Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 30

"Em cũng không biết nữa ạ~"

Tuế Tuế là một nhóc tì "đầu óc cá vàng" chẳng nhớ nổi việc gì, uống sữa thì bé chỉ nhớ mỗi vị ngọt ngọt rất ngon thôi.

Hồi trước lúc đi ra sân bay, bé có thể nhớ tới việc đeo theo túi "lương khô" là sữa bột của mình đã là một chuyện cực kỳ không dễ dàng rồi.

Thẩm Từ thấy vậy cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ định lát nữa sẽ vào trung tâm thương mại xem thử, mua loại cùng hãng là được.

Trên ngọn cỏ sớm mai vẫn còn đọng lại chút sương, dưới ánh mặt trời ngày càng gay gắt, chúng dần dần bốc hơi. Mặt trời chậm rãi leo lên giữa không trung.

Thong thả đi bộ khoảng nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Từ mới dẫn Tuế Tuế vào một trung tâm thương mại tổng hợp.

Tầng hai của trung tâm thương mại có rất nhiều cửa hàng đồ hiệu chuyên doanh, hầu hết những món đồ có tên tuổi cơ bản đều có thể tìm thấy ở tầng này.

Thẩm Từ ra ngoài lần này vẫn còn chút tự giác của một ngôi sao, anh đeo mũ lưỡi trai đen và khẩu trang, vành mũ cũng kéo xuống rất thấp.

Đứng ở cửa thang máy, cả khuôn mặt anh được che chắn kín mít, anh ngẩng đầu nhìn quanh tìm vị trí của cửa hàng sữa bột với vẻ mặt không rõ cảm xúc.

Từ lúc còn ở trên đường ban nãy, Tuế Tuế đã luôn ngoảnh khuôn mặt nhỏ nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Từ. Sau khi vào trung tâm thương mại, bé càng ra sức nghiêng đầu, nhìn anh trai không chớp mắt.

Ánh mắt của nhóc tì quá đỗi nhiệt tình, khi Thẩm Từ quay đầu lại, anh gần như nhận ra ngay lập tức.

Đeo khẩu trang nên giọng Thẩm Từ nghe có chút nghẹt, anh xoa xoa chỏm tóc xoăn của Tuế Tuế rồi hỏi:

"Sao thế? Nhìn anh làm gì vậy?"

Tuế Tuế vội vàng lắc cái đầu nhỏ: "Em có nhìn đâu ạ~"

Thẩm Từ cười khẽ một tiếng, cũng không vạch trần tâm tư nhỏ của nhóc tì, chỉ chỉnh lại cái mũ trên đầu mình rồi hỏi:

"Em cũng muốn một cái mũ à?"

Tuế Tuế nhìn cái mũ cực ngầu trên đầu anh trai, lại nhìn cái khẩu trang đeo vào là chẳng thấy mặt đâu, bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đầy hiếu kỳ.

Ngập ngừng một lát, bé mới gật gật đầu.

Được Thẩm Từ bế lên, Tuế Tuế còn hâm mộ dùng bàn tay nhỏ sờ sờ cái mũ của anh.

"Là màu đen ạ~"

Ánh mắt ấy lấp lánh như chứa cả trời sao, khiến Thẩm Từ nhìn mà không nhịn được khẽ xuýt xoa một tiếng. Trái tim anh như bị "tấn công" bởi sự đáng yêu này, Thẩm Từ lập tức sải đôi chân dài bước đi:

"Đi, mua một cái!"

Đã đến đây rồi, trung tâm thương mại lớn thế này, mua một cái mũ nhỏ thì có làm sao?

Đi đến trước một cửa hàng quà tặng trang trí theo phong cách gỗ mộc, Thẩm Từ không chút do dự bước chân vào trong.

Cửa hàng cũng vừa mở cửa không lâu, sáng sớm chưa có mấy khách, vừa thấy Thẩm Từ đi tới, nhân viên liền niềm nở đón tiếp:

"Chào anh, anh cần tìm gì ạ?"

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, nói một câu "tiện đường xem thử thôi".

Cô nhân viên thấy vậy cũng chỉ tò mò liếc nhìn người ăn mặc kín mít kỳ quái này một cái chứ không nói gì thêm. Ngay sau đó liếc thấy Tuế Tuế đang được bế trong lòng, bị vẻ đáng yêu của nhóc tì làm cho "tan chảy", khóe môi cô không nhịn được để lộ nụ cười.

"Em bé nhà mình ngoan quá, dãy đằng kia là đồ dành cho trẻ em đấy ạ."

Cô nhân viên không hay theo dõi show giải trí của người nổi tiếng nên không nhận ra họ là ai, chỉ nhắc nhở đơn giản rồi quay đi làm việc của mình.

Thẩm Từ "ừ" một tiếng, bế Tuế Tuế đi đến kệ hàng bên đó.

Dãy giữa của kệ hàng treo đủ các loại mũ, chiếc mũ lưỡi trai màu đen được treo ở vị trí cao nhất. Vừa đi tới, Tuế Tuế đã nhìn thấy chiếc mũ đó ngay.

"Cái này ạ, giống của anh trai."

Tuế Tuế chỉ vào chiếc mũ lưỡi trai đen, rồi lại quay đầu nhìn cái mũ trên đầu anh trai, ngoảnh mặt nhìn qua nhìn lại mấy lần, xác định là giống hệt nhau mới gật gật đầu.

Thẩm Từ đưa tay lấy chiếc mũ xuống, đi tới trước gương, đội lên cái đầu nhỏ của Tuế Tuế.

"Sao trông cứ kỳ kỳ nhỉ?"

Thẩm Từ chỉnh lại cái mũ trên đầu bé, nhìn vào gương một hồi lâu rồi khẽ lắc đầu.

"Không hợp lắm."

Tuế Tuế có một mái tóc xoăn màu hạt dẻ nhạt, thường thì không chải sẽ dựng đứng lên như xù lông, nhưng kể cả có chải thì tóc vẫn luôn xoăn tít rủ xuống. Vì vậy, chiếc mũ lưỡi trai hoàn toàn không che hết được tóc của bé, rất nhiều lọn tóc xoăn không chịu nằm yên mà cứ bung ra quanh vành mũ, tạo nên sự tương phản rõ rệt với chiếc mũ đen tuyền.

Nhìn rất kỳ, nhưng dường như lại có chút đáng yêu một cách lạ lùng.

Thẩm Từ không nói rõ được phong cách phối hợp này thế nào, nhưng vẫn định đưa tay lấy mũ của Tuế Tuế xuống để đổi cái khác. Tuy nhiên, Tuế Tuế lại vội vàng ôm chặt đầu mình, không cho Thẩm Từ lấy đi.

Bé rướn cái cổ nhỏ nhìn vào gương, còn ra vẻ người lớn mà gật gật đầu.

"Đẹp mà ạ~"

Thẩm Từ thấy vậy chỉ đành thở dài chiều theo bé.

"Được rồi, lấy thêm cái khẩu trang nữa, em có muốn không?"

Thẩm Từ nhấc cái khẩu trang đen có hình mặt mèo nhỏ bên cạnh lên, lắc lắc trước mặt Tuế Tuế.

Tuế Tuế tiếp tục gật đầu: "Dạ muốn ạ!"

Thế là Tuế Tuế đeo khẩu trang mặt mèo đen, đội cái mũ đen sụp xuống, tóc xoăn bung ra đầy quanh mặt, bé híp đôi mắt nhỏ đầy hạnh phúc, cùng anh trai đi ra quầy thu ngân tính tiền.

Cô nhân viên thu ngân thấy dáng vẻ của Tuế Tuế thì nhìn thêm mấy lần, rồi không nhịn được cười hỏi:

"Em bé đáng yêu quá, có thể chụp chung với chị một tấm hình không?"

Thẩm Từ vốn định từ chối, nhưng thấy cô gái này có vẻ không nhận ra họ, lại thấy Tuế Tuế đang chớp mắt mong chờ nhìn mình, anh đành gật đầu.

Cô nhân viên dùng điện thoại chụp ảnh xong, lúc họ rời đi còn nhanh tay xoa cái đầu nhỏ của bé một cái, cực kỳ thỏa mãn vẫy tay chào.

"Đi thong thả nhé!"

Mà Thẩm Từ - người vừa vào trung tâm thương mại đã tiêu hết 79 tệ - cũng hoàn toàn quên mất lần này kinh phí của mình chỉ có đúng 10 tệ.

Đến khi đi tới cửa hàng sữa bột, chợt nhớ ra mục đích chính mình đến đây là làm gì, Thẩm Từ mới hơi nhíu mày. Ngoảnh lại thấy Tuế Tuế vẫn đang soi gương, hớn hở chỉnh chỉnh cái khẩu trang nhỏ, Thẩm Từ cảm thấy hình như cũng chẳng sao cả.

Dù sao thì trời biết đất biết, nhưng tổ chương trình không biết. Livestream còn chưa mở, chẳng ai quản được họ!

Thế là Thẩm Từ lại trở nên "không sợ trời không sợ đất", khoanh tay đi loanh quanh trong cửa hàng vài vòng để chọn sữa cho Tuế Tuế.

"Tuế Tuế lại đây, xem là loại nào?"

Thẩm Từ vẫy tay bảo bé đến nhận diện trên kệ hàng xem đâu là loại sữa bé hay uống.

Tuế Tuế được Thẩm Từ bế lên, kích cỡ cái mũ không hợp lắm nên vành mũ che khuất tầm mắt, khiến bé hoàn toàn không nhìn rõ thứ trước mặt.

Cái tay nhỏ vươn ra sờ sờ vào không khí, bé hoang mang hỏi: "Không có gì hết ạ?"

Thẩm Từ đành phải đẩy vành mũ lên cho bé, tiện tay gạt mấy sợi tóc mái lòa xòa trước mắt ra.

Tuế Tuế vừa "thấy lại ánh sáng" liền "a" lên một tiếng nhỏ, mềm mỏng nói câu cảm ơn anh trai rồi mới ngẩng đầu nhìn những hộp sữa bột phía trước. Nhưng nhìn một hồi lâu, bé vẫn không nhận ra cái nào là quen thuộc với mình cả.

Thấy Tuế Tuế thực sự không nhìn ra được, Thẩm Từ nghĩ ngợi một lát rồi tháo cái cặp sách nhỏ của bé xuống. Lấy ra hộp sữa bột trong suốt bên trong, Thẩm Từ đưa cho nhân viên bán hàng hỏi:

"Cô xem hộ tôi loại sữa này, có nhận ra là loại nào không? Nếu không có thì tìm loại nào tương tự cũng được."

Thẩm Từ không định đổi hãng sữa cho Tuế Tuế, dù sao bé đã uống quen rồi, đột ngột đổi loại có thể khiến bé không thích nghi được.

Nhân viên nhận lấy kiểm tra kỹ lưỡng, còn chấm một chút nếm thử, rồi rất chuyên nghiệp lấy một hộp sữa ở tầng cao nhất của kệ xuống.

"Chắc là loại này ạ, loại này không nhiều người mua lắm, nhưng chất lượng thì cực kỳ tốt."

Đặt hộp sữa có in hình vương miện và ngôi sao nhỏ lên quầy, cô nhân viên giải thích cẩn thận về ưu điểm của loại sữa này và nhiệt tình khuyên Thẩm Từ nên mua.

"... Tôi có thể đảm bảo, loại sữa này ngoài việc hơi đắt một chút thì hương vị và dinh dưỡng tuyệt đối vượt xa các hãng khác."

"Được, quẹt thẻ."

Thẩm Từ không quan tâm đến giá cả, trực tiếp rút một chiếc thẻ của mình ra đưa cho nhân viên.

Cô nhân viên vừa chốt được một đơn hàng lớn, nụ cười càng thêm ngọt ngào, cô nhận lấy thẻ rồi nhanh chóng quẹt qua máy. Thẩm Từ chẳng thèm để ý xem trong thẻ bị trừ bao nhiêu tiền, chỉ ước lượng trọng lượng hộp sữa, cảm thấy chắc đủ uống một thời gian rồi mới hài lòng dắt Tuế Tuế rời đi.

Tuế Tuế được dắt tay bước ra khỏi cửa hàng, kết quả đi chưa được hai bước, vành mũ lưỡi trai lại từ từ trượt xuống che khuất tầm nhìn.

Lại rơi vào bóng tối, Tuế Tuế "a" lên một tiếng, vội vàng dùng tay nhỏ lên đỡ. Kết quả là bé vừa dùng một tay nâng vành mũ lên thì ngay khoảnh khắc sau đó, vì không nhìn rõ đường nên đầu bé đâm thẳng vào cửa kính.

"Ái chà."

Tuế Tuế ngã ngồi bệt xuống đất, cái đầu nhỏ bị đâm đến ngơ ngác luôn, bé ngẩn người ngồi tại chỗ, cái mũ còn bị úp ngược xuống che kín khuôn mặt nhỏ.

Bé đưa tay quờ quạng như một kẻ mù nhỏ, mãi một lúc lâu sau mới kéo được cái mũ ra khỏi mặt.

Bỏ mũ ra, tóc mái bết dính lộn xộn trên mặt Tuế Tuế, cộng thêm biểu cảm ngơ ngác khiến Thẩm Từ đứng bên cạnh vừa buồn cười vừa xót.

Còn Tuế Tuế đang ngồi dưới đất, ngây người ngẩng khuôn mặt nhỏ lên trấn tĩnh một lát, cuối cùng mới hoàn hồn sau cú va chạm. Bé phủi phủi cái mông nhỏ, không hề than đau mà bò dậy từ dưới đất, đội lại mũ ngay ngắn, còn thở phào nhẹ một tiếng.

Khóe môi dưới lớp khẩu trang của Thẩm Từ không nhịn được mà nhếch lên, sợ mình bật cười thành tiếng nên anh vội vàng mở lời chuyển chủ đề:

"Không ngã đau chứ?"

Tuế Tuế lắc lắc đầu, dùng tay nhỏ chỉnh lại cái mũ bị lệch, soi gương qua cửa kính phản chiếu để sắp xếp lại rồi mới hớn hở đưa bàn tay nhỏ cho anh trai.

"Chúng ta đi thôi ạ!"

Thẩm Từ nhếch môi, thầm nghĩ chẳng nhìn thấy đường nữa rồi mà còn đòi đi cơ đấy.

Lắc đầu, Thẩm Từ đành phải bế Tuế Tuế lên một lần nữa.

"Sau này nhớ nhìn đường, cái mũ này đội không hợp đâu, về anh sửa lại cho."

Tuế Tuế cười híp mắt gật đầu, đang định nói gì đó thì nghe thấy điện thoại của Thẩm Từ reo lên.

"Alo?"

Thẩm Từ rảnh một tay nghe điện thoại, bế Tuế Tuế bước vào thang máy chuẩn bị đi về.

Giọng nói của phó đạo diễn vang lên trong điện thoại, còn mang theo vài phần nóng nảy đặc trưng của ông ta.

"Thẩm Từ! Cậu đi đâu rồi?"

Thẩm Từ khẽ ho một tiếng, liếc nhìn trung tâm thương mại xung quanh, ấp úng nói: "Có đi đâu đâu, đi mua đồ thôi mà."

"Cậu mau về đây cho tôi! Đi mua đồ kiểu gì mà mua lên tận hot search rồi hả! Cậu tự tính xem đã tiêu bao nhiêu tiền đi, một xu cũng đừng hòng quỵt của tôi!"

Giọng phó đạo diễn nghe có vẻ sắp phát điên đến nơi rồi.

Mới có một lát không để người của tổ chương trình đi theo mà Thẩm Từ đã coi tổ chương trình như không tồn tại luôn rồi! Thật sự tưởng người qua đường bây giờ không lên mạng chắc?!


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 30
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...