Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 78
Trăng treo cao trên đỉnh đầu, bãi cát trên bờ biển như phủ một lớp sương mỏng, phản chiếu ánh bạc lung linh. Tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá văng vẳng đưa vào phòng ngủ. Lục Lục đang nằm bò trước tủ đầu giường, ôm khuôn mặt nhỏ chăm chú nghiên cứu hũ "tuyết" này.
"Vẫn còn xem à? Không còn sớm nữa đâu, mau lên giường đi ngủ đi." Diệp Mai vốn dĩ cũng là một "cú đêm", nhưng việc ghi hình chương trình thực tế quá tốn thể lực, mấy ngày nay cô bị ép phải ngủ sớm dậy sớm, cứ chạm lưng xuống gối là ngủ say như chết.
Ngáp một cái dài, Diệp Mai vừa định che camera lại thì thấy Lục Lục lại ôm cái hũ, chạy tạch tạch bằng đôi chân ngắn ngủn ra ngoài.
Diệp Mai: ??? "Đêm hôm khuya khoắt con định đi đâu đấy?!"
Lục Lục không trả lời, chạy thẳng một mạch xuống đại sảnh, bắt gặp ánh mắt của Tiểu Từ đang ngồi ăn xoài. Tiểu Từ thấy Lục Lục tới, theo bản năng vơ đĩa xoài vào lòng, đôi tay nhỏ ôm chặt khay hoa quả, cái miệng dính đầy nước xoài nhễ nhại, lắp bắp nói: "Tớ... tớ ăn hết rồi, không còn đâu nhé!"
Sợ Lục Lục đến tranh hoa quả của mình, ánh mắt Tiểu Từ cảnh giác vô cùng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm đối phương. Lục Lục thèm vào mà thèm ăn xoài nhé. Cậu lững thững bước tới, ôm cái hũ của mình, hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống đầu bên kia của ghế sofa. Cẩn thận đặt hũ nước lên bàn trà, Lục Lục đung đưa đôi chân nhỏ, ngước mặt nhìn Tiểu Từ.
Hành động này làm Tiểu Từ hoang mang tột độ, cô bé nghiêng đầu, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó đầy bối rối hỏi: "Lục Lục, cậu bị ngốc rồi hả?"
Lục Lục tức giận phồng má, hừ hừ hai tiếng rồi liếc Tiểu Từ một cái: "Cậu ngốc chứ tớ không bao giờ ngốc đâu."
Tiểu Từ m*t nốt nước xoài trên ngón tay, ngước mặt hỏi: "Thế cậu ôm cái bình làm gì?"
Lục Lục ưỡn thẳng lưng, khẽ nhướng mí mắt, dõng dạc nói đầy kiêu ngạo: "Cái này là quà Tuế Tuế mang về cho tớ đấy."
Tiểu Từ lập tức trợn tròn mắt. Lục Lục tiếp tục khoe khoang: "Cậu không có đúng không? Trong hũ này là tuyết mà Tuế Tuế hứng cho tớ, tuy nó tan thành nước rồi nhưng chỉ có mình tớ có thôi nhé!"
Đắc ý hất cằm lên, dáng vẻ của Lục Lục vô cùng vênh váo. Chỉ cần có một ngọn gió thổi qua, chắc cậu có thể nhân đà đó bay thẳng lên trời, sánh vai cùng mặt trời luôn quá. Nhưng Tiểu Từ thực sự bị lòe rồi, nhìn cái hũ đó mà ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ: "Tớ còn chẳng có cái nào. Cái hũ này sờ vào có lạnh không cậu?"
Tiểu Từ vươn tay muốn chạm vào thử, nhưng Lục Lục đã nhanh tay ôm lấy cái hũ, chạy sang một bên: "Không được chạm, vạn nhất cậu làm hỏng thì sao?" Giọng điệu đầy vẻ tự đắc, Lục Lục ngẩng cao mặt. Cậu khẽ hắng giọng định tiếp tục khoe mẽ, nhưng giây tiếp theo đã bị Diệp Mai chạy tới "tặng" cho một cú đấm vào đầu.
Buổi chiều vì vụ bỏ trốn mà cục u trên trán Lục Lục vẫn chưa tan, giờ lại thêm một cái nữa, hai cục u đối xứng trái phải trông cực kỳ gọn gàng trên trán cậu. Nước mắt sinh lý của Lục Lục trào ra, một tay ôm đầu, vội vàng lùi lại hai bước: "Mẹ làm gì mà đánh con!"
Diệp Mai cười lạnh: "Không đánh thì đuôi con vểnh lên tận trời rồi!"
Tiểu Từ ôm đĩa hoa quả, thấy dáng vẻ hung dữ của dì Diệp liền sợ hãi rụt cổ lại. Nhưng không nhịn được, cô bé khẽ quay đầu tò mò nhìn về phía sau mông Lục Lục —— cô bé muốn xem có thật là Lục Lục có cái đuôi vểnh lên tận trời không.
Lục Lục uất ức bĩu môi, má phồng lên vì giận dữ trông như một con cá nóc cỡ lớn. Lau nước mắt xong, cậu hừ một tiếng với mẹ rồi ôm hũ nước chạy về phòng. Đôi chân nhỏ giậm mạnh xuống sàn, tiếng bước chân nghe nặng nề hơn hẳn bình thường.
Tiểu Từ thấy Lục Lục chạy đi, vội vàng vươn cổ gọi với theo: "Lục Lục ơi, tớ dùng xoài đổi lấy cái hũ của cậu được không!" "Không!" Giọng Lục Lục hung dữ vọng lại.
Chạy về phòng, Lục Lục đặt hũ "tuyết" lại lên tủ đầu giường, quay lưng đi, lồng ngực vẫn phập phồng vì giận. Diệp Mai thong thả bước vào phòng, thấy bản mặt hầm hầm của con trai mà ngứa răng: "Sao Tuế Tuế không phải là con tớ sinh ra nhỉ!" Diệp Mai lại cảm thán, cái cục cưng ngoan ngoãn mềm mại ấy sao lại là con nhà người ta chứ! Còn cô thì suốt ngày phải đối mặt với một "bình thuốc súng", đã thế cái bình này còn thỉnh thoảng lại gây chuyện!
Mắt không thấy tâm không phiền, Diệp Mai đảo mắt một cái rồi nằm xuống giường, kéo chăn ngủ. Lục Lục ngồi một mình ở đầu giường, im lặng suy nghĩ một hồi rồi quay mặt đi, lén lút lấy điện thoại của mẹ. Dưới ánh đèn, cậu chụp hàng chục tấm ảnh món quà này, nhấn chọn tất cả rồi gửi liên tiếp mười mấy bài lên Weibo. Ngoài đời không khoe được thì cậu khoe lên mạng! Tóm lại, đêm nay cậu nhất định phải cho cả thế giới biết —— Tuế Tuế đã tặng quà cho cậu!
Nửa đêm. Khi hot search vụ bắt nhóm nhóc tì ở nhà ga vừa giảm nhiệt thì Weibo của Diệp Mai bắt đầu "tinh tinh" phát một loạt ảnh. Fan vào hóng hớt thấy mười mấy tấm ảnh y hệt nhau thì không khỏi thắc mắc.
Đây là... một cái hũ đựng nước?
Tui biết chuyện gì rồi, đây chẳng phải quà Tuế Tuế tặng Lục Lục sao?
Trời ạ, khoe thẳng lên Weibo luôn cơ à?!
Hóa ra "chú hề" lại chính là tui sao?!
Cư dân mạng lúc trước còn đoán Lục Lục chắc chắn sẽ đi khoe với bạn bè, kết quả quay đi quay lại, đối tượng bị khoe lại chính là họ? Fan của Lục Lục đúng là không còn mặt mũi nào, giữa hàng loạt bình luận cười nhạo chỉ biết nằm im chịu trận. Có một fan từ hồi đầu còn đưa ra dự đoán: Tui thấy với tính cách của Lục Lục, lớn lên chắc chắn là một kẻ "lụy tình" chính hiệu! Lại còn là kiểu hận không thể khoe cho cả thế giới biết nữa chứ!
Mạng xã hội vì mấy bài đăng này mà náo nhiệt trở lại. Nhưng những ồn ào ấy chẳng hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của các khách mời. Sau một ngày kinh thiên động địa, mãi đến khi ánh nắng chói chang xuyên qua rèm cửa làm sáng bừng căn phòng, mới có người ngáp dài ngáp ngắn ngủ dậy.
Tuế Tuế ngồi trên giường, cảm thấy đầu óc vẫn còn mơ màng, như thể hôm qua còn ở Bắc Thành tuyết rơi trắng xóa mà hôm nay đã được tắm nắng rồi. Ánh nắng chiếu lên sống mũi, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trông như trong suốt. Tuế Tuế đang ngái ngủ định ngáp một cái, thì giây tiếp theo đã bị tiếng hét động trời từ phòng bên cạnh làm giật mình tỉnh hẳn.
"LỤC LỤC!!! Tối qua con lấy điện thoại mẹ đăng cái gì lên mạng thế hả!"
Phòng bên cạnh vang lên tiếng đổ vỡ loảng xoảng, Tuế Tuế trợn tròn mắt, tung chăn định chạy sang hóng hớt. Bé vừa tụt khỏi mép giường, chân vừa xỏ vào đôi dép vịt vàng kêu cạp cạp thì thấy một bóng đen bay vào cửa. Lục Lục mặc áo đen, vèo một cái chạy tới, tóc mái bay ngược ra sau, nhảy một cái lên giường của Tuế Tuế.
"Tuế Tuế, mẹ tớ đến tìm thì cậu cứ bảo là tớ không có ở đây nhé!" Lục Lục cuộn tròn mình trong chăn, giấu kỹ thân hình nhỏ bé, nói giọng nghẹt mũi với Tuế Tuế.
Tuế Tuế phản ứng chậm mất nửa nhịp, đứng đó chớp mắt hai cái rồi vội vàng gật đầu "vâng vâng" hai tiếng. Ngay sau đó, Diệp Mai xách chổi đằng đằng sát khí bước tới. Thấy Tuế Tuế đang mặc bộ đồ ngủ vịt vàng, Diệp Mai khựng lại, cơn giận lập tức tan biến.
"Tuế Tuế dậy rồi hả?" Diệp Mai nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, nửa quỳ xuống, mỉm cười dịu dàng với Tuế Tuế.
Mái tóc xoăn của Tuế Tuế dưới ánh nắng trông như hư ảo, làn da trắng ngần gần như tan vào nắng, bé gật đầu một cái, đôi mắt như pha lê không chớp nhìn dì Diệp. "Con dậy từ sớm rồi ạ!" Tuế Tuế cười híp mắt chào dì Diệp. Diệp Mai "ôi ôi" hai tiếng, sáng sớm thấy cục cưng mềm mại thế này thì tim như tan chảy, chẳng còn chút bực dọc nào nữa.
Chào hỏi xong, Diệp Mai đứng dậy, ánh mắt vô tình dời sang chỗ chăn hơi nhô lên, nụ cười tắt ngóm, khẽ hừ một tiếng: "Lục Lục có ở đây không?"
Tuế Tuế nghe vậy lập tức căng thẳng. Đôi tay nhỏ giấu sau lưng nắm chặt lấy nhau, bé ấp úng hai tiếng, lắc lắc cái đầu nhỏ: "Kh... không có ạ, cậu ấy chạy đi mất rồi." Diệp Mai: "... Nó còn chạy đi đâu được nữa?" Tuế Tuế rất chột dạ, bé hầu như chưa bao giờ nói dối, đầu mũi rịn ra chút mồ hôi, ánh mắt cứ không tự chủ được mà liếc về phía giường. "C... con không biết ạ." Tuế Tuế cúi đầu, trái tim nhỏ đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn dì Diệp vì sợ bị phát hiện mình nói dối.
Cái vẻ chột dạ này quá rõ ràng, Diệp Mai muốn giả vờ không thấy cũng không được. Cô lắc đầu cười hai tiếng rồi tiến lên nhéo cái má phúng phính của Tuế Tuế. "Thôi bỏ đi không thèm chấp nó, dì dẫn con xuống nhà ăn cơm nhé?" Cái thằng nhóc phá phách kia cứ vứt đấy đi cho xong, không đáng để cô tốn sức!
Tuế Tuế lập tức bị dẫn dắt theo, đôi mắt sáng lấp lánh, ngửa mặt vui vẻ đáp: "Vâng ạ vâng ạ!" Bé hoàn toàn quên sạch Lục Lục đang trốn dưới chăn, tung tăng nắm tay dì Diệp đi xuống lầu ăn sáng.
Đợi đến khi Lục Lục lén lút chui ra khỏi chăn thì bữa sáng đã trôi qua được quá nửa. Lục Lục ngồi xuống dưới ánh mắt "sát thủ" của Diệp Mai, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình, ngồi cạnh Tuế Tuế im lặng ăn cơm. Diệp Mai chẳng buồn để ý đến cậu, mở điện thoại xóa sạch mấy bài Weibo kia đi. Cái thằng ranh con này, đăng bài còn dùng tài khoản của mẹ nó nữa chứ! Mấy fan lâu năm của Diệp Mai bị đánh thức hết cả, cứ ngơ ngác hỏi cô có phải bị mất tài khoản không.
Xóa xong, nhìn Weibo sạch sẽ, Diệp Mai mới thấy xuôi xuôi cái bụng. Vừa kết thúc bữa sáng, anh dẫn chương trình đã cầm thẻ nhiệm vụ tới công bố nhiệm vụ hôm nay.
"Vì hôm qua mọi người bỏ trốn nên nhiệm vụ trò chơi ở quảng trường chưa hoàn thành, vì vậy hôm nay mọi người nhất định phải tìm được tất cả thẻ nhiệm vụ. Để trừng phạt, toàn bộ số tiền ăn tối nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị tịch thu hết!"
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
