Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 32
Phương Trầm lắc đầu.
Thật ra chính cậu cũng không biết mình đang giận cái gì, cậu chỉ cảm thấy mối quan hệ giữa họ thật rối rắm, như mập mờ, lại như đưa đẩy.
Còn Sith lại chậm chạp không nói rõ với cậu.
Cậu ghét thế này, ghét cái cảm giác nửa vời này.
Sith im lặng hai giây, rồi đột nhiên nói, "Thật ra tôi cũng không vui."
Ể??
Phương Trầm ngơ ngác nhìn hắn.
"Người đó, tôi nhớ, em từng nói cười với cậu ta lúc ở bờ biển." Người đàn ông thấp giọng nói, "Vừa nãy hai người cũng đùa giỡn với nhau."
Phương Trầm kinh ngạc nhìn hắn.
Mắt có vấn đề thì đi chữa đi chứ?
Không phải anh nhiều tiền lắm à?!!
"Không phải đùa giỡn, là đánh." Phương Trầm giơ nắm đấm của mình lên, "Là em đơn phương đánh cậu ta."
Sith trầm giọng, "Vậy vì sao em chỉ đánh cậu ta mà không đánh người khác?"
"..."
Phương Trầm tức đến nghẹn lời, "Kịch bản viết như vậy!"
Cậu dùng sức đẩy Sith, "Em thật sự phải thay quần áo rồi, anh ra ngoài đi!"
Ai ngờ người đàn ông chẳng những không bị đẩy đi, còn ôm Phương Trầm vào lòng, áp cậu lên lồng ngực mình.
Cừu nhỏ đang đâu bị người đàn ông ôm, "o. 0?"
Người đàn ông khàn giọng nói, "Đừng giận nữa, được không? Nếu là vì chuyện hôm qua ở trường đua ngựa khiến em không vui thì cho tôi xin lỗi."
Đủ lắm rồi!
Phương Trầm thực sự không chịu nổi cảm giác mập mờ này nữa.
Cậu dùng sức đẩy Sith, thoát khỏi lồng ngực hắn, giọng nói hiếm khi tỏ ra kích động, "Vậy anh cảm thấy vì sao em phải tức giận hả? Vì anh muốn bế thì bế, lại còn không nói rõ ràng, anh ôm em, nắm tay, đây là văn hoá của các anh? Thế sao em chưa thấy anh làm vậy với Joey bao giờ?"
"Sith! Anh đừng có bắt nạt em."
Nói xong câu cuối cùng, mắt Phương Trầm đỏ hoe, ngực phập phồng kịch liệt, tức giận và tủi thân dồn nén bấy lâu rốt cuộc không kìm được nữa cùng lúc tràn ra ngoài.
Cậu không muốn khóc, nhưng chẳng thể làm gì khác, cái thể chất khó khống chế điểm khóc trời sinh này giống như đã theo linh hồn cậu sang đến tận thân xác này. Chỉ cần kích động lên là nước mắt tự động rơi.
Vừa thấy mắt cậu đỏ lên, cơ thể Sith lập tức cứng đờ, hắn mấp máy môi, vẻ mặt hiếm khi lộ ra luống cuống, ngừng mấy giây mới cất giọng khàn khàn, "Không phải bắt nạt em, sao tôi nỡ bắt nạt em chứ, tôi thích em còn không kịp."
Hắn sợ Phương Trầm khóc, giống như chỉ cần thấy mắt cậu đỏ lên là tim hắn đã nhói đau, đau hơn cả khi bị người ta đấm lên người.
Tim Sith như hẫng mất một nhịp, hoảng hốt khó chịu, hắn thở hắt ra một hơi, cổ họng khô khốc, lần đầu tiên cảm thấy mình nói năng quá vụng về, chẳng còn lại sự kiêu ngạo hung hăng khi thi đấu, cũng chẳng còn vẻ lạnh lùng thường ngày đối với người khác.
Đối diện với Phương Trầm, hắn luôn không nhịn được mà cúi đầu.
"Đừng khóc, em đừng khóc."
Phương Trầm cũng nào có muốn khóc, nhìn ghê chết đi được, sao mà mới nói hai câu đã rơi nước mắt rồi, còn càng khóc càng hăng, cuối cùng cũng bị chính mình chọc tức luôn.
"Anh đừng nói mấy lời lộn xộn linh tinh này nữa, sau này anh đừng..."
Nói đến một nửa chợt khựng lại, Phương Trầm ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Sith, "Anh vừa nói gì cơ?"
Người đàn ông như đang kìm nén cảm xúc, nét mặt căng cứng, nhưng miệng vẫn lặp lại, "Đừng khóc nữa."
Phương Trầm sốt ruột, túm áo người đàn ông, ngửa đầu nhìn hắn, "Câu trước cơ!"
Sith hơi ngừng, "Không bắt nạt em, là thích em."
Nói xong lời này, cả hai cùng im lặng.
Phương Trầm thả tay, thấy phần áo ở eo Sith đã bị bị mình túm thành nhăn nhúm.
Cậu quay mặt đi, hít hít mũi, giọng cũng nghèn nghẹn, "Anh chưa nói thế bao giờ."
Sith không hiểu sao hôm nay mọi chuyện lại rối tung thành thế này, hắn vốn thích kiểm soát mọi thứ, nắm gọn trong lòng bàn tay, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Phương Trầm, tình hình luôn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Hắn đưa tay muốn lau nước mắt cho cậu, nhưng lại bị cừu nhỏ hất mạnh ra, người đàn ông khẽ mím môi, bỗng ôm eo cậu, đặt người lên chiếc bệ bên cạnh.
Như thế, Phương Trầm không cần phải ngẩng đầu nhìn hắn nữa.
Phương Trầm bị động tác của người đàn ông doạ sơ, đôi mắt còn ửng đỏ trừng hắn một cái.
Sith dừng lại vài giây, mới tiếp tiếp tục nói, "Từ lần gặp đầu tiên đã thích em rồi, lúc muốn em đến xem tôi thi đấu là vì thích em, đưa em đến nông trường chơi là vì thích em, nhưng mà em từng nói, người phương Đông các em sống thu mình, sẽ không bộc lộ cảm xúc ra ngoài, cho nên tôi không dám nói."
Đây có lẽ là lần đầu tiên Sith nói mình "không dám", như một chiếc áo giáp cứng cáp không thể phá vỡ bỗng nhiên xuất hiện điểm yếu.
"Muốn ôm em, muốn ở gần em, đều là vì thích em, tuyệt đối không phải đang bắt nạt em."
"Vì anh tôn trọng em."
Phương Trầm ngơ ngác ngồi trên bệ, đầu óc như tạm ngưng hoạt động vì những lời bày tỏ dồn dập kia.
Sith nhân cơ hội này tiến lại gần, rốt cuộc có thể đưa tay giúp Phương Trầm lau đi nước mắt đọng trên hàng mi.
"Phương Trầm, còn em thì sao?"
Đại não mất kết nối của thiếu niên cuối cùng cũng hoạt động trở lại, "Em làm sao?"
Ánh mắt Sith sâu thẳm khóa chặt cậu, "Chúng ta có thể ở bên nhau không?"
Phương Trầm ngồi trên bệ, đung đưa chân, như trong nháy mắt bỗng nắm được thế chủ động.
"Anh còn chưa theo đuổi em mà, sao cứ thế mà bên nhau được."
Người đàn ông đáp không do dự, "Được, theo đuổi em.”
Hắn thuận thế vòng tay qua eo cậu, ôm người vào lòng, "Vậy lần sau nếu có chuyện gì khiến em không vui, có thể nói trước với anh không?"
Không muốn thấy cậu khóc nữa.
Phương Trầm đá nhẹ hắn một cái, "Làm sao em biết trước được mình sẽ không vui chứ?"
Người đàn ông khẽ mím môi, trầm mặc.
"Được rồi, anh thả em ra, em vào lâu quá rồi, phải thay đồ thật rồi."
Sao Sith chịu buông, không dễ dàng gì mới nói những lời giấu trong tim bấy lâu ra, hắn hận không thể tiếp tục ôm cậu thế này, khảm cậu vào máu thịt mình, để mọi vị trí trên cơ thể cậu đều in dấu của hắn.
Hắn không nhịn được nói, "Bé cưng, anh có thể hôn em không?"
Phương Trầm kinh ngạc, "Anh nói gì cơ?!"
Không phải mới bắt đầu theo đuổi thôi à? Sao chưa gì đã đòi hôn?
Anh nạp VIP chơi bản rút gọn đấy à?
Còn nữa! Sao người này có thể tự nhiên nói ra miệng như thế!
Vừa tỏ tình xong đã gọi bé cưng...
Sự kiên nhẫn của Sith đã căng đến cực hạn, cái miệng nhỏ xinh của Phương Trầm cứ mở ra đóng vào trước mắt hắn, chẳng khác gì đang dụ dỗ hắn.
Sith cúi đầu, giọng nói như dỗ dành, "Chỉ hôn một cái thôi, bé cưng, chỉ một cái."
"Sith! Anh --"
Những lời còn lại bị âm thanh ướt át rất nhỏ nuốt mất.
*
Đạo cụ trong buổi tập bị thiếu một cái, Chu Lệ Lệ quay lại hậu trường lấy.
Cô ấy bước vào mới nhớ ra, hình như hồi nãy Sith cũng đi vào đây nhỉ? Nhưng cô ấy nhìn quanh mà không thấy ai.
Tìm được món đồ cần lấy trên chiếc giá bên cạnh, Chu Lị Lị đang chuẩn bị rời đi thì nghe thấy tiếng động lạ từ căn phòng bên trong.
Có người à?
Trái tim Chu Lị Lị đánh thịch một cái, đừng nói ở đây có chuột nha.
Cô ấy đi theo tiếng động bước tới, vừa đến gần cánh cửa kia, bước chân bỗng dừng lại.
Cánh cửa khép hờ, hé ra một khe nhỏ, nhìn qua khe hở này, cô ấy thấy một dáng người cao lớn, là Sith, hắn quay lưng ra cửa, hơi cúi đầu, hình như có một người hình bị thân hình to lớn của hắn che chắn, không nhìn thấy dù là một sợi tóc, chỉ có thể nghe thấy âm thanh mờ ám dây dưa của hai người.
Chu Lệ Lệ kinh ngạc đến mức đứng sững tại chỗ.
Sith đang... hôn ai đó sao?
Cô ấy không dám xem lâu, chuẩn bị xoay người lặng lẽ trốn đi, nhưng bỗng nhiên người bị Sith che chắn đá hắn một cái, phần quần áo lộ ra nhìn quen quen.
Cô ấy dừng lại nhìn hai giây.
Người kia dường như muốn đẩy Sith ra, nhưng vừa đưa tay ra thì đã bị người đàn ông nắm cổ tay ấn về chỗ cũ, tiếng hô hấp và tiếng môi lưỡi quấn quýt hoà quyện, mơ hồ còn nghe thấy tiếng th* d*c khàn khàn, khiến người ta nghe mà mặt đỏ tai hồng.
Chu Lệ Lệ vội xoay người chạy biến.
Cô ấy biết người kia là ai rồi.
Chẳng trách Sith bỗng nhiên muốn đến xem buổi diễn tập này, hóa ra đều là lấy cớ, chỉ vì muốn đến gặp cậu thôi...
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường*
Ngày lễ Tình nhân, cả hai không hẹn mà cùng muốn cho người kia một bất ngờ.
Sith nhuộm tóc đen, lần đầu tiên đeo kính áp tròng màu đen, mặc bộ Tôn Trung Sơn màu đen, khuôn mặt lạnh lùng không dễ tiếp cận, như một vị gia chủ của gia tộc lớn.
Phương Trầm mở cửa ra liền sững người.
Hôm nay cậu đặc biệt nhờ Jaymin tạo hình giúp.
Đội tóc giả uốn xoăn màu vàng, đeo kính áp tròng xanh lam, mặc bộ đồ quý tộc phong cách Gothic, trông hệt như một hoàng tử nhỏ trong lâu đài thế kỷ XIX.
Hai người hoàn toàn đảo lộn hình tượng.
Cuối cùng, hoàng tử nhỏ bị vị gia chủ phong kiến bế lên đùi, hôn đến khi đôi môi đỏ mọng, đôi mắt xanh lam long lanh như phủ một tầng sương, chiếc tất trắng dài đến đùi bị xé rách một bên, rủ xuống ở mắt cá chân.
Cậu nức nở, mơ hồ gọi tên Sith trong tiếng thở gấp.
Người đàn ông mỉm cười, bế cậu đi về phía phòng ngủ.
"Bé ngoan, tối nay không được xin tha đâu."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 32
10.0/10 từ 25 lượt.
