PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 422: Lời khuyên

“Sao anh lại ở đây?”

Thậm chí đây còn không phải chỗ ở tại Seoul, mà là một căn hộ được thuê vì lịch trình. Làm sao anh ta biết được chứ?

“Cậu nhìn tôi cứ như thấy ma vậy.”

Trong lúc tôi chỉ biết chớp mắt vì ngạc nhiên, Joo Woo-sung ôm lại con Mèo rồi tự tiện ngồi phịch xuống chiếc ghế ngoài trời đặt ở sân hiên.

“…anh theo tôi đến tận đây à? Còn dẫn cả con mèo này theo nữa?”

“Cậu nói cái gì đấy... Này, tôi bị điên chắc? Không có việc gì làm nên phải lẽo đẽo theo cậu tới tận đây à?”

Chắc anh ta quên béng việc từng theo tôi tới tận LA chỉ vì chán rồi.

Liếc mắt nhìn quanh phòng khách thì có vẻ như các thành viên vẫn chưa biết Joo Woo-sung đã đến, chắc anh ta vào thẳng sân hiên tầng 1.

Tôi tạm thời ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ngay lập tức, Mèo trắng vươn vai một cái rồi từ tốn bước lại phía tôi bằng những bước đi tao nhã.

Trong lúc tôi đang gãi cằm cho nó – nó đang kêu gừ gừ đầy thoải mái – thì Woo-sung mới hắng giọng và bắt đầu giải thích tình hình.

“À thì, vì vừa phải chuẩn bị comeback với Blackcall vừa luyện tập cho concert của WH, nên về nhà cũng khó. Tôi vốn không thích đưa người khác về nhà, mà cũng chỉ có thể nhờ người trông thú cưng đến một giới hạn nhất định thôi… Nên tạm thời tôi định gửi nó ở chỗ chị họ. Tôi đến Jeju vì mẹ của nhóc nó ở đây.”

Nghe có vẻ như một lời biện minh nghiêm túc nên tôi cũng lắng nghe, nhưng từng câu đều khiến tôi muốn phản bác.

Nếu anh ta không thích cho người khác vào nhà thì sao lúc tôi đến lại trông bình thường như thế? Lịch trình dày đặc đến mức không thể về nhà cũng đâu phải chuyện một hai ngày nay mới có.

Tôi nhìn Woo-sung bằng ánh mắt nghi ngờ rồi đâm thẳng câu hỏi quan trọng nhất.

“Thôi mấy cái đó bỏ qua đi. Tôi hỏi là, tại sao anh lại ở đúng căn hộ này cơ.”

“Sao? Không được đến à? Dù sao thì cũng tốt, có thể bàn chuyện hợp tác một chút.”

Joo Woo-sung cười khẩy và nói thêm rằng nhân viên WH Entertainment chỉ cần anh ta nhờ là sẽ làm mọi thứ, từ hái sao trên trời đến tìm ra nơi tôi đang ở.

Tóm lại là anh ta đã dụ dỗ được một nhân viên để moi thông tin.

“Thế nào, Meo meo cũng nhớ mẹ lắm rồi đúng không~?”

Tôi tưởng ít ra anh ta sẽ nói một câu gì đó sau khi dập máy giữa chừng, nhưng Joo Woo-sung chỉ cười nhăn nhở như thể đang trong tâm trạng rất vui.

“À~ không khí ở Jeju thật trong lành~.”

Gió lạnh buốt thổi tứ phía đến mức răng tôi va vào nhau, còn anh ta thì vuốt tóc nâu rối tung lên và mỉm cười tươi rói.

‘anh ta thật sự thích hoạt động nhóm đến mức này sao. Nhìn mặt sống động hẳn lên.’

Nếu đã khao khát hoạt động với Blackcall đến vậy thì ban đầu sao lại lâm vào khủng hoảng cơ chứ?

Tuy thể trạng vẫn có vẻ lên xuống thất thường, nhưng ít nhất mối quan hệ với các thành viên không tệ, nên chắc là vẫn ổn.

“Nhìn cái gì mà nhìn dữ vậy? Làm tôi thấy ngại đấy.”

anh thay đổi nhiều đến mức khiến tôi ngạc nhiên ấy.

Tôi giữ lại suy nghĩ không cần nói ra đó và quyết định đổi chủ đề.

“Đã mất công đến Jeju để gặp tôi rồi thì tôi có chuyện muốn nhờ. Hãy ký tặng, chụp ảnh, rồi khuyên nhủ Kim Seong-hyun tỉnh táo lại đi. anh ấy là fan cuồng của anh đấy.”

“Nói lại lần nữa, tôi không đến vì cậu đâu.”

“Thì cứ làm giúp đi mà? Có khi là fan đời đầu của Blowy đó.”

“Không đời nào.”

Joo Woo-sung bật cười như thể điều đó thật lố bịch, nhưng tôi thì lại thấy chuyện đó hoàn toàn có khả năng.

“Dù sao thì, đã có dịp hợp tác rồi thì nhân tiện anh tư vấn giúp anh ấy một chút đi. anh ấy nỗ lực rất nhiều nhưng kỹ năng mãi không tiến bộ. Dù sao thì anh cũng biết rõ những chuyện này hơn tôi mà.”

“Cậu là phụ huynh à?”

“Cứ mỉa mai vừa phải thôi.”

Mà nghĩ lại thì anh ta từng thẳng thừng từ chối khi tôi nhờ xem thử điệu nhảy của Kim Seong-hyun.

Không biết anh ta thấy gì trên mặt tôi mà bỗng giơ hai tay lên như thể bảo tôi bình tĩnh.

“Khoan, nghe tôi nói đã. Cậu biết tại sao tôi từ chối yêu cầu của cậu không?”

“Vì hẹp hòi?”

“Thằng này thật là...”

anh ta bực bội búng lưỡi rồi khoanh tay nói tiếp.

“Kim Seong-hyun phải thoát khỏi cái bóng của tôi.”

Sau đó, anh ta quay đầu nhìn xa xăm một lúc lâu rồi nói thêm:

“…Trước đây, không, mới gần đây thôi, tôi thật sự không ưa việc thằng nhóc đó có cả ba yếu tố tài năng, nỗ lực và vận may hội tụ. Dù độ nhận diện còn thấp hơn tôi, tôi vẫn để tâm đến nó…”

“Tính toán chi li quá nhỉ.”

“Không phải! cậu không thấy kỳ à? Chính cậu cũng nói rồi còn gì – Seong-hyun nỗ lực mà kỹ năng vẫn dậm chân tại chỗ.”

Tôi chỉ nhún vai, ra hiệu bảo anh ta nói thẳng vào vấn đề. Woo-sung thở dài thườn thượt rồi gãi má, nói bằng giọng bình thản.

“Giờ tôi có nói gì cũng vô ích thôi. Cậu ta cần phải tự tìm ra điệu nhảy của chính mình.”

Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Có lẽ đây là lúc cần sự thay đổi.

“Thế cụ thể là làm sao? Cho anh ấy đi du học ở California à?”

“Nói nhảm gì vậy? Không phải thế…”

Woo-sung ngẫm nghĩ một lúc sau câu hỏi của tôi, rồi bất ngờ nhíu mày và nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

“…Thôi, đừng cố hiểu làm gì. Có giải thích bao nhiêu thì loại như cậu cũng không hiểu được.”

“Lâu ngày không gặp mà anh cứ khiến người ta phát điên thế nhỉ.”

“Tôi học từ ai chắc cậu biết rồi ha?”

Nhìn bộ dạng cười khúc khích của anh ta, tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi. Định bụng cứ giao Kim Seong-hyun cho Woo-sung rồi về ngủ thì bỗng dưng cổ tay tôi bị kéo lại.

“…Nhưng mà này—”

Cùng lúc đó, anh ta hỏi bằng giọng trầm thấp:

“—Ho-yoon à, cậu không lo cho ai khác à? Tôi thấy người thực sự có vấn đề lại là cậu đấy…”

Khoé miệng cong lên khó ưa của anh ta đúng là dáng vẻ của kẻ thích trêu chọc.

Tôi hít sâu, nuốt cơn giận đang bốc lên thành làn khói trắng bay đi. Và rồi Woo-sung bật cười lớn không nhịn được nữa. anh ta ôm Meo Meo đang nằm trên đùi tôi, để nó dùng chân trước nhấn nhấn lên người tôi.

Con mèo, vốn đang nhạy cảm vì nơi xa lạ, bật dậy như cái lò xo rồi cào cấu Joo Woo-sung dữ dội trước khi nhảy xuống đất.

“Á, này, dữ thật đấy!”

Phớt lờ tiếng hét của Joo Woo-sung, Meo Meo cọ cọ quanh chân tôi.

“Ôi trời, không biết nó giống ai mà nóng tính với khó chiều vậy…”

“Ừ ừ, giỏi lắm, giỏi lắm.”

Tôi vừa xoa lưng con mèo vừa không tiếc lời khen ngợi. Trong khi đó, Joo Woo-sung đang sửa lại chiếc áo len bị móng mèo làm bung chỉ, môi bĩu ra than thở:

“Tập luyện cũng có thể mạnh mẽ như vậy thì tốt rồi.”

Tôi giả vờ không nghe, ngoáy tai bằng ngón út. Anh ta ôm lại Mèo, vẫy tay về phía nào đó. Quay đầu lại thì thấy các thành viên đã nhận ra Joo Woo-sung và đang chào hỏi. Kim Seong-hyun thậm chí đã khoác áo chuẩn bị chạy ra ngoài.

“Thôi thì, tôi sẽ làm tròn vai tiền bối ngầu một chút vậy.”

Khoé miệng anh ta nhếch lên khiến tôi có linh cảm chẳng lành.

Dù gì, đến mức này, nhất định, nhất quyết, bắt buộc — trước lời đề nghị của Joo Woo-sung rằng “hãy thử khớp vũ đạo đơn giản luôn hôm nay, ngay bây giờ đi,” Meo Meo đã bảo các thành viên khác cứ nghỉ ngơi, rồi cùng với Kim Seong-hyun và một người nữa chuyển sang phòng lớn nhất trong khu nghỉ dưỡng.

Joo Woo-sung bắt đầu biểu diễn mẫu mà không cần cả nhạc đệm, và dù đang bực bội, tôi cũng không thể không công nhận điều đó.

Trong số những người tôi từng biết, anh ta là người nhảy đẹp và tao nhã nhất.

“Này! Cái thằng khúc gỗ kia! Tỉnh táo lại đi!!”

Dĩ nhiên, cái cảm xúc ấy chưa kéo dài được nổi một phút.

Giá như cái thằng này không điên đến mức thế kia thì tốt biết mấy.

Dù tôi đang cố gắng hết sức để theo, không chỉ Joo Woo-sung mà cả Kim Seong-hyun cũng không ngừng xỉa xói, khiến tôi không thể không lớn tiếng.

“À, vừa vừa phải phải thôi chứ! Tôi mà ở nhóm khác thì cũng đủ năng lực để làm main dancer đấy nhé?!”

“Cậu có thật là idol debut từ Trái Đất không đấy?!”

Cái lời hứa sẽ làm một tiền bối tốt đẹp giờ đây chẳng khác gì chiêu trò để hành hạ tôi.

“Thôi, được rồi. Để lên Seoul tôi sẽ cho xem thế nào.”

Mệt mỏi đến mức chẳng còn sức lau mồ hôi, tôi ngã vật xuống sàn. Lúc đó, Joo Woo-sung rón rén tiến lại gần và đá nhẹ vào chân tôi bằng mũi giày.

“Mới thế này đã chịu thua à? Hừ, cậu nên thấy may là ở THE DAWN chứ không phải Black Call đấy. Nếu là bọn họ thì đã bị dựng dậy bắt tập lại từ đầu rồi.”

“Tự anh nên thấy may thì đúng hơn.”

Tôi giơ ngón giữa trong tâm trí.

Đã bắt cóc một PD đang sống yên ổn để ép làm idol, đến mức này là quá lắm rồi. Nếu cậu ta là thành viên cùng nhóm thật, chắc tôi đã không bỏ qua như thế này đâu.

Thay vì trả lời, tôi chỉ vung tay xua đại. Khi đó, ánh mắt Joo Woo-sung lại hướng kỳ lạ về phía Kim Seong-hyun.

“…Hừm, này, Seo Ho-yoon.”

“Vâng?”

“Nếu mệt quá thì ra ngoài hít thở tí đi.”

Một cách nói nhẹ nhàng để đuổi người.

Tôi nheo mắt nhìn chằm chằm thì anh ta lại đá chân tôi lần nữa — ám chỉ rằng anh ta có chuyện muốn nói riêng với Kim Seong-hyun.

'…Giờ chắc chuẩn bị cho lời khuyên đây mà?'

“……Vâng vâng. Cái khúc gỗ xin phép đi ra đây~.”

“Ừ, biến lẹ giùm cái.”

Tôi lồm cồm bò ra ngoài, cầm lấy một chai nước từ bếp rồi đi ra ban công, men theo sân thượng. Khi đến góc khuất nhất, ánh sáng từ cửa sổ hắt ra.

Tôi trốn sau chiếc ghế đặt sẵn ở đó và lén nhìn vào trong — thấy Joo Woo-sung và Kim Seong-hyun đang nói chuyện.

Tôi khẽ mở hé cửa sổ và lắng tai nghe.

“—Tiền bối à, em đã lỡ spoil về collab WH Concert trên livestream… Em thật sự xin lỗi…”

“À à, thôi được rồi. Chuyện đó không sao đâu. Điều tôi muốn nói không phải là chuyện đó…”

Joo Woo-sung có vẻ lúng túng, nhìn quanh một lúc rồi mới bắt đầu vào chủ đề chính.

“…Nghe nói dạo này cậu nhiều suy nghĩ lắm à? Nghe bảo cậu than không tiến bộ trong nhảy?”

“À, vâng… Tiền bối cũng biết rồi à… Thật lòng em cũng hơi lo…”

So với lúc nãy xin lỗi, giờ đây Kim Seong-hyun còn ủ rũ hơn nhiều.

“Em cứ nghĩ rằng nếu cố gắng như trước giờ thì sẽ tiến bộ được, nhưng dạo gần đây cảm giác như mọi niềm tin ấy đang sụp đổ vì em mãi không tiến thêm được…”

Giọng anh ấy như bị gặm nhấm bởi bất an.

Thật ra, tôi không nghĩ vài lời của Joo Woo-sung có thể khiến kỹ năng của Kim Seong-hyun tăng vọt. Chỉ là tôi tò mò xem họ sẽ nói gì với nhau thôi.

Joo Woo-sung im lặng nghe, rồi gãi cằm và bình thản đáp:

“Seong-hyun à, đó là… sự xuống dốc đấy.”

“À! Ra là vậy!!”

“Ừ, mà này, tôi thì…”

Nghe lời Joo Woo-sung là kiểu người ta có thể tin được ngay cả khi anh ta nói nấu tương bằng đậu đỏ. Kim Seong-hyun lập tức gật đầu, còn nghiêng người về phía trước để không bỏ lỡ câu nào.

“Tôi mong cậu sẽ rơi vào một sự xuống dốc đau đớn và khủng khiếp thật sâu.”

“…Dạ?”

Tôi đang uống nước phải bịt miệng lại để khỏi phun ra ngoài.

Tôi vội nhìn vào trong vì sợ bị phát hiện, nhưng may là hai người họ đang tập trung vào cuộc trò chuyện.

“Cái thằng khúc gỗ vừa ra ngoài ấy, có nói mấy chuyện này chắc cũng không hiểu. Nhưng Kim Seong-hyun à, cậu phải hiểu. Có cái gọi là cảm giác đấy.”

“…Cảm giác ạ?”

“Phải. Ví dụ như, không chỉ là duỗi tay ra, mà còn là xử lý đầu ngón tay thế nào, khi ngẩng đầu thì ánh nhìn phải hướng đâu, không chỉ là động tác đơn thuần mà là chuyển động có nhịp điệu, không chỉ là hơi thở mà là nhịp thở nối tiếp.”

Ôi trời ơi?

Một bài giảng nhàm chán bất thình lình bắt đầu, tôi ngáp dài, chờ đến lúc có lời nào hữu ích.

“Bây giờ là lúc cậu phải suy ngẫm nhiều hơn.”

“…”

“Nên tôi hy vọng cậu sẽ trải qua một cú xuống dốc thật dài, thật tối tăm và đáng sợ, rồi vượt qua nó. Giống như tôi đã từng. Hiểu chứ?”

Joo Woo-sung nói thêm với giọng điệu chẳng ăn nhập gì — dịu dàng đến không đúng lúc.

“Hãy có chiều sâu đi.”

Gửi người ra để nhờ giúp, hóa ra là đi rắc muối vào lòng người ta. Cái thằng khốn này.

‘Chẳng giúp được gì hết.’

Tôi thở dài, quay lại phòng khách thì không thấy Kim Seong-hyun hay các thành viên đâu nữa. Joo Woo-sung một mình ngồi phè phỡn trên ghế sofa, v**t v* con mèo như ở nhà mình.

“Sao cậu lại ra ngoài đó? Mà thôi, phải cảm ơn tôi đấy. Tôi vừa cho Kim Seong-hyun một lời khuyên cực kỳ chấn động tinh thần luôn.”

“…Anh đúng là tệ thật đấy.”

Joo Woo-sung nhăn mặt, đảo tròn mắt.

“…Cậu nghe lén à?”

“Bài giảng cực kỳ hữu ích đấy nhé.”

“Khốn kiếp… Đừng hiểu nhầm! Trong những gì tôi nói chẳng có gì sai hết. Tôi không biết vì sao mình lại phải giải thích cái này nữa…!!”

Tôi bịt tai, vừa kêu “Aaaa” vừa giả vờ không nghe.

“Thôi đủ rồi, Joo Woo-sung. Vốn cũng chẳng mong đợi gì.”

Giờ chỉ mong anh ta biến đi cho khuất mắt.

Một lúc sau, Joo Woo-sung — từ bỏ luôn việc biện minh — vò đầu bứt tóc rồi chọc chọc vào hông tôi.

“Seo Ho-yoon, vậy cậu định sao? Nói thật đấy, tình trạng của cậu nghiêm trọng lắm. Ở lại tập thêm nhé?”

“Không.”

Tôi lấy điện thoại từ túi quần ra và đưa cho anh ta xem một video.

“Quả là WH đúng là công ty lớn có khác.”

Dù vẫn chưa chính thức bắt đầu luyện tập, nhưng chỉ với bản mẫu của vũ công thôi mà góc quay camera đã được thiết lập hoàn chỉnh.

Xem xong, Joo Woo-sung nghiêng đầu khó hiểu.

“Nhưng cái này… chỉ là góc quay thôi mà——.”

“…”

“—…Này, chẳng lẽ…”

Đúng rồi.

Cái anh đang nghĩ đó.

“Cậu chỉ định luyện tập đúng mấy đoạn lọt vào khung hình camera thôi à?”

Tôi nở nụ cười đầy ẩn ý.

Dù đường nét vũ đạo không có gì nổi bật, chỉ cần bắt được góc quay và bố cục hợp lý thì cũng có thể trông như Joo Woo-sung vậy. Không phải tự nhiên mà người ta gọi là camera angle buff đâu.

(góc máy ảnh buff)

Dù tôi có cố gắng luyện tập đến đâu thì thời gian vẫn rất hạn hẹp. Để đạt được kết quả tốt, đây là cách hiệu quả nhất.

“Này, đồ điên. Dù cậu làm thế thì lúc fancam phát ra cũng bị lộ hết!”

“Anh nghĩ tôi không biết chắc? Đáng tiếc là… WH Concert lần này không có fancam riêng đấy.”

“Cái thằng điên thật sự…”

Nếu không làm vậy, thì tôi sống sao nổi giữa mấy vũ thần vũ vương kia.

Tôi tự tin lắm.

“Cái đầu lươn lẹo của cậu đúng là số một,” Joo Woo-sung lắc đầu thở dài thườn thượt.

“Ôi trời, thấy anh như này tôi vừa buồn vừa thương…”

“……”

Khốn nạn thật…

Và thế là, buổi ghi hình concert không khán giả của WH Entertainment được lên kế hoạch vào giữa tháng 12 đang tới gần từng ngày.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 422: Lời khuyên
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...