Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 54

Có lẽ thấy phó đạo diễn hơi thê thảm, Thẩm Từ nén cười, đút tay vào túi thong dong bước tới.

"Xem ra ấn tượng về chương trình của chúng ta trong lòng người khác không được đáng tin cho lắm nhỉ."

Phó đạo diễn quay đầu lại, lườm nguýt Thẩm Từ – kẻ đang định chọc ngoáy – một cái cháy mặt.

"Cậu còn có mặt mũi mà nói à, cả cái đoàn này cậu là đứa không đáng tin nhất đấy! Lần trước cậu dẫn Tuế Tuế đi, suýt chút nữa là phá tan nát cái siêu thị nhà người ta rồi..."

Ông cụ vừa rửa bát xong siêu tốc đã lại phong phong hỏa hỏa đi ra, nghe thấy phó đạo diễn đang kể lể tội trạng của Thẩm Từ, cũng đứng lại hóng hớt vài câu. Kết quả càng nghe, lông mày ông càng nhíu chặt.

"Cái chương trình này của các người làm sao thế hả, tìm toàn một lũ không biết làm việc, sau này còn muốn có cơm mà ăn không?"

Ông cụ thở dài hai tiếng, đưa bàn tay to như cái quạt nan vỗ bốp một phát rõ mạnh vào vai Thẩm Từ.

"Cậu thanh niên này, hạng người như cậu ở làng tôi là ế vợ chắc luôn đấy."

Khóe môi Thẩm Từ mím chặt, rồi im lặng chịu trận. Anh cũng chẳng thiết tha gì chuyện tìm vợ.

Cư dân mạng thì đã cười đến phát điên, các fan hâm mộ còn chẳng thèm nể mặt mà bắt đầu trêu chọc.

[Anh Thẩm sau này tính sao đây trời. (Hình ảnh chỉ trỏ.jpg)]

[Hay là tôi miễn cưỡng cưới anh ấy vậy, nhà tôi ở quê vẫn còn ruộng, nể mặt cái nhan sắc kia thì anh hời rồi nhé!]

[Đừng các chị em ơi, loại mặt trắng thế này cứ để tôi xả thân cứu thế cho!]

Hiệu quả chương trình buổi chiều nay cực kỳ tốt. Trong lúc Thẩm Từ đang nhận "liên hoàn giáo huấn" từ ông cụ, thì trên thanh tìm kiếm nóng (hotsearch) đã treo lủng lẳng mấy cái tiêu đề:

#Chương trình không đáng tin cậy# #Thẩm Từ ế vợ ở nông thôn# #Mì của Tuế Tuế thơm quá!# – một loạt từ khóa cứ thế leo bảng vào buổi tối.

Vệt nắng ấm cuối cùng nơi chân trời cũng hoàn toàn bị bóng đêm nuốt chửng. Trong sân nhỏ đã bật đèn, là loại bóng đèn sợi đốt kiểu cũ tỏa ánh sáng vàng ấm áp.

Bóng đèn treo trên cành trúc, đung đưa theo gió, kéo theo những cái bóng trên mặt đất cũng lắc lư theo.

Tuế Tuế chơi với cái bóng của chính mình đến phát nghiện, một mình chạy loăng quăng vui vẻ trong sân, còn cố gắng chạy thật nhanh để cái bóng nhỏ không đuổi kịp mình.

Thấy trời đã không còn sớm, ông cụ rót một ly nước pha bằng ngọn lá trúc, nhìn Thẩm Từ thở dài một tiếng "ầy".

"Đi thôi, để tôi dọn ra một phòng cho hai người ngủ."

Thẩm Từ cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi theo.

Một ngày trôi qua đầy hỗn loạn. Đến khi Thẩm Từ trải xong giường đi ra, anh phát hiện Tuế Tuế đã nằm gục trên bàn đá ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Khuôn mặt nhỏ của Tuế Tuế bị ép đến biến dạng, trong miệng vẫn còn ngậm một viên kẹo mà ông cụ chỉ để dành đến dịp lễ tết mới lấy ra ăn. Thỉnh thoảng cậu bé còn cử động khuôn miệng nhỏ "m*t m*t" hai cái.

Thẩm Từ thấy vậy thì ngứa tay, đưa ngón tay chọc nhẹ vào cái má phúng phính của Tuế Tuế. Cảm giác dưới đầu ngón tay mềm mại như chọc vào một cục bông.

Khi Thẩm Từ vừa buông tay ra, viên kẹo trong khuôn miệng chưa khép hẳn của Tuế Tuế bị chọc cho rơi ra ngoài.

Đôi mắt Thẩm Từ hơi mở to. Tay anh cực kỳ nhanh nhẹn đút ngay vào túi quần.

Mặt đất tối thui, viên kẹo dính đầy đất cát chẳng biết đã lăn đi đằng nào.

Kẹo mất, Tuế Tuế cũng tỉnh giấc. Vừa tỉnh lại, cậu bé đã dụi đôi mắt nhỏ, mơ màng hỏi:

"Kẹo của em đâu rồi ạ?"

Vị ngọt trong miệng sắp tan hết, Tuế Tuế dùng cái lưỡi nhỏ l**m l**m khóe môi ngọt lịm, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ ngơ ngác.

Thẩm Từ đứng im tại chỗ lặng thinh một hồi, sau đó nhẹ nhàng bế cậu bé lên, vỗ vỗ lưng:

"Kẹo bị em ăn hết rồi, mau ngủ thôi."

Tuế Tuế tin là thật, còn tưởng mình đã nuốt kẹo vào bụng trong mơ, bèn gật gật đầu, nghiêng đầu một cái là giây sau đã ngủ say. Tốc độ "tắt nguồn" này quả thực là thần tốc.

[Cái tội không có bằng tốt nghiệp mẫu giáo nên mới bị lừa thế đấy.]

[Tôi đã bảo mà! Tại sao hồi nhỏ tôi ngủ gật khi đang ăn kẹo, tỉnh dậy lại không thấy đâu!]

Lúc này trên bình luận dày đặc những lời châm chọc. Thế nhưng Thẩm Từ chẳng hề thấy cắn rứt lương tâm, anh bế Tuế Tuế đi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đặt cậu lên giường.

Vì quá mệt, Tuế Tuế hoàn toàn không nhận ra mình đã đổi chỗ, vừa chạm gối là chìm sâu vào giấc nồng.

Nhân lúc ánh trăng còn sáng, Thẩm Từ cũng không lãng phí điện để bật đèn, anh vắt khăn lên cánh tay, bước dưới ánh trăng đi tắm rửa. Vừa rửa mặt xong, Thẩm Từ còn chưa kịp về phòng thì bị người đại diện gọi giật lại.

"Thẩm Từ! May quá cậu chưa ngủ, có việc tìm cậu đây."

Người đại diện kéo anh vào một góc khuất camera, đưa tay lau mồ hôi vì chạy vội.

"Có một nhà tài trợ của chương trình tìm tới, nói là muốn chọn một khách mời nhí để quay quảng cáo. Tôi xem ý của họ thì có vẻ là muốn nhắm tới Tuế Tuế."

Thấy Thẩm Từ nhíu chặt mày, người đại diện vội giải thích thêm:

"Nói đi cũng phải nói lại, Tuế Tuế và sản phẩm này có duyên không nhỏ đâu, loại sữa bột mà Tuế Tuế đang uống bây giờ chính là của nhà họ đấy."

Nghĩ đến hộp sữa bột có giá lên tới năm chữ số một hộp, người đại diện không khỏi tặc lưỡi. Anh ta chỉ nghĩ đây là sữa Thẩm Từ mua cho Tuế Tuế sau khi đón cậu bé về, nên không nghĩ ngợi gì thêm.

"Lúc trước họ xem livestream, thấy trên tủ nhà cậu bày hộp sữa của hãng này nên có ý muốn tiếp xúc. Hơn nữa Tuế Tuế thực sự rất phù hợp."

Bây giờ Tuế Tuế không còn là đứa trẻ vô danh như trước nữa. Chỉ cần nhìn số người trong phòng livestream là thấy, nhân khí của Tuế Tuế hiện tại đã bỏ xa các khách mời nhí khác một đoạn dài! Chỉ tính riêng số người điểm danh hàng ngày trên siêu thoại Weibo đã nhiều hơn cả một vài minh tinh hạng ba, hạng tư.

Hơn nữa toàn bộ đều là "fan mẹ ruột", khả năng chi tiêu cực kỳ ổn định, nên người đại diện chẳng hề ngạc nhiên khi có nhãn hàng tìm đến Tuế Tuế. Chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy, mà còn là một thương hiệu có thực lực thế này.

Thẩm Từ nhíu mày, giọng điệu lộ rõ vẻ không bằng lòng:

"Không cần, cũng không thiếu tiền."

Một câu đơn giản suýt chút nữa làm trái tim người đại diện tan vỡ.

"Cậu nể mặt xem xét cảm xúc của tôi một chút đi! Suy nghĩ một tí rồi hãy từ chối chứ!" Người đại diện phát điên gào lên một tiếng.

Thẩm Từ thấy phiền phức, quăng thẳng chiếc khăn đang cầm lên vai, mất kiên nhẫn liếc nhìn người đại diện một cái:

"Không cần thiết phải nhận. Sau này nếu Tuế Tuế lớn lên, em ấy tự muốn vào giới này thì tôi không cản, nhưng giờ em ấy còn nhỏ, lộ diện quá nhiều không tốt cho em ấy đâu."

Đêm càng về khuya, ánh trăng bắt đầu mờ mờ không rõ dưới chân. Thẩm Từ và người đại diện im lặng nhìn nhau, cuối cùng vẫn là người đại diện thở dài trước.

"Cậu cũng đừng từ chối vội, cứ cân nhắc thêm đi. Tập đoàn Sinh học Tinh Quang cậu cũng biết đấy, công ty đó giàu nứt đố đổ vách, lần này người đến đàm phán còn là thư ký thân cận bên cạnh Phó tổng, thành ý rất đủ."

Thẩm Từ nghe thấy cái tên quen tai, không khỏi thắc mắc:

"Phó Thành?"

Anh cả của Thẩm Từ là Thẩm Thiệu Cảnh từng hợp tác với Phó Thành, nghe nói đó là một nhân vật cực kỳ khó nhằn. Hơn nữa dưới trướng tập đoàn Tinh Quang có rất nhiều công ty con, sữa bột Tinh Quán chỉ là một thương hiệu nhỏ không mấy tên tuổi trong số đó.

Cho dù coi trọng hiệu quả quảng cáo mà Tuế Tuế mang lại, thì cử một giám đốc chi nhánh đến đàm phán là được rồi, sao có thể khiến Phó Thành phải động thân?

Thẩm Từ tuy là một thiếu gia ăn chơi trác táng, nhưng nhờ mưa dầm thấm lâu, khứu giác về thương trường vẫn rất nhạy bén, lập tức nhận ra điểm bất thường.

"Cậu đừng quản chuyện này nữa, Phó Thành chưa chắc đã đến vì cái đại ngôn đó đâu."

Thẩm Từ khoanh tay, ánh mắt hơi lạnh lẽo. Trước đây nghe anh cả nói, sau khi bà Phó qua đời, Phó Thành đã tiếp quản tập đoàn. Chẳng lẽ hắn ta muốn mượn cái đại ngôn này để thăm dò điều gì sao? Nhưng cái vòng này đi có hơi xa quá không?

Thẩm Từ nghĩ không thông, chỉ đành dặn dò người đại diện vài câu rồi nặng trĩu tâm tư đi về phòng.

Trong phòng ngủ, Tuế Tuế nằm trên chiếu trúc, cái bụng nhỏ lộ cả ra ngoài, nằm dang tay chân ngủ rất ngon. Thẩm Từ đắp lại chiếc chăn nhỏ lên bụng cho cậu bé rồi gối đầu lên tay nằm xuống bên cạnh.

Tiếng ve sầu đầu hạ kêu râm ran không ngớt. Vốn dĩ Thẩm Từ đã vì chuyện đại ngôn mà hơi khó ngủ, giờ lại càng bị tiếng ve làm cho đau đầu. Nhắm mắt ngủ chưa được bao lâu, Thẩm Từ đã nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra.

Trời vẫn chưa sáng, bên ngoài vẫn là một màn đen kịt, hơi lạnh từng đợt len lỏi từ cửa sổ vào. Đôi mắt Thẩm Từ còn hằn tia máu, anh xoa xoa vầng trán đang đau nhức ngồi dậy, sắc mặt âm trầm nhìn người của tổ chương trình.

"Thầy Thẩm, anh tỉnh rồi à?"

Để không làm thức giấc Tuế Tuế, nhân viên nói chuyện bằng giọng cực thấp. Thẩm Từ "ừ" một tiếng, nhưng sắc mặt không mấy tốt đẹp.

"Tại sao các người lần nào cũng tới vào sáng sớm thế? Cứ lén lút như đi ăn trộm vậy."

Nghe lời Thẩm Từ nói, nhân viên chỉ biết chắp tay làm động tác cầu xin, mới mời được anh đi ra ngoài.

Phải nói rằng, gần rừng trúc thì ngay cả gió cũng mang hương thơm, bầu không khí mát lạnh sáng sớm hít vào phổi khiến sự bực dọc trong lòng tan đi không ít.

"Nói đi, các người đến làm gì?"

Thẩm Từ biết tổ chương trình chắc chắn lại có nhiệm vụ, tuy ngoài mặt khó chịu nhưng hành động vẫn khá hợp tác.

Cậu nhân viên hắng giọng một cái, đứng trước máy quay đọc hai đoạn mở đầu xong mới nói đến nhiệm vụ sáng nay:

"...Để tạo bất ngờ cho các bé con, các bậc phụ huynh hãy mau hành động thôi nào!"

Nhiệm vụ thực ra không phức tạp, chỉ là... làm một món đồ chơi cho bé con?

Thẩm Từ hoàn toàn mù tịt. Nhưng tổ chương trình đã dự liệu từ trước, bèn gợi ý:

"Thầy Thẩm có thể nghĩ xem ở nhà Tuế Tuế thích chơi gì nhất, rồi làm một món đồ chơi đơn giản. Ở đây nhiều trúc, nguyên liệu rất sẵn có."

So với các bạn nhỏ khác, Tuế Tuế thuộc diện rất ngoan, dù chỉ cho một cái chong chóng tre chắc cậu bé cũng chơi vui vẻ rồi. Mà Tuế Tuế cũng không có nhiều đồ chơi, món duy nhất cậu bé khá thích là con ngựa gỗ nhỏ mà người đại diện bày trong nhà Thẩm Từ để làm cảnh lúc đầu.

Có chút manh mối, Thẩm Từ đi theo người của tổ chương trình ra ngoài làm nhiệm vụ.

Đến khi Tuế Tuế ngủ đẫy giấc tỉnh dậy, cậu bé ngồi ngẩn ngơ trên giường một lúc, đầu tóc rối bù, dần dần mới tỉnh táo lại. Nhìn qua cửa sổ làm bằng tre, Tuế Tuế thấy một khoảng sân lạ lẫm, trái tim nhỏ bắt đầu thấy hoảng sợ.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 54
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...