PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 382: Hoàn thành 3 lần xuất hiện trên chương trình giải trí đài trung ương trước cuối năm.

“Ể? Thật á?”

Vì đang trong thời kỳ hoạt động dày đặc, ngay cả hôm nay tôi cũng chưa ngủ nổi 2 tiếng mà đã phải chạy lịch trình, nên khi tôi nói là mình đang thấy khỏe, Jeong Da-jun nghiêng đầu đầy nghi hoặc.

Nhưng tôi thì đang rất vui vì cuối cùng cũng thoát khỏi những cơn đau đầu tưởng như vô tận, những lần chảy máu mũi và ho ra máu bất ngờ. Cảm giác sảng khoái như thế này thật hiếm có. Được gặp mặt fan sau một thời gian dài cũng khiến tôi thêm hài lòng. Dù có chút áy náy khi thấy ai cũng lo lắng nhìn tôi và nhắn nhủ phải giữ gìn sức khỏe.

Từ bên phải, Kim Seong-hyun – đang cắn một miếng to chiếc sandwich trứ danh của căng-tin Yoo Yoo Bank – lên tiếng:

“Nhưng mà, có vẻ cậu khỏe thật đấy. Gần đây Seo Ho-yoon cứ cười tươi rạng rỡ suốt, đến mức nhân viên công ty bắt đầu né cậu luôn rồi.”

“Ừ thì… tự nhiên ai lại làm mấy thứ không giống mình thì cũng rợn người… Á!”

Tôi đập nhẹ một cú vào đầu cả Kim Seong-hyun lẫn Jeong Da-jun rồi quay đi, thì thấy Seong Ji-won ngồi đối diện mỉm cười dịu dàng.

“Có lẽ vì lâu lắm rồi mới được dành thời gian với gia đình ấy mà.”

“À đúng rồi! Ho-jin hyung có khỏe lên chút nào không?”

“Phải đó. I-chae cậu cũng gặp Ho-jin rồi nhỉ? Thế nào?”

Chỉ là câu hỏi bình thường thôi, nhưng ánh mắt các thành viên đồng loạt hướng về phía Kang I-chae – người đang nằm dài chơi game ở góc phòng chờ – khiến nụ cười trên môi tôi hơi cứng lại.

“Ờ, đúng rồi. Có gặp Ho-jin hyung—.”

Kang I-chae liếc tôi một cái rồi nhếch môi rõ là cố tình.

“—Ảnh khỏe lên nhiều lắm, và tôi thì thấy rất vui, rất thoải mái luôn.”

Vui à? Thoải mái á?

Tôi phải cố lắm mới nuốt lại được tiếng cười khẩy sắp bật ra.

Cái thằng nhóc đó…

Cậu ta vác cả đống đồ nghề như laptop, đàn piano điện – những thứ dùng để làm nhạc – rồi lếch thếch mò vào nhà Min Ji-hun với cái cớ “chăm sóc người bệnh”. Và thế là nó ở lì với tôi suốt 5 ngày.

Tôi cố tìm cách đuổi khéo nhưng nó lại lỳ lợm nằm im thin thít, bảo sẽ sống thật yên lặng. Mệt mỏi vì để ý nó mãi cũng chẳng ích gì, tôi đành mặc kệ.

“Hu hu hu, I-chae không có tài năng gì cả, buồn quá đi mất~”

Mỗi lần thấy tôi trông có vẻ đỡ hơn một chút, nó lại bám dính lấy tôi, r*n r* than vãn. Nhưng hễ tôi ho ra máu, nó lại lặng lẽ biến mất như chưa từng có mặt, chỉ để lại vài viên thuốc giảm đau trên bàn.

Thật đúng là cáo già mà.

Nó cứ lượn tới lượn lui như thế, không bao giờ vượt quá giới hạn lòng tốt của tôi, cứ chạm rồi lại rút.

Muốn tỏ vẻ “tôi đang chăm anh đấy” hay sao mà có hôm tôi thấy nó đang thái hành trong bếp, nước mắt giàn giụa như mưa. Cảnh tượng đó buồn cười đến mức làm tôi quên luôn cả đau.

“…Kang I-chae, cậu không về ký túc à?”

“Ký túcccc~?”

Kang I-chae nghiêng đầu như thể vừa nghe điều gì ngớ ngẩn rồi cười toe:

“Cái này là bí mật… nhưng tôi làm nhạc ở đây hiệu quả lắm.”

“……”

“Chắc do đất ở đây đắt, phong thủy tốt đó.”

Thôi đủ rồi. Cút lẹ giùm đi.

Tôi thở dài một tiếng thật dài, nghĩ thôi thì cho nó ăn rồi tống khứ về vậy, nên đẩy nó ra và cầm dao lên. Tôi bắt đầu sửa lại đống nguyên liệu nó phá hỏng rồi nấu cháo.

Kang I-chae nhìn tôi một lát, chẳng tỏ vẻ ngại ngùng gì, rồi bước tới nghịch đàn piano điện, vừa chơi vừa lên tiếng:

“Hyung, anh nấu ăn chắc chán lắm, để tôi hát cho nghe như chương trình audition nhé?”

“Không, khỏi cần.”

Tất nhiên tôi từ chối.

Nhưng Kang I-chae mà dễ gì chịu im.

Cậu ta bắt đầu lướt những ngón tay dài như thể muốn chơi hết 88 phím đàn và hát:

“Ji-won-goon is no supporter, he's no supporter.”

“……”

“Hỏi how how cũng không có câu trả lời, oh man. You know who I’m talking about—”

Một màn lãng phí tài năng hoàn toàn vô nghĩa.

“—He's yangsim-less (không có lương tâm).”

Ting ting ting ting!

Tang tang tang tang!

“Wo~ oh woowowoowoo~”

Ngay khi giọng rung như sắp khóc kia lên đến đỉnh điểm, tôi – đang tức sôi – quăng cái vá đang cầm vào bồn rửa, bước thật nhanh đến.

Tôi rút phích cắm cây đàn piano và nói bằng giọng thấp:

“Kang I-chae, dừng lại đi.”

“……”

“Trước khi tôi nổi giận thật sự, về ký túc đi.”

Im lặng vài giây, Kang I-chae ấn xuống một phím đàn không còn kêu nữa.

“…Man, it’s challenging life…”

Câu hát buồn rầu, vừa vặn chèn tên mình vào thành vần, nghe thì ấn tượng đấy…

Rắc.

“Cậu mà còn không chịu về thì chết với tôi đấy.”

“Ááááá~!”

Cái thân thể tệ hại của tôi khi đó không thể bao dung nổi những trò trẻ con như thế nữa. Tôi bước thêm một bước thì Kang I-chae đã hét lên như chim bị vặt lông và bỏ chạy.

Những ngày như thế tiếp diễn. Và vào buổi sáng chán ngắt như mọi ngày, tôi thức dậy.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng mọi trạng thái bất thường đều đã biến mất.

Đúng ngày thứ 5 kể từ khi Kang I-chae mò vào nhà Min Ji-heon.

Tay cử động tốt, chân cũng ổn.

Mùi máu cứ luẩn quẩn trong mũi và vị tanh sắt nơi đầu lưỡi cũng biến mất.

Đang định ra ngoài xác nhận tình hình của Seo Ho-jin, tôi vừa khoác vội quần áo thì bất chợt dừng bước. Vì nhìn thấy Kang I-chae – có vẻ đã thức suốt đêm làm nhạc – đang cuộn tròn như con tôm trên ghế sofa phòng khách, chỉ khoác tạm một cái áo ngoài.

“Này, Kang I-chae.”

 

Đá nhẹ bằng chân, tên nhóc tỉnh dậy lồm cồm ngồi dậy, dù tôi chẳng nói gì, chỉ cần nhìn mặt tôi thôi là hắn tự động bắt đầu lục đục thu dọn đồ đạc.

Rồi cậu ta mỉm cười toe toét mà nói:

“Hyung, hôm nay tụi mình ăn mỳ tương đen với các thành viên nhé?”

Sáng sớm mà ăn mấy thứ đó sao.

Tôi chỉ khẽ thở dài trước vẻ mặt có phần phấn khích của cậu ta.

Sau đó, tôi đến gặp Seo Ho-jin, kiểm tra kỹ từng chỗ rồi mới quay về ký túc xá. Dĩ nhiên, Kang I-chae thì cứ bám theo tôi suốt.

Dù sao thì, khi đầu óc tỉnh táo trở lại và nhìn nhận mọi chuyện, tôi thấy tình hình cũng không đến nỗi tệ.

Video tự sản xuất của Joo Woo-sung có lượt xem kha khá, hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ. Ngoài ra, comeback show, music show, mini fanmeeting cũng đều thực hiện chỉn chu, các nhiệm vụ khác cũng hoàn thành đều đặn.

Nếu mọi thứ cứ tiến triển ổn định thế này thì kế hoạch tôi đặt ra sẽ không có lý do gì bị đổ bể—…

 

[Nhiệm vụ mới đến!
Hoàn thành 3 lần xuất hiện trên chương trình giải trí đài trung ương trước cuối năm.
Nếu thành công: nhận được 30,000 điểm.
Nếu thất bại: phát sinh trạng thái bất thường đột xuất, kéo dài 1 tháng, không thể đăng xuất khỏi trò chơi Idol Vô Danh Tycoon.]

 

Cái cân bằng nhiệm vụ này, tại sao lại trở nên điên loạn trở lại chứ.

“Tsk……”

Cùng với việc hồi phục thể trạng, cái hình phạt ngọt ngào từ thời “Diễn viên vô danh Tycoon” cũng quay về cái hiện thực khốn kiếp vốn có.

Tôi cau có nhìn khung hệ thống phản chiếu trên gương phòng chờ, rồi cướp luôn ly sinh tố xoài mà Kim Seong-hyun đang uống và nốc một hơi.

“Này, ê, cái của cậu ở đằng kia kìa, y chang luôn, tại sao lại uống của anh?”

“Bé yêu của tụi mình xấu hổ à?”

“Làm ơn, anh xin cậu, im lặng giùm một phát.”

Tôi phớt lờ vẻ mè nheo của Kim Seong-hyun, liếc mắt về phía Kang I-chae. Cậu ta đang cười khúc khích nói chuyện với roommate (bạn cùng phòng)mới thân gần đây của cậu ta – Seong Ji-won.

“A~ hahah, dạo này anh Ji-won buồn cười lắm luôn đó.”

Giờ thì vui vẻ lắm nhỉ, Kang I-chae.

‘Cứ cười nhiều vào khi còn cười được đi.’

Tôi quyết định sẽ làm tốt lịch trình như thường lệ và bình tĩnh chờ đợi. Cho đến khi tên đó hoàn toàn mất cảnh giác.

‘Cậu tiêu rồi.’

***

 

[Giai điệu gây nghiện quá. Lời cứ như phát đi phát lại trong đầu như bản đồng dao vậy]
[Hãy cấm bài này trong kỳ thi đi, làm ơn
keep it under level S2.. aaaa dừng lại đi]

 

Bài hát của The Dawn vang vọng khắp các con phố.

Bài chủ đề thì tất nhiên nổi rồi, nhưng đặc biệt là bài Candies (Kẹo) nằm trong album lại được cộng đồng K-POP ca tụng hết lời.

[Tôi xin các bạn hãy tin vào 10 năm kinh nghiệm theo K-pop của tôi mà thử nghe Candies một lần thôi…


Chúng tôi nhớ hương vị ngọt ngào đã từng có bên nhau]

[Sao mà tụi nó làm được concept này khi mới năm thứ 4 hoạt động…
Vấn đề là nụ cười của em quá đẹp…
Còn tôi thì yêu em quá nhiều…]

[Má ơi, tôi nghĩ tuyến nước bọt của tôi hỏng rồi…
Tôi thì ngược lại, coi stage của bài b-side mà cười khô cả lợi…]

 

Sau khi bắt đầu hoạt động quảng bá album “Last Round”, rất nhiều video được đăng trên kênh chính thức của The Dawn. Trong đó có cả hướng dẫn fanchant cho ca khúc chủ đề “Level S2”.

 

[Kang I-chae đọc lời siêu rõ luôn, không cần thiết mà rõ ghê]
[Em útCún con của tụi mình làm tao phát điên
Ở đoạn bùng nổ mà bắt tụi mình gần như rap theo


Nhìn Seong Ji-won ở cạnh lầm bầm kiểu ‘đừng mà…’
Dễ thương quá trời ]

 

Trong một video khác, các thành viên tụ tập và thử tìm tên mình trên trang MangoWiki. Người đầu tiên, Jeong Da-jun, gõ “Seo Ho-yoon” và bắt đầu đọc.

 

Ngoại hình: Gương mặt thanh tú và tinh tế, mang vẻ lạnh lùng. Vì vậy, khoảng cách giữa lúc cười và không cười của cậu ấy rất lớn. Các thành viên cũng thừa nhận ngoại hình của cậu. Khi được hỏi về điểm mạnh của Ho-yoon trong một buổi live của Kang I-chae, cậu đã nói: “Ho-yoon hyung á… ngoài gương mặt ra thì chẳng biết nói gì…”

 

Khi nào tôi nói thế hả.
Xin lỗi, nhưng thực sự ngoài cái mặt ra, em không nghĩ ra được gì.

Seo Ho-yoon nhìn Kang I-chae cười khẽ rồi đổi chỗ với Da-jun, ngồi trước laptop và bắt đầu lướt chuột đọc tiếp.

Biệt danh: 'ụt ịt'. Ai viết cái này vậy?
Ê, có mục nhảy kìa. Đi xem phần nhảy của Seo Ho-yoon đi.

Dù là vocal nhưng đường nét chuyển động khi nhảy mềm mại và uyển chuyển. Nhiều fan mới tưởng là cậu ấy vốn nhảy giỏi, nhưng thật ra là nhờ luyện tập không ngừng nghỉ để bù lại thiếu sót, luôn cho thấy sự tiến bộ… gì vậy, nghe không thật tí nào.

Kim Seong-hyun nhíu mày nghi ngờ, nhìn phản ứng im lặng của Seo Ho-yoon rồi quay đầu lại.

…Seo Ho-yoon, cậu không phản bác chứng tỏ vẫn còn lương tâm đấy hả?

Thay vì trả lời, Seo Ho-yoon mở một file ghi chú mới ở góc màn hình.

Ngay từ khi mới sinh ra, Seo Ho-yoon đã thể hiện vũ đạo xuất chúng ngay từ tháng thứ 3, khiến cả nhà chấn động.

 

[Mẹ ơi, cậu ấy bật ghi chú lên gõ luôn rồi, đúng là chơi lớn]
[Huyền thoại hả?]

Kim Seong-hyun ngẩn người nhìn bàn tay đang gõ không ngừng của Seo Ho-yoon, cạn lời.

[]
[Trời đất, cậu đúng là đáng yêu mà vô liêm sỉ vãi ]


Cảm ơn.
Ừm, Ho-yoon của chúng ta đúng là đa tài thật. Cả mảng này cũng có năng khiếu nữa.
…….

 

Ngón tay của Seo Ho-yoon, vốn đang gõ phím không ngừng nghỉ, đột ngột dừng lại.

Có vẻ như anh nhanh chóng mất hứng với câu chuyện mình đang viết, liền chuyển sang tra tên Seong Ji-won trên MangoWiki.

Dường như không thỏa mãn chỉ với giọng hát thiên thần, cậu vẫn kiên trì thử sức với rap, nhưng thực sự rất tệ. So sánh nội dung tự sản xuất trong năm đầu debut và workshop mới công bố gần đây sẽ thấy ngay, kỹ năng chẳng khá lên được chút nào.

Khôngggg!! Sao dám nói xấu bé tụi tôi như vậy chứ!!

Khi đọc tiếp phần nội dung được viết một cách lạnh lùng, Kang I-chae nổi cáu và lấy cả hai tay bịt tai Seong Ji-won lại. Cậu ấy mắt mở to ngơ ngác vì bất ngờ, lẩm bẩm đoạn rap trong bài Candies.

Woz. It. Sour? Wozit Sweet.

Tôi bây giờ. Nói. Anh. Có. Hiểu. Không—.

Đến đây thôi.

Seo Ho-yoon nghiêm mặt, nhanh chóng ngắt lời.

Seong Ji-won có chút buồn bã nhìn về phía Seo Ho-yoon, thì bất ngờ Jeong Da-jun chen ngang như muốn che chở cho cậu ấy, kết thúc tình huống.

Vậy thì tạm biệt! Hẹn gặp lại nhé!

 

[]
[Trời ơi nhóm này đáng yêu đến phát điên luôn ấy]
[ cái biểu cảm bị phản bội khi nhìn ấy Nhưng mà… Ho-yoon nhà mình là người thẳng tính mà, phải không?]

Khi NOEL đang ăn ngấu nghiến vô số nội dung giải trí được tung ra,

[The Dawn – “Thánh địa giải trí” đã trở lại!]

Đoạn trailer của nội dung tự sản xuất được đầu tư công phu nhất trong lần quảng bá này đã được công bố.

[Chắc chắn là ảnh hưởng từ Da Pa rồi đúng không? Thật sự là tự sản xuất nội dung nhanh như nhà máy luôn ấy]
[Ui trời ơi trông hấp dẫn quá đi mất]

Phân cảnh đầu tiên mở ra với hình ảnh Seong Ji-won đang rap trong một nơi tối tăm. Đối diện cậu ấy là Jeong Da-jun đội mũ lưỡi trai, nhẹ nhàng gật đầu theo nhịp.

Trước hết là… à. Nhận lấy kẹo của tôi cái đã.

Khi verse kết thúc với một động tác tay hoành tráng, Jeong Da-jun trao cho Ji-won một chiếc vòng cổ có khắc dòng chữ Level S2. Ji-won nhận lấy với nụ cười rạng rỡ.

Cảm ơn nhiều ạ!

[Ờm…?]

Cảnh quay tiếp theo chuyển sang một đống lá cây. Ngay sau đó, nó rung lắc rồi bất ngờ bật lên một cái gì đó. Là Seo Ho-yoon trong bộ đồ ngụy trang dính đầy lá và cành cây.

Anh lắp đạn vào khẩu súng bắn sơn với vẻ mặt đầy quyết tâm.

Anh thật sự định làm thế sao?

Vâng. Tôi phải làm như thế.

Đôi mắt Seo Ho-yoon lóe lên nguy hiểm.

Tôi không thể sống mà không đáp trả được.

[À đúng rồi… quên mất cái này…]

Cảnh lại thay đổi, lần này là Kim Seong-hyun và Kang I-chae đang đạp xe đôi. Phía sau họ là ánh hoàng hôn đang nhuộm dài bầu trời.

Trên hình ảnh bóng lưng hai người dần xa khuất, một dòng tiêu đề lớn xuất hiện.

[Bọn này đẹp trai đấy… nhưng có gì đó sai sai……]

Chương trình tự sản xuất của The Dawn – “Giải mã mã gen của tôi” – chính thức bắt đầu.



PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 382: Hoàn thành 3 lần xuất hiện trên chương trình giải trí đài trung ương trước cuối năm.
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...