Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 44
Phương Trầm hoàn hồn, vội vàng nói, "Được! Giờ tôi tới liền."
Có phải ông trời mở mắt ra rồi không, biết Trần Phóng làm nhiều việc ác nên mới khiến cậu ta ốm liệt giường.
Buôn chuyện chính là như vậy, người không có mặt thường sẽ trở thành trung tâm của buổi trò chuyện.
Hôm nay vì Trần Phóng không đến nên khó tránh khỏi bị mọi người bàn tán một phen.
Phương Trầm không tham gia, chỉ ngồi một bên vểnh tai nghe lén.
"Nghe gì chưa? Trần Phóng dính vào cờ bạc rồi, nợ nhiều tiền lắm."
"Hai tháng trước hình như cậu ta đi Las Vegas đấy!"
"Thế lần này là bị bệnh thật hay gặp chuyện rồi?"
"Bệnh tật cái gì, hôm qua còn khỏe re, cậu ta lại đi Las Vegas rồi, đánh gỡ vốn."
Phương Trầm khựng lại.
Chẳng trách Trần Phóng chó cùng rứt giậu tìm cậu đòi tiền.
Chậc.
Nhưng cậu ngậm chặt miệng không chịu nhả tiền cho Trần Phóng, Trần Phóng lấy đâu ra tiền đi sòng bạc gỡ vốn?
Cừu nhỏ trầm ngâm.
Cừu con nghiêm túc!
Đừng nói là Sith đấy nhá?!!
Sao có thể trùng hợp thế được, vừa hay hôm nay Trần Phóng ốm, mà tối qua Sith lại "bận việc" ra ngoài.
Có tâm sự trong lòng nên Phương Trầm chẳng thể tập trung nổi, lời thoại nói sai mấy câu, may mà Chu Lệ Lệ không nghĩ nhiều, chỉ tưởng cậu chưa khỏe hẳn nên bảo cậu về nghỉ sớm.
Phương Trầm vừa bước ra khỏi phòng tập là gọi ngay cho Sith, đầu dây bên kia vừa bắt máy, cậu đã dùng khí thế lấn át hỏi, "Anh ở đâu?"
Đối phương khựng lại một giây.
"Ngay trước mặt em đó, bé cưng."
Ể???
Phương Trầm ngây ra, ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy xe của Sith đỗ đằng trước, người đàn ông bước xuống xe, tay còn cầm điện thoại, vẫy tay với cậu.
Phương Trầm vội cúp máy rồi chạy tới.
Người đàn ông khẽ nhíu mày, bước lên một bước, hai tay giang rộng, đón lấy quả pháo nhỏ phi thẳng vào lòng, thấp giọng nói, "Chạy cái gì mà chạy?"
Phương Trầm ôm cổ người đàn ông, "Sao anh lại tới đây?"
"Muốn đến đón em đi ăn cơm, nhắn tin mà không thấy em trả lời."
Giọng Phương Trầm yếu đi, "Em không kiểm tra điện thoại."
"Không thấy thì thôi, không trách em, muốn ăn gì không?"
"Gì cũng được."
"Có một nhà hàng đồ ăn Pháp mới mở, đi thử nhé?"
"Được."
Vốn định hỏi Sith chuyện của Trần Phóng, nhưng dọc đường Phương Trầm do dự mấy lần vẫn không biết mở miệng thế nào.
Nhà hàng cách không xa, Sith dừng xe xong lại không vội xuống, mà quay sang nhìn Phương Trầm, "Bé cưng có chuyện gì muốn nói à?"
"Hả?"
Phương Trầm vốn định bày ra dáng vẻ thật hung hăng tra khảo anh, nhưng cái khí thế đó đã sớm tan biến, giờ chỉ muốn rụt vào mai làm con rùa.
Cậu ấp úng, "Không... không có gì."
Người đàn ông nhìn cậu mấy giây, đột nhiên nghiêng người áp sát, nhốt cậu ở dưới thân mình.
"Bé cưng, chuyện gì cũng có thể nói với anh, biết không?"
"Nếu không nói, thì cái miệng nhỏ này dùng để làm việc khác vậy."
A?
Không đợi Phương Trầm phản ứng lại, người đàn ông đã hôn lên.
Không giống với trước đây, nụ hôn lần này của Sith rất dịu dàng.
Giờ này phút này, nhịp tim của cả hai hòa làm một, âm thanh mơ hồ của xe cộ bên ngoài cũng biến thành nhạc nền.
Mãi đến khi Sith buông cậu ra, Phương Trầm nhẹ nhàng chớp mắt mấy cái, mới bất giác nhận ra mình vậy mà lại không hề chống cự, cứ thế mà ngoan ngoãn chìm vào nụ hôn của giặc.
Người đàn ông nhìn cậu chăm chú, "Có nói không?"
Phương Trầm mơ mơ màng màng, như là vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Sith lại cúi xuống, mổ nhẹ lên cánh môi của thiếu niên, "Có nói không? Không nói anh lại hôn tiếp đấy."
Cuối cùng Phương Trầm cũng lấy lại tinh thần, lí nhí nói, "Anh... anh còn chưa báo cáo, ai cho hôn em hả."
Sith nhướn mày, không nhịn được bật cười, "Vậy bé cưng tha cho anh lần này, tạm đừng trừ điểm nhé?"
Quá... quá phạm quy rồi.
Phương Trầm cảm thấy nhịp tim của mình hơi nhanh, hừ hừ hai cái mới nhẹ giọng nói, "Em chỉ muốn hỏi anh... chuyện của Trần Phóng."
Ý cười trên mặt Sith dần biến mất, sắc mặt trở nên lạnh nhạt, anh ngồi về chỗ, giọng nói thản nhiên, "Trần Phóng nào?"
Cừu nhỏ không nhận ra sắc mặt của người đàn ông đã lạnh đi, ngạc nhiên nói, "Anh không biết? Chính là cái người tập kịch với em ấy, cái người bị em đấm đó, anh ghét cậu ta lắm còn gì? Hôm đó cậu ta kéo em, anh còn đánh cậu ta nữa!"
Sith liếc cậu một cái, "Đã là người anh ghét, thì anh cần phải nhớ sao?"
Cừu nhỏ, "...."
Nói nghe cũng có lý.
"Sao tự nhiên lại nhắc đến cậu ta?" Sith lại liếc cậu một cái, giọng nói lạnh hơn.
Rất ghét nghe cái tên người khác phát ra từ miệng cừu nhỏ.
Phương Trầm phồng má, kể lại chuyện mình nghe được hôm nay.
Mặt Sith không đổi sắc, "Cho nên em đoán anh cho cậu ta tiền?"
"Em chỉ đoán bừa thôi mà."
Sith nhìn cậu hai giây, bỗng bật cười, hắn nâng tay, khẽ chạm vào đôi môi đỏ au vì nụ hôn khi nãy.
"Thế này nhé, anh đưa hết thẻ cho em, sau này anh muốn tiêu tiền phải xin phép em, được không bé cưng."
Phương Trầm bối rối xua tay, "Không không không, em không có ý đó!"
"Nhưng anh thì có ý này."
Sith muốn cho cậu tất cả những gì hắn có.
Hắn lại nhoài người sang, định hôn tiếp, nhưng bị Phương Trầm nhanh tay che môi lại.
"Em đói rồi."
Thiếu niên rầu rĩ nói, "Mau đi ăn cơm thôi."
"... Được."
Nhà hàng mới khai trương nhưng khá nổi tiếng, may là Sith đã đặt phòng trước nên vẫn khá yên tĩnh.
Trong lúc chờ lên món, Phương Trầm chống cằm, dáng vẻ hơi thất thần.
Người đàn ông nhíu mày, có hơi không vui, "Bé cưng đang nghĩ đến ai thế?"
Phương Trầm thở dài, "Hai ngày nữa là đến buổi diễn rồi, phải lên sân khấu nên em hơi căng thẳng thôi."
Đúng là thử thách siêu bự với người hướng nội.
"Anh sẽ tới xem, ngồi ngay bên dưới, nếu em hồi hộp thì cứ nhìn anh, đừng nhìn ai khác."
Thật ra Sith cực kỳ cực kỳ không muốn Phương Trầm lên sân khấu.
Càng ở bên nhau lâu, lòng chiếm hữu của hắn với cừu nhỏ càng bành trướng đến đáng sợ.
Ghét người khác nhìn cậu.
Thậm chí có lúc hận không thể giam cậu lại, quần áo cũng không cho cậu...
Phương Trầm chớp chớp mắt, "Anh nhìn chằm chằm em chi vậy?"
Ánh mắt đáng sợ quá đi.
Người đàn ông khẽ cười:
"Không có gì. Anh đói thôi."
--- Lời tác giả ---
*tiểu kịch trường*
Sith sang thành phố bên cạnh để thi đấu, trúng lúc Phương Trầm kín lịch học nên không thể đi cùng được, người đàn ông hờn giận ra mặt, lạnh lùng rời đi.
Tối đó cừu nhỏ gọi video để dỗ hắn.
Nhưng hôm nay Sith nói rất ít, toàn là cừu nhỏ một mình luyên thuyên đủ thứ chuyện, người đàn ông chỉ thi thoảng mới đáp lại.
Ban đầu Phương Trầm tưởng Sith vẫn giận mình nên không nói chuyện, nhưng càng nói càng thấy lạ, cậu nhíu mày, "Anh đang làm gì thế? Sao không để ý người ta?"
Trên màn hình, người đàn ông giương mắt nhìn cậu, đưa điện thoại xa ra, cho cậu thấy toàn cảnh phía dưới.
Động tác trên tay không ngừng, Sith khàn khàn nói.
"Không phải không để ý em, vẫn đang nghĩ về em mà."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 44
10.0/10 từ 25 lượt.
