Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 33
Buổi luyện tập gần kết thúc, Phương Trầm mới đi theo Sith từ hậu trường ra ngoài.
Cậu kéo khoá áo lên hết cỡ, cúi thấp đầu, chỉ hận không thể biến thành cây nấm nhỏ vô hình.
Chỉ tiếc là phía trước có một người đàn ông toả sáng như cái đèn pha tên Sith, dù cậu có cố gắng thu mình đến mấy thì vẫn bị người ta chú ý.
Trần Phóng đứng trên sân khấu, động tác trên tay bất giác dừng lại, ánh mắt u ám dừng trên người Phương Trầm.
Khoảnh khắc này cả phòng tập như bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Cái đôi chân vô dụng này! Đi nhanh lên!
Xấu hổ chết mất!!
Cừu nhỏ cúi gằm mặt, bước chân thoăn thoắt như gió, mãi đến khi ra khỏi phòng tập, bị người đàn ông nắm cánh tay kéo vào lòng.
"Anh làm gì..."
Phương Trầm sắp bị chọc cho tức chết, chưa từng thấy ai như hắn, giây trước còn đồng ý sẽ theo đuổi cậu, giây sau đã như con sói ngửi thấy mùi thịt sống, ngậm vào miệng rồi là không chịu nhả ra.
Cùng là đàn ông, nhưng bàn tay của Sith to gần gấp đôi tay cậu, nắm cổ tay cậu chặt đến mức như muốn bóp nát, thật quá đáng sợ, Phương Trầm không nhịn được đẩy hắn mấy lần, kết quả bị hắn nắm cổ tay giơ cao lên trên đầu, muốn giãy cũng không giãy nổi nữa.
Trừ điểm!
Phải trừ điểm!!
"Ôm một cái."
Sith theo thói quen bế cậu lên mà nhẹ nhàng v**t v*, tư thế này giúp hắn có thể vùi mặt vào hõm cổ Phương Trầm, hít sâu một hơi, giọng nói trở nên trầm khàn, "Em đồng ý cho anh theo đuổi em thật sao? Bé cưng, anh không dám tin nữa, nói lại một lần nữa cho anh nghe được không?"
Phương Trầm tức giận đá hắn một cái, "Thả em xuống!"
"Chỗ này không có ai, cho anh ôm thêm một lát nữa thôi."
Ban đầu Sith chỉ hít hà mùi hương của cậu, dần dần lại thấy không đủ, mùi hương trên người cừu nhỏ khiến hắn mê mẩn, những cái hôn nhỏ vụn rơi xuống hai má, vừa tham lam, lại vừa say đắm, giống như có thể hôn mãi đến thế kỷ sau cũng không chán.
"Sith... thả em xuống."
Sợ Phương Trầm thật sự nổi giận, dù không nỡ nhưng Sith vẫn chỉ có thể thả người xuống.
Mặt thiếu niên đã đỏ như quả gấc, tai còn đỏ hơn, màu đỏ bắt mắt này lan đến cả xương quai xanh và những phần da thịt tiếp xúc với Sith, hơi nóng khiến cơ thể cậu càng trở nên mềm mại, từ tai xuống cổ đều trở nên mịn màng bóng loáng.
Cừu nhỏ tức giận mắng thầm trong lòng.
Bệnh! Thần! Kinh!
Cậu hậm hực, "Em phải về ký túc xá rồi."
"Anh đưa em về."
"Không cần!" Phương Trầm còn không ngẩng đầu, "Chỗ này cách ký túc xá rất gần, em đi bộ về được."
"Vậy mai anh qua đón em được không?"
Thấy cậu sắp từ chối, Sith vội bổ sung thêm một câu, "Anh đang theo đuổi em mà, muốn mời em đi chơi."
Phương Trầm nuốt lại lời từ chối vào bụng.
Cậu ngập ngừng giây lát, rồi trả lời bằng giọng nước đôi, "Cái đó tính sau, mai chắc em vẫn phải tập kịch."
"Được." Sith không ép cậu, chỉ hỏi, "Về anh sẽ nhắn tin cho em, em trả lời anh được chứ?"
Phương Trầm dừng chân, quay đầu nhìn hắn, "Anh muốn nhắn gì? Giờ nói luôn đi."
"Được hả?" Sith rất biết nghe lời, bèn nói, "Anh muốn nói là, má em rất mềm, chỗ nào cũng mềm..."
"Đủ rồi!"
Hai mắt Phương Trầm mở to, lao tới bịt miệng Sith, "Sao anh có thể nói ra mấy lời đó chứ."
Sith nhân cơ hội l**m nhẹ lòng bàn tay Phương Trầm.
Cừu nhỏ kinh hãi!
Cậu rụt tay về như bị điện giật, đôi mắt vì trừng lớn mà càng tròn hơn.
Sith mặt không đổi sắc, "Em bảo anh nói mà."
Lúc cần vồ vập thì lại lòng vòng quanh co!
Lúc cần lòng vòng quanh co thì lại xổ thẳng ra chẳng thèm nghĩ ngợi gì!
Phương Trầm nghiến răng, nhưng lại chẳng biết phải nói sao, tức giận hừ hừ quay đầu đi thẳng, bước chân như bay.
Sith không đuổi theo, chỉ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng của cừu nhỏ, khóe môi cong cong.
Một lúc sau, Joey thật sự không nhịn nổi nữa mò ra, thấy Sith đứng một mình cười thì nổi hết cả da gà, "Đang nghĩ gì thế?"
(*) Ông Joey này là hiện thân của tác giả đúng không, sao ổng cứ như thổ địa hở cái là từ đâu chui ra phỏng vấn cảm tưởng thế :)))))
Sith thu lại ý cười trên môi, quay sang liếc anh ta một cái.
Joey nháy mắt với hắn mấy cái, "Có tiến triển rồi à?"
Giọng điệu của Sith hiếm khi tỏ ra vui vẻ, "Tao bắt đầu theo đuổi em ấy rồi."
"... Giờ mày mới bắt đầu theo đuổi?" Joey nghẹn lời hồi lâu, "Thế trước đó mày...?"
Sith lập tức lạnh mặt, "Mày lắm mồm quá."
"???" Chọc đúng chỗ đau rồi chứ gì.
*
Phương Trầm thở phì phì về tới ký túc xá.
Bạn cùng phòng lại đang nghiên cứu lĩnh vực ẩm thực bóng tối, vừa mở cửa đã có một mùi khét lẹt xộc vào mũi.
"Trầm! Ông về rồi à!"
Bạn cùng phòng vừa chào hỏi, Phương Trầm đã vẫy tay qua loa, sau đó cúi gằm chui tọt vào phòng.
Không dám ngẩng đầu, cừu nhỏ sợ người ta nhìn thấy đôi môi sưng đỏ của mình, mãi đến khi đóng cửa lại, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Sờ lên môi, vẫn còn hơi rát, Phương Trầm phồng má, đi thẳng vào nhà tắm soi gương.
Không soi thì thôi, vừa soi đã bị doạ cho khiếp hồn khiếp vía.
Sao lại sưng vù lên thế này!
Đáng ghét!!!
Đói thịt quá rồi đúng không!
Coi cậu là cừu nhỏ mà ăn đấy à!
Đúng lúc này, chuông báo điện thoại vang lên, Phương Trầm liếc mắt sang, là tin nhắn từ Sith gửi tới.
Phương Trầm giận đến mức chỉ muốn xoá phăng hắn khỏi danh sách bạn bè của mình.
Thả sấm sét trong lòng một hồi, cuối cùng Phương Trầm vẫn cầm điện thoại lên xem.
[Hình ảnh] [Hình ảnh]
Bé cưng, bộ này đẹp nè.
Phương Trầm hít vào một ngụm khí lạnh.
Trong ảnh là người đàn ông mặc hai chiếc áo ngắn tay màu trắng và đen, không biết có phải cố ý không mà áo có vẻ nhỏ hơn một cỡ, cơ ngực căng tràn, cánh tay cơ bắp giơ điện thoại, như cố ý vô tình mà lộ ra thân hình.
Xem thường ai hả! Có giỏi thì khỏi mặc gì luôn đi!
Phương Trầm hừ hừ nghĩ.
Nhưng cừu nhỏ ham sắc đẹp lại không có can đảm trả lời như thế, cậu do dự một hồi, ngón tay khẽ động, lặng lẽ lưu lại hai tấm ảnh này.
Về phần tin nhắn, Phương Trầm làm như không thấy hừ một tiếng, tiện tay ném điện thoại sang một bên rồi xông vào nhà tắm.
Đứng dưới vòi hoa sen, đầu đầy bọt xà phòng, Phương Trầm vẫn thấy mọi thứ hôm nay rất không chân thật.
Hôm nay cậu rốt cuộc bị làm sao thế nhỉ, đầu óc rối tung rồi nói luyên thuyên một tràng, còn khóc lóc, nghĩ thôi đã thấy sợ!
Nhưng mà.
Sith tỏ tình với cậu rồi...
Cừu nhỏ vò vò mái tóc của mình.
Hôm nay ảo thật.
Vội vàng tắm xong, vừa bước ra thì có tiếng chuông điện thoại reo liên hồi.
Phương Trầm chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tay còn ướt, cũng không nhìn kỹ mà bấm nghe luôn.
"Bé cưng."
Sith gọi tự nhiên như đã tập cả nghìn lần trong lòng.
"Không phải đã đồng ý sẽ trả lời tin nhắn của anh à?"
Phương Trầm dí mặt lại gần điện thoại, "Em đồng ý bao giờ --"
Nói được một nửa thì khựng lại.
Vừa rồi cậu không để ý, hóa ra Sith gọi video, trên màn hình, mồ hôi lăn dọc theo cơ bắp rắn chắc chảy xuống, dưới ánh đèn vàng nhạt trở nên óng ánh như phủ mật ong.
Cừu nhỏ nuốt ực một cái.
"Anh đang làm gì thế?" Cậu dè dặt hỏi.
Sith bình thản như thường, "Tập thể hình."
"Ở phòng gym á?" Phương Trầm cẩn thận nhìn phía sau hắn, "Sao không thấy có người khác?"
"Ở biệt thự, tầng hai là phòng tập gym." Sith khẽ nhíu mày, "Em muốn xem ai?"
Phương Trầm, "..." Là cậu không hiểu kẻ có tiền.
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 33
10.0/10 từ 25 lượt.
