PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 350: Thỏ đen làm khách mời Chương trình sống còn

Tại sao chứ?
“Yeon-hu hyung, sao vậy?”

“Không, không có gì đâu.”

Nhưng thật sự, tại sao Seo Ho-yoon lại làm vậy?

“Không có gì mà trông anh bồn chồn quá đấy…”

Những lời lo lắng của các thành viên chỉ lướt qua tai Kang Yeon-hu.

Trong phòng tập, nơi toàn bộ High Five đang tập trung chuẩn bị cho màn comeback, chỉ có Kang Yeon-hu đắm chìm trong suy nghĩ.

Dựa vào bầu không khí lúc đó, có đến 100% khả năng Seo Ho-yoon đã giở trò với Han Yeong-jin.

Khiến cậu ta chọn bài của The Dawn.

Nhưng dù suy nghĩ bao nhiêu lần đi nữa, anh vẫn không hiểu được lý do đằng sau.

Dựa vào những gì đã trải qua trong Shining Star mùa 2 hay Hát cùng tôi, Seo Ho-yoon vốn không phải kiểu người tự chuốc lấy phiền phức mà không có lợi ích gì.

Một cơn ớn lạnh vô thức chạy dọc sống lưng Kang Yeon-hu.

‘Rốt cuộc Seo Ho-yoon đang toan tính điều gì?’

Seo Ho-yoon đã nói gì để thuyết phục được Han Yeong-jin – người vốn do dự, cẩn trọng – chọn bài của The Dawn? Trong buổi ghi hình khi đó, sự ngạc nhiên tột độ khiến cơ mặt của Han Yeong-jin giật giật mất kiểm soát.

Và đúng như dự đoán, Han Yeong-jin – kẻ luôn dựa vào việc chọn bài để bù đắp cho kỹ năng kém cỏi – đã bị đánh bại tan tác. Khi video biểu diễn được phát hành trước trên YouTube, dư luận đã bùng nổ dữ dội.

Đến hôm qua, khi tập phát sóng chính thức lên sóng, màn trình diễn của nhóm D, bao gồm Han Yeong-jin, lại càng trở thành chủ đề bàn tán.

Tất nhiên, theo chiều hướng tiêu cực.

Kang Yeon-hu đưa tay vuốt tóc, sau đó mở điện thoại và truy cập vào cộng đồng mạng.

Diễn đàn vẫn đang bốc cháy.

[Tiêu đề: Han Yeong-jin, mày bị ngu sau khi nhận Super Pass à?]
Tao khen xinh, tao chiều chuộng, vậy mà mày lại làm hỏng các thực tập sinh tao thích???

Mày bị điên à, sao lại chọn bài của The Dawn để cover!!!
Chúng mày không biết phải tránh The Dawn như tránh Black Call à??

Tại sao? Vì họ nổi tiếng à?
Ừ, trông có vẻ dễ, nhưng thực chất cực khó.
Công nhận, quãng giọng kinh khủng lắm.
Chúng nó hoàn toàn không thể thể hiện được cái thần thái ấy, hát như dân karaoke.


Không biết bài này khó đến mức nào à? Hơn nữa, đây còn là bài debut của Second Chance!

 

[Tiêu đề: Nhưng Han Yeong-jin vốn thông minh mà?]
Dù hơi ranh mãnh nhưng ít nhất vẫn biết lo cho bản thân trong giới hạn cho phép.

Nhìn phần chỉnh sửa có vẻ như lúc đầu không định chọn bài này…
Vậy chuyện quái gì đã xảy ra với cậu ấy??

Các thực tập sinh ai cũng can ngăn, nhưng tự dưng mắt lại sáng rực lên.
Rồi đột nhiên đổ dồn ánh mắt cún con vào Seo Ho-yoon.
Cái quái gì thế này?

 

Ngay khi đọc đến đây, một gương mặt mờ nhạt chợt hiện lên trong đầu Kang Yeon-hu.

Jung Won-ha.

Người từng xuất hiện thoáng qua trong Shining Star mùa 2.

Hắn ta cũng là kẻ bị Seo Ho-yoon dụ dỗ đến mức phá hủy sân khấu quan trọng của chính mình. Có lẽ Han Yeong-jin cũng chẳng khác là bao.

“Rõ ràng rồi…”

Seo Ho-yoon chắc chắn đã lợi dụng sơ hở trong lòng cậu ta, ném ra một cái bẫy ngọt ngào.

Nhưng hành động này chưa chắc đã mang lại kết quả tốt đẹp.

 

[Tiêu đề: Nhưng chỉ có mình tôi thấy hơi khó chịu à? ]
Dù sao thì họ cũng chỉ là thực tập sinh chưa từng đứng trên sân khấu chính thức mà…
So sánh họ với The Dawn có vẻ hơi quá đáng.


Như thể một công ty lớn đè bẹp công ty nhỏ vậy.

Ừ, cảm giác đúng là hơi căng quá.
Dù gì thì The Dawn cũng đã luyện tập cực khổ trước khi debut… Đừng có mà đạp bẹp thực tập sinh như vậy chứ.
Nhưng mà… The Dawn lúc debut cũng là một công ty siêu nhỏ, lương còn chẳng đủ trả.
Đúng vậy, xét về điều kiện thì thực tập sinh bây giờ còn có môi trường tốt hơn lúc The Dawn mới ra mắt.
Nhưng dẫu sao thực tập sinh vẫn là thực tập sinh, debut rồi mới khác.
Các video so sánh đều lấy từ thời The Dawn mới debut mà. Thậm chí Ho-yoon, người từng bị chê là cứng đơ, cũng lấn át hoàn toàn bọn họ. Chỉ trích là đúng rồi.

 

Đúng như dự đoán.

Việc so sánh thực tập sinh với The Dawn không chỉ nâng tầm nhóm, mà còn khiến khoảng cách giữa hai bên trở nên rõ ràng hơn.

Và chính sự chênh lệch đó đã làm dấy lên sự bất mãn trong lòng một bộ phận khán giả.

 

[Tiêu đề: WH thôi ngay việc thuê người khen ngợi The Dawn đi, lộ lắm rồi! ]
Chúng mày tôn thờ The Dawn quá đấy.


Cái đám này chẳng qua ăn may đúng thời điểm, hốt trọn cơ hội khi không ai cạnh tranh, ai mà không biết chứ?

Sao lại cáu thế?
(Bình luận đã bị xóa)
Ôi trời…;; Bạn à, đi bệnh viện đi.
Thành thật mà nói, tôi cũng thấy The Dawn bị tâng bốc quá mức.
Tụi này lúc nào cũng tự hào về việc công ty tự sản xuất idol, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là trò mèo.

 

“……Biết ngay mà.”

Kéo lướt màn hình một lúc, Kang Yeon-hu thở dài, tắt điện thoại và bước đến chỗ các thành viên đang khởi động.

Họ đã tập suốt nửa ngày. Đến khi chuẩn bị trở về ký túc xá, anh mới thấy trên YouTube xuất hiện một video tổng hợp lỗi sai của The Dawn.

Những lỗi nhỏ nhặt bị biên tập lại thành một thứ trông như scandal lớn.

Cùng lúc đó, làn sóng chế giễu và chỉ trích The Dawn bắt đầu lan rộng.

Lúc này, Kang Yeon-hu thực sự cảm thấy ngột ngạt.

anh vốn không có ý định chủ động đi tìm Seo Ho-yoon, nhưng có lẽ… một cuộc nói chuyện ngắn là điều cần thiết.

Vậy nên, anh để các thành viên về trước, còn bản thân rẽ sang hướng có thang máy.

Ngay lúc đó—

“Ơ, Yeon-hu à!”

Từ cuối hành lang, Chae Jung-woo gọi tên anh.

Vì đang trong thời gian không hoạt động, mái tóc hắn hơi rối, nhưng làn da vẫn sáng bóng, trông có vẻ khỏe mạnh hơn.

Kang Yeon-hu nhanh chóng nở nụ cười mỉm và bước lại gần.

“Lâu rồi không gặp. Cậu đi đâu vậy?”

“À, lên tầng 11.”

“Tốt quá, tôi cũng định lên đó. Đi cùng nhé.”

Jung-woo vẫn như trước, dịu dàng và chu đáo.

“Anh dạo này thế nào?”

“Aizz, nghỉ ngơi sướng lắm. Fan chắc giận lắm đây.”

Jung-woo cười ngại ngùng.

“Cổ họng tôi cũng ổn hơn rồi. Chắc sắp khỏi hẳn thôi.”

Khi đang nói chuyện trên thang máy, cả hai vô thức đi cùng một hướng sau khi ra khỏi tầng 11.

“…Ơ? Anh cũng có việc ở đây à?”

“Ừ. Tìm một người ‘không có việc gì làm’.”

“Người rảnh rỗi?”

Jung-woo mỉm cười, nắm chốt cửa phòng tập của The Dawn và từ từ đẩy ra.

“Này!!!”

 

Một tiếng quát lớn vang lên đầu tiên.

Kang Yeon-hu giật bắn mình, vội vàng nghiêng đầu nhìn qua khe cửa để quan sát bên trong.

“Cậu đúng là—hả? Cậu có tỉnh táo không đấy? Nếu cứ nhảy kiểu này thì hoãn comeback luôn đi!”

Bên trong, Joo Woo-sung đang đứng đó, vẻ mặt bực bội, một tay vuốt tóc ra sau.

“Ah, biết rồi mà.”

Đối diện với anh ta là Seo Ho-yoon, người đang khoanh tay, nhíu mày đứng dựa một chân.

“Nếu cậu bị đau thì càng phải dừng lại! Tôi đã nói rồi, cố chấp làm việc khi cơ thể không chịu nổi là chuyện ngu ngốc nhất trên đời.”

“Tôi không đau mà.”

“Cậu bị đội kế hoạch chèn ép à? Hay là bên quản lý? Đi mà quậy lên một trận đi, giống như hồi mới gặp đã lồng lộn lên với tôi ấy.”

“Không phải mà! Đừng có lắm lời nữa đi!”

Các thành viên khác của The Dawn dường như đã quá quen với cảnh tượng này nên ai nấy đều tập trung vào luyện tập của mình mà không hề để tâm.

Kang Yeon-hu chỉ biết đứng ngơ ngác quan sát tình hình.

“Aigoo, cái thằng này…”

Joo Woo-sung thở hắt ra, đập mạnh tay lên ngực mình vài cái rồi trừng mắt nhìn Seo Ho-yoon.

“Nói chuyện với cậu đúng là khiến tôi tăng huyết áp. Tôi đi kiếm gì đó mát lạnh uống đây.”

“Tôi không thích quán cà phê trong công ty.”

“Còn kén cá chọn canh à? Ra ngoài tôi mua cho thứ gì ngon vãi chưởng luôn, theo đi.”

Seo Ho-yoon mà chịu đi sao?

Cậu ta là kiểu người luôn cân nhắc lợi ích trước khi làm bất cứ điều gì mà.

Thế nhưng, trái với dự đoán, dù vẫn lẩm bẩm khó chịu, Seo Ho-yoon lại lặng lẽ lê bước theo sau Joo Woo-sung.

Khi đến cửa, Joo Woo-sung bắt gặp Chae Jung-woo và Kang Yeon-hu, anh ta nhướn mày hỏi:

“Chae Jung-woo, sao cậu lại ở đây?”

“Hôm nay cậu phải mua quà cho em gái mà.”

“À, đúng rồi. Chờ tí, tôi trông chừng thằng này đã.”

“Chào tiền bối ạ.”

“Ừ, được rồi, cứ tiếp tục đi.”

Ngay khi Chae Jung-woo dứt lời, Joo Woo-sung lập tức lách qua bên cạnh và đi mất. Seo Ho-yoon khẽ gật đầu chào rồi cũng nhanh chóng theo sau anh ta.

Kang Yeon-hu chỉ biết đờ người nhìn theo hai người họ.

“Chẳng phải mới cãi nhau sao?”

“Chắc còn lâu mới xong chuyện này. Thôi không được, Yeon-hu à, tôi đi trước đây.”

Cuối cùng, Chae Jung-woo, người vẫn đang gãi đầu với vẻ khó xử, vỗ nhẹ lên cánh tay Kang Yeon-hu mấy cái rồi rời đi.

Bản thân Kang Yeon-hu cũng chẳng còn lý do gì để nán lại nơi này khi người anh muốn nói chuyện đã đi mất.

Trên đường trở về ký túc xá, anh bất ngờ chạm mắt với Kim Seong-hyun, người vừa cúi chào anh một góc 90 độ.

“Tiền bối, có lẽ lát nữa Joo Woo-sung tiền bối và Seo Ho-yoon sẽ quay lại. Anh chờ chút rồi gặp bọn họ đi ạ.”

“Đúng đó! Vào đây đi ạ!”

“Ah… vâng.”

Trả lời có phần lúng túng, Kang Yeon-hu bước vào phòng tập, nơi Seong Ji-won vừa tươi cười tiến lại gần anh.

“Anh dạo này thế nào rồi ạ?”

Dù làm cùng một công ty nhưng chẳng mấy khi gặp nhau, cậu ấy nói nhớ và muốn biết tình hình của anh.

Dù bận rộn chuẩn bị album nhưng vẫn rất nhiệt tình bắt chuyện với Kang Yeon-hu, thế nhưng anh lại thấy bầu không khí này có chút gượng gạo.

“Cả nhóm rất biết ơn vì anh đã giúp đỡ Ho-yoon trong Shining Star đấy ạ.”

“…Tôi á?”

…Mình giúp được cái gì nhỉ…

Nhìn vẻ ngỡ ngàng của cậu, Seong Ji-won bật cười đến mức nốt ruồi trên sống mũi cũng nhăn lại đôi chút.

“Vâng, thực sự cảm ơn anh rất nhiều. Thật ra em có rất nhiều điều muốn học hỏi từ tiền bối, nên cũng muốn tìm cơ hội nói chuyện riêng như thế này.”

“À…”

Dù chỉ toàn những lời dễ nghe, nhưng lại chẳng hề có chút giả tạo nào.

Cảm thấy hơi ngại ngùng, Kang Yeon-hu quay đi, dùng ngón trỏ gãi nhẹ lên chóp mũi.

“Ngược lại, tôi còn phải cảm ơn vì cậu đã nói vậy đấy.”

Seong Ji-won đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng.

Bất giác, Kang Yeon-hu dường như hiểu ra lý do tại sao Seo Ho-yoon lại luôn bảo vệ các thành viên trong nhóm.

anh khẽ hắng giọng, nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Khụ, khụ… comeback ổn chứ?”

“Hả?”

“Dạo này tôi nghe nhiều chuyện lắm.”

Nói đến đó, Kang Yeon-hu lắc đầu nhẹ, nhanh chóng sửa lại lời mình. Dù gì thì cũng không phải chuyện mà anh nên can thiệp vào.

“À, thôi. Tôi lỡ nói mấy thứ không đâu rồi.”

Đang tự trách bản thân thì Kang I-chae đột nhiên chen vào.

“Anh đang nói đến mấy bài viết chê nhóm mình bị so sánh với thực tập sinh à?”

Giật mình, Kang Yeon-hu vội xua tay, trong khi Seong Ji-won chỉ điềm nhiên đáp lại.

“Ah… đúng rồi, cũng có phản ứng như thế thật.”

“Cái sân khấu đó khó quên lắm.”

“Ha ha, đúng là chuẩn bị hơi sơ sài thật.”

Cả Kang I-chae và Seong Ji-won đều phản ứng quá bình thản. Ngay cả Kim Seong-hyun cũng chẳng có vẻ gì là dao động.

Quan sát cuộc trò chuyện của họ, Kang Yeon-hu vô thức liếc nhìn sang phía đối diện.

“…Ừm.”

Nơi đó có Jeong Da-jun đang ngồi dựa lưng, gần như nửa nằm trên ghế.

Trong ký ức của Kang Yeon-hu, Jeong Da-jun là một cậu nhóc dễ bị ảnh hưởng bởi người khác, đôi lúc còn bất ổn. Chính vì vậy mà cậu ấy đã từng mắc lỗi.

Có lẽ vì đã để mắt đến từ trước, Kang Yeon-hu cuối cùng vẫn không thể nhịn được mà hỏi.

“Da-jun à, cậu ổn chứ?”

“Hử?”

Bị gọi đột ngột, Jeong Da-jun ngồi thẳng dậy, rồi bĩu môi.

“Tất nhiên là ổn rồi ạ!”

“…Không thấy ấm ức sao?”

Jeong Da-jun nghiêng đầu, có vẻ bất ngờ với câu hỏi.

“Có gì phải ấm ức ạ?”

“Hả?”

“Chỉ cần thể hiện thực lực là được mà.”

Wow. Em út của The Dawn thực sự trưởng thành nhiều rồi.


Ngay lúc Kang Yeon-hu đang thầm cảm thán, các thành viên The Dawn đã nhanh chóng nhận ra cơ hội trêu chọc. Ai nấy đều nở nụ cười tinh quái rồi lập tức vây lấy Jeong Da-jun.

“Khà khà, chỉ cần thể hiện thực lực thôi mà~.”

“Uwaa~ Da-jun của chúng ta, tự tin đỉnh ghê ta~.”

“Chà chà, Jeong Da-jun, đúng là idol hàng đầu luôn.”

“Cái, cái gì?”

Nhìn các anh thay phiên nhau chọc ghẹo mình, Jeong Da-jun nghiến răng.

“Thể hiện đi! Cho! Mọi! Người! Thấy!”

“Nhảy một đoạn đi! Nhảy! Đê! Mà! Xem!”

Thậm chí họ còn vỗ tay nhịp nhàng theo từng câu, khiến cậu nhóc càng thêm bực bội.

“Em ra ngoài đây!!”

Jeong Da-jun, mặt đỏ bừng như sắp bốc khói, hét lên một tiếng rồi bật dậy chạy thẳng ra khỏi phòng tập.

‘Đúng là kiểu dạy con khắc nghiệt.’

Kang Yeon-hu có thể cảm nhận rất rõ ảnh hưởng mạnh mẽ của Seo Ho-yoon lên The Dawn.

 

.

.

Vì chỉ mua đúng năm cốc nước nên Kang Yeon-hu đành phải nhận phần của Seo Ho-yoon. Nhưng thứ đồ uống đó ngọt đến mức anh không thể uống nổi dù chỉ một ngụm, cuối cùng đành ngượng ngùng rời khỏi phòng tập.

Sau đó, anh cố gắng moi thông tin về quá trình chuẩn bị comeback của The Dawn thông qua quản lý, nhưng chỉ nhận được câu trả lời rằng, theo chính sách của WH Entertainment, tiến độ của các nhóm khác không thể được tiết lộ.

Kết quả là, anh cũng giống như bao người khác, chỉ có thể biết về album mới của The Dawn khi teaser được công bố.

The Dawn – Teaser "Liên Đăng Hội" ()

Ngay từ câu hát đầu tiên, tiếng đàn huyền cầm trong trẻo vang lên. Giữa bầu trời đêm thăm thẳm, những chiếc đèn lồng lơ lửng trôi bỗng đột ngột rơi ngược xuống mặt đất như thể thời gian đang đảo ngược.

Ở giữa khung cảnh ấy, Seong Ji-won khoác lên mình bộ khoác hanbok màu ngọc bích thêu hoa văn rực rỡ, từng bước tiến lên mà không chịu bất kỳ ràng buộc nào.

Gửi tâm tư ta vào đóa hoa
Nhẹ nhàng bay lên như cầu vồng rực rỡ

Âm sắc vừa trong trẻo, vừa hùng tráng lại đậm chất cổ phong hòa quyện cùng tiếng guitar điện, bass, piano điện tử và trống, tạo nên giai điệu mang phong cách city pop độc đáo.

Chẳng bao lâu nữa
Chúng ta sẽ lại gặp nhau thôi

Đoạn teaser kéo dài khoảng 30 giây rồi nhanh chóng kết thúc.

Kang Yeon-hu khẽ thở dài, đưa tay day nhẹ lên ấn đường.

“Đúng là điên thật.”

Câu nói của Jeong Da-jun về thực lực không đơn thuần chỉ thể hiện sự trưởng thành về mặt tinh thần.

Cậu ấy thật sự có tự tin.



PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 350: Thỏ đen làm khách mời Chương trình sống còn
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...