Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 77

Ông chủ quán đồ nướng chưa bao giờ nghĩ rằng, bài đăng quảng bá tùy hứng của mình lại có thể leo lên bảng hot search chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. Thậm chí số lượt thích cứ mỗi lần tải lại trang là lại tăng lên hàng trăm hàng nghìn. Dưới phần bình luận, fan của Tuế Tuế gào thét đòi đến "diện kiến" và "trộm bé", còn có người hỏi địa chỉ quán ở đâu vì nhìn thịt nướng ngon quá.

Bộ não ông chủ đứng hình rất lâu mới sực nhận ra —— Hóa ra đối phương không phải là minh tinh vô danh! Ông lên mạng tra tên chương trình và tên hai anh em Thẩm Từ - Tuế Tuế, sau đó hít một hơi thật sâu. Ông chủ nuốt nước miếng, nhìn con số hàng chục triệu người theo dõi trên Weibo của Thẩm Từ mà ôm ngực, tim đập thình thịch. Lần này ông hời to rồi! Chỉ với khoản phí quảng cáo bốn chữ số mà mời được ngôi sao đỉnh lưu quảng bá cho quán nhà mình!

Còn Tuế Tuế sau khi kiếm được tiền thì hớn hở quay về khách sạn, ngay chiều hôm đó đã cùng anh trai bay đến Nam Thành. Nhiệt độ ở Nam Thành và Bắc Thành hoàn toàn là hai thái cực, một bên băng thiên tuyết địa, một bên nắng gắt như đổ lửa.

Tuế Tuế vẫn đang mặc chiếc áo lông vũ, mồ hôi trên trán rịn ra thành từng hạt. Bé dùng đôi tay nhỏ chống xuống đất, chậm chạp bò dậy, hơi thở phả ra vẫn còn mang theo cái nóng hầm hập. Cởi bỏ chiếc áo khoác, Tuế Tuế dùng tay nhỏ quạt quạt cho mình rồi chạy vào bếp lấy nước uống.

Lục Lục bám sát gót bé, miệng gọi tên Tuế Tuế không ngớt: "Tuế Tuế, cậu về nhanh thật đấy, sau này chắc chắn sẽ không đi nữa chứ?"

Tuế Tuế uống ực ực hết cốc nước, khuôn mặt nhỏ nóng đến đỏ bừng, mớ tóc xoăn bết lại thành từng lọn rủ trước trán. "Không đi nữa đâu ạ, tụi tớ tiêu hết sạch tiền rồi mà~"

Tuế Tuế vừa dứt lời, Thi Thi và Tiểu Từ từ trên lầu cũng chạy xuống, vui mừng hớn hở vây quanh bé mà líu lo không ngừng. "Tuế Tuế! Cậu về rồi!" "Tớ ở trên lầu đã nghe thấy tiếng cậu rồi đó!"

Mấy nhóc tì tụ tập lại một chỗ cực kỳ náo nhiệt, ai cũng cố chen vào để được đứng gần Tuế Tuế thêm một chút. Lục Lục – người đến đầu tiên – lại bị đẩy văng ra ngoài, cậu đứng tại chỗ kiễng chân, tức đến trợn mắt, vươn cổ hét lớn: "Tuế Tuế đến tìm tớ đầu tiên mà! Tìm tớ cơ mà!"

Ồn ào quá đi, nhưng mà cũng náo nhiệt thật ha ha!

Tuế Tuế vừa đến là không khí vui hẳn lên, lúc trước mấy đứa nhỏ đứa nào đứa nấy cứ ủ rũ, chẳng có chút sức sống nào.

Lục Lục đúng là cười chết tui, chen không vào được nên cứ sốt sắng quay mòng mòng.

Mấy nhóc tì nói chuyện một hồi rồi lại hăng hái kéo nhau lên lầu dọn dẹp gác mái. Nhưng lần này có thêm Tuế Tuế gia nhập, bầu không khí ảm đạm tan biến sạch sành sanh. Thiên Thiên nãy giờ cứ chạy tới chạy lui, lúc này mới "ồ" một tiếng đầy ngỡ ngàng: "Hóa ra lúc trước tụi mình ra nhà ga là để đi tìm Tuế Tuế hả!"

Chú thợ quay phim đi cùng cũng phải liếc nhìn cậu bé một cái, không nhịn được mà bật cười. Fan cũng cười nghiêng ngả, bị Thiên Thiên chọc cho phải gửi liên tiếp mấy dòng bình luận:

Mau đến xem nè, ở đây có một người thật thà này! Mọi người mau vào cười cậu ấy đi!

Thiên Thiên đúng là chậm tiêu quá đi mất, Tuế Tuế về rồi cậu ấy mới phản ứng kịp.

Nhưng mà vui thật sự ha ha ha!

Bên ngoài. Thẩm Từ tìm đến phó đạo diễn để báo danh, cho ông biết mình đã đưa Tuế Tuế quay lại. Phó đạo diễn thấy anh đột ngột xuất hiện thì kinh ngạc chẳng kém gì nhóm Lục Lục, sau khi tìm hiểu đầu đuôi sự việc mới thở dài gật đầu.

Cả buổi chiều nay ông bận bù đầu, cứ thấp thỏm không yên, mãi mới giải quyết xong mấy vụ hot search trên mạng, đương nhiên không còn tâm trí đâu mà lo cho bên phía Thẩm Từ. Nhưng thế này cũng tốt, phó đạo diễn nghĩ. Thằng nhóc Lục Lục đó khôn như rận, nếu Tuế Tuế không về, không biết nó còn làm ra chuyện gì nữa. Vả lại Thẩm Từ cũng là một "thành phần cá biệt", rất khó quản, cứ đặt dưới tầm mắt thì chắc không đến nỗi gây thêm chuyện gì.

"Về là tốt rồi, hôm nay muộn quá, mau đi tắm rồi ngủ đi, mọi chuyện để mai tính." Phó đạo diễn còn phải đi giám sát lượng thảo luận hậu đài, điều hướng bình luận trên Weibo nên chỉ vỗ vai Thẩm Từ một cái rồi vội vàng rời đi.

Đêm ở Nam Thành nhiệt độ vẫn rất cao, nhưng bầu trời vạn dặm đầy sao, những ngôi sao li ti in bóng xuống mặt biển, khiến mặt biển lấp lánh từng điểm sáng. Nhóm Tuế Tuế là nhóm cuối cùng đến Nam Thành nên chỉ còn lại phòng ngủ cuối cùng bên trái. Phòng ngủ có một cửa sổ sát đất cực lớn, bước ra cửa sổ là có thể cảm nhận được hơi gió biển mang theo vị mặn và nóng. Khác hẳn với phong cảnh khoáng đạt, thô ráp ở Bắc Thành, mọi thứ ở đây đều rực rỡ và lộng lẫy, đẹp theo một phong cách khác.

Tuế Tuế thay bộ đồ ngủ hình chú vịt con, đôi dép nhỏ kêu "cạp cạp" mỗi khi bước đi. Bé ôm khuôn mặt nhỏ tì lên lan can hóng gió. Lục Lục ở phòng bên cạnh nhân lúc mẹ đi vắng cũng lén chạy ra ban công.

"Tuế Tuế, cậu ở Bắc Thành đã làm những gì thế?" "Tớ vốn định bắt xe đi tìm cậu đấy, nhưng chú phó đạo diễn đã bắt tớ về." Cách nhau khoảng một mét, Lục Lục học theo dáng vẻ của Tuế Tuế tì lên lan can, khuôn mặt nhỏ bị ép đến biến dạng nhưng cái miệng vẫn tía lia không ngừng. Khi ở cạnh Tuế Tuế, Lục Lục luôn có rất nhiều chuyện để nói, khác hẳn vẻ lạnh lùng không màng thế sự thường ngày.

Tuế Tuế cũng quay đầu nhìn cậu, nhớ lại một chút rồi dùng giọng sữa trả lời: "Ở Bắc Thành xem tuyết to thật là to luôn, còn có nhà băng nữa!" Nói đoạn, bé sực nhớ ra điều gì đó, vỗ nhẹ vào cái trán nhỏ, đôi mắt sáng rực lên: "Tớ có mang tuyết về cho cậu nè! Đẹp nắm luôn!"

Chạy tạch tạch vào trong phòng, Tuế Tuế tìm chiếc ba lô nhỏ của mình rồi lấy ra một cái hũ. Bê cái hũ trên tay, Tuế Tuế vội vàng chạy ngược ra. Chạy qua chạy lại khiến bé thở không ra hơi, lồng ngực nhỏ phập phồng, đứng th* d*c hai giây rồi mới lắc lắc cái hũ nói: "Lục Lục nhìn nè, tuyết hoa tớ mang về cho cậu đó!"

Tuế Tuế mỉm cười, ánh mắt dời xuống cái hũ, nhưng lại phát hiện lớp tuyết trắng tinh khôi bên trong đã biến mất —— chỉ còn lại nửa hũ nước trong suốt. Bàn tay nhỏ đang bê hũ khựng lại giữa không trung, Tuế Tuế ngẩn người, thu hũ lại rồi nghiêng đầu soi thật kỹ.

"Tuyết tớ mang về... tan hết rồi..." Bé lí nhí một câu, thở dài một hơi đầy buồn bã.

Nhưng Lục Lục lại bám chặt lan can, rướn người vươn đầu về phía Tuế Tuế: "Là cho tớ thật sao?" Đôi mắt Lục Lục đen láy, nhưng lúc này dường như đọng lại những tia sáng li ti, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc và vui sướng.

"Đúng ạ, nhưng mà tan mất rồi." Tuế Tuế đã cẩn thận cất hũ vào ba lô, suốt dọc đường đều ôm chặt trong lòng đấy chứ. Nhưng không ngờ tuyết lại tan nhanh đến thế. "Chẳng còn tí tuyết nào nữa cả." Tuế Tuế mở to mắt tìm kỹ nhưng vẫn không thấy bông tuyết nào.

Lục Lục chẳng hề bận tâm chuyện đó, cậu nhìn hũ nước kia mà khóe miệng cười tươi rói: "Tớ cực kỳ thích luôn! Cảm ơn Tuế Tuế đã mang tuyết cho tớ nha!" Lục Lục vươn đôi tay ngắn ra, nhận lấy hũ nước qua khe lan can, ôm chặt như ôm báu vật, từ đầu đến chân đến tận sợi tóc đều toát lên vẻ hạnh phúc.

"Không có gì đâu ạ." Thấy Lục Lục thích, đôi mắt Tuế Tuế cũng vui vẻ cong thành hình vầng trăng khuyết.

Mặc dù tuyết đã tan thành nước, nhưng Lục Lục vẫn yêu không rời tay, ôm cái hũ đứng ngẩn ngơ cười một mình trên ban công hồi lâu, mới nghêu ngao hát nhỏ đi vào phòng. Diệp Mai tắm xong đang ngồi trước bàn trang điểm đắp mặt nạ. Lục Lục thấy mẹ đắp một miếng trắng trắng trên mặt, tuy thấy lạ nhưng cậu chẳng nói gì, đi thẳng về phía đầu giường.

Diệp Mai vừa vỗ nhẹ lên mặt cho thấm tinh chất, vốn định nói chuyện nghiêm túc với Lục Lục về vụ cậu dẫn đầu nhóm bỏ trốn chiều nay để giáo dục một trận, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy con trai đang ôm khư khư một hũ nước.

"Con cầm cái hũ đó làm gì thế?" Diệp Mai thắc mắc hỏi. Lục Lục đặt hũ nước lên tủ đầu giường, nhìn trái nhìn phải đầy đắc ý: "Đây là Tuế Tuế tặng con đấy, đẹp không mẹ!" Diệp Mai nhìn bộ dạng hợm hĩnh của con trai mà ngứa ngáy tay chân, chỉ muốn cho nó một trận: "Hơ hơ." Chẳng khen nổi câu nào đẹp, Diệp Mai cũng mất luôn ý định giáo dục con, quay lại tiếp tục đắp mặt nạ. "Sao Tuế Tuế lại tặng con một hũ nước?" Vì quá tò mò nên cô vẫn hỏi. Lục Lục lắc đầu: "Không phải đâu, đây là tuyết hóa thành nước đấy."

Diệp Mai hơi ngẩn ra một chút rồi mỉm cười, không nói gì thêm. Ngược lại, camera cố định trong phòng đã ghi lại trọn vẹn cảnh này.

Hèn chi sáng nay tui thấy Tuế Tuế cứ loay hoay với cái hũ một mình, hóa ra là đang hứng tuyết Bắc Thành cho Lục Lục.

Huhu cảm động quá, đây là tình cảm từ hai phía nè!

Lục Lục chắc sướng rơn người luôn, tui cá là ngày mai cậu ấy sẽ ôm cái hũ đi khoe khắp nơi cho xem!

Cái vụ cá cược này chẳng cần đợi đến ngày mai, vì ngay đêm đó Lục Lục đã không đợi nổi mà bắt đầu đi khoe với người khác rồi.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 77
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...