Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 47
Phương Trầm cắn răng, chôn đầu xuống, giọng nói phát ra trở nên ồm ồm, "Anh ngậm miệng đi."
Sith cười vui vẻ, càng ôm chặt người trong lòng hơn, bàn tay to đỡ mông của thiếu niên, qua lớp vải vẫn cảm nhận được từng ngón tay nóng bỏng.
Đôi tai của Phương Trầm đỏ bừng như có thể nhỏ ra máu.
Sao Sith lại có thể...
Háo sắc như vậy chứ...
May mà rẽ thêm một ngã nữa là tới nơi, Sith thả cậu xuống, rồi nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu đi tiếp, hai người bước vào một lối cầu thang đi xuống cũ kỹ nhìn như đã bị bỏ hoang.
Xung quanh vừa đổ nát vừa tối mịt khiến Phương Trầm hơi sợ, theo bản năng đi sát vào người đàn ông.
Đi hết con đường này, trước mắt bỗng mở ra không gian rộng lớn, mơ hồ có tiếng hò hét, tiếng nhạc và tiếng trống.
Một cánh cửa sắt chắn ngang lối đi.
Người đàn ông bấm mấy con số trên khóa mật mã, "cạch" một tiếng, cửa sắt mở ra, hắn dắt Phương Trầm đi vào.
Khung cảnh trước mắt gây ấn tượng quá mạnh, hai mắt Phương Trầm mở to, như một chú cừu nhỏ lạc vào khu rừng rậm nồng nặc mùi thú dữ.
Toàn bộ sàn đấu ngầm chìm trong ánh đèn mơ hồ, mùi khói thuốc và mùi rượu quyện lại với nhau, lẫn với tiếng ồn ào cười nói, khiến nơi này giống như khung cảnh trong một bộ phim điện ảnh hỗn loạn.
Sith nhẹ nhàng bóp tay Phương Trầm, "Đi dạo một vòng trước."
Phương Trầm hoàn hồn, vội gật đầu.
Đi tiếp vào bên trong là một quầy bar đơn giản, thậm chí còn có bartender đứng đó bày mấy cái ly, nhưng phần lớn người đến nơi này đều chọn cầm thẳng cả chai rượu trắng mà tu.
Không giống với những nơi tổ chức thi đấu chính quy, phía trung tâm là một cái lồng sắt, bên trong chính là sàn đấu, có một trận đấu đang diễn ra, người xem vây kín bên ngoài, không nghe rõ là hò hét hay chửi rủa, đủ thứ âm thanh pha tạp đinh tai nhức óc cùng lúc chui vào tai.
Thay vì nói là quyền anh, chi bằng nói đây là những cuộc vật lộn, từng cú đấm nặng nề đánh lên da thịt, tính chất bạo lực bị đẩy lên cực hạn.
Phương Trầm nhìn đến chết lặng, hít sâu mấy lần, rồi càng nắm chặt tay Sith hơn.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, "Sợ à?"
Có lẽ là bị không khí của nơi này ảnh hưởng, ánh mắt của người đàn ông trở nên tối hơn, trong lòng có thứ cảm xúc nào đó cuồn cuộn lên, rồi lại không ngừng phình to, muốn nhân cơ hội tràn ra ngoài, ở một nơi thế này, luôn có thể khơi dậy bản năng dã thú trong lòng người.
Nếu là trước đây, thấy cừu nhỏ sợ hãi Sith nhất định sẽ ôm lấy cậu mà dỗ dành, nhưng bây giờ thì khác, cảm xúc tối tăm hoang dã trong lòng hắn đang muốn trỗi dậy, ánh mắt không thể xem là dịu dàng từ trên cao nhìn xuống thiếu niên, tựa như đang nghĩ bắt đầu ăn từ nơi này cũng rất được.
Phương Trầm bị người đàn ông nhìn chằm chằm thì lại càng sợ.
Hàng lông mi khẽ run, cậu không nhịn được l**m cánh môi, "Ở đây loạn quá, hay là... chúng ta về trước đi."
Sith thong thả mở miệng, lần đầu tiên từ chối lời thỉnh cầu của cậu, "Vội gì chứ, xem thêm một lúc nữa."
Trận đấu trong lồng sắt đang đến hồi kết thúc.
Một gã tóc đỏ bị hạ gục, tiếng la hét trỗi dậy, đó là của những kẻ thắng tiền, có những người mắng, hẳn là đã đặt cược sai chỗ.
Không ai quan tâm đến quyền thủ đã ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh kia.
Phương Trầm mềm lòng, không thể nhìn tiếp màn đó, bèn nhắm mắt, muốn lùi vào ngực của người đàn ông, nhưng bị Sith nhẹ nhàng giữ vai, cúi đầu, tiến đến bên tai thiếu niên.
"Bé cưng, trận sau anh lên đánh, em cổ vũ cho anh nhé?"
Gì cơ?
Hai mắt Phương Trầm mở lớn, "Không-- Anh đừng đi, sẽ bị thương đấy!"
"Không đâu, bọn họ không thắng được anh."
Sith như vừa khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai của thiếu niên.
Phương Trầm không khuyên được hắn, cuối cùng chỉ có thể uy h**p, "Anh thề đi, không được bị thương."
"Anh thề, nếu không bé cưng cứ trừ điểm anh."
Sith cúi đầu hôn cậu, "Đánh xong chúng ta về nhà, hửm?"
Cừu nhỏ hơi do dự, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Cậu bám vào bệ cửa sổ, thò đầu ra nhìn xuống, sàn đấu trong lồng sắt đã được tẩy rửa sạch sẽ, trọng tài đi lên tuyên bố quyền thủ tiếp theo sẽ lên sàn, có lẽ cái tên Sith Bolton mang đến sức hút chưa từng có, từng đợt reo hò vang lên như sấm dậy.
Đám người rẽ ra một lối đi, Sith đã thay quần áo, anh cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ bó sát và quần đùi, cơ thể rắn chắc lộ ra, khí thế hoàn toàn áp đảo.
Trần đấu bắt đầu.
Phương Trầm căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy rịn mồ hôi, trái tim treo lên cuống họng, nhìn chằm chằm bên dưới không chớp mắt.
Đừng bị thương, tuyệt đối đừng để bị thương.
Cừu nhỏ liên tục cầu khấn Bồ Tát trong lòng phù hộ cho Sith, niệm hai lần mới phản ứng lại, vội vã sửa miệng.
Thượng Đế phù hộ, Thượng Đế phù hộ.
Sau một tiếng còi, những nắm đấm rơi xuống.
Theo sau là những tiếng hú hét hò reo, đẩy không khí lên cao trào.
Đúng như lời Sith nói, người nơi này không đánh lại hắn.
Giống như ở nơi sàn đấu ngầm này, hắn càng được phát huy tự do hơn, mỗi quyền hạ xuống đều mang theo sức mạnh kh*ng b*.
Âm thanh của mỗi cú đấm nện xuống da thịt bị khung cảnh ồn ào xung quanh lấn át, Phương Trầm chỉ có thể mở to mắt nhìn từng cú từng cú đấm kia.
Giống như mỗi cú đấm này hạ xuống, dù là nện lên người ai, những tiếng la hét xung quanh đều được đẩy lên cao hơn, đám đông đều đã bị khung cảnh bạo lực này k*ch th*ch đến mức không còn là người.
Cánh tay của người chiến thắng được giơ lên, tiếng hò reo xung quanh đẩy l*n đ*nh điểm, thậm chí có người ném tiền lên đài, nhưng người đàn ông cũng không liếc mắt lấy một cái, cách một biển hò reo, hắn đưa mắt nhìn về phía Phương Trầm, sau đó khoé môi khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười.
Phương Trầm nhẹ nhàng thở ra.
Cậu không quan tâm thắng thua, chỉ cần Sith không bị thương là tốt rồi.
Đợi thêm một lát, cửa phòng bị đẩy ra, người đàn ông đã tắm rửa thay quần áo trước khi quay lại, hắn vừa vào đã bế cừu nhỏ lên, hôn hai cái lên cặp má mềm mại của cừu nhỏ, lại vùi đầu vào hõm cổ của thiếu niên, hít một hơi thật sâu.
Đây đã trở thành thói quen của Sith.
Khiến Phương Trầm đôi khi cảm thấy như mình bị người đàn ông coi thành búp bê nhỏ, làm hành động hít mèo, như là hít một hơi sẽ giúp đầu óc tỉnh táo.
Phương Trầm buồn bực nói, "Anh bị đánh trúng rồi."
Người đàn ông thấp giọng, "Không đau."
Đúng là hắn không hề cảm thấy đau đớn.
Trong trận đấu, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Phương Trầm ngồi trong phòng chờ của hắn xem hắn, chờ hắn, cả người Sith như có pháo hoa nổ xung quanh, hưng phấn đến mức cơ thể cũng trở nên khô nóng, không hề cảm thấy đau đớn.
Thật ra cừu nhỏ đang hơi tức giận, không hiểu đang yên đang lành lại lên sàn đánh đấm cái gì, nhưng đánh cũng đánh rồi, cậu không muốn vì chuyện này mà cãi nhau với Sith, bèn nhẹ nhàng đẩy hắn ra, "Chúng ta về thôi."
Người đàn ông vẫn ôm cậu không buông, "Không vội."
Trên người Sith vẫn còn hơi nước sau khi tắm xong, sự k*ch th*ch sau trận đấu vẫn chưa biến mất, giờ phút này hắn chỉ thấy trái tim mình bị đào mất một cái hõm lớn, gấp gáp muốn lấy gì đó nhét đầy vào đó.
"Trước đây mỗi khi bắt đầu trận đấu ở đây, anh đều tự chuẩn bị chiến lợi phẩm cho mình, coi như tự thưởng cho bản thân."
Người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn, "Có khi là một phần ăn rác chứa lượng calo cao, có khi là một chai rượu trắng..."
"Như thế ở trong trận đấu, anh sẽ nhủ thầm trong lòng, cứ mạnh bạo mà xuống tay, chỉ cần thắng là anh có thể đi hưởng dụng chiến lợi phẩm của mình."
Ban đầu Phương Trầm nghe anh nói còn tưởng người đàn ông chỉ đang hồi tưởng về quá khứ, nhưng càng nghe càng thấy không đúng, đến cuối chỉ cảm thấy cả người rét lạnh, cảm giác của một động vật nhỏ đang bị dã thú nhìn chằm chằm bỗng chốc trở lại.
"Bé cưng, em thật ngoan."
Sith ngắt lời cậu, dùng môi nhẹ nhàng cọ vành tai của thiếu niên.
"Em chờ anh ở đây, choài qua cửa sổ để xem anh. Anh chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy em, em không biết anh đã hưng phấn đến thế nào đâu."
"Anh chỉ muốn thật nhanh, thật nhanh đánh thắng."
"Rồi quay lại hưởng dụng chiến lợi phẩm của mình."
Nói xong lời cuối cùng, người đàn ông bỗng nhiên há miệng, chuẩn xác không sai một li cắn lên vành tai của Phương Trầm, nhưng hắn vẫn kiềm chế dùng lực, ngậm giữa môi răng mà ma sát, giọng nói mơ hồ.
"Bé cưng, em chính là chiến lợi phẩm của anh đấy."
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói này, trái tim treo lên của cừu nhỏ rốt cuộc chết lặng, cậu sắp khóc đến nơi, "Không, không phải, em không phải đâu."
Người đàn ông cười khẽ.
Hắn dùng tư thế đó mà bế cậu, cái hôn ướt át từ vành tai trượt xuống xương quai xanh.
Đôi mắt của Phương Trầm đã đỏ lên, "Anh gạt em, anh đã đồng ý với em đánh xong sẽ về luôn."
Sith bị giọng điệu của cậu chọc cười.
Chóp mũi của hắn cọ cọ bên cổ thiếu niên, dỗ dành cậu, "Ăn hai miếng thôi rồi đi, được không?"
Ăn...
Ăn cái gì?
Không phải vừa mới ăn xong à?
Không đợi cậu phản ứng lại, đã nghe thấy người đàn ông ở bên tai thấp giọng nói.
"Bé cưng, vén áo lên rồi ngậm trong miệng đi."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 47
10.0/10 từ 25 lượt.
