Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 55
Ánh mặt trời ban mai xuyên qua hàng rào sân nhỏ, để lại những vệt bóng dài xếp hàng ngay ngắn.
Tuế Tuế vừa tỉnh dậy đã phải đối mặt với một nơi xa lạ, lại không tìm thấy anh trai trong phòng, làn nước mờ ảo lập tức dâng đầy đôi mắt to tròn long lanh. Cậu bé chẳng kịp lau nước mắt, cứ thế sải đôi chân ngắn chạy vội ra ngoài.
"Anh ơi!"
Giọng sữa non nớt đầy lo lắng vang vọng trong sân, cái đầu nhỏ quay như chong chóng để tìm người.
Vừa chạy ra sân, Tuế Tuế chẳng kịp nhìn đường, đâm sầm vào chân ông lão, bị dội ngược lại lùi "lạch bạch" hai bước rồi ngồi bệt xuống đất.
Ông lão thấy vậy cũng "ối chà" hai tiếng, đặt chậu rửa mặt trong tay xuống, tiến lại gần đỡ nhóc tì lên.
"Sao thế, có đau không?"
Ông lão dùng tay phủi phủi bụi trên ống quần cho Tuế Tuế. Cậu bé ngẩn ngơ một lát, rồi đôi mắt to không kìm được nữa mà rơi xuống những hạt lệ lớn.
"Anh... anh của cháu... biến mất rồi!"
Dùng mu bàn tay quệt nước mắt, Tuế Tuế nói không nên lời vì hụt hơi.
Ông lão tuy mặt dữ miệng cứng nhưng lòng lại mềm, đối diện với những giọt nước mắt của nhóc tì bé xíu này, ông hoàn toàn không có sức chống đỡ. Ông luống cuống lau mặt cho Tuế Tuế, rồi lại hung dữ lườm nhân viên tổ chương trình đang ghi hình.
"Đừng khóc nữa, anh trai cháu bị mấy người này gọi đi làm việc rồi."
Người già thường ít ngủ, lúc tổ chương trình đến chính ông là người mở cửa, nên đương nhiên biết chuyện Thẩm Từ bị đưa đi.
"Cái công việc này của các người không ổn tí nào, sáng sớm chưa cho người ta ăn miếng cơm đã lôi đi làm việc."
Thở dài một tiếng, ông lão bế Tuế Tuế vẫn đang nức nở lên, vụng về vỗ vỗ lưng giúp cậu bé thuận khí.
"Ngoan nào, để ông rửa mặt cho cháu, rồi ông hấp bánh bao cho mà ăn."
Tuế Tuế vốn rất dễ dỗ, cậu bé quệt khóe mắt đỏ hoe, chớp chớp mắt hỏi:
"Có cho cả anh cháu ăn không ạ?"
Ông lão vạn phần ghét bỏ Thẩm Từ, nhưng đối diện với Tuế Tuế mềm mại, ông cũng chỉ đành nhăn mũi "ừ" hai tiếng.
"Cho nó, cho nó hết."
Tuế Tuế lại vui vẻ trở lại, nước mắt lập tức thu về, còn cong mắt cười với ông nội.
"Cháu cảm ơn ông ạ~ Cháu... cháu có thể ăn mười cái bánh bao!"
Cứ hễ gấp gáp là lại nói ngọng, Tuế Tuế đưa ngón tay ngắn ngủn ra, giơ số năm trước mặt ông.
Ông nội cười ha ha, cầm bàn tay nhỏ của Tuế Tuế lắc lắc.
"Mười cái à, yên tâm, bánh bao nhà ông bao no!"
Lâu lắm mới được vui vẻ, ông lão bế Tuế Tuế, một tay xách chậu gỗ đi ra cạnh giếng múc nước rửa mặt.
[Trời ơi, bao giờ Tuế Tuế mới đi mẫu giáo đây? Lục Lục nhà bên đã biết tính dãy số rồi kìa!]
[Hú hồn, tôi cứ tưởng ông nội thấy Tuế Tuế khóc sẽ quát cơ.]
[Haha, ông nội tốt bụng mà, ông ngoại tôi cũng thế, điển hình của kiểu khẩu xà tâm phật! Thực tế thì thương trẻ con hơn bất cứ ai.]
Vì chạy ra quá gấp, Tuế Tuế còn chẳng kịp xỏ giày, đôi bàn chân trắng nõn tr*n tr** được ông đặt lên chiếc ghế trúc nhỏ cạnh giếng.
"Lần sau không được không đi giày nhé, trong sân nhiều đá dăm, đâm rách chân bây giờ."
Ông lão lắc đầu, trong tiếng "vâng ạ" ngọt xớt của Tuế Tuế, ông quay lại phòng lấy giày cho cậu bé.
Sân nhỏ có một vòi nước máy, nhưng ông lão chê nước đó có mùi lạ, lần nào cũng tự mình dùng giếng ép để lấy nước rửa mặt. Nước giếng lạnh thấu xương, Tuế Tuế bị lạnh đến mức rùng mình, cả người co rụt lại.
Lần này thì chút buồn ngủ cuối cùng của Tuế Tuế cũng tan biến hẳn.
Rửa mặt xong, ông lão dắt Tuế Tuế vào bếp hấp bánh bao. Bánh bao đã làm từ hôm qua nhưng để một ngày nên vừa lạnh vừa khô, ông lão bỏ vào xửng hấp để làm nóng lại. Tiện tay, ông dùng một cái nồi khác bắt đầu nấu cháo kê.
Tuế Tuế còn chưa cao bằng bệ bếp, cứ quanh quẩn bên chân ông lão, chạy từ bên trái sang bên phải, từ bên phải vòng lên đằng trước, bận rộn như một con cù quay nhỏ. Thỉnh thoảng cậu bé lại kiễng chân, ngước cái đầu nhỏ cố gắng nhìn lên bệ bếp.
Tiếc là cậu chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm của bánh bao và cháo kê từ từ tỏa ra, khiến Tuế Tuế càng thêm sốt sắng chạy vòng quanh ông nội. Cuối cùng, ông lão phải rảnh tay túm cổ áo Tuế Tuế, đưa cậu bé ra khỏi bếp.
"Ngồi ngoài này nghỉ một lát đi, xem cháu bận rộn chưa kìa, tí nữa ông đá trúng bây giờ."
Tuế Tuế lúc này mới chịu yên tĩnh, ngồi trên ghế đá đợi bánh bao thơm phức ra lò.
Trời đã sáng hẳn, ánh nắng gay gắt chiếu xuống, không khí không còn mát mẻ như lúc nãy. Trước khi bánh bao được bưng lên, Thẩm Từ cuối cùng cũng trở về với cái đầu đầy vụn gỗ.
Tuế Tuế như một hạt đậu nhỏ nảy tưng tưng về phía anh, liên thanh gọi "Anh ơi", ánh mắt đầy rẫy sự vui mừng, giơ đôi tay nhỏ đòi bế.
Thẩm Từ khắp người đều bẩn, cảm giác mình cứ mở miệng là vụn gỗ rơi xuống nên không dám bế Tuế Tuế. Anh chọc nhẹ vào đầu cậu bé, nhìn ánh mắt long lanh ấy, mọi mệt mỏi trong lòng Thẩm Từ dường như tan biến không ít.
"Mau đi ăn cơm đi, anh rửa mặt xong rồi cũng ra ăn."
Tuế Tuế gật đầu, ngoan ngoãn vâng lời.
Khi anh trai đã về, Tuế Tuế tràn đầy cảm giác an toàn, khôi phục lại sức sống, chạy vào bếp giúp ông lấy đũa, rồi lại "lạch bạch" chạy đi bê ghế nhỏ. Thẩm Từ và ông nội còn không bận bằng cậu, cậu nhóc cứ như một chú ong nhỏ bay nhảy khắp sân.
Nhà ông nội đã lâu không náo nhiệt thế này, dù biểu cảm trên mặt ông vẫn lạnh lùng nhưng chân mày đã giãn ra, trông thân thiện hơn hôm qua nhiều.
"Lại đây mau, muôi ông lấy rồi này!"
Ông lão dùng giọng oang oang gọi Tuế Tuế đang định chạy vào bếp, gọi cậu bé quay lại. Tuế Tuế vội vàng quay đầu, chạy "lạch bạch" trở về.
Ngồi trên ghế đá, Tuế Tuế ôm chiếc cặp sách nhỏ, lôi từ bên trong ra chiếc bát nhỏ của mình. So với cái bát to như cái chậu của Thẩm Từ và ông nội, bát của Tuế Tuế mini đến mức không tưởng.
Hai tay nâng bát nhỏ, Tuế Tuế chớp chớp mắt: "Ông ơi, cháu cũng muốn một bát cháo."
Ông lão "ừ" hai tiếng, bàn tay lớn nhận lấy chiếc bát mini, dùng muôi múc đầy cháo đặt trước mặt Tuế Tuế.
"Sau này sắm cho thằng bé cái bát to hơn tí, cái bát này khác gì chén rượu của tôi đâu, húp một hơi là hết à?" Ông nội trưng ra bộ mặt chê bai.
Thẩm Từ thấy vậy nén cười gật đầu lia lịa: "Vâng, khi nào về cháu mua cho em cái bát thật to."
Tuế Tuế xoa xoa bát nhỏ của mình, hớn hở nói: "Cháu dùng bát nhỏ, anh và ông dùng bát to!"
Húp "sùm sụp" hai ngụm cháo, Tuế Tuế cầm bánh bao to, "ngoạm" một miếng rõ lớn.
Thẩm Từ sáng nay mệt đứt hơi. Đầu tiên là đi nhặt một đoạn gỗ, sau đó dưới sự sắp xếp của tổ chương trình, anh phải chạy đến nhà bác thợ mộc ở đầu đông thôn để bắt đầu mài giũa và điêu khắc con ngựa gỗ nhỏ. Cả buổi sáng vẫn chưa xong vì anh là lính mới, chỉ riêng việc mài ra hình thù thô sơ đã tốn bao nhiêu công sức. Nhiệm vụ yêu cầu hoàn thành trước buổi trưa, nên lát nữa ăn xong Thẩm Từ phải qua đó làm tiếp.
Các phụ huynh khác như Chu Sơn và Nhiễm Kỳ cũng chọn làm đồ mỹ nghệ bằng gỗ, hai người còn lại chọn làm diều tuy đơn giản hơn nhưng cả buổi sáng vẫn chưa làm xong. Vì thế ăn xong, Thẩm Từ vội vàng đứng dậy đi ngay.
Tuế Tuế cũng đeo cặp sách nhỏ chạy theo anh, kết quả vừa mới khom lưng bước qua ngưỡng cửa đã bị nhân viên tổ chương trình nhấc bổng quay lại.
"Sáng nay Tuế Tuế cũng có nhiệm vụ, không được đi theo anh đâu nhé. Lát nữa cháu sẽ cùng các bạn khác lên núi hái nấm." Anh nhân viên nhẹ nhàng nhắc nhở.
Tuế Tuế ngơ ngác. Mớ tóc xoăn rối bù như tổ chim từ lúc ngủ dậy vẫn còn nguyên trên đầu, cũng may khuôn mặt cậu bé thực sự xinh xắn, nếu không thì đúng là không nỡ nhìn thẳng.
[Tóc của con tôi, chẳng bao giờ thấy nó mượt mà cả.]
[Thẩm Từ hình như lần nào cũng quên chải đầu cho Tuế Tuế, nhan sắc em bé gánh còng lưng mớ tóc xoăn này.]
Trong làn tóc rối, Tuế Tuế phản ứng một hồi mới mím môi gật đầu đầy vẻ không vui. Nhân viên đưa cho cậu một chiếc giỏ tre nhỏ, giúp cậu thay cặp sách bằng chiếc giỏ đeo trên lưng.
Vừa đeo xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng của Tiểu Từ và Lục Lục.
"Tuế Tuế, mình đến tìm cậu đây!" "Là mình đến tìm Tuế Tuế trước!"
Lục Lục trưng ra bộ mặt đáng ghét, né Tiểu Từ ra, lao đến bên cạnh Tuế Tuế trước tiên và nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu.
"Mình vừa ăn xong là đến ngay, lát nữa chúng mình cùng đi hái nấm nhé! Mẹ mình biết nấu súp kem nấm đấy, trưa nay Tuế Tuế qua ăn nhé!"
Tuế Tuế chưa từng uống món súp đó nhưng nghe tên đã thấy ngon, thế là cậu gật đầu lia lịa nói "được ạ, được ạ".
Tiểu Từ không vui lùi lại một bước, chu môi đứng xa Lục Lục một chút. Lục Lục đúng là đáng ghét quá đi!
Đang nói chuyện thì Thi Thi và Chu Thiên Thiên ở xa hơn một chút cũng tới. Mấy nhóc tì vừa tụ tập lại là quên ngay mình định làm gì, vui vẻ vây thành vòng tròn, nô đùa đuổi bắt nhau khắp sân.
Ông nội dọn dẹp bếp xong đi ra thấy cả sân đầy trẻ con đang ríu rít nghịch ngợm. Dù vẻ mặt vẫn lộ vẻ chê bai nhưng ông vẫn quay người đi chuẩn bị mấy ống tre, rót đầy nước đường rồi đưa cho bọn trẻ.
"Lại đây lấy ống tre, khát thì có nước bên trong."
Đám nhóc thấy ông lão hung dữ đi ra liền lập tức ngoan ngoãn, xếp hàng lên nhận ống tre. Nhận xong, Lục Lục nắm tay Tuế Tuế chạy vèo ra ngoài.
"Tuế Tuế, chúng mình phải về nhất!"
Mớ tóc xoăn của Tuế Tuế bay ngược ra sau theo gió, bị kéo chạy đi, cậu bé há miệng híp mắt cười:
"Về nhất! Hái nấm!"
Sau đó, một lũ trẻ ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, đeo giỏ tre chạy về phía ngọn núi nhỏ không xa. Các thợ quay phim coi như khổ sở đủ đường, vừa phải theo đám trẻ chạy quanh sân, giờ lại phải vác máy chạy thục mạng lên đường mòn trên núi. Trẻ con tràn đầy năng lượng, dường như có một sức sống dùng mãi không hết khiến người ta phải ghen tị.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
