông giữ sau gáy cậu, căn bản không hề dùng sức, nhưng không hiểu sao cậu vẫn thấy khó thở.
Phương Trầm theo bản năng giãy dụa, vì thiếu oxi mà khuôn mặt đỏ lên, cảm giác sợ hãi chưa từng có này khiến cậu há miệng muốn nói gì đó, nhưng hầu kết vừa di chuyển đã chạm vào tay anh.
"Sith...! Anh, anh phải... anh thả em ra!"
Dùng sức quá lớn rồi, thậm chí dần dần như muốn g**t ch*t cậu, hay là nói, càng như muốn ăn sạch cậu, nuốt vào bụng, không chừa lại một mẩu xương vụn.
Người như vậy, Phương Trầm ở trước mặt hắn thậm chí không thể phản kháng, trở thành con cừu nhỏ đợi bị làm thịt, quả thật đã trở thành cừu nhỏ...
Sự kiềm chế, nhẫn nhịn, còn có sự dịu dàng mà Sith bày lên mặt lâu nay đều đã bị xé thành từng mảnh nhỏ.
Hắn phô bày bản chất thật của chính mình trước mặt Phương Trầm.
Đây mới là hắn.
Như một con thú hoang hung bạo bước ra từ đấu trường, trên người mang theo mùi máu và hơi thở tàn bạo, tuy khi đối diện với người thương đã cẩn thận thu lại những chiếc răng nanh, nhưng sự tàn nhẫn trong xương vẫn không thể bị mài mòn tiêu diệt hết.
Phương Trầm chỉ cảm thấy mình như một cây cung bị kéo căng, chỉ cần dùng thêm sức là sẽ đứt phựt.
Còn cậu thì... chỉ là con mồi nhỏ bé, không thể phản kháng, chỉ biết run lên trong vòng tay anh.
May mà cuối cùng người đàn ông cũng dừng lại.
Cừu nhỏ vĩnh viễn không học được cách thở.
Bàn tay của người đàn ông chậm rãi di chuyển từ chiếc cổ mảnh khảnh lên đến cằm, ngón tay thô ráp ấn lên cánh môi cậu, miết nhẹ.
Người đàn ông khen "Bé cưng ngoan lắm."
Giây tiếp theo, bé cưng ngoan trong miệng hắn đá mạnh một cái vào đùi người đàn ông.
"Đồ lừa đảo! Đồ khốn nạn! Anh chỉ biết bắt nạt em thôi!!"
(*) đọc đến lần thứ 2 mới nghĩ ra chỗ dừng lại không phải là không làm gì nữa dừng lại mà là làm xong rồi mới dừng lại :>>>
Thật sự là...
Là...
Phương Trầm thậm chí không nghĩ ra được từ ngữ nào để mắng hắn!
Cừu nhỏ giận điên, liên tục đấm đá, người đàn ông lại không hề tránh đi, thấp giọng dỗ dành, "Anh sai rồi, bé cưng, anh xin lỗi, em biết mà, anh không nhịn được."
Không nhịn được, không nhịn được!
Lời của mấy kẻ đê tiện!
Sao lại không nhịn được? Toàn là nguỵ biện.
Dỗ dành hồi lâu mới khiến bộ lông dựng lên của cừu nhỏ hơi xẹp xuống, Sith áp tới hôn lên hai má cậu, "Giờ chúng ta về, nhé?"
Phương Trầm bĩu môi gật đầu.
Đau --
Bị cắn quá ác, vừa rồi còn không có cảm giác gì, bây giờ bị áo cọ lên, đau muốn rơi nước mắt luôn.
Phương Trầm đỏ mắt trừng Sith, "Đều tại anh!"
"Bé ngoan, để anh xem thử."
"Xem đi! Anh xuống tay không biết nhẹ nhàng hơn à?"
Sith chỉ thấy chân răng ngứa ngáy, hận không thể cắn thêm hai miếng.
Nhưng hắn biết mình không thể nổi lửa thêm nữa, nếu không cừu nhỏ sẽ bị hắn doạ khóc thật mất.
Cuối cùng chẳng còn cách nào, áo cũng không dám bỏ xuống, vừa buông cừu nhỏ liền trợn mắt, Sith chỉ đành bảo người mang urgo đến, cẩn thận dán lên cho cậu.
Khuôn mặt của Phương Trầm đã đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu.
Đáng giận!
Giờ còn không thèm giả vờ nữa rồi.
Phương Trầm xị mặt, cả giận nói, "Trừ điểm! Em phải trừ điểm anh!"
"Anh sai rồi, bé cưng, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi."
...
Bởi vì rất tức giận nên buổi tối Phương Trầm cương quyết đòi về ký túc xá. Còn tưởng bạn cùng phòng ngủ rồi, ai ngờ đèn phòng khách vẫn sáng trưng, bạn cùng phòng ôm gói khoai tây chiên ngồi xem đá bóng, vừa thấy cậu về lập tức quay sang nhìn chằm chằm cậu.
Phương Trầm bị cậu ta nhìn chằm chằm cũng chột dạ, đầu cúi thấp hơn.
Bạn cùng phòng chậm rãi mở miệng, "Ông --"
Trái tim Phương Trầm đã trôi lên đến cuống họng.
"Hôm nay ông diễn đỉnh vãi! Cái bộ đồ kia ông mặc vào cũng đáng yêu dã man!" Bạn cùng phòng đứng phắt dậy, đưa điện thoại về phía cậu, "Tôi còn chụp cho ông mấy tấm nè."
Phương Trầm nhẹ nhàng thở ra, cười cười với cậu ta, "Cám ơn nhé!"
Dù sao cũng chưa buồn ngủ, Phương Trầm bèn ngồi xuống sô pha xem đá bóng với bạn cùng phòng.
Giữa chừng âm báo điện thoại vang lên hai lần, Sith nhắn tin hỏi cậu đang làm gì, nhưng Phương Trầm còn giận nên không trả lời.
Bạn cùng phòng đánh hơi có mùi dưa, bèn áp sát vào cậu, "Yêu đương rồi? Cái người lúc trước hay gọi điện cho ông ấy hở?"
Phương Trầm hơi xấu hổ, "Phải... Không phải! Còn chưa đâu."
Bạn cùng phòng nhún vai, "Lại còn chơi trò mập mờ nữa."
Vành tai Phương Trầm đỏ lên, cừu nhỏ trong lòng la hét ỏm tỏi.
Là Sith đang đùa giỡn cậu!
Tối nay mới đùa giỡn xong một phen đây! Hu hu!
"Đúng rồi." Bạn cùng phòng bỗng lại nháy mắt với cậu một cái, "Gần đây tôi phát hiện ra một chuyện, ký túc xá của bọn mình thường xuyên có một chiếc xe sang đậu bên dưới, mấy lần dậy đi vệ sinh tôi đều thấy, sáng ra thì không thấy nữa, không biết có phải đậu cả đêm không."
Cậu ta thở dài, "Lẽ nào có anh zai lắm tiền nào vào đây ở? Sao tôi chưa gặp bao giờ nhỉ."
Mí mắt Phương Trầm nhảy lên.
Không phải chứ.
Chắc là không phải đâu...
Cậu hơi do dự, cuối cùng vẫn lề rề đứng dậy, giả vờ đi rót nước, làm bộ làm tịch uống hai ngụm rồi vờ như vô tình đi đến cạnh cửa sổ.
Ký túc xá có lắp đèn đường, Phương Trầm đưa mắt là thấy chiếc xe màu đen dừng bên dưới.
Đó là xe của Sith.
Phương Trầm sững sờ.
Hắn không về sao?
Vừa nãy bạn cùng phòng còn nói, chiếc xe này thường xuyên đậu ở đây...
Trái tim cậu bỗng đập loạn, bàn tay bất giác nắm chặt chiếc cốc, bạn cùng phòng ở phía sau gọi mấy tiếng, cậu mới hoàn hồn.
"Ngơ ngác gì đó."
Phương Trầm lẳng lặng nhìn cậu ta mấy giây, bỗng đặt cốc xuống, cầm áo khoác chạy ra ngoài, lúc đến cửa mới quay đầu nói, "Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến, tối nay... chắc là không về đâu."
"À! Được!"
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 48
10.0/10 từ 25 lượt.
