Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 104

Trên những tấm kính của tòa cao ốc phản chiếu vô số tia sáng chói mắt. Chút không khí mát mẻ của buổi sớm tan đi, nhiệt độ bắt đầu từ từ tăng lên.

Diệp Mai đứng đón nắng, nhìn chiếc xe chở Lục Lục rời đi, cô hận không thể chống nạnh ngửa mặt lên trời cười dài mấy tiếng. Cuối cùng cũng tống khứ được thằng nhóc thối này đi rồi! Đặc biệt là khi nghĩ đến lát nữa bé Tuế Tuế ngoan ngoãn đáng yêu sẽ đến nhà mình, nụ cười trên mặt Diệp Mai càng thêm phần "đắc chí".

Đội một chiếc mũ cói thắt nơ ren, Diệp Mai không giấu nổi nụ cười, kiễng chân đứng dưới lầu, rướn cổ ngóng nhìn những chiếc xe qua lại.

"Sao vẫn chưa đến nhỉ, theo lý mà nói cũng không xa lắm, đáng lẽ phải đến rồi chứ."

Giữa lúc Diệp Mai đang lầm bầm lầu bầu, Tuế Tuế – người xuất phát trước một bước – đã vào đến khu chung cư, chiếc xe chở cậu bé từ từ dừng lại trước mặt Diệp Mai.

Cửa xe mở ra, Tuế Tuế ôm chiếc ba lô nhỏ, chổng mông chậm chạp bò từ trên xe xuống. Sợ cậu bé ngã, Diệp Mai vội bước tới một bước, đưa tay đỡ lấy cánh tay ngắn ngủn của Tuế Tuế.

Khi chân đã chạm đất vững chãi, Tuế Tuế còn nhún nhảy một cái rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

"Con chào dì Diệp ạ."

Tuế Tuế ngước cái đầu nhỏ, đứng bên cạnh xe ngoan ngoãn chào hỏi. Nghe giọng nói non nớt ngọt ngào ấy, khóe miệng Diệp Mai vô thức cong lên.

"Dì chào Tuế Tuế nhé, lại đây nào, để dì xách vali giúp con."

Đón lấy chiếc vali vịt vàng từ tay Tuế Tuế, nụ cười trên mặt Diệp Mai tràn đầy vẻ dịu dàng, cô dắt bàn tay nhỏ mềm mại của cậu bé đi vào trong.

"Dì đã chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt cho con rồi, Lục Lục còn một đống đồ chơi chưa khui nữa, lát nữa con cứ lấy ra mà chơi nhé."

Con trai ruột vừa đi, Diệp Mai đã bắt đầu nghĩ cách "chia chác" tài sản của cậu nhóc rồi. Thanh bình luận (danmaku) cười nghiêng ngả, rất muốn tặng cho Lục Lục một bản nhạc nền thật bi thảm.

Ở cái nhà này, Lục Lục đúng là chẳng có chút địa vị nào.

Nữ thần Diệp là chỉ mong được đổi con thật nhanh, vội vàng vứt Lục Lục ra khỏi cửa luôn ha ha! Cứ như sợ Lục Lục ở lại thêm một giây nữa vậy.

Diệp Mai không thấy được những lời trêu chọc của cư dân mạng, tâm trạng cực tốt dắt Tuế Tuế lên lầu.

Vừa vào cửa, Diệp Mai đặt vali của Tuế Tuế sang một bên, sau đó ngồi xổm xuống làm một việc mà cô đã muốn làm từ lâu. Cô đưa tay ra, đôi mắt sáng rực véo lấy đôi má phúng phính của Tuế Tuế. Cảm giác mềm mịn, trơn láng như một khối thạch, cô x** n*n một hồi lâu mới chịu dừng lại trước ánh mắt "đấu tranh" của cậu bé.

Đôi tay nhỏ của Tuế Tuế khua khoắng giữa không trung, miệng lúng búng nói không rõ chữ: "Má, má con đau ạ."

Gương mặt nhỏ đỏ bừng, đôi mắt như hai hạt nho đen của Tuế Tuế ướt rượt, ngước đầu nhìn "thủ phạm" là dì Diệp.

Trái tim Diệp Mai như tan chảy, nụ cười "dì hiền" càng mở rộng, lòng bàn tay lại ngứa ngáy muốn véo tiếp, may mà kịp thời kiềm chế lại.

"Tuế Tuế sao lại đáng yêu thế này nhỉ?" Diệp Mai xốc nách bế bổng cậu nhóc lên, vui vẻ không nỡ buông tay.

Tuế Tuế dùng tay xoa xoa đôi má đỏ ửng của mình, cái má hơi phồng lên, thật thà lắc lắc đầu nói: "Con cũng không biết nữa ạ."

Diệp Mai phụt cười thành tiếng, tâm trạng sảng khoái không gì bằng. "Con không biết, dì cũng không biết, chắc là con sinh ra đã đáng yêu thế rồi."

Diệp Mai áp mặt mình vào mặt Tuế Tuế, cảm giác bé con trong lòng vừa nhẹ vừa mềm, cứ như đang bế một cục bông gòn, khiến người ta cực kỳ "nghiện". Tuế Tuế thì đỏ cả vành tai, cúi đầu thẹn thùng khi được khen, mím môi hồi lâu không nói nên lời.

Thấy bảo bối nhỏ đang ngại ngùng, Diệp Mai cười chuyển chủ đề, bắt đầu dẫn cậu bé đi dạo khắp nhà để giới thiệu cách bài trí. Diệp Mai không thích biệt thự vì biệt thự xa trung tâm, đi làm đi học hơi bất tiện, nên sau khi kết hôn cô đã mua một căn hộ thông tầng ở khu trung tâm.

"Tầng một bên này là phòng khách, bếp và phòng vệ sinh, đằng kia còn có một phòng đọc sách nhỏ, thường là nơi chú làm việc."

Diệp Mai bế Tuế Tuế, xoa xoa mái tóc xoăn của cậu bé, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Thẩm Từ bế Tuế Tuế mà không nỡ buông tay rồi. Tuế Tuế thực sự vừa ngoan vừa mềm, được bế cũng không quậy phá, chỉ chớp đôi mắt đen láy, đúng là một thiên thần nhỏ đến để báo ân! Chẳng bù cho cái thằng nhóc thối Lục Lục nhà mình, người toàn xương xẩu, bế lên chẳng sướng tay chút nào, lại còn hay "đâm" người!

Nghĩ đoạn, Diệp Mai lại áp mặt mình vào mặt Tuế Tuế, dụi dụi đầy hạnh phúc: "Tuế Tuế ơi dì thích con quá đi mất! Hay con ở lại nhà dì luôn nhé!"

Tuế Tuế bị dụi đến mức đầu óc quay cuồng, mơ mơ màng màng "ưm" một tiếng, hoàn toàn không nghe rõ dì Diệp nói gì, ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác. Sau khi "hít" bé con xong, Diệp Mai hoàn toàn thỏa mãn, cảm giác bước đi cũng nhẹ bẫng như bay, cô vui vẻ ngân nga bài hát rồi bế Tuế Tuế lên lầu xem phòng ngủ.

Tầng hai chỉ có hai phòng ngủ và một phòng xem phim. Đẩy cửa phòng ngủ của Lục Lục ra, Diệp Mai chỉ vào gầm giường:

"Đồ chơi Lục Lục thích đều giấu dưới gầm giường đấy. Thằng nhóc này từ nhỏ đã thích giấu đồ, trước còn giấu trong chăn, mãi đến lúc dì giúp việc dọn dẹp mới phát hiện ra. Nhưng giờ thì khôn ra rồi, còn dùng cả hộp có khóa nữa."

Tuế Tuế đi theo dì Diệp vào trong, nhìn phong cách phòng ngủ tông màu xám trầm của Lục Lục, cậu bé há hốc cái miệng nhỏ kinh ngạc. Cạnh phòng ngủ còn có một phòng chứa đồ nhỏ, bên trong những tủ kính trong suốt bày biện đủ loại mô hình mà Lục Lục đã lắp ráp.

Từ xe đua cho đến những tòa nhà chọc trời, những mô hình nhỏ nhắn tinh xảo toát lên vẻ cơ khí, khiến Tuế Tuế nhìn đến ngẩn cả người.

"Đồ chơi của Lục Lục ngầu quá đi ạ." Tuế Tuế đứng trước tủ kính lớn, chiều cao chưa bằng một nửa cái tủ, chỉ có thể ngước đầu, cố gắng kiễng chân lên xem.

Diệp Mai khoanh tay đứng bên cạnh, miễn cưỡng gật đầu đồng tình. "Lục Lục trước đây chỉ thích một mình chui vào đây lắp mô hình, bên này còn có một đường đua xe máy, mới lắp được một nửa."

Loại mô hình Lego này có độ mô phỏng cực cao, đa số là tỉ lệ 1:1, linh kiện vừa tinh xảo vừa phức tạp, nhiều cái ngay cả Diệp Mai cũng không hiểu nổi. Nhưng Lục Lục lại có thể kiên nhẫn ngồi đây yên tĩnh suốt mấy ngày, lắp ráp từng chút một.

"Nhưng mấy thứ này nó cũng chẳng thích mấy đâu, lắp xong là vứt đây chẳng thèm ngó ngàng nữa." Thứ thực sự thích, Lục Lục đều giấu trong cái hộp nhỏ có khóa kia kìa.

Tuế Tuế đeo ba lô nhỏ, đi vòng quanh đường đua mô hình xe máy đặt giữa phòng, vừa đi vừa trầm trồ "Oa" liên tục. Diệp Mai thấy dáng vẻ của cậu bé đáng yêu quá, không nhịn được mà lấy điện thoại ra, quay một đoạn video gửi qua cho bên Lục Lục.

Cùng lúc đó.

Lục Lục – người xuất phát muộn hơn – cũng vừa đến dưới lầu khu nhà Thẩm Từ. Khu này đa số là người nổi tiếng hoặc quản lý cấp cao sinh sống, tính bảo mật rất cao.

Lục Lục mặt lạnh như tiền, đáy mắt mang theo vẻ u uất kéo vali của mình, vừa xuống xe đã quay đầu định đi về phía cổng lớn. Tài xế và anh quay phim vội vàng chạy lên chặn lại.

"Lục Lục, anh Thẩm Từ đang đợi con trên đó đấy, chúng ta mau lên thôi."

Hai trợ lý ở lại dưới lầu chờ Lục Lục cũng vội vàng gật đầu, một người túm lấy ống tay áo nhỏ, người kia kéo vali, đẩy Lục Lục đi về phía cầu thang. Lục Lục "hai đấm khó địch tám tay", bị kéo đi nửa đẩy nửa lôi lên lầu.

Biểu cảm trên mặt cậu nhóc càng thêm khó coi, mắt nheo lại, tức giận đến mức suốt cả quãng đường miệng cứ phồng lên như cá nóc.

Trong phòng khách, Thẩm Từ – người hoàn toàn chẳng hề đợi Lục Lục – đang ngồi vắt chân chữ ngũ. Thấy Lục Lục hầm hầm đi tới, anh vươn vai một cái như đang xem kịch vui: "Đến rồi đấy à?"

Lục Lục cũng mang bộ dạng "sống không luyến tiếc", đứng ở phía bên kia phòng khách, vừa mở miệng đã đầy mùi thuốc súng: "Em cũng chẳng muốn đến!"

Thẩm Từ thấy cậu nhóc cũng khá bướng bỉnh, trong lòng càng thêm phiền, liếc một cái rồi không thèm quan tâm nữa, tự nhiên ngồi trên sofa chơi game. Hai người đều không phải kiểu người vồn vã, cũng lười chẳng buồn tiếp chuyện đối phương, trực tiếp khiến bầu không khí rơi vào bế tắc.

Phòng khách như bị đóng băng, từng luồng khí lạnh lẽo, ngưng trệ chậm rãi trôi qua. Cư dân mạng xem cảnh này mà nổi cả da gà vì ngượng ngùng hộ.

Tôi chịu không nổi rồi, hai người này im lặng gần 5 phút rồi nhỉ, hiện trường ngột ngạt quá!

Tính cách Thẩm Từ lạnh, Lục Lục cũng rất độc lập, hai người này căn bản không thể nào ấm áp nổi đâu!

Tôi không chịu nổi sự ngượng ngùng này nữa, tôi sang bên Tuế Tuế đây, cảm giác bên đó hòa hợp thân thiện hơn nhiều.

Ngoại trừ những fan cứng, đa số cư dân mạng đều chạy sang các phòng livestream khác để "thở". Trong phút chốc, lượng người xem của phòng này sụt giảm nghiêm trọng.

Biên tập viên thấy cảnh tượng thật sự không ổn, vội vàng vươn tay đẩy Thẩm Từ một cái từ phía ngoài ống kính. Thẩm Từ lúc này mới bớt chút thời gian quý báu trong lúc chơi game, ngẩng đầu lên chào một câu: "Trong tủ lạnh có nước, khát thì tự lấy."

Nói xong, Thẩm Từ còn nhướng mí mắt bồi thêm một câu: "Sữa ngọt là để dành cho Tuế Tuế, nhóc không được uống trộm đâu đấy."

Trên trán Lục Lục như rơi xuống ba vạch đen, ánh mắt hiện lên vẻ cạn lời. Đã đến nhà Thẩm Từ rồi, Lục Lục cũng biết chuyện này không thể thay đổi, chỉ đành ép bản thân chấp nhận sự thật phải sống chung với đối phương hai ngày tới.

Bật ra một chữ "Ồ", Lục Lục đi đến bên tủ lạnh, mở cửa rồi kiễng chân nhìn vào trong. Trong ngăn tủ xếp một hàng hộp sữa, Lục Lục cẩn thận ghi nhớ nhãn hiệu sữa này.

Lấy ra một chai nước, Lục Lục thực sự hơi khát, cậu ngồi xuống chiếc ghế bàn ăn xa Thẩm Từ nhất, lau mồ hôi rồi uống nước. Hai người dường như thực sự chẳng có chuyện gì để nói, mắt thấy không khí sắp im lặng trở lại thì ngay sau đó, Lục Lục nhận được video từ mẹ gửi tới.

Sau khi nhấn mở, giọng nói nanh sữa "Oa" của Tuế Tuế vang lên từ bên trong. Thẩm Từ đang ngồi chơi game bên kia vô thức động đậy lỗ tai, ánh mắt lập tức liếc nhìn sang.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 104
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...