PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 351: Liên Đăng Hội
Tin tức về buổi phát sóng Countdown Live đầu tiên của The Dawn trên YouTube và Tick-Tock đã lan truyền rộng rãi.
[Nhóm tụi mình làm Countdown Live á…? Trước đây còn trải bàn ăn gấp trong ký túc xá nứt nẻ như mạng nhện để livestream cơ mà.] [Trời ạ, tim tui đập thình thịch rồi, mong chờ quá đi mất.]
Countdown Live là buổi phát sóng trực tiếp diễn ra một giờ trước khi MV được công bố, nơi nhóm giao lưu với fan, giới thiệu sơ lược về album và cùng chờ đợi MV ra mắt.
Xung quanh địa điểm xuất hiện trong buổi live, có thể thấy những tòa nhà mái ngói truyền thống.
“Xin chào! Chúng tôi là The Dawn – bình minh đang dần ló rạng!”
Tất cả các thành viên đều khoác lên mình những chiếc áo khoác hanbok rực rỡ sắc màu.
Buổi phát sóng bắt đầu với màn giới thiệu thành viên—vốn đã quá quen thuộc với fan cứng—tiếp nối là phần giới thiệu sơ lược về album và những câu chuyện nhỏ trong khoảng thời gian không quảng bá.
[Nhóm nhỏ của tôi…] “—em đã mua kem cho anh Ho-yoon mà, nhưng anh ấy không ăn còn gì!”
“em mua hẳn vị bạc hà sô-cô-la? Rồi em lại ăn hết còn gì.”
“Hự, đúng rồi… Anh là người không ăn bạc hà sô-cô-la mà. Còn bảo thà nhai sô-cô-la khi đang đánh răng còn hơn… Nhưng mà lần đó không phải em ăn đâu.”
[Vẫn y như ngày nào…] “Ơ? Thế ai ăn phần còn lại trong tủ lạnh?”
“Tôi ăn đấy. Sao? Dù gì cũng chẳng ai ăn còn gì.”
“Nổi da gà luôn. Giọng điệu của Seong-hyun hyung lúc nãy y hệt Ho-yoon hyung.”
“Biết điều thì cẩn thận lời nói đi.”
[Định quảng bá album không vậy?] [ Nhìn mặt Kim Seong-hyun kìa, chán đời thấy rõ.] [Cười xỉu, đúng là The Dawn, cãi nhau chí chóe mãi không chán.]
Seo Ho-yoon, Kim Seong-hyun và Jeong Da-jun cứ thế cắn xé nhau chỉ vì một hộp kem bạc hà sô-cô-la. Chỉ đến khi Seong Ji-won can thiệp—hay đúng hơn là nở một nụ cười lạnh sống lưng—ba người mới miễn cưỡng dừng lại.
Buổi trò chuyện tiếp tục thêm một lúc.
Khi đồng hồ sắp điểm sáu giờ tối—
“Còn ba phút nữa là bắt đầu countdown rồi. Đến đây là hết, chúng tôi là The Dawn! Tạm biệt!”
Buổi livestream kết thúc với màn chào tạm biệt của các thành viên.
[Bọn nhỏ hôm nay trông vui vẻ ghê.] [Đúng vậy!!! Dễ thương xỉu luôn.] [Tui thì hồi hộp muốn chết, còn tụi nó thì trông điềm nhiên quá. Chắc tại đã xem MV hết rồi chứ gì]
Số lượng người xem trực tiếp cũng giảm mạnh.
Cùng lúc đó, các staff tất bật chuẩn bị quay video reaction cho MV ngay lập tức.
Lee Ji-hyun, người đang theo dõi tình hình ngoài khung hình, cũng nhanh chóng mở YouTube.
“Oh, bắt đầu rồi!”
Lá cây khẽ rung theo làn gió, chạm vào nhau tạo nên những âm thanh khe khẽ.
Giữa hồ nước, trên một ngôi đình hình quạt, Jeong Da-jun đang chăm chú vào thứ gì đó. Bên cạnh cậu, Kang I-chae nằm nghiêng, thoải mái tựa vào lan can.
Cả hai đều mặc hanbok cách tân để dễ dàng di chuyển.
Tại nhiều nơi trên toàn quốc, lễ rước đèn lồng đang nối tiếp nhau diễn ra….
Kang I-chae, với dáng vẻ lười nhác, lướt qua một bài báo trên điện thoại rồi bật cười. Sau đó, cậu bật dậy, nâng cằm Jeong Da-jun lên và quan sát kỹ gương mặt cậu nhóc.
“Để xem nào… Gương mặt cân đối, hài hòa, đôi mắt sáng ngời… Đây đúng là tướng mạo của một bậc đế vương.”
“Tôi á?”
“Phải.”
Đôi mắt Jeong Da-jun mở to.
Ngay lúc đó—
“Đừng nghe mấy lời nịnh nọt đó. Không đáng tin đâu.”
“A.”
Seong Ji-won, người vừa bước lên đình, lạnh lùng liếc nhìn Kang I-chae rồi thẳng thừng đẩy cậu ta ra.
Sau đó, cậu ấy rút ra một mảnh giấy màu từ trong áo, đưa cho Jeong Da-jun.
“Sao không viết một điều ước đi? Người ta bảo, đủ tin là sẽ thành sự thật.”
Đôi mắt Jeong Da-jun phản chiếu hình ảnh mảnh giấy màu. Máy quay dần zoom lại gần, rồi bắt đầu xoay tròn, hút khán giả vào khung hình.
Có lẽ khi cùng ngước nhìn vầng trăng Chúng ta sẽ hồi tưởng những đêm trắng bên nhau
Cảnh quay thay đổi, âm nhạc dần vang lên.
Giai điệu của nhạc cụ truyền thống hòa quyện cùng âm thanh của piano điện tử.
Jeong Da-jun, trong chiếc áo phông xanh pastel và quần short trắng, đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống.
Ánh trăng nhợt nhạt hiện ra mờ ảo, ngày một tiến gần.
Lần này, Kim Seong-hyun xuất hiện.
Không biết bây giờ em đang cảm thấy thế nào Cứ nghĩ đến điều đó, anh trằn trọc suốt đêm
Dưới ánh nắng chói chang, anh giơ tay lên che mắt.
Một bóng râm chợt phủ xuống. Trong tầm nhìn mờ ảo bởi ngược sáng, Seo Ho-yoon hiện ra, lạnh lùng nhìn xuống, trên tay mở rộng chiếc quạt giấy, cản đi ánh sáng gay gắt.
Máy quay lướt qua vô số tòa nhà, cuối cùng vươn ra một con sông rộng lớn, sâu thẳm như biển cả.
Tại đó, các thành viên The Dawn đang đứng, mỗi người cầm trong tay một chiếc đèn lồng phát sáng dịu dàng, dọc theo bờ sông.
Dù đối với em, anh chỉ là một chấm nhỏ Anh vẫn sẵn sàng gửi gắm mọi thứ mình có Dù ánh sáng này không thể chạm tới bờ biển xa xôi Dù nó chỉ le lói như một vì sao đang vụt tắt
Kang I-chae đặt tay lên vai Jeong Da-jun, người vừa chần chừ dừng lại. Giọng cậu ta như một bài thơ, khẽ khàng cất lên theo nhịp điệu của bản rap.
Jeong Da-jun nhìn cậu ta, nhẹ cười, như thể đã tìm được sự an tâm.
Chờ đợi là điều anh làm giỏi nhất
Seong Ji-won ngước nhìn vầng trăng lớn dần trên bầu trời.
Hàng mi dài khẽ rung động, ánh mắt cậu ấy phản chiếu ánh đèn lồng, dường như đang gửi gắm vào đó một lời nguyện cầu tha thiết.
Gửi tâm tư ta vào đóa hoa Nhẹ nhàng bay lên như cầu vồng rực rỡ
Ngay khoảnh khắc giai điệu đ*t c** tr**, vũ đạo bắt đầu.
Kim Seong-hyun và Kang I-chae phối hợp ăn ý, mở màn cho màn vũ đạo nhóm.
Ở chính giữa, Seo Ho-yoon bật ra phía trước.
Khi anh mở rộng chiếc quạt trong tay, những chiếc quạt của toàn bộ thành viên The Dawn và vũ công phụ họa cũng đồng loạt xòe ra, tựa như những đợt sóng lan tỏa.
Giữa dòng chảy của những điều ước…
Làn sóng cảm xúc dâng trào Mong rằng ngọn đèn của ta sẽ rời xa trên dòng hối tiếc
Mặt sông lại hiện ra lần nữa.
Seo Ho-yoon thả đèn hoa đăng xuống mặt nước, nụ cười dịu dàng thoáng hiện trên gương mặt anh. Những ánh sáng mang theo mong ước của từng người dập dềnh trên sóng nước, chậm rãi trôi xa.
Gửi trái tim ta theo những đóa hoa Nhẹ nhàng nổi lên như cầu vồng
Chẳng mấy chốc, hàng trăm, hàng ngàn chiếc đèn hội tụ.
Dù trong buổi sáng phai màu Dù trong dòng ánh sáng chập chờn Những ngày của chúng ta vẫn sẽ rực rỡ
Một chiếc đèn hoa sen được quay cận cảnh—nơi chứa đựng điều ước của Jeong Da-jun.
"Mong rằng tất cả đều hạnh phúc."
Thời khắc chẳng còn xa Chúng ta sẽ lại gặp nhau
Kim Seong-hyun lặng lẽ quan sát cậu nhóc, rồi quay đầu nhìn các thành viên. Khi ánh mắt anh ấy chạm đến Seo Ho-yoon, Ho-yoon cũng đã nhìn anh từ bao giờ.
Kim Seong-hyun khẽ cong môi cười, vỗ nhẹ lưng Seo Ho-yoon rồi cất bước rời đi.
Thời khắc chẳng còn xa Chúng ta sẽ lại gặp nhau
Phía sau, Jeong Da-jun tinh nghịch hất nước, khiến một thành viên The Dawn hét lên vì bất ngờ. Khung cảnh ấy dần thu nhỏ lại thành những dấu chấm xa xăm, trong khi tiêu đề "The Dawn – Liên Đăng Hội ()" hiện lên trên bầu trời rực sáng.
Khi mọi người tưởng chừng như MV đã kết thúc—
"Hừm, không đúng đâu. Không phải cứ tin là sẽ thành sự thật, mà là tin vào chính mình để biến nó thành sự thật."
Seo Ho-yoon xuất hiện trong bộ hanbok, cởi bỏ lớp áo khoác ngoài và bước vào đình lục giác.
Nghe vậy, Kim Seong-hyun nhai kẹo cứng "rắc" một tiếng, lắc đầu chẹp miệng.
"Cậu đúng là vĩ đại ghê ha."
"Đương nhiên rồi."
Trong lúc đó, Lee Ji-hyun xem lại MV lần nữa, khóe môi cong lên đầy tự tin.
"Nam idol lan tỏa nét đẹp truyền thống Hàn Quốc! Doanh số đèn hoa đăng tăng vọt!" "The Dawn bắn thẳng vào anti với lời bài hát 'Giữ khoảng cách giữa anh và em'" "MV 'Liên Đăng Hội'—Tuyệt phẩm nội địa, nhưng fan quốc tế quay lưng vì không hiểu nội dung?" "Lý do khiến fan nước ngoài phát cuồng vì ca khúc mới của The Dawn: 'Tất cả lời bài hát đều bằng tiếng Hàn?!'" Chỉ vài giờ sau khi MV ra mắt, YouTube tràn ngập các video liên quan đến The Dawn.
[Việc kết hợp giữa hiện đại và truyền thống Hàn Quốc thực sự quá tuyệt vời!] [Thế này thì ai dám nói K-pop đang Tây hóa nữa chứ? Mấy kẻ phân biệt chủng tộc nên câm miệng lại đi.]
Dù toàn bộ lời bài hát đều bằng tiếng Hàn, nhưng phản ứng từ fan quốc tế vẫn vô cùng tích cực, khiến ngay cả cộng đồng người hâm mộ trong nước cũng bất ngờ.
[Tiêu đề: Phải chăng chúng ta đã bị kìm hãm mà không hề hay biết?]
Mấy kẻ cứ gào lên nào là "Tây hóa" này nọ thì khỏi bàn đến...
Nhưng lúc bọn chúng công kích Seo Ho-yoon vì anh ấy vắng bóng trên PopPop hơn hai tuần, hay lúc lôi chuyện thực tập sinh ra để gây sự, mình cũng chỉ biết tức đến mức muốn đập đầu vào tường thôi.
Mà giờ nghĩ lại... liệu có khi nào chúng ta... thực sự bị kìm hãm không?
"Tao cũng nghĩ thế!!!!!" "Sao dạo này mấy đứa tâm thần tự nhiên nhiều thế nhỉ?" "Nhìn mà xem, mấy video đang nổi bật toàn là của The Dawn..."
[Tiêu đề: Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao The Dawn nổi tiếng ở nước ngoài]
Fan quốc tế có độ trung thành cực cao đấy. Mỗi lần nhóm phát hành ca khúc mới, họ đều gửi thư yêu cầu phát trên đài phát thanh. Nói thẳng ra là họ luôn sẵn sàng khen ngợi bất cứ bài hát nào của nhóm.
"Chà... Đột nhiên lại thấy quý fan nước ngoài ghê."
[Thường thì mấy bài dễ nghe sẽ bị chê là thiếu điểm nhấn, nhưng bài này gây nghiện quá hay sao mà chẳng ai nói gì cả? Quá xuất sắc luôn. Kang I-chae đúng là thiên tài!]
"Ơ nhưng Kang I-chae đạo nhái mà?" "Não mày đạo nhái của giun đấy à?" "Mấy đứa chuyên buộc tội đạo nhái cút đi." "Ừ ừ, The Dawn 'đạo nhạc' của một Kang I-chae vô danh, hai bên thậm chí còn đã thỏa thuận rồi cơ mà." "Tự soi gương mà 'thỏa thuận' với chính mình đi."
.
.
Hôm sau, khi album chính thức phát hành, phản ứng từ công chúng càng bùng nổ.
Người nghe không khỏi thốt lên kinh ngạc trước độ hoàn thiện của album 'Sowon'.
[Kang I-chae có phải đi tu luyện dưới thác nước không vậy???]
Mỗi ca khúc đều đạt chất lượng ngang với bài chủ đề.
[Thành thật mà nói, tôi thích mấy bài trong album hơn cả bài chính... Không phải là tôi không hiểu vì sao 'Lễ hội Hoa Đăng' lại được chọn làm ca khúc chủ đề, nhưng các bài còn lại đúng là quá đỉnh.]
[Giọng hát của mấy đứa này hợp bài quá trời.]
Ca khúc nổi bật nhất trong album chính là 'Dive'.
"Trong những khoảnh khắc rạn vỡ, Chẳng cần suy tính gì cả, Chỉ mong anh có thể thành thật nói ra."
Nhịp điệu nhanh kết hợp cùng giai điệu thời thượng, hòa quyện với giọng hát mơ hồ u ám, như thể bám chặt vào màng nhĩ người nghe.
"Can you be together? or not? Những lời vô nghĩa từng thốt ra bám dính như cái nóng oi ả, Như đóa sen chìm vào làn nước, Let us dive till the end, Chìm sâu xuống đáy cho đến khi có thể nổi lên và thở."
Đoạn cao trào, giọng hát cao vút của Seong Ji-won bùng nổ—
"Let us dive till the end, Chìm sâu xuống đáy cho đến khi có thể nổi lên và thở."
Ngay sau đó, chất giọng trầm khàn của Seo Ho-yoon cất lên, tạo nên một hòa âm tuyệt đẹp.
The Dawn vốn đã nổi tiếng với các ca khúc trong album, nhưng lần này, từng bài trong 'Sowon' đều đạt đẳng cấp ngang ngửa ca khúc chủ đề.
[Kang I-chae nghĩ gì mà viết được những bài thế này chứ?] [Sự đối lập giữa 'Liên Đăng Hội' và 'Dive' quá tuyệt vời... Cảm giác như đang nhìn câu chuyện từ một góc độ khác vậy.] [Có thể làm album này thành double title cũng được luôn ấy... Không biết nhóm có thể hát live nổi không nữa, nhưng tôi thực sự mong chờ.]
Dù có nhiều phản ứng tích cực, vẫn có không ít lời nghi ngờ về khả năng hát live của nhóm.
Tuy nhiên, những fan lâu năm không hề lo lắng.
Họ tin tưởng thần tượng của mình.
[Sẽ cho mọi người thấy thế nào là LIVE.]
Hơn bất kỳ ai, The Dawn sẽ làm được.
.
.
.
Ngày diễn ra show comeback.
“The Dawn! Chuẩn bị nhé.”
“Ở đây! Đạo cụ ở đây này!”
Giọng nói gấp gáp của các nhân viên bận rộn chạy qua chạy lại vang vọng cả vào phòng chờ.
Seo Ho-yoon liếc mắt về phía cửa thì bị chuyên viên trang điểm mắng ngay lập tức.
Khi anh nhắm mắt lại lần nữa, cảm giác mềm mại và nhột nhột của cây cọ lại truyền đến.
“Đúng là gương mặt chẳng hề biết đến khổ cực là gì.”
“Vậy sao?”
Như thể vừa nghe được chuyện thú vị, khóe môi Seo Ho-yoon khẽ nhếch lên.
Bên cạnh, Kim Seong-hyun huých nhẹ anh mấy cái.
“Này, cầm đạo cụ thử làm một lần đi.”
Sau khi hoàn tất kiểm tra trang phục, The Dawn tập hợp một góc trong phòng chờ để khớp lại vũ đạo của bài chủ đề. Mỗi người được phát một chiếc quạt đính đá lấp lánh, hòa hợp với hoa văn thêu trên trang phục.
Có lẽ vì thế mà quạt khá cứng.
“Ho-yoon hyung, anh làm gì thế?”
Thấy Seo Ho-yoon bỗng dưng khựng lại, Jeong Da-jun tò mò hỏi.
“Cái này cứng quá.”
“Hửm? Anh thử mở lại lần nữa đi.”
Phạch.
“Ơ kìa, được mà. Anh phải dùng lực mạnh vào.”
“Hừm.”
Seo Ho-yoon lặp đi lặp lại động tác mở quạt vài lần, sau đó đưa tay vuốt mái tóc lòa xòa trước trán. Kết quả là bị chuyên viên làm tóc mắng thêm một trận rồi phải chỉnh lại kiểu tóc một lần nữa.
“Các cậu, hãy làm hết sức nhé. Như bình thường thôi.”
Khi thời gian lên sân khấu đến gần, Kim Seong-hyun đảo mắt nhìn các thành viên đang đeo micro và lên tiếng. Câu nói không khác gì mọi khi, nhưng ẩn chứa trong đó là những lùm xùm gần đây.
Tất nhiên, các thành viên còn lại nhanh chóng hiểu ra ý nghĩa trong lời anh và chỉ im lặng mỉm cười.
Jeong Da-jun giơ cao tay phải.
“Nếu biểu diễn kém hơn bình thường thì sao ạ?”
“Thì làm gì nữa. Đi ăn tối thôi chứ gì.”
“Anh còn lo cho bữa ăn của bọn em nữa à? Tốt thật đấy.”
“Sau đó thì đến lượt 1-1 với anh đấy!”
“Hình phạt kinh khủng nhất—! Bị nhốt với anh Ji-won trong phòng tập suốt 48 tiếng sao?!”
Seo Ho-yoon để mặc các thành viên trêu chọc nhau và rời khỏi phòng chờ trước.
Anh vẫn liên tục mở quạt ra rồi đóng lại, nhưng nó vẫn không trơn tru hơn chút nào.
‘Hơi bất an nhỉ.’
Nhưng chắc cũng không sao.
Dù sao cũng chẳng có cái nào để thay thế.
Seo Ho-yoon bình thản bước tiếp.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
