PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 383: Giải mã mã gen của tôi

Trong fandom K-POP, ấn tượng về The Dawn khá đa dạng, nhưng hầu như có thể tóm gọn thành hai kiểu:

Một nhóm chuyên chơi với nhau.

Đẹp trai nhưng kỳ lạ.

Dù bên ngoài Seo Ho-yoon được biết là thân với Joo Woo-sung và Min Ji-hun, Kang I-chae cũng nổi tiếng thân thiết với BlueTiger, nhưng thực tế là trong 365 ngày của năm, họ dành đến khoảng 348 ngày chỉ xoay quanh The Dawn.

Điều này thể hiện rõ ràng cả trong video thử thách vũ đạo của Level S2 lan truyền trên TikTok và Shorts của YouTube.

[Jeong Da-jun nhảy đỉnh thật ]
Cậu em út Jeong Da-jun – người luôn rạng rỡ, như thể chính là hiện thân của sự hoạt bát – vẫn còn tươi cười khi nhảy cùng idol nhóm khác, nhưng ngay sau khi kết thúc thì cậu lập tức cúi gập người 90 độ với vẻ mặt lúng túng. Cảnh đó bị bắt gặp lặp đi lặp lại.

[Jeong Da-jun lạ ghê…
Trong nhóm thì vẫn như bé con 21 tháng tuổi còn đói ăn

Ra ngoài nhóm thì lại đột nhiên biến thành lạnh lùng đẹp trai

Công nhận, dạo này ra ngoài thấy ngại ngại kiểu gì ấy, bắt đầu giống mấy ông anh trong nhóm rồi

Thật không?

Ừ, lần trước trong hậu trường lúc nhóm khác quay vlog, quay trúng phòng chờ mà

Các idol nam cùng tuổi bắt chuyện kiểu muốn làm quen, mà nhìn mặt Da-jun thì có vẻ hơi phiền ấy

ôi cười xỉu

Thật sự, giờ nó biết hết mọi thứ rồi, thành “tiền bối dày dạn” luôn rồi… Dù chủ yếu học mấy thói xấu của mấy ông anh thôi…

Xin hãy trân trọng bé cún con của chúng tôi…]

Ngay cả Jeong Da-jun – người từng rất thích mọi người – từ lúc nào đó cũng chỉ loanh quanh trong nhóm.

Mà thật ra, các thành viên khác cũng đâu khác gì.

[Em út định nghiêm túc trình bày trong cuộc họp, mà vừa nhìn mặt I-chae là bật cười
Kiểu không có lý do gì, chỉ là bật cười thôi

Thậm chí I-chae ban đầu còn ngồi xoay bút với vẻ mặt vô cảm, vậy mà vừa nhìn thấy Da-jun là ôm bụng cười sặc sụa, ngả xuống bàn…

Là sao đấy hai người này…]
[Hai đứa có đang truyền năng lượng gì bí ẩn mà không cho tụi tôi biết không…]
[Gần đây tụi nó chỉ cần nhìn nhau là buồn cười rồi…]
[Dù vậy, đúng là tụi nhỏ chuyên nghiệp thật. Trong màn trình diễn Level S2, lúc hai đứa phải nhìn nhau và nắm tay, không ai biểu lộ gì, mặt nghiêm cực kỳ luôn.

Coi fancam chưa? Quay người chỗ nào không lọt camera là bắt đầu nhịn cười liền

Haha đáng yêu ghê thật]

Có lẽ vì vậy, chỉ một khoảng cách nhỏ cũng dễ bị phóng đại và dẫn đến tin đồn bất hòa lan nhanh.

Tuy nhiên, hình ảnh của The Dawn khi xuất hiện trên các chương trình truyền hình trong thời gian quảng bá lại cho thấy một tình cảm gắn bó không đổi.

[Ngay từ đầu tin đồn bất hòa với nhóm này đã thấy vô lý rồi]
[Thật sự nên lơ hết mấy đứa câu view với mấy tin đó đi]

Chỉ cần nhìn vài tin nhắn mà Kang I-chae hay Jeong Da-jun đăng lên UseVerse, hoặc vài mẩu tin nhắn lướt qua trước ống kính, cũng đủ thấy họ thoải mái với nhau đến mức nào.

[MáyRáp: Mọi người~ Tập trung ở phòng tập lúc 5h nha!!]


[VôTư: ]
[NướcMặn: Seong Ji-won… là 5h chiều đúng không?]
[Tôi: Ủa anh, hỏi gì ngộ vậy]
[EmÚt:thật luônanh hỏi chi vậy tất nhiên là chiều chứ]
[MáyRáp: Hả? 05:00 đó]
[Tôi: Ồ hờ……]
[EmÚt: Ồ hờ…….]
[VôTư: ]

Như kiểu tin nhắn này.

Hay kiểu này:

[VôTư: Jeong Da-jun, mày tới đây ngay lập tức]


[EmÚt: jmjmlmjm anh bình tĩnh chút đi]
[EmÚt: Chút nữa em tới nha]
[EmÚt đã rời cuộc trò chuyện.]
[VôTư: Kang I-chae]
[Tôi: I-chae, I-chae]
[NướcMặn: Gì vậy trời]
[MáyRáp: Da-jun không nghe lời Ho-yoon nên chạy ra ngoài rồi…]
[MáyRáp: Giờ I-chae bảo sẽ đi bắt nó về]

[NướcMặn: Nghe lời ghê thiệt]

Chỉ cần đọc mấy đoạn như vậy thôi.

Câu chữ nào cũng đầy ắp sự thân thiết.

[I-chae I-chae gì mà lầy vậy ]
[Nhìn cách Kang I-chae lưu tên mọi người kìa
Seong Ji-won là MáyRáp

Kim Seong-hyun là NướcMặn

Jeong Da-jun là EmÚt]

 

[Seo Ho-yoon là "kẻ không có lương tâm"] [Mấy câu đùa của Kim Seong-hyun chất quá trời luôn

Kim Seong-hyun đúng là cây hài nhỏ của tôi, thiệt sự mắc cười quá trời] [Ủa mà Ji-won dịch được cái đó kiểu gì vậy trời] [Vậy rồi tin đồn bất hòa giữa Lee I-chae và Seo Ho-yoon rốt cuộc là sao??

Cũng chẳng thấy giải thích gì… mà giải thích cũng đâu để làm gì] [Hai người thân thiết thấy rõ màtheo lời Seong Ji-won, Seo Ho-yoon từng tham gia workshop để xin album làm quà tặng I-chae đó

Thiệt hả??? Chuẩn hình mẫu một người anh tốt luôn]

Trái với những tin đồn lan truyền âm thầm, mối quan hệ giữa Lee I-chae và Seo Ho-yoon không có gì khác biệt so với thường ngày. Ngược lại, I-chae còn có vẻ bám sát Ho-yoon thân thiết hơn trước.

Ngay lúc fan đang đưa ra đủ giả thuyết về ý nghĩa ẩn sau những hành động đó, nội dung do nhóm tự sản xuất đã được đăng tải.

 

THE DAWN –  giải mã gen của tôi

Màn hình xuất hiện thanh màu kiểm tra kèm tiếng nhiễu “zztzzt”, rồi chuyển cảnh đến một phòng game đầy ánh đèn tím, nơi các thành viên The Dawn đang mải mê chơi game.

 

The Dawn đang thư giãn chơi game trong phòng game

Ai cũng mặc đồ giản dị: áo gió, áo sweatshirt, hoodie, quần kaki hay jeans.

[Hôm nay Ho-yoon có lịch trình chính thức nên mặc đồ trắng kìa] [xác định lịch trình bằng màu đồ của nó luôn..] Có vẻ hơi nóng, Kim Seong-hyun cởi áo gió buộc quanh hông, rồi đứng nhìn chằm chằm máy gắp thú và lẩm bẩm:

“Bên sản xuất kêu gắp thỏ cho bằng được…”

Vẻ mặt nghiêm túc, môi chúm chím, Seong-hyun đi qua lại tính toán cách lấy con thú sao cho dễ nhất thì Seo Ho-yoon lững thững tiến lại gần.

 

“Làm được không đấy?”

[Thằng này cứ đứng bên cạnh cà khịa mãi]

Kim Seong-hyun liếc xéo, than trời vì bị che tầm nhìn, nhưng Ho-yoon chỉ thở dài rồi lắc đầu như tiếc nuối.

“Tôi à, thôi quyên góp cho rồi.”

“…Im dùm cái.”

 

[Nhưng mà Kim Seong-hyun cũng đỉnh thật, bị mặt đó nhìn trừng trừng mà vẫn tập trung được] [Nếu là tui thì khỏi cần gắp thú gì hết, quăng đồ đi rồi nhìn Ho-yoon thôi, đẹp quá trời] Thực tế, gương mặt Seo Ho-yoon không khiến Kim Seong-hyun phân tâm nhiều, nhưng mấy trò phá hoại thì lại rất dai dẳng. Vì thế, dù có lúc móc được chuỗi bóng thì cũng hay bị tuột mất.

Lee I-chae, người đang lơ thành viên út đang mè nheo đòi búp bê PomPomO mà chỉ chăm chăm chọn gắp voi và ôm cả đống về, nhìn Seong-hyun với vẻ khó hiểu.

 

“Vẫn chưa gắp được hả?”

“Im lặng xíu coi.”

“Này, Seong-hyun à. Hình như anh không có năng khiếu đâu……”

“Seong Ji-won, đừng có như vậy với anh luôn mà….”

Ngay cả Seong Ji-won, người vừa hát quảng bá “Level S2” trong phòng karaoke mini, cũng chỉ biết cười gượng.

Sau khi thất bại lặp đi lặp lại, Seong-hyun đưa tờ tiền nhàu nhĩ thứ 12 vào máy gắp. Nhìn thấy cảnh đó, Ji-won khẽ liếc sang Ho-yoon.

“Ho-yoon à, cậu thử không? Trông cậu làm giỏi hơn đó.”

“Tôi không biết làm đâu.”

Ho-yoon chỉ đảo mắt nhìn Ji-won rồi nhún vai.

“Với lại, tiêu tiền vào mấy cái này làm gì. Phí phạm.”

Cả nhóm đang quây lại xem Kim Seong-hyun “đốt tiền” thì từ phía dưới, Da-jun – người đang ngồi xổm gần đó – ngẩng đầu, ngây thơ hỏi:

“Hyung, nhưng  fan cũng làm mấy cái này mà?”

“Vì Noeul làm vậy là góp phần vào kinh tế nội địa.”

 

[] [Thoát khỏi trap logic kiểu đỉnh cao luôn] Seo Ho-yoon phớt lờ ánh nhìn sắc bén của các thành viên, nhìn thẳng vào máy quay phụ trách mình rồi cười mỉm nhẹ.

Thấy vậy, I-chae nhếch môi, rồi vỗ vai Kim Seong-hyun như bảo “nhường chỗ đi” và thay cậu ngồi vào. I-chae lập tức gắp được thỏ, rút ra từ khe máy và ôm con thú trong vẻ hơi buồn buồn, rồi ngồi xuống chiếc ghế giữa arcade. Các thành viên còn lại cũng lần lượt ngồi vào chỗ trống.

Seong-hyun xem xét con thỏ, rồi phát hiện có khóa kéo phía sau. Kéo khóa xuống, bên trong là nhiều mảnh giấy nhỏ.

Anh mở tờ lớn nhất, bên trong ghi nội dung về buổi ghi hình hôm nay.

“Các thành viên The Dawn đều đang giữ một bí mật. Hoàn thành nhiệm vụ để giải mã mã số bí mật và giành lấy vị trí hạng nhất.”

“Bí mật của mình mà mình không biết hả? Mình đang đóng vai người ngốc à?”

“Khoan đã, im chút nào. Người giành được 10 điểm qua mini game sẽ nhận được mã từ bên sản xuất. Ai lấy được mã đầu tiên sẽ chiến thắng…”

Seong Ji-won nhận tờ giấy tiếp theo và chậm rãi đọc tiếp.

“…Toàn bộ thành viên trừ người thắng cuộc sẽ bị phạt.”

 

“Uwaa, chẳng phải cái này quá khắt khe sao?”

“Uu, đúng vậy! Phải thưởng cho người về nhất chứ không phải phạt!”

Hai em út là người đầu tiên phản đối, mỗi người buông một câu.

“Tất nhiên cũng có thưởng. Người về nhất sẽ được trao ‘quyền tự do’ trong vòng hai tuần – nghĩa là bất kể làm gì cũng được tha thứ.”

“Không phải dọn dẹp nhà cũng được sao?”

“Vâng, bất cứ việc gì! Cứ nghĩ là mình có ‘hai tuần thống trị’ đi.”

Khi ekip sản xuất vội vàng bổ sung như thế, Jeong Dajun có phần dịu xuống, lẩm bẩm, “Vậy thì chẳng phải những người còn lại đều là nô lệ sao…”

Giữa lúc không khí hỗn loạn, Seo Hoyoon chỉ lặng lẽ che miệng bằng một tay và quan sát tình hình. Có vẻ như thái độ đó làm người khác thấy lạ, Kim Seong-hyun cứ liếc qua liếc lại nhìn anh.

“Sao cứ nhìn hoài vậy.”

“Đâu có nhìn.”

“Liếc lộ liễu như vậy thì tao cũng khó giả vờ không biết lắm đó.”

“…….”

 

[] [Thật sự siêu đáng ghét] [Nhìn tay Kim Seonghyeon run kìa] [Seo Hoyoon mày nhìn gân tay người ta mà không thấy sợ hả] 

“Rồi, giờ tớ đọc hình phạt nhé. Ừ~mm.”

Seong Ji-won lướt mắt đọc nhanh qua tờ giấy, rồi bỏ qua tiếng phàn nàn của các thành viên mà tiếp tục nói, khẽ mỉm cười.

“Đầu tiên là em út của chúng ta, cấm xem phim truyền hình trong vòng hai tuần.”

“Áaaaa!”

“Tiếp theo, I-chae, cấm chơi tất cả game trong hai tuần.”

“Ááááá!”

“Cũng bình thường mà.”

 

[Seong Ji-won ngầu quá ]
“Vậy thì luyện tập sẽ hiệu quả lắm đây.”
[Cứ mỗi lần Ji-won như này là tim tôi lại rung rinh...]

Người bị nêu tên thì gào thét, còn những người khác lại cực kỳ dửng dưng. Như thể, miễn không phải mình thì không sao cả.

“Seong Ji-won, phải nói chuyện kiểu du côn trong hai tuần. …Hử?”

“Aang?!”

[À không Nhìn  I-chae bắt chước giọng du côn kìa]
[Chết cười thật luôn ]

“Haha, hình phạt này hơi khó nha…”

“Cái này mà dễ á?!”

“Thì khó mà? Tiếp theo, Hoyoon… bị cấm trêu chọc hoặc mỉa mai người khác trong hai tuần.”

Khi mọi người dần bị cuốn vào tinh thần thi đua, hình phạt cuối cùng – dành cho Kim Seong huyn – được công bố.

“…Kim Seong huyn, trong hai tuần, mỗi ngày phải nói ‘anh yêu em’ với các thành viên ít nhất một lần, và mỗi tối phải hôn tạm biệt vào đỉnh đầu từng người.”

Cùng lúc đó, Lee I-chae và Jeong Dajun hét toáng lên và bật dậy.

“Phải để anh Seong huyn về nhất!!”

“Em không cần xem phim truyền hình cũng được, cho ảnh về nhất đi được không? Mau đi, mau lên!!”

Phản ứng dữ dội của hai người khiến Kim Seong huyn nhăn mặt dữ dội và cũng gào lên.

“Ê! Hai người bị gì vậy?! Tôi cũng không muốn làm vậy với mấy người đâu! Tôi cũng không muốn!!”

“Còn làm nữa là em chuyển khỏi ký túc xá đó!”

“Thật luôn! Cái này bất công!”

“Thôi nào, tụi này, im đi!”

[]
[Ôi ]

[Ai cũng kiểu ghê tởm kìa ]

Không khí lập tức hỗn loạn như một nhóm khỉ kích động đang tụ tập. Trong khi các thành viên cứ chí chóe không chịu yên, người đứng ra dẹp loạn không ai khác ngoài Seong Ji-won. Với giọng nói dứt khoát, cậu ấy khiến cả Jeong Dajun, Kim Seong huyn, và thậm chí cả Lee I-chae cũng khựng lại.

[Nhưng mà sao Seo Ho-yoon im lặng đáng sợ vậy]
[Đúng là tôi cũng thấy thế luôn]

Tiếp tục giải thích, Seong Ji-won liếc về phía Seo Ho-yoon – hôm nay đặc biệt yên ắng.

“Dù gì thì nếu thắng, cậu sẽ có đặc quyền. Nếu muốn, thậm chí có thể né cả hình phạt của người khác….”

Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người chạm nhau.

Chưa kịp nói hết câu, khóe môi Seo Ho-yoon đã từ từ nhếch lên.

“Thú vị đấy.”

Giọng nói u ám ấy lập tức thu hút ánh nhìn cảnh giác của các thành viên khác hướng về Hoyoon. Ai cũng – trừ Seong Ji-won – thể hiện rõ suy nghĩ trên mặt như không hề giấu giếm:

Chỉ cần loại được cái miệng ác ma của lead vocal đó và cho Seong huyn thắng, thì bọn mình sẽ có một kết thúc yên bình.

Ngay khoảnh khắc đó,

“Đừng làm, cậu tuyệt đối không được làm.”

Có vẻ vì là người hay bị nạn nhất, Kim Seong huyn nhanh chóng cảm nhận được điềm xấu, vội vàng cản Seo Hoyoon.

“Này.”

Seo Hoyoon chẳng buồn trả lời, chỉ ung dung đổi chân bắt chéo rồi nghiêng người về phía Kim Seong huyn.

“Chuẩn bị sẵn sàng son dưỡng môi ngon vào đấy.”

Đôi mắt anh khẽ cong lên, sâu hun hút.



PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 383: Giải mã mã gen của tôi
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...