Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 103
Sau khi thông báo quy tắc và điểm nhấn của tập này, trên thanh bình luận (danmaku) lập tức bùng nổ.
Quả nhiên, vẫn là phong cách gây chuyện quen thuộc! Lần trao đổi phụ huynh này đúng là thử thách tố chất tâm lý của các khách mời nhí mà!
Trời đất ơi, Lục Lục thật sự chung một nhóm với Thẩm Từ, tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh hai người họ ở cạnh nhau, cảm giác chẳng ấm áp chút nào!
Hai người đó bắt đầu đấu khẩu rồi kìa, phòng livestream này coi như bỏ đi.
Không chỉ hai nhân vật chính là Thẩm Từ và Lục Lục không bằng lòng, mà tổ chương trình thực tế cũng có chút bất lực. Khi định ra quy tắc ban đầu, họ cũng không ngờ sẽ rơi vào cục diện này.
Trong số các khách mời nhí của show, tính cách của Thẩm Từ và Lục Lục lần lượt chiếm giữ vị trí thứ nhất và thứ hai trong bảng xếp hạng "những người không dễ chọc vào", có thể nói là ngang tài ngang sức, không ai nhường ai!
Thẩm Từ ít nói lạnh lùng, Lục Lục kiêu ngạo nóng nảy, hai người này tụ lại một chỗ, chẳng lẽ sẽ vừa hở ra là đánh nhau sao?
Rõ ràng, không ít khán giả thích hóng hớt cũng nghĩ như vậy, họ không ngừng thúc giục trên thanh bình luận bảo mau đổi người đi, họ chỉ thích xem những đoạn "choảng" nhau thế này thôi!
Tổ chương trình vẫn cố gắng khuyên nhủ Lục Lục, nhưng cậu nhóc đanh mặt lại, trực tiếp dùng "chiến tranh lạnh", hoàn toàn không nghe lọt tai!
Chiếc vali đã được cậu hào hứng thu dọn tối qua giờ bị đẩy mạnh sang một bên, rồi cậu nhóc lạch bạch chạy thẳng về phòng ngủ, đóng cửa không tiếp bất cứ ai!
Diệp Mai hai ngày qua vừa chạy xong một thông cáo liên tục nên tinh thần hơi mệt mỏi, cô ho khẽ hai tiếng, đứng ngoài gõ cửa bảo cậu ra ngoài.
"Lục Lục mau ra đây, hiện tại đang livestream đấy, có bao nhiêu cư dân mạng đang nhìn con, quấy nhiễu là sẽ để lại lịch sử đen tối đấy."
Lục Lục căn bản không nghe, cậu dùng chiếc gối nhỏ bịt chặt đầu, tức đến mức vành mắt đỏ hoe, khịt khịt mũi, suýt chút nữa là bật khóc.
"Con không ra!"
Ra ngoài rồi không những không được ở cùng Tuế Tuế, mà còn phải làm em trai cho cái tên "mặt thối" kia, trên đời này làm gì có đứa trẻ nào khổ như cậu cơ chứ! Lần đầu tiên cảm nhận được cuộc sống không dễ dàng, nước mắt Lục Lục trực tiếp làm nhòe cả tầm mắt.
Diệp Mai lần này nói gì cũng không khuyên nổi, cô có chút mệt mỏi ngồi xuống sofa, tự pha cho mình một tách cà phê để lấy lại tinh thần.
Ngoại trừ nhóm này trao đổi có chút gian nan, các bé còn lại như Tiểu Từ, Thi Thi và Chu Thiên Thiên bên kia lại rất thuận lợi.
Ba đứa trẻ này trước đây vì Lục Lục quá phiền phức, cứ bám lấy Tuế Tuế không buông, nên đã từng thành lập một "Liên minh chống Lục Lục" ngắn hạn, quyết định cùng nhau ghét bỏ cậu! Tuy nhiên liên minh này sớm tan rã vì Lục Lục hoàn toàn phớt lờ họ, khiến mấy đứa nhỏ tức giận một hồi lâu.
Vì vậy, quan hệ giữa mấy đứa nhỏ vẫn rất tốt. Biết tin sắp đến nhà bạn khác, chúng không hề bài xích mà thậm chí còn có chút mong đợi và hưng phấn.
Phía Thẩm Từ cũng hoàn toàn từ chối hợp tác.
Có lẽ vài tập gần đây anh biểu hiện quá ôn hòa, nên mới khiến người ta lầm tưởng anh dễ nói chuyện và sẽ phối hợp ghi hình. Ánh mắt Thẩm Từ như pha lẫn mảnh băng vụn, cái liếc mắt nhìn sang có chút lạnh lẽo, khiến nhân viên tổ chương trình nhất thời không ai dám tiến lên khuyên bảo.
Ngay cả biên tập phụ trách tại hiện trường cũng rụt cổ lại, khẽ hít một hơi lạnh. Phen này đúng là khó xử rồi.
"Thầy Thẩm, anh xem hay là cứ đưa Tuế Tuế qua đó trước? Thời gian trao đổi lần này cũng không dài, chỉ hai ngày thôi..."
"Không được, tìm người khác đi." Thẩm Từ ôm chặt Tuế Tuế không buông, quay ngoắt đầu đi, trực tiếp đưa ra ý kiến của mình.
Đáng tiếc tổ chương trình không thể tiếp nhận, biên tập viên vừa lau mồ hôi vừa tiếp tục cười trừ giảng hòa.
Tuế Tuế nãy giờ hoàn toàn không hiểu "trao đổi phụ huynh" là gì, vẫn đang cầm thanh phô mai phần của mình, nhấm nháp từng miếng nhỏ. Vị sữa nồng nàn khiến Tuế Tuế híp cả mắt vì sướng, còn giơ lên mời anh trai nếm thử.
"Phô mai ngon lắm ạ." Đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng, Tuế Tuế vừa mở miệng là tỏa ra mùi phô mai ngọt ngào.
Thẩm Từ hơi rũ mắt, nhìn thanh phô mai đưa đến trước mặt mình, anh hơi cúi đầu, ghé lại cắn một miếng nhỏ ở góc. Vị sữa đậm đặc trong miệng khiến Thẩm Từ hơi khó chịu, anh vốn không thích mấy thứ dẻo dính lại nồng mùi sữa thế này, đôi lông mày khẽ nhíu lại, lầm bầm nói một câu: "Cũng được."
Tuy nhiên, vẻ lạnh lùng trên mặt anh đã vơi bớt không ít, khí thế trông cũng không còn mang tính đe dọa như trước.
Đạo diễn lập tức chớp thời cơ tiến lên, khéo léo khuyên nhủ: "...Điểm xem của tập này chính là ở chỗ đó, vả lại Tuế Tuế chỉ đến nhà Lục Lục ở hai ngày thôi, rất nhanh sẽ về mà, hiện tại khán giả trên mạng đều đang xem cả..."
Giảng giải đạo lý một tràng dài, Thẩm Từ vẫn ôm Tuế Tuế bất động thanh sắc, mí mắt cũng lười chẳng buồn nhấc lên. Ngược lại, Tuế Tuế sau khi ăn xong thanh phô mai thì cuối cùng cũng đã hiểu ra.
"Con phải đến nhà dì Diệp làm em bé ạ?" Tuế Tuế ngẩng đầu, miệng còn dính một vòng vệt phô mai, dùng đôi mắt nhỏ đầy nghi hoặc nhìn biên tập viên.
Đạo diễn vội vàng gật đầu, lau mồ hôi nói: "Đúng vậy, Lục Lục đến nhà con, con đến ở với dì Diệp hai ngày, chỉ là trải nghiệm ngắn hạn bầu không khí gia đình khác nhau thôi, cũng là để các khách mời cọ xát tốt hơn, học tập ưu điểm của nhau."
Dĩ nhiên, đây cũng là để giữ sự tươi mới cho chương trình. Kết hợp các khách mời khác nhau biết đâu lại tạo ra phản ứng hóa học kỳ diệu. Nhưng giờ đừng nói đến phản ứng kỳ diệu, có thể trao đổi thành công đã là tạ ơn trời đất rồi! Biên tập viên phát điên nghĩ thầm.
Tuế Tuế xoa xoa khuôn mặt nhỏ, suy nghĩ hồi lâu rồi mới chợt hiểu ra: "Vì con không có mẹ, nên phải đi trải nghiệm xem làm con của mẹ là như thế nào ạ?"
Biên tập viên ngẩn người, há miệng nhưng không biết trả lời thế nào.
Sao thế này, đột nhiên thấy nhói lòng quá.
Không sao đâu, tôi là fan mẹ ruột đây, bảo bối có rất nhiều mẹ trên mạng mà!
Tôi cũng không có mẹ nè, nhưng giờ cũng quen rồi.
Thẩm Từ đang bế Tuế Tuế cũng khẽ động mi mắt, anh mím môi, im lặng tại chỗ hồi lâu. Sau cùng, anh khẽ thở dài một tiếng.
"Chắc chắn chỉ đi hai ngày?" Thẩm Từ đã nới lỏng, quay sang hỏi.
Biên tập viên thấy có hy vọng, vội gật đầu: "Đúng đúng, chỉ hai ngày thôi, tối ngày kia chẳng phải có một hoạt động sao, lúc đó là kết thúc rồi."
Thẩm Từ gật đầu, dù mặt vẫn còn căng thẳng nhưng đã dắt Tuế Tuế đến bên vali, bắt đầu xếp đồ vào.
"Trải nghiệm có mẹ thật ra cũng chẳng tốt đẹp gì đâu," Thẩm Từ rũ mắt nghĩ thầm. Anh vốn cảm thấy như vậy từ nhỏ.
Dọn dẹp xong xuôi, Tuế Tuế kéo chiếc vali hình vịt vàng nhỏ, đeo ba lô, đứng dưới lầu vẫy tay rồi lên xe. Thẩm Từ nhìn theo chiếc xe khuất bóng, kéo thấp vành mũ bước về nhà.
"Thầy Thẩm, không đợi Lục Lục ở dưới lầu một lát sao?" Biên tập viên gọi với theo.
Thẩm Từ không dừng bước, chỉ liếc mắt nói: "Không đợi."
Đúng là ngay cả diễn kịch anh cũng lười chẳng buồn làm. Thẩm Từ nhấn thang máy lên lầu. Những nhân viên khác thấy vậy đành để hai người ở lại dưới lầu chờ, còn những người khác đi theo anh lên trên.
Trên xe ô tô.
Tuế Tuế lôi từ ba lô nhỏ ra một chiếc máy tính bảng, vuốt một hồi lâu mới tìm thấy chỗ gọi điện, gửi một cuộc gọi video cho Lục Lục.
Diệp Mai vừa uống xong tách cà phê, hơi hồi phục tinh thần thì thấy cuộc gọi của Tuế Tuế, liền nhấn nghe. Trên màn hình hiện ra một bé con, có vẻ sợ đối phương nhìn không rõ nên Tuế Tuế ghé mặt rất sát, mũi suýt thì bị ép bẹp dí.
"Dì Diệp ơi, con sắp đến nhà dì rồi nè ~" Đôi mắt Tuế Tuế cong thành hình trăng khuyết, linh động và lấp lánh, nhìn chằm chằm vào Diệp Mai trên màn hình.
Diệp Mai ôm ngực, cảm giác không gian xung quanh bỗng chốc trở nên ngọt ngào, giọng nói cũng không tự chủ được mà trở nên dịu dàng hẳn: "Chào mừng Tuế Tuế đến nhà dì, con có muốn ăn gì không? Để dì chuẩn bị đồ ăn vặt cho con..."
Lời còn chưa dứt, bên cạnh Diệp Mai đột nhiên có một bóng đen vọt ra như con chuột lớn, nhìn kỹ lại mới thấy là Lục Lục đang phi như bay tới.
Không biết Lục Lục ra khỏi phòng từ lúc nào, lồng ngực phập phồng th* d*c, cậu nhóc bám lấy điện thoại của Diệp Mai, dán mặt mình vào màn hình, gọi dồn dập: "Tuế Tuế, Tuế Tuế, tớ cũng đang đợi cậu ở nhà nè!"
Diệp Mai "tặng" cho cậu một cú đấm nhẹ, khiến Lục Lục im bặt. "Con dẹp đi, Tuế Tuế sắp đến nhà mình rồi thì con mau dọn đồ đi cho sớm, mẹ nhìn con là thấy ngứa tay rồi đây."
Lục Lục bĩu môi không vui, hừ một tiếng rồi tiếp tục dán mặt vào màn hình nói với Tuế Tuế: "Tuế Tuế, cậu đến nhà tớ ở với tớ, dưới gầm giường tớ giấu nhiều Lego lắm, lúc đó tớ dạy cậu cùng lắp nhé!"
Đầu dây bên kia, Tuế Tuế dụi dụi cái mũi nhỏ bị ép đến đỏ ửng, ơ một tiếng, thắc mắc: "Lục Lục, bạn không đến nhà tớ sao?"
Lục Lục vừa định nói không đi, đã bị Diệp Mai véo tai xách lên. Cậu nhóc hung dữ vung vẩy đôi tay nhỏ giữa không trung, nhăn nhó mặt mày nhìn mẹ mình, trông như một chú cún con đang vùng vẫy vô vọng.
"Yên tâm đi, giờ dì đưa Lục Lục lên xe đây." Diệp Mai cười híp mắt, vừa véo tai Lục Lục vừa vẫy tay chào tạm biệt Tuế Tuế.
Vừa cúp máy, Diệp Mai lập tức đổi sắc mặt, không cảm xúc một tay xách cổ áo Lục Lục lôi ra cửa. "Đến nhà Thẩm Từ phải ngoan một chút, người ta không có tâm từ thủ nhuyễn (lòng lành tay mềm) không nỡ đánh con như mẹ đâu, Thẩm Từ hung dữ lắm đấy."
Vô cớ đổ thêm một cái "nồi đen" cho Thẩm Từ, Diệp Mai không dừng bước đi xuống lầu, trực tiếp tống Lục Lục vào xe, sẵn tiện ném chiếc vali nhỏ cho cậu.
Lục Lục ôm vali, biểu cảm còn có chút ngơ ngác, sau đó mới phản ứng lại, vội vàng dùng nắm đấm nhỏ đập vào cửa sổ, tức giận hét lớn đòi xuống xe.
"Được rồi, đi thôi!" Diệp Mai đứng ngoài xe, nhìn Lục Lục phồng má như một con cá nóc nhỏ đầy gai, nụ cười trên mặt càng thêm sâu. "Mau đi đi, mẹ không giữ con lại đâu."
Câu nói này, nếu thêm một từ nữa thôi là cô sẽ cười thành tiếng mất. Cư dân mạng nhìn thấu sự cuồng hỉ trong lòng Diệp Mai, đồng loạt gõ ra sáu dấu chấm.
Đúng là mẹ ruột, biểu cảm chê bai thật sự giấu không nổi luôn!
Đổi một lấy một, kèo này thực sự không lỗ!
Sao lỗ được? Bên phía Chu Sơn còn đang ăn mừng vì người đến không phải Lục Lục kìa!
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
