PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 299

Các nhân vật xuất hiện trên màn hình bắt đầu chuyển động ngược lại, cảnh phim cũng dần tua về quá khứ.

Rồi tòa nhà cũ kỹ, xập xệ của Da Pa hiện ra trên màn hình.

Một ngày của The Dawn lại bắt đầu.

Đi ngang qua hành lang treo đầy poster của The Dawn và các diễn viên khác thuộc công ty, trong đó có cả Min Ji-hun, máy quay bước vào phòng họp nơi các nhân viên Da Pa với gương mặt phờ phạc đang ngồi chờ.

9:30 sáng, cuộc họp.

Cả công ty đang tất bật chuẩn bị cho màn comeback mới.

Xoạt xoạt xoạt.

“Ồ…”

Seo Ho-yoon vừa lật tài liệu rất nhanh, vừa nở một nụ cười tươi. Nhưng hễ cậu cười kiểu đó, kết quả thường chẳng mấy tốt đẹp.

Toàn bộ đội ngũ phòng kế hoạch đều ngậm miệng im lặng.

“Chuẩn bị kỹ càng lắm, nhỉ?”

Dù đang có máy quay đi theo để ghi hình tài liệu nên Ho-yoon nói chuyện nhẹ nhàng hơn bình thường, nhưng ai ngồi trong phòng lúc ấy cũng hiểu rõ.

Câu đó chính là lời trách móc: "Tất cả chỉ có thế này thôi sao?"

Chỉ là giọng điệu cậu không lên xuống nhiều và nói khá lướt, nên các No-eul không để ý mà thôi.

[Huhu nhìn Ho-yoon làm việc s*x* quá trời ]

Họ bận bịu ngạc nhiên vì diễn biến cuộc họp.

Từ concept tổng thể, makeup, trang phục, kiểu tóc cho đến dàn dựng sân khấu — tất cả đều được bàn bạc qua nhiều phương án.

Và mọi thứ đều được trình bày dựa trên dữ liệu rõ ràng: từ khảo sát dư luận, phản ứng của fan, xu hướng hiện tại của idol gen mới, đến điểm mạnh của The Dawn và những yếu tố cần được nhấn mạnh.

[Wow, mấy thứ như concept với tóc tai cũng do chính tụi nhỏ quyết định hết luôn hả] [Hơn nữa còn không phải cảm tính mà là theo trend và dữ liệu nữa ông CEO kém duyên của nhóm cũ tôi nên xem cái này mới phải…]

Khi nhân viên đưa ra ý kiến, Ho-yoon chỉ bình thản đáp vài câu, vậy mà ai nấy cũng cắm đầu ghi chú cẩn thận, cảnh đó được chiếu rõ mồn một trong video.

[Ra đây hết đi mấy người bảo không phải tự sản xuất] [Con tôi nói năng mạch lạc quá trời dễ thương nữa…] [Nhìn đúng kiểu dân văn phòng chính hiệu, mặt thì rõ là không muốn làm nhưng vì lời nói quá đúng nên phải gật đầu chịu trận… Không ngờ có ngày tôi lại thấy tội cho nhân viên Da Pa…]

Dù video này có lan truyền rộng rãi đến đâu, cũng không thể khiến tất cả những người đã định ném đá đổi ý. Nhưng chí ít, nó có thể trở thành một bằng chứng phản biện chắc nịch.

[Nhìn mặt phòng kế hoạch đúng kiểu “vâng… đúng rồi… phải làm thôi…” ai nấy đơ ra mà ghi chép, mấy người này quá quen với Ho-yoon rồi ]

Seo Ho-yoon trong video điều phối tình hình một cách thuần thục, còn gương mặt của đội ngũ phòng kế hoạch thì hiện rõ sự chân thực.

[Ước gì mình có một cấp trên như Seo Ho-yoon vừa thoải mái, vừa giỏi việc… Cảm giác kiểu rất nghiêm túc trong công việc, nhưng thực chất lại ấm áp… một người sếp như thế ấy…

Mà tất nhiên, mình biết nghe như mơ mộng viễn vông… nhưng nhìn cách cậu ấy đối xử với fan thì cũng thấy Ho-yoon là người tốt thiệt…

…Hay không? Hay là không ta?

Tạch!

Có ai phản bác không?

Ở đây có Seong-hyun ngất xỉu rồi này!!

cười muốn ngất ] [ dạo này fan mới toàn nghĩ Ho-yoon là em bánh mochi mềm xèo dễ thương ấy ]

Trong lúc đó, phản ứng của fan chia làm hai phía.

Một bên cho rằng: “Rất đúng chất Seo Ho-yoon.” Một bên lại khen: “Không chỉ thông minh mà còn tốt bụng nữa.”

Phía sau thuộc về phần lớn các No-eul mới, đặc biệt là những người biết đến nhóm từ thời Christmas Again? hoặc album lần này.

Họ muốn tô đậm thêm lý do khiến họ "lọt hố", và cố gắng lan tỏa cảm xúc ấy đến những người khác. Chính vì thế, họ không hiểu tại sao Ho-yoon — người luôn hiền lành và ngọt ngào với fan — lại thường bị fan kỳ cựu xây dựng hình tượng như kiểu "đầu gấu" hay “chuyên chọc phá người khác”.

Chưa kể đến việc cậu luôn đối xử tốt với các thành viên và có vô số lời khen từ phía những staff từng làm việc cùng.

[Mình thấy mấy No-eul cũ xây dựng nhân vật cho Ho-yoon sai rồi á, cậu ấy thật sự tốt bụng, dễ thương, dịu dàng luôn đó] [ đúng đó, mà K-pop lúc nào chẳng vậy… chắc vì muốn cân bằng nhân vật trong nhóm nên mới đẩy thành kiểu hình vậy thôi Trừ Kang I-chae thì ai cũng hiền, đặc biệt là Ji-won, kiểu gì cũng bị thiệt nhiều lắm _] [Da-jun vẫn là maknae on top như thường lệ Seong-hyun lúc nào cũng đẹp trai vững chãi!!]

Dĩ nhiên, những fan kỳ cựu chỉ lặng lẽ lắc đầu khi đọc những dòng ấy.

[Hiền lành… Tốt bụng…]

[Ờ… thì đúng là vậy.] [ trời ơi, cố sống cố chết bảo vệ hình tượng thế kia buồn cười quá đi mất] [Ho-yoon thì đúng là dịu dàng mà… Ji-won cũng tốt tính nữa… nhưng mà… dù có đeo kính lọc fan thì tớ cũng thấy hơi…]

Dù gì thì những No-eul kỳ cựu cũng biết hiệu ứng “kính hồng” không kéo dài được lâu, nên họ chẳng mấy bận tâm.

[Chỉ cần thở thôi là khí chất của fan cũ nó lộ ra liền ấy] [ đúng đấy Kang I-chae nhìn ngoài thì có vẻ dữ dằn… nhưng đám mới này không biết rằng kẻ nguy hiểm thật sự là Seong Ji-won…] [Và không ai nhắc đến chuyện Kim Seong-hyun bị thiệt là buồn cười nhất luôn. Cậu ta mà thở thôi là đã chịu thiệt rồi chết mất

Nhất là khi dính đến Seo Ho-yoon… còn gọi là "vua gây war"]

Đúng lúc đó, như thể đã biết trước hết tất cả, giọng nói của Kim Seong-hyun vang lên một cách hoàn hảo.

Theo lời em út của chúng tôi – Jeong Da-jun, thì trong The Dawn có một “chuỗi thức ăn”.

Seo Ho-yoon thở dài khẽ, như đang kìm nén điều gì đó, rồi đứng dậy khỏi ghế.

“Vậy thì, làm ơn sắp xếp lại toàn bộ tài liệu trước buổi tối và chia sẻ lại nhé.”

“…Trước buổi tối ạ?”

“Vâng, cảm ơn mọi người. Cố gắng đừng tăng ca nhé.”

Câu nói có vẻ quan tâm người khác, nhưng ai cũng nghi ngờ liệu có thể hoàn thành được khối lượng công việc đó mà không làm đêm.

“…Đưa ra từng đó xong rồi bảo không tăng ca?”

Các nhân viên phòng kế hoạch chỉ còn biết lặng người nhìn vào chỗ ngồi trống trơn mà Seo Ho-yoon vừa rời đi như một cơn bão.

“À! Mọi người ở đây hết rồi~.”

Lúc đó, Seong Ji-won xuất hiện từ khe cửa vừa hé, giọng nói dịu dàng vang lên.

“Mời mọi người ăn chút đồ này ạ.”

Thiên thần xuất hiện ngay sau khi ác quỷ vừa đi khuất.

“Em mua chung với Ho-yoon đó!”

“Seong… Seong Ji-won ssi…!!”

Dù bảo là mua chung với Seo Ho-yoon, nhưng nhân viên chỉ gọi tên Ji-won với vẻ đầy xúc động, tay còn bịt miệng như không tin nổi.

Seong Ji-won khẽ mỉm cười, bày đồ ăn nhẹ ra rồi ngồi vào chính chỗ mà Seo Ho-yoon vừa rời đi. Rất tự nhiên, cuộc trò chuyện về buổi họp ban nãy lại tiếp tục.

“À… Vậy ra Ho-yoon đã nói thế sao. Hmm, thế thì sao mình không đưa hình ảnh ‘Noeul’ vào concept nhỉ? Nghĩ lại thì, phản ứng của fan cũng tích cực nhất khi chúng ta lồng ghép màu sắc đặc trưng của nhóm vào ca khúc mà.”

“Ồ……!”

[Trời ơi, lời cậu ấy nói sao mà nhẹ nhàng và mượt quá vậy?!] [ thôi rồi, thiên thần của tụi mình dịu dàng mà định hướng cũng cực kỳ chắc chắn luôn… chắc tại từng là thực tập sinh lâu năm]

Không giống như cách tiếp cận sắc bén của Ho-yoon, Ji-won đưa ra định hướng một cách mềm mại hơn, khiến các nhân viên lại tất bật ghi chú như điên.

Sau khi chia sẻ thêm một vài ý tưởng nữa, Seong Ji-won mỉm cười đứng dậy.

“Dù vẫn còn nhiều việc phải làm trước khi comeback, nhưng mọi người cố lên thêm chút nữa nhé!”

“Vâng!! Cả anh Ji-won cũng vậy ạ!”

Nhưng ngay cả Seong Ji-won – người luôn tỏ ra dịu dàng ấy – cũng có một mặt khác.

11 giờ 10 phút, phòng tập.

Seong Ji-won đến phòng tập với gương mặt nhẹ nhàng, còn ngân nga hát nho nhỏ.

Ngay dưới cảnh quay cánh cửa phòng tập là dòng chữ: “1 tiếng sau”. Rồi lại hiện hình ảnh của Ji-won.

Biểu cảm và tâm trạng cậu ấy không thay đổi gì so với lúc mới đến — chỉ khác là, dưới chân cậu, Jeong Da-jun đang nằm dài như hình chữ đại ().

“Cứu em với….”

Seong Ji-won là một “máy luyện tập” chính hiệu.

[Chết tiệt, giọng vẫn dịu y như ban nãy mà giờ nghe sao đáng sợ quá…] [ chết cười mất ]

“Da-jun à, sao lại nằm thế? Mau dậy đi chứ.”

“C- cứu em với…”

“Haha.”

Cậu ấy chỉ cười, chứ không có ý định đỡ dậy.

Cuối cùng, Da-jun phải tự mình gượng dậy, bắt đầu lại màn luyện tập địa ngục.

“Nào, một, hai~!”

“M-một… …hai…”

[Da-jun trông như sắp ngất đến nơi luôn rồi ấy]

“Em mệt lắm hả? Vất vả nhỉ. Nhưng mà hình như chỗ này sai nè. Bài này mình làm lại một lần nữa nhé? À! Ở đây lại sai nữa rồi. Một lần nữa nào~.”

Lời an ủi ngọt ngào như thể cảm thông sâu sắc, nhưng việc luyện tập thì vẫn không ngơi nghỉ.

[Nghe bảo Da-jun là kiểu người chạy 10 vòng sân vận động cũng còn sức mà nhảy cẫng lên (theo bạn cùng lớp cũ) mà giờ thành ra thế này là sao trời Chắc là do trong gene có DNA của cún con hay gì rồi?] [Thật sự đáng sợ… sợ quá đi…]

Sau vài bài liên tục, cuối cùng Da-jun đổ rạp xuống sàn, r*n r* không chịu nổi nữa. Ji-won lại mỉm cười nhẹ nhàng.

“Da-jun à, em nói là muốn cố gắng hơn nữa mà.”

“Em có nói vậy thật… nhưng mà nếu làm thêm nữa chắc em chết thiệt mất…”

Gương mặt tội nghiệp ấy còn rơm rớm nước mắt nơi khóe mắt, hướng ánh nhìn cầu cứu về phía máy quay. Đó là tiếng kêu cứu gửi đến đạo diễn phim tài liệu.

Thế nhưng, Seong Ji-won liền đứng chắn ngang tầm nhìn, ngăn cản nỗ lực ấy.

“Da-jun à…”

Rồi gọi tên cậu bằng giọng vô cùng dịu dàng.

Ánh mắt bất an của Jeong Da-jun hướng về phía Ji-won.

“Con người không dễ chết đến thế đâu.”

“……”

[ cười xỉu luôn ] [] [Cạn lời ]

Trong lúc các fan kỳ cựu cười lăn cười bò trước lời nói ấy của Ji-won, thì fan mới lại lúng túng không hiểu gì.

[Ơ… tớ có nghe Ji-won là “máy luyện tập” rồi… nhưng tưởng cậu ấy đáng yêu cơ mà…] [Gì vậy;; lần đầu nghe Ji-won nói kiểu đó luôn. Có chuyện gì giữa hai người này à?]

Những dòng tweet như thế khiến fan kỳ cựu lập tức lôi link ra chia sẻ. Họ cho rằng đây là thời điểm lý tưởng để “gỡ kính hồng” cho gà con No-eul.

[Seong Ji-won thật ra là fan kỳ cựu chính hiệu đấy “BST những câu nói nhẹ nhàng nhưng ác liệt của Ji-won (feat. Khóc xong rồi thì làm việc đi)”] [ đúng rồi… đã đến lúc gà con No-eul được khai sáng rồi…]

Khi fan mới còn đang ngưng xem phim tài liệu để mở mấy link đó ra và trợn tròn mắt, thì—

Ngay khoảnh khắc đó, leader xuất hiện.

“Này, tụi mình còn phải phỏng vấn nữa… Hả, Jeong Da-jun!”

“Anh ơi…”

[Ôi trời ơi Nhìn nó chạy về phía anh như con nít bị la trong lớp học piano rồi chạy ra khóc mách mẹ ấy ]

Chỉ mất đúng một giây để Kim Seong-hyun nắm rõ tình hình, anh lập tức kéo Jeong Da-jun núp sau lưng mình, trán đẫm mồ hôi, lên tiếng.

“Ji-won, người ta bảo tụi mình đi phỏng vấn nhóm rồi đấy.”

Một thủ lĩnh thực thụ, biết cách xử lý tình huống nhanh như chớp.

“Ừ, đúng rồi.”

[Nhìn Seong Ji-won mím môi kìa, sợ vãi ] [Cái vẻ tiếc nuối khi hụt con mồi kia kìa Kim Seong-hyun đúng là cứu sống Jeong Da-jun đấy ]

Không phải tự dưng Kim Seong-hyun lại là leader của The Dawn.

Mọi người thường nghĩ Seong Ji-won là người "điều phối giao thông", nhưng thật ra người thật sự làm việc đó trong nhóm là Kim Seong-hyun.

Mặc dù lúc này, đúng hơn là anh đang làm cái phao cứu sinh của Jeong Da-jun.

“…Nhưng mà Kang I-chae đâu? Tụi mình phải đi rồi mà.”

“À. Ho-yoon đi đón cậu ấy rồi đó.”

Trong khi đó, rapper kiêm producer đang tập trung cao độ vào công việc sáng tác.

Cảnh chuyển sang:

13:05 – Phòng làm việc

“Không muốn làm gì hết~.”

[Ê] Kang I-chae mặc đồ thể thao đơn giản, gác chân lên bàn, vừa huýt sáo vừa xé sổ ghi chép ra gấp máy bay giấy, rồi thả bay khắp nơi.

[Làm việc đi] [ làm ơn làm việc đi cưng ]

Một chiếc máy bay giấy bay xa, rơi xuống ngay dưới chân của staff đang quay phim. Khi nhặt lên và mở ra, dòng chữ hiện lên:

“Không muốn làm việcccc ”

[ chết mất ] [Làm việc đi đồ trời đánh ]

Chiếc máy bay thứ 31 vừa được I-chae thả khỏi tay thì cửa phòng bật mở — Seo Ho-yoon bước vào.

Anh chộp lấy chiếc máy bay giữa không trung, Kang I-chae lập tức hạ chân khỏi bàn và bật dậy.

“Hả, anh~! Cái đó là thư em viết cho anh đó.”

Lời nói dối nhìn phát là biết, Ho-yoon không thèm mở ra đọc mà trực tiếp bóp nát trong tay.

“Đi mau.”

Anh chỉ nói đúng một câu.

Đây chính là chuỗi thức ăn.

[ phũ vãi]

I-chae còn cố vùng vằng nói là chưa có "cảm hứng", nhưng sau khi Ho-yoon xé nát toàn bộ đám máy bay giấy, cậu lập tức im bặt và lặng lẽ đi theo.

Seo Ho-yoon kiềm chế được cả phòng kế hoạch lẫn Kang I-chae. Seong Ji-won nắm đầu Jeong Da-jun. Kim Seong-hyun kiềm chế Seong Ji-won. Các mối quan hệ trong nhóm vô cùng phức tạp.

Sau đó, đạo diễn định quay cảnh phỏng vấn cả nhóm để tạo khoảnh khắc cảm động, nhưng do các thành viên liên tục chí choé và không ngồi yên, buổi quay bị hủy giữa chừng.

Đạo diễn đánh giá: Dù có quay tiếp cũng không dùng được.

Nhóm idol này… thật sự ổn chứ?

[Ý là hỏi tụi nó có ký lại hợp đồng được không á?] [ mấy đứa cãi nhau đỉnh vãi ]

Video kéo dài chừng 30 phút kết thúc bằng lời dẫn của Kim Seong-hyun: “Hẹn gặp lại ở Tập 2 tuần sau!”

[Dù sao thì… dễ thương hơn mình tưởng đấy Từng thành viên đều có cá tính mạnh nên cứ để tụi nó tự nhiên là đáng yêu lắm rồi] [Nhìn tụi nó cũng chăm chỉ lắm mà… Ho-yoon của tụi mình thì thật sự dịu dàng, tốt bụng đúng là thiên thần ]

Tuy format không giống kiểu phim tài liệu người ta hay mong đợi, nhưng với những fan đã quen với nội dung tự sản xuất của The Dawn, họ thấy rất ổn.

Thậm chí, với một số người vốn cảm thấy The Dawn không hợp với kiểu phim tài liệu nghiêm túc, việc chương trình đi theo phong cách quen thuộc còn khiến họ nhẹ cả lòng.

[No-eul đúng là nhìn mọi thứ qua kính hồng ghê… Này… Ho-yoon ấy mà…

Cậu ấy thật sự là…]

Nhưng điều khiến người ta bật cười hơn cả là nhiều No-eul vẫn còn đeo nguyên cái “filter người tốt” khi nói đến Seo Ho-yoon.

Ai nấy đều nghĩ, chuyện này cứ để thời gian giải quyết là được.

[Cái thằng đó thật sự điên đấy…]

Và chẳng bao lâu sau, ở phần ep2. From Dawn To Dawn: Nhuộm thế giới bằng sắc hoàng hôn, sự thật rằng Seo Ho-yoon chính là "gã điên thực sự" đã được hé lộ.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 299
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...