PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 421: Lọ lem và chàng tài phiệt thỏ đen

(chương trước)

-“Cô Kim Yeojoo, xin mời phát biểu một câu. Còn anh Seo Ho-yoon, mời ngồi ghế này.”

=======

Trước sự lươn lẹo của Seo Ho-yoon, Kim Seong-hyun khẽ rùng mình “Ư….” nhưng lại không nổi đóa lên như thường lệ — bởi vì họ vẫn đang livestream.

“Không phải tôi đã bảo cô là tôi chán cô rồi sao? Sao lại theo tôi tận đến Jeju?”

“Seo Ho-yoon thật là…”

Câu “Cậu điên rồi à?” suýt nữa bật ra khỏi miệng, nhưng Kim Seong-hyun cuối cùng chỉ biết đưa tay lên giữ gáy mà không phản bác được lời nào.

Seo Ho-yoon, cười nhếch môi, lại buông thêm một câu:

“Dù cô có trong sáng và dễ thương đến mức nào thì lần này cô cũng đã vượt ranh giới rồi.”

“……”

[]

[Cái này đúng là thằng điên luôn rồi còn gì??]

Khi trán Kim Seong-hyun bắt đầu hằn rõ ba nếp nhăn, Kang I-chae — người đang dọn dẹp đống game cờ bàn — bất ngờ đứng phắt dậy, hai tay ôm một đống tiền giả, rồi đưa thẳng ra trước mặt Seo Ho-yoon. Anh ngẩng đầu nhìn Kang I-chae, một bên chân mày nhướn lên.

“Ôi trời ơi, con gái tôi có gì mà phải thua thiệt?! Ngoại hình đẹp, dáng người ngon! Có gì không ổn?! Tài sản à?! Nhìn đây này, tiền! Tất cả là của con tôi đó~!” ( Kang I-chae)

[Đỉnh cao phá game Life Game]

[xem kìa, Ho-yoon bắt đầu thấy hứng thú rồi]

Khóe mắt Kang I-chae vốn đã sắc nay lại càng nhọn hoắt hơn. Seo Ho-yoon nhẹ nhàng nhét đống tiền vào ngực áo rồi nói ngọt xớt:

“Vậy thì câu chuyện khác rồi. Bé con à, đáng lẽ nên nói là nhà giàu từ sớm chứ.”

“…Bực thật đó……”

Kim Seong-hyun thở dài một tiếng nhỏ, như thể đã đạt đến cảnh giới, thì Kang I-chae thò mặt lại gần, chen lời vào:

“Cái thằng này, không biết lượng sức mình!”

“Thưa cha, phân số con học xong từ mẫu giáo rồi ạ. Bây giờ ta nên hóa giải hiểu lầm và tiếp tục chuyện tình ngọt ngào này, nên cha vui lòng tránh ra một chút nhé?”

Khởi đầu rõ ràng là buổi giả lập xem mắt, vậy mà chẳng biết từ lúc nào lại thành một vở drama máu chó rồi biến thành tiết mục tấu hài.

Seong Ji-won, người duy nhất bị bỏ rơi không chen vào được, cúi đầu lẩm bẩm:

“Ôi, lẽ ra mình nhận vai bố mới phải…”

[Sao lại ghen trong tình huống này chứ...]

[Awwwdễ thương ghê]

Kim Seong-hyun, mắc kẹt giữa cơn lốc mang tên Seo Ho-yoon và Kang I-chae, rùng mình như thể vừa bị cuốn vào bão. Sau một hồi bị bắn phá dồn dập, Kang I-chae ném thẳng những tấm thẻ tài sản dành riêng cho Seo Ho-yoon vào người anh:

“Cầm lấy đi, rồi chia tay với Seong-hyun của tôi!”

Những tấm thẻ giấy va vào ngực Seo Ho-yoon rồi rơi lả tả xuống đất.

Một khoảnh khắc im lặng bao trùm, và tiếng nuốt nước bọt ực một cái của Jeong Dajun vang lên rõ mồn một.

Seo Ho-yoon từ từ cúi người xuống nhặt chúng lên, ánh mắt lười nhác liếc nhìn xung quanh, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa:

“…Thưa cha, ngài không thấy phần chi này hơi ít sao?”

“Cái gì?!”

“Tôi tưởng với sự làm quá của ngài thì chí ít cũng phải hoành tráng hơn thế này chứ.”

[]

Sau đó còn tiện miệng lồng thêm một quảng cáo tự nhiên đến mức điêu luyện: “Nếu bây giờ ngài định thể hiện đẳng cấp của mình thì cứ chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng MJ này nhé.”

[Điên rồiquảng cáo kiểu gì vậy trời]

[xỉu]

[Các cậu ơi, Noeul chỉ bảo là muốn đi xem mắt thôi mà làm vậy là sao chứ]

Giữa tình huống ngày càng vượt kiểm soát, Kim Seong-hyun ngửa đầu nhìn trần nhà như tìm kiếm một khoảnh khắc giác ngộ rồi nhắm mắt lại, mở ra và lên tiếng:

“Dừng lại đi…”

“Ừ, tụi mình dừng việc tán tỉnh nhau tại đây thôi.”

“Mệt mỏi quá rồi.”

“Tình yêu vốn dĩ không dễ dàng mà.”

Nhưng Seo Ho-yoon, nhếch môi cười ranh mãnh, không hề có ý buông tha cho đề xuất của Seong-hyun.

[Trích dẫn bất hủ của Ho-yoon bùng nổ]

[Seong-hyun à, anh gây thù gì với Ho-yoon sao? Hôm nay căng thật]

Liếc thấy loạt bình luận đang lên vùn vụt, Kim Seong-hyun cố gắng lấy lại bình tĩnh, liên tục tìm cách dỗ dành Seo Ho-yoon. Nhưng khi Seo Ho-yoon cứ tiếp tục lườm nguýt và giở giọng mỉa mai, cuối cùng anh cũng bùng nổ:

“Này, chỉ vì lúc nãy tôi bảo cậu nên lo chuyện collab trước đi mà cậu làm tới thế này hả…!”

“……”

“……”

“……”

“…Vâng?”

Mọi ánh mắt của các thành viên đổ dồn về phía Kim Seong-hyun.

Cả loạt bình luận của fan cũng ngừng lại trong một khoảnh khắc.

[???]

[Collab??]

[????]

Ngay khi Noeul lại bắt đầu phản ứng lặng lẽ, nếp nhăn xuất hiện trên trán của Seo Ho-yoon, và Jeong Da-jun làm rơi gói bánh đang cầm vì quá bất ngờ—buổi livestream bỗng dưng bị ngắt kết nối.

Nguyên nhân là do nước chảy ra từ túi đá lạnh đặt trên máy tính bảng để làm mát. Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài, thì trông chẳng khác gì một quả bom bị thả xuống rồi bỏ chạy mà không thu dọn hậu quả.

Trong khi mọi người đang nhìn nhau dò xét, Kang I-chae khẽ lẩm bẩm sau một nhịp chậm:

“...Mình vừa lỡ spoil gì đấy à?”

“...Ừm... ha, haha……”

Kim Seong-hyun bật cười khổ, rồi đập đầu xuống bàn như thể cả thế giới vừa sụp đổ.

.

.

.

“Nhìn kìa, anh Seong-hyun đang bị mắng đấy.”

“Wow, cảnh anh ấy bị mắng hiếm lắm nha.”

Ngay khi đến địa điểm chuẩn bị cho bộ ảnh Season's Greetings, Kim Seong-hyun đã phải chịu một trận mắng vì sự cố livestream hôm qua.

Thỉnh thoảng idol sẽ cố tình spoil để làm fan vui, nhưng riêng concert của WH Entertainment thì công ty kiểm soát thông tin rất nghiêm ngặt.

“Nào nào, giờ tập trung vào công việc thôi.”

Seong Ji-won vỗ lưng Kang I-chae và Jeong Da-jun rồi thúc giục họ di chuyển.

Lần chụp này, họ thuê trọn một cánh đồng lau ở Jeju. Mặc dù nhiệt độ cao hơn ở Seoul, nhưng vì xung quanh không có công trình nào chắn gió nên cái lạnh ngấm qua từng kẽ áo, khiến ai cũng run cầm cập.

Dù vậy cũng không thể không chụp ảnh, mọi người cởi áo khoác, kiểm tra trang phục lần cuối. Nhiếp ảnh gia hôm nay, dường như hài lòng, giơ ngón tay cái lên.

“Nhưng mà Seo Ho-yoon, trang phục hôm nay thật sự hợp với cậu đấy.”

Đây là lần thứ ba nhóm ra mắt Season’s Greetings. (Chào đón mùa mới)

Năm đầu ra mắt với THE DAWN có vẻ như bỏ qua luôn. Với công ty như Daepaseong Entertainment – nơi từng nhận tiền phát hành những bài hát tệ như "MangMangMang", thì cũng không lạ gì.

Cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương, tôi đối diện với ống kính máy ảnh.

Sau vài giờ chụp liền tù tì, cả nhóm cùng Lee Ji-hyun từ team kế hoạch của Da Pa kiểm tra lại ảnh đã chụp.

Bầu trời xám xịt mùa đông cùng khung cảnh trống trải hài hòa với nét mặt chịu đựng giá lạnh, tạo nên những bức ảnh khá đẹp.

“Concept lần này của Season’s Greetings tuyệt đúng không?!”

Thông thường, Season’s Greetings sẽ mang không khí tươi sáng, vui vẻ để chào đón mùa mới, nhưng lần này nhóm thử một hướng hoàn toàn khác.

“Cảm giác retro mơ màng như được chụp bằng máy ảnh phim mờ mịt của những năm 1990!! Tuyệt vời đúng không?!”

Không chắc mấy người trong nhóm có ai sinh vào thời đó không. Tôi đang thay đồ, khoác một chiếc áo sơ mi in mây màu xanh đậm lên áo thun trắng thì Lee Ji-hyun càng thêm phấn khích và líu lo không ngừng.

“Cả phụ kiện và trang phục lần này đều có ý nghĩa hết đó! Kiểu như những người xa lạ trông có vẻ yên bình nhưng lại toát lên mùi nguy hiểm?! Nhưng nếu ai cũng giống nhau thì chán quá nên Kim Seong-hyun và Kang I-chae sẽ là cảnh sát chìm… Hả? Sao mọi người nhìn tôi thế?”

Đang thao thao bất tuyệt, Lee Ji-hyun khựng lại, đảo mắt như đang dò xét phản ứng.

“Cô Ji-hyun, nói thật đi. Cô vừa nhận được thưởng lớn phải không?”

“…Tôi đã nhận ra rằng cảm hứng thật sự đến từ… tiền….”

Cô bặm môi rồi liếc quanh.

Camera hậu trường tất nhiên đang quay cảnh “Ngôi sao nhảy múa mới nổi của Da Pa – Jeong Da-jun” đang đột nhiên trổ tài breakdance.

Tôi lại gần Lee Ji-hyun và hạ giọng hỏi nhỏ:

“À mà hôm nay trưởng nhóm Jeong Seon-ui không đến à? Dạo này chẳng thấy đâu cả.”

Không phải câu hỏi quá cấp thiết, nhưng tôi muốn biết ai là người đã định đưa tôi vào giữa các main dancer.

Lee Ji-hyun trả lời sau một hồi ngẫm nghĩ:

“Ừm, cũng không rõ nữa. Vốn dĩ trưởng nhóm Jeong đâu phải người phụ trách trực tiếp tụi mình. Với lại sắp tới còn có màn comeback của BLACKCALL. Chắc đang bận điều phối nhiều thứ…”

Tôi định gật đầu cho qua vì lý do nghe cũng hợp lý, nhưng cô ấy bỗng như nhớ ra điều gì đó:

“À! Mới nhớ, dạo này trưởng nhóm hay có hẹn với cấp trên, lúc nào cũng tất bật.”

“Cấp trên?”

Có lẽ vì cùng chịu khổ từ thời DA PA mà tôi cảm thấy giữa mình và Ji-hyun có sự đồng cảm nên cô ấy cũng chẳng hề giấu giếm chuyện nội bộ.

“Ừ, hình như là… Phó giám đốc Han Ji-hyeok thì phải? Nghe nói gọi suốt. Chắc liên quan đến thăng chức? Hoặc là thưởng?”

‘Han Ji-hyeok?’

Một trong những người đứng giữa tâm bão chính trị nội bộ vài tháng trước.

Là người cực kỳ khó nhằn.

‘Sao lại gặp trưởng nhóm Jeong thường xuyên nhỉ?’

Cảm thấy có gì đó bất ổn, tôi bắt đầu ngẫm lại mọi chuyện. Trong lúc đó, Lee Ji-hyun vừa sắp xếp tài liệu vừa nói thêm:

“Dù sao thì, hãy cố gắng hết sức cho tháng 12 còn lại nhé. Theo dự đoán của nhóm em, đầu năm tới sẽ có điều đáng mong đợi lắm đấy.”

“Ý cô là nên chuẩn bị bài phát biểu nhận giải hả?”

“Chứ còn gì nữa? anh cũng chuẩn bị một bài cho mình đi. Kiểu như: ‘Tôi chỉ biết biết ơn vì một phép màu đã đưa tôi trở thành nhà sản xuất của THE DAWN’…”

Ném lại một câu đùa, Lee Ji-hyun vẫy tay rồi nhanh chóng đi về phía các staff để thay đạo cụ.

Sau đó, buổi chụp vẫn kéo dài đến tận đêm muộn.

Cả nhóm chỉ ăn tối bằng cơm hộp, chụp xong toàn bộ nội dung đã lên kế hoạch rồi mới được trở về chỗ ở.

Tất nhiên, vẫn chưa phải là lúc được nghỉ ngơi. Cả nhóm phải viết những lời nhắn ngắn gọn gửi cho nhau để in lên mặt sau của postcard trong Season’s Greetings.

Mọi người vừa tắm xong, tóc còn chưa khô hết, đã tụm lại ở phòng khách, cầm theo máy tính bảng công ty phát cho.

‘Chắc là sẽ được in ở mặt sau của postcard.’

Tôi xoay bút cảm ứng giữa các ngón tay, rồi lén nhìn Seong Ji-won đang hí hoáy viết gì đó, đầu đội mũ hình trái quýt màu cam không biết kiếm đâu ra.

[Giờ chưa thể biến cậu thành dancing machine (máy nhảy), nhưng nhất định 10 năm sau mình sẽ làm được! Ho-yoon à! Nhất định đấy!!]

“Khụ.”

Thậm chí cậu ấu cũng vậy sao….

Quay sang phía đối diện, tôi thấy Kang I-chae đang viết gì đó gửi cho Jeong Da-jun. Nhìn thấy tên mình, Da-jun bắt đầu lén liếc. I-chae liền gạch xóa nội dung viết bằng tiếng Hàn rồi viết lại bằng tiếng Anh.

“Đồ chơi ăn gian!!”

“Hô hô.”

“Anh! Anh biết giờ dùng app dịch là dịch được hết rồi đúng không?! Xem thường thế hệ bọn em quá đấy!”

Em út hậm hực định dùng điện thoại chụp lại nội dung trên máy tính bảng của Kang I-chae để dịch, nhưng do chữ viết tay cầu kỳ quá nên chỉ hiện mấy ký tự lạ, không dịch nổi.

“…Chắc fan thông minh sẽ dịch ra được sau…”

Jeong Da-jun bĩu môi, không cam tâm quay lại chỗ mình, tiếp tục mượn điện thoại của mấy anh khác để chụp lại chữ viết của I-chae.

Tôi theo dõi cả tình huống rồi đặt bút xuống và đứng dậy.

“Này, mấy cậu cứ viết đi.”

“Ể? Sao vậy?!”

“Cậu đi đâu đấy, Ho-yoon?”

“Ồn ào quá. Để sau tôi viết.”

Tôi chỉ ra ban công, rồi mở cửa bước ra sân thượng tầng một.

Vừa đóng cửa lùa lại, mọi âm thanh ồn ã lập tức im bặt.

Tôi giấu tay trong tay áo, khoanh tay rồi ngẩng nhìn bầu trời. Bầu trời ở đây có nhiều sao lấp lánh hơn so với Seoul. Mùi biển lạnh mà sảng khoái cũng len lỏi vào mũi.

Dù trời vẫn còn se lạnh, nhưng tâm trạng lúc này khá dễ chịu. Đúng lúc đó, tiếng chuông thông báo không mong muốn vang lên.

Ting!

[“Sao giờ vẫn chưa viết?”]

“Sắp viết rồi. Đang lười thôi.”

Dù sao nội dung cũng sẽ chỉ là:

‘Cảm ơn nhé. Năm sau cùng cố gắng nhé.’ Đại loại vậy thôi.

Chỉ là, nếu sắp tới nhóm được nhận Daesang ở các lễ trao giải thì lời “cảm ơn” đó sẽ chuyển thành “đã cảm ơn” – thì quá khứ.

Dựa trên phản ứng công chúng và dữ liệu từ công ty, khả năng THE DAWN nhận Daesang năm nay là rất cao.

‘Nếu nhận được giải, tôi sẽ nhân cơ hội nói chuyện với Kang I-chae.’

Cậu ta không dễ tiếp cận, nên phải lựa chọn thời điểm phù hợp để hoàn thành nhiệm vụ “kịch bản”.

Quay lại nhìn, bên trong phòng khách là 4 người đang đùa giỡn và cười vang.

“Ôi trời, vui ghê…”

Khung cảnh bình yên, nhưng tim tôi xao động.

—Nếu tôi trở về thế giới ban đầu mà họ là những idol chẳng ai biết đến.

—Nếu tôi trở về mà họ tồn tại với hình thức khác biệt hoàn toàn.

—Nếu tôi trở về mà họ….

‘…Tuyệt đối không được.’

Tôi đã cố gắng nuôi nấng đến thế kia mà.

Không đời nào để chuyện như vậy xảy ra.

Dù có bị chửi là ham tiền đi chăng nữa, tôi cũng sẽ bằng mọi cách nâng họ lên vị trí như bây giờ—hoặc hơn thế nữa.

Tôi khẽ bĩu môi vì cảm xúc dâng trào, vuốt mái tóc mái lên, thì điện thoại lại rung.

[Joo Woo-sung: (ảnh)]

[Joo Woo-sung: Meo meo]

Một bức selfie vô dụng với con mèo của Joo Woo-sung.

Không rõ tại sao anh ta lại ra ngoài hôm nay, vì nền ảnh không phải căn hộ quen thuộc mà là một khung cảnh lạ.

‘Rồi sao? Gửi để làm gì?’

Tôi định lơ đi và vào lại phòng thì tin nhắn nữa đến.

[Joo Woo-sung: Đằng sau kìa ]

Tôi nheo mắt, nghiêng đầu khó chịu thì cảm giác ấm áp mềm mại chạm vào má. Sau đó là cảnh tượng một cục bông trắng muốt lọt vào tầm nhìn.

“Chào nhé.”

Joo Woo-sung nhẹ nhàng ôm lấy con mèo rồi mỉm cười.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 421: Lọ lem và chàng tài phiệt thỏ đen
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...