Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 43
Hắn thích nhìn cừu nhỏ ăn những món mình nấu, thiếu niên thật sự quá đơn thuần quá dễ đoán, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt, ăn được món mình thích là đôi mắt sẽ cong lên, lúc cực kỳ vui vẻ còn khẽ lắc đầu nữa.
Phương Trầm không nói gì nữa.
Cậu chợt nhận ra, hình như từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối xử với cậu tốt như Sith.
Mông lại bị vỗ vỗ.
Sith nhẹ giọng, "Ngược lại là em đó, sao còn chưa ngủ?"
Ể?
Cừu nhỏ ngẩng đầu.
Khoan đã --
Cậu ra đây làm gì ấy nhỉ?
Nhớ rồi! Mải nhìn Sith làm đồ ăn mà quên mất tiêu việc chính!
Cậu hoảng hốt đá chân, "Mau, mau, mau...Thả em xuống, em phải đi vệ sinh."
Người đàn ông khẽ nhướn mày.
"Ồ, bé cưng chạy ra tìm anh là vì sợ tối à.
Sao lại ngoan thế này nhỉ."
Không phải đâu!!!
Phương Trầm gấp đến toát cả mồ hôi, "Anh mau thả em xuống, Sith!"
Người đàn ông dỗ cậu, "Được được được."
Miệng thì nói "được" , nhưng hắn chẳng hề có ý định buông ra, thậm chí còn muốn bế cậu xuống tầng, thế này sao mà được!!
Chẳng lẽ không phải cậu đang nói tiếng Anh sao?
Sith nghe không hiểu hả trời!!
Phương Trầm sắp khóc tới nơi, toàn thân nóng lên, thậm chí còn toả ra khí nóng, cậu giãy mãi mà không thoát được, cuối cùng chỉ có thể r*n r* cầu xin: "Sith, thả em xuống đi, em tự đi."
Giọng người đàn ông rất bình tĩnh, "Bé cưng, chắc chắn là em sợ tối."
Người đàn ông này rốt cuộc đang yên đang lành lại nói nhảm cái gì vậy trời!!
Cậu là con trai lớn tướng rồi! Sợ tối là sợ tối thế nào!!
"Anh còn không thả nữa là em nhảy xuống đó!!"
"Được được được." Sith bế cậu đến tận cửa nhà vệ sinh mới đặt người xuống.
Ra khỏi nhà vệ sinh, cừu nhỏ giận đùng đùng đi thẳng về phòng, chui tọt vào chăn, quấn bản thân thành cái bánh chưng, thề ít nhất hai ngày tới không thèm để ý đến Sith.
Bắt nạt người quá đáng.
Sith nhân cơ hội đẩy cửa bước vào, cách một lớp chăn vỗ vỗ cậu, "Bé cưng, đừng ngủ trùm kín thế."
Phương Trầm từ trong chăn quát ra, "Anh đi ra ngoài!"
Sith hết cách với cậu, "Vậy anh ra ngoài, em ngủ đi."
Cừu nhỏ trốn trong chăn im lặng một giây, thình lình vùng người bật dậy, mái tóc rối bời, đôi mắt vì tức giận mà hơi đỏ, dùng dáng vẻ đó mà trừng người đàn ông, "Không cho anh học làm bánh bao gì đó nữa, mau đi ngủ!"
"Được." Sith cong môi cười với cậu, "Nghe lời em."
Nhưng hôm sau, trên bàn ăn vẫn bày một đĩa bánh bao, từng nếp gấp đều tinh xảo đẹp mắt, bên cạnh là bát cháo nóng hổi thơm ngào ngạt.
Phương Trầm ăn hùng hục, nghĩ Sith dậy sớm làm cho mình những thứ này, liền hận không thể gặm luôn cả đĩa.
"Sắp đến kỳ nghỉ rồi." Sith tự nhiên nhắc, "Có muốn dọn sang đây ở với anh không?"
Lần này Phương Trầm không từ chối ngay như trước mà hơi do dự.
Sith thấy thế bèn tăng thêm hỏa lực.
"Không ở đây, anh đưa em về trang viên, có đài phun nước, còn có một vườn hoa hồng rất lớn, à, còn nuôi hai con chó."
"Chó?"
"Hai con Doberman."
Sith tiến thêm một bước, lại lùi một bước.
"Cũng không phải ép em dọn đến, anh biết anh còn chưa theo đuổi được em, không nên làm chuyện vượt giới hạn, chỉ là bé cưng à, trang viên rộng lắm, chúng ta có thể ở hai phòng riêng, anh chỉ muốn ngày nào cũng được nhìn thấy em thôi."
"Nếu em ở mà thấy không vui, thì lúc nào dọn đi cũng được."
Làm sao cừu nhỏ chịu nổi kiểu dụ dỗ này, mới qua hai câu đã mụ mị đầu óc mà đồng ý.
Người đàn ông hài lòng mỉm cười.
Ăn cơm xong, Sith không ép cừu nhỏ ở lại, chỉ giúp cậu xếp đồ vào ba lô, bỏ thêm hai hộp bánh ngọt và một lọ nước trái cây vào.
"Bánh này có thể mang về ăn với bạn cùng phòng." Sith dừng hai giây, làm như lơ đãng nói, "Có chuyện gì thì gọi cho anh, không vui cũng phải gọi cho anh, lúc nào anh cũng ở đây."
Phương Trầm không tự nhiên tránh ánh mắt hắn, khẽ đáp, "Sẽ không đâu."
Sith cười với cậu, "Vậy thì tốt."
*
Hôm nay có buổi tập kịch, nhưng Phương Trầm không đi, cậu đang do dự có nên tiếp tục tham gia hay không.
Thật sự không muốn nhìn thấy Trần Phóng.
Nhưng chỉ còn hai ba ngày nữa là đến buổi biểu diễn rồi, cậu không muốn nuốt lời ngay lúc quan trọng này.
Nghe vô trách nhiệm quá.
Chu Lệ Lệ nhắn tin cho cậu, cậu cũng chỉ viện cớ không khỏe, may mà Chu Lệ Lệ không hỏi nhiều, chỉ dặn cậu cứ nghỉ ngơi.
Nhưng rất không khéo đó là, càng không muốn gặp ai thì càng dễ chạm mặt người đó, tiết học chiều vừa bước vào lớp, cậu đã gặp Trần Phóng.
Cừu nhỏ trợn mắt trắng, xoay người định đi luôn.
Trần Phóng mang theo sắc mặt u ám chặn trước cậu, "Phương Trầm, chúng ta nói chuyện đi."
Phương Trầm nâng mắt nhìn cậu ta, "Làm xong pdf rồi?"
"..." Trần Phóng cắn răng: "Đừng tưởng tôi không dám"
"Tôi đâu nói cậu không dám, tôi còn đang cổ vũ cậu mà."
"Cậu không sợ tôi nói hết những chuyện này cho Sith sao?" Trần Phóng uy h**p cậu.
Phương Trầm ngáp một cái, "Cậu mau đi đi, à, bảo hiểm y tế có dùng được liên quốc gia không ấy nhỉ? Tôi sợ cậu không chịu nổi một cú đấm của anh ấy."
Cừu nhỏ vỗ vỗ vai cậu ta, hừ mũi bỏ đi.
Trần Phóng cắn răng, nắm tay siết chặt, ánh mắt tối tăm nhìn theo bóng lưng Phương Trầm, cuối cùng rút điện thoại ra, gửi đi một tin nhắn.
Hôm nay lịch học của Phương Trầm kín mít, học suốt từ sáng đến tối, cừu nhỏ sắp biến thành cừu chết, lảo đảo lết ra khỏi trường, giữa chừng còn không quên gọi cho Sith.
Nghe cừu nhỏ ở bên đầu dây bên kia than thở hôm nay học nhiều tiết quá còn lắm bài tập nữa, người đàn ông khẽ cười, thấp giọng dỗ cậu, "Bé cưng vất vả rồi, tối nay anh có việc không đi đón em được, anh gọi người mang đồ ăn đến cho em được không?"
"Không cần đâu, em đi ăn với bạn cùng phòng rồi."
Người đàn ông khẽ nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn không để lộ cảm xúc khó chịu gì, "Đi đâu ăn? Đừng tới chỗ nào lộn xộn quá, ăn xong nhớ về sớm, nhé?"
Cừu nhỏ gật gật đầu, "Được thôi!"
"Bé ngoan, tối về tôi gọi điện cho em."
Cúp máy, nụ cười trên mặt Sith dần biến mất, anh thả điện thoại xuống, nhìn Trần Phóng đang bị vệ sĩ ép mặc trang bị.
Trần Phong đã run rẩy đến mức co giật đến nơi.
Cậu ta tìm đủ mọi cách mới moi được số của Sith, đánh bạo gửi tin nhắn, hỏi hắn có muốn biết chuyện quá khứ của Phương Trầm không.
Người đàn ông lập tức trả lời, hẹn cậu ta ra ngoài.
Trần Phóng tưởng có thể uy h**p Sith kiếm chác một khoản, ai ngờ lại tự tìm đến cửa nộp mạng cho Diêm Vương.
"Anh-- anh không muốn biết Phương Trầm rốt cuộc là người thế nào à? Cậu ta không đơn giản như vẻ bề ngoài đó đâu!"
Sith chậm rãi đeo găng tay, giọng nói thản nhiên, "Người của tao, vì sao phải nghe từ miệng mày?"
Trần Phóng nuốt ực một cái.
"Còn do dự gì nữa? Sòng bạc ở Las Vegas đang tìm mày đấy, bọn họ không dễ nói chuyện như tao đâu."
Nghe được những lời này của Sith, Trần Phóng trợn trừng mắt, hoảng sợ nhìn Sith.
Người đàn ông chỉ lẳng lặng nhìn Trần Phóng.
Một phút sau, Trần Phóng hạ quyết tâm, cắn răng bước vào võ đài.
Nhưng vừa đứng vững, còn chưa kịp bày ra tư thế, người đàn ông đã tung một quyền đánh tới, cậu ta lập tức bay đi như bao cát, rơi bịch xuống đất.
Sith xoay cổ tay, giọng nói lạnh lùng, "Mày có biết không, tao thật sự rất ghét nghe thấy tên của Phương Trầm phát ra từ miệng mày, mày mà cũng xứng nhắc đến em ấy?"
Trần Phóng lau máu mũi, lảo đảo đứng dậy, kết quả lại thêm một cú đấm nữa thẳng vào bụng, trước mắt cậu ta thoáng chốc tối sầm.
"Tao còn chưa đến tìm, mày đã tự vác xác đến rồi."
"Nói xem nào, mày đã nói gì với Phương Trầm, chọc em ấy không vui."
. . .
Nửa tiếng sau, cửa sắt mở ra, Sith ngậm điếu thuốc chậm rãi bước ra ngoài, còn không quên dặn người bên cạnh, "Chuyển tiền vào tài khoản của cậu ta như đã thỏa thuận."
Đòi tiền à.
Hắn quả thật không thiếu.
Chỉ sợ đối phương không còn mạng mà tiêu.
Hôm sau, Chu Lệ Lệ gọi điện cho Phương Trầm giục cậu đi tập.
Phương Trầm còn định viện cớ không khoẻ trốn tiếp thì nghe Chu Lệ Lệ rầu rĩ nói, "Gần đây có dịch bệnh gì à? Sao ai cũng ốm, hình như Trần Phóng còn nặng hơn, nói phải rút khỏi buổi diễn."
Phương Trầm ngẩn ra, "Cậu ta ốm à?"
"Đúng rồi, tự nhiên lại vậy, hôm trước gặp vẫn khỏe mà."
Chu Lệ Lệ thở dài, sắp diễn rồi, giờ biết đi đâu tìm người đây.
"Đúng rồi, Phương Trầm, hôm nay cậu đến tập được không?"
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 43
10.0/10 từ 25 lượt.
