PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 298

“Chúc mừng anh rất nhiều!”

“Anh ơi, chúc mừng nha!”

Giữa cơn lũ lời chúc mừng dồn dập, tôi chỉ mỉm cười tươi rói, tiếp tục bước đi. Các thành viên bên cạnh thì đang cầm cúp, hớn hở ríu rít nói chuyện không ngớt.

“Hôm nay đi ăn thịt nhé?!”

“Thịt bò Hàn Quốc, chốt luôn!!”

Dù trong quá trình chuẩn bị cho lần comeback này, các thành viên cũng khá tự tin, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không căng thẳng.

Khi sân khấu diễn ra suôn sẻ và còn giành được kết quả tốt, ai nấy đều phấn khích thấy rõ.

Hôm nay, như thói quen, tôi cũng vừa đi chào hỏi vừa tặng album cho các nhóm khác, tiện thể liếc qua chỉ số năng lực của các idol. B, C, thỉnh thoảng mới thấy A.

Hiếm có nhóm nào ổn định và chỉ số cao toàn diện như The Dawn.

Ngay cả Jeong Da-jun — người vẫn thường bị coi là “yếu nhất nhóm” — so với idol khác cũng thuộc top trên. Đặc biệt, em út còn có chỉ số giải trí A+, hoàn toàn vượt trội.

“Mấy anh~, hôm nay mình chơi oẳn tù tì, ai thua thì mời bữa nhé?”

“Ể!! Cả em nữa á?”

“Da-jun à, em cũng hai mươi mốt rồi đấy. Giờ là lúc phải nếm mùi đời chứ sao~”

“Ồ! Vậy hôm nay là Jeong Da-jun đãi rồi nha?”

“Hả?! Cả anh Seong-hyun cũng hùa theo luôn hả?!”

Lúc như này, nhìn ai cũng ngốc nghếch hết sức.

Tôi khẽ liếc đi, giả vờ không nghe thấy.

Tôi đã chuẩn bị cho album này bằng tất cả sự nghiến răng nghiến lợi.

Ra vào phòng làm việc của Kang I-chae không biết bao nhiêu lần, lui tới phòng kế hoạch đến mòn cả ngưỡng cửa.

Từ vũ đạo cho đến concept, tất cả đều được lựa chọn kỹ lưỡng sau khi phân tích rạch ròi giữa phong cách đại chúng và nghệ thuật.

Với chỉ một bài hát này, có thể không dễ trở thành "idol quốc dân" như Black Call, nhưng chí ít tôi tin nhóm sẽ tạo được bàn đạp vững chắc.

Nhờ đó mà gần đây, câu chuyện "The Dawn bước vào top 1 ở năm thứ ba" đã rộ lên.

‘Mà tin đồn như thế lại là cơ hội.’

Nếu không có gì đáng gờm, thì chẳng ai muốn cạnh tranh làm gì.

“Ho-yoon à!”

Seong Ji-won vui vẻ vỗ vỗ vai tôi.

“Hôm nay nghỉ tập một hôm nhé?”

“Gì cơ?”

“Thì là… có đôi ba ngày như vậy cũng đâu có sao!”

“Seo Ho-yoon, Seong Ji-won. Thế ta đến chỗ hôm trước không?”

Máy luyện tập của team mà cũng nói muốn nghỉ một hôm, thì chẳng có lý gì tôi không đồng ý cả.

Tôi mặc kệ Kim Seong-hyun đang nghiêm túc tra cứu tiệm thịt bò ngon bên cạnh, vòng tay qua vai em út.

“Nặng quá.” “Tại anh đè vai em suốt, nên em mới thấp nhất nhóm đấy.” Nó cứ la oai oái như vậy, nhưng tôi phớt lờ rồi càng tựa vào nhiều hơn.

Dạo gần đây tôi thường lên sân khấu với trạng thái cực kỳ tập trung, nên mỗi lần xong việc là như vắt kiệt sức. Da-jun hiểu điều đó, nên dù than phiền, cậu nhóc vẫn không đẩy tôi ra.

‘Không có Joo Woo-sung, thấy hơi tiếc nhỉ.’

Thiếu mất người để trêu chọc, tôi xoay cổ mấy cái như để xua tan cảm giác nhột nhạt.

“Seo Ho-yoon!”

A, đây rồi. Màn xuất hiện của "hắc sử" đời tôi.

“Ơ, PD-nim.”

Kim Hee-young bước băng qua hành lang như một cơn gió, hoàn toàn không thấy nhỏ con chút nào.

Là một PD có gương mặt quen thuộc trong giới, cô ấy vừa thành thạo đáp lại lời chào của các idol, vừa không rời mắt khỏi tôi lấy một giây.

Khi cô đến gần, các thành viên cúi đầu chào rồi lịch sự tránh đi, bảo tôi cứ nói chuyện thoải mái.

Kim Hee-young nhoẻn miệng cười, rồi hỏi thẳng:

“Dạo này cậu làm gì vậy?”

“Dạ?”

“Làm gì mà tiến bộ dữ vậy chứ?”

Cố tỏ ra bình thường, nhưng tôi thấy rõ Kim Hee-young đang phấn khích.

Cô ấy liếc nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nói tiếp:

“Vẫn bóng bẩy như thường, nhỉ. Hở? Ngay cả màu tóc này cũng hợp chết đi được?”

“Ahaha, chị khen quá lời rồi. Nhưng… chỉ vậy thôi à? Chị gọi tôi ra để nói mấy chuyện đó sao?”

“Vẫn sắc sảo như cũ ha.”

Cô ấy gãi đầu, vuốt phần mái giờ đã dài hơn trước, rồi bảo tìm chỗ yên tĩnh hơn để nói chuyện.

Chúng tôi đi ra phía rìa đài truyền hình, không lâu sau đã đến một khu vắng người.

“…Dạo này xung quanh ồn ào lắm đấy, cậu biết mà? Với lại, nghe đồn thôi nhưng… Da Pa sắp bị thâu tóm đúng không?”

“Tin đó đã lan đến đây rồi sao?”

“Chứ sao nữa. Mà có khi tôi còn biết nhanh hơn cậu đấy…”

Kim Hee-young nhếch môi cười.

“Nghe bảo LV cũng đang để mắt tới.”

LV Entertainment.

Công ty của Yoo Ji-ah — từ "em gái quốc dân" trở thành nữ hoàng rom-com — và White Cherry. Được mệnh danh là "thánh địa girl group".

Danh tiếng của họ luôn ổn định, lại càng lên như diều gặp gió sau khi White Cherry trở nên nổi tiếng ở Mỹ.

Hơn nữa, LV vốn nổi tiếng là một công ty “lắm tiền nhiều của”.

“Cậu cũng biết mà. Dạo này boygroup họ debut nhóm nào là phản hồi lại nhạt thếch. Chắc đang đau đầu dữ lắm.”

“Biết chứ.”

Tất nhiên, chuyện đó cũng chỉ là một trong nhiều lựa chọn mà thôi.

Tôi cũng từng nghe sơ qua về vài tập đoàn đang được nhắc đến như ứng viên tiềm năng cho việc thâu tóm Da Pa. Nhưng LV Entertainment thì là lần đầu tiên.

Tôi tạm thời ghi nhớ thông tin đó trong đầu, rồi hỏi Kim Hee-young:

“Vậy… chỉ có thế thôi à?”

“Dạ?”

“Ý là, không còn gì thêm sao?”

“Em vừa mới đi nghỉ về mà… chỉ mới nghe được ngần ấy thôi…”

Kim Hee-young có vẻ hơi bối rối, giọng cô cũng nhỏ dần một cách hiếm thấy.

“PD-nim mà cập nhật tin tức thế này thì hơi yếu nha.”

Tôi trêu nhẹ bằng giọng nửa đùa nửa thật, khiến Kim Hee-young bật cười khẽ.

Tuy tiếng cười ấy mang theo phần nhiều là sự "hết nói nổi", nhưng hình ảnh ấy lại khiến tôi bất giác mỉm cười theo — vì nó chẳng khác gì so với hồi xưa.

“…Mà này, dạo này cậu vẫn ổn chứ?”

Câu hỏi được thốt ra sau một thoáng im lặng khiến tôi không biết phải trả lời thế nào.

Vì tôi cũng không rõ cô đang hỏi về chuyện gì trong số rất nhiều chuyện đã xảy ra. Dù có dùng hết cả mười ngón tay cũng không đếm xuể.

Vì Kim Hee-young thấp hơn tôi cả một cái đầu, cô hơi cúi nhẹ nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô lúc đó.

“Haizz. Độ nhận diện tăng lên thì việc cũng nhiều hơn, ai mà chẳng vậy.”

Cô không chỉ rõ, nhưng tôi hiểu mình đang bị hỏi về chuyện gì.

Dạo này trên mạng, The Dawn thường xuyên bị chỉ trích gay gắt.

Nào là: “Còn định vắt sữa concept tự sản xuất đến bao giờ?”

Rồi: “Đừng hát nhép rồi giả bộ là live với AR.”

Cả: “Thế hệ idol có thực lực tuyệt chủng rồi à? Gọi thế mà cũng là idol thực lực hả?”

Vân vân… và vân vân.

‘Cứ tốt bụng thừa thãi như vậy hoài.’

Tôi không đáp lại gì nghiêm túc, chỉ khẽ nhún vai một cái.

Thế thôi mà Kim Hee-young cũng hiểu, cô thở ra một tiếng nhẹ rồi vén phần tóc mái đang che mắt và nói:

“Nếu cậu muốn biết thêm thông tin, thì chỉ cần tham gia chương trình của tôi một lần là được. Tôi sẽ điều tra đến nơi đến chốn cho cậu.”

“Không cần thông tin gì thêm, chỉ cần PD Kim Hee-young mời thì tôi đi bất cứ đâu cũng được.”

“Lời lẽ cứ ngọt như rót mật vào tai nhỉ.”

Dù nói thế, nhưng dường như không thấy khó chịu. Cô bảo tôi “nhờ cậu đấy” rồi bước đi trước.

Tôi cũng thong thả bước về phía bãi đỗ xe, nơi chiếc xe van đang chờ.

‘Chứ còn gì nữa, Hee-young à. Có gì hữu ích bằng scandal đâu.’

Đặc biệt là với The Dawn lúc này, mấy thứ “lùm xùm” ấy còn đáng cảm ơn nữa là khác. Mấy phương án xử lý nếu chuyện gì xảy ra, tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.

Trong lúc đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ và bấm nút gọi thang máy xuống hầm,

Đing!

Một tiếng thông báo quen thuộc vang lên.

[Nhiệm vụ mới đến rồi! Hãy tạo ra phản ứng tích cực từ công chúng thông qua bộ phim tài liệu về The Dawn đang ghi hình!

Nếu thành công: Nhận 10,000 điểm Nếu thất bại: Độ nhận diện sụt giảm nghiêm trọng] [Tôi làm tốt rồi phải không?]

Và thế là — nhiệm vụ lại đến đúng lúc.

**

Ngay từ tuần đầu tiên của đợt comeback, The Dawn đã giành được hạng nhất ở ba chương trình âm nhạc, khiến các diễn đàn mạng rộn ràng cả lên.

[Tiêu đề: Dạo này cúp âm nhạc phát cho chó mèo à? Xin lỗi… Tớ chỉ kéo câu like thôi. M*… đây mới đúng là The Dawn đấy… tự hào đến phát điên mất thôi… Thật sự mới cách đây không lâu, gần như chẳng ai trong giới bán phần (semi-fan) biết The Dawn là ai… Tớ một mình phát cuồng PR tụi nó đẹp trai, chăm chỉ, lại hài hước, vậy mà chẳng ai buồn ngó đến… Da Pa thì làm việc như… Ấy vậy mà tụi nó vẫn gồng mình tự leo lên tới đây. Dĩ nhiên là cũng cảm ơn thánh Ji-hyun,,

Thánh Ji-hyun, đúng là thần luôn,,

động quá đi từ hồi Second Chance là đã gắn bó rồi mà. Xem bài phỏng vấn của Da Pa thấy rõ là chị ấy từng đu idol hardcore luôn

Cảm giác như đang trút nỗi uất ức của một fan cũ lên The Dawn vậy

Cái này công nhận luôn ]

Đến mức dân mạng còn bàn tán cả chuyện trong Da Pa ai phụ trách cái gì, ai làm được việc, ai thì không.

Tên của Lee Ji-hyun cũng dần được đưa ra ánh sáng.

[Thật đấy, nếu không nỗ lực thế này thì tụi nhỏ cũng chẳng thể nổi được đâu Thật sự là chính tụi nó kéo cả Da Pa đi lên bằng cách túm cổ áo ấy] [Thật sự chỉ số tụi này bá đạo một cách vô lý luôn vượt xa mức trung bình từ lâu rồi, mà sân khấu lần này còn như một tác phẩm nghệ thuật nữa… Nghe nói từng chi tiết đều là tụi nhỏ tự lên ý tưởng đấy

Từ tóc, vũ đạo đến concept, mọi thứ luôn…

Hả, thật hả??]

The Dawn đã dành ra một khoảng thời gian khá dài để chuẩn bị cho full album, và quá trình ấy được ghi hình thành dạng tài liệu với sự hỗ trợ sản xuất của YouTube. Đây là một dạng marketing nhắm đến thế hệ trẻ — kiểu nội dung mà các nền tảng OTT gần đây rất ưa chuộng.

Một nhân viên trong đoàn quay, cảm động trước sự nghiêm túc của The Dawn, đã chia sẻ một chút cảm nhận trên mạng xã hội ngay khi trailer của phim tài liệu vừa được đăng lên YouTube.

Từng việc một — mọi thứ liên quan đến album và ca khúc đều do chính The Dawn tham gia quyết định và kiểm duyệt. Điều này khiến các No-eul vô cùng tự hào.

Tuy nhiên, sự phản đối cũng nhanh chóng xuất hiện.

[Trời ơi, nhóm này thì tốt đấy… nhưng tự quảng cáo là nhóm tự sản xuất nghe mà phát ngượng xấu hổ dùm…] [Đúng luôn Nói thật thì tụi nó mà có góp bao nhiêu phần trăm được? Công ty chọn hết rồi, tụi nó chỉ chọn trong đống đó, góp ý vài câu rồi ôm cái kết quả về thôi chứ gì. Nhưng mà thôi, nghe lời công ty thì cũng là ngoan rồi, đáng khen… chỉ có điều fan cứ gào lên nên thấy ngại quá ] [Không phải tự sản xuất mà là tự dựng chuyện thì đúng hơn Kang I-chae cứ bị gán cái mác thiên tài hoài cũng thấy kỳ… Lúc nào cũng live từ phòng làm việc, tớ thấy hơi... ừm… kỳ kỳ đấy]

Nhìn những người chưa từng thực sự để mắt đến The Dawn, cũng chẳng có ý định tìm hiểu gì cả, chỉ chộp lấy thông tin một chiều để mỉa mai, No-eul chỉ biết cạn lời.

[Chê Kang I-chae kiểu đó á…? Chính các cậu mới kỳ đó… Bé cưng của tụi tớ… chỉ là bạn ít thôi nên mới suốt ngày ru rú trong phòng làm việc thôi mà…

Khoan, cái này đúng thật… sao nói ra lại thấy mình như fan phản bội ấy… thôi nghỉ đây

Chỉ là nói thật thôi mà…

Cáo nhỏ của tụi mình ngoan lắm, không cắn ai đâu…]

Fan The Dawn vừa gõ liên tục phím “”, vừa nhếch môi cười, nhưng vẫn không quên report ngay.

[Tiêu đề: Nhóm The Dawn đúng là hài vl

Thề là tụi nó chỉ chơi loanh quanh trong nhóm thôi

Kiểu như sống luôn ở thế giới riêng ấy

Không phải không hòa đồng với nhóm khác, chỉ là không quan tâm thôi

Người duy nhất có vẻ thân chút là… Seo Ho-yoon – Joo Woo-sung… thi thoảng có Kang Yeon-hu nữa… nhưng nói thân thì cũng kỳ… kiểu như đối tác làm ăn ấy

Tớ cũng thấy vậy luôn. Kim Seong-hyun với Seong Ji-won dạo gần đây càng lúc càng chẳng ra khỏi “hang”. Cả Da-jun — thiên thần nhí tươi sáng — mà cũng…

Da-jun hơi bất ngờ đó. Hồi Shining Star hình như thân với Nightmare hay MAZE gì đó mà?

Nhóm tụi nó tự chơi với nhau vui quá nên chẳng để tâm bên ngoài

A bé cưng búng búng của tụi mình ]

Khi các No-eul vẫn còn đang ríu rít bàn tán chờ đợi phim tài liệu, thông báo từ kênh chính thức của The Dawn trên YouTube đã xuất hiện.

Mọi người nhanh chóng nhảy vào xem. Video được đăng với tiêu đề: [ep1. From Dawn To Dawn: Nhuộm thế giới bằng sắc hoàng hôn.]

Fan bắt đầu xem với trái tim đầy hồi hộp.

Bình minh đang lên của chúng tôi. Hôm qua cần được gửi đi không chút hối tiếc. Hôm nay phải luôn tỏa sáng như mới.

Giọng trầm trầm của Kim Seong-hyun vang lên qua phần lời dẫn.

Và ngày mai, nơi sẽ luôn có các thành viên bên cạnh tôi.

Cảnh cuối buổi concert đầu tiên của The Dawn.

Tiếng fan hô vang “The Dawn” vang vọng, và hình ảnh các thành viên cúi gập người, mồ hôi ướt đẫm, hiện lên rõ nét.

Ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, trông vô cùng hạnh phúc.

Dù có bao nhiêu ngày khó khăn, sao có thể từ bỏ niềm hạnh phúc này được chứ.

Chỉ bằng những câu thoại nhẹ nhàng, không màu mè, cũng đủ khiến No-eul rơi nước mắt.

Đây chính là thanh xuân của tôi.

[Đỉnh thật…] [Hình ảnh đẹp quá Huhuhu … cảm xúc quá đi…]

Cảnh chuyển sang phòng tập của Da Pa, kèm theo những đoạn phỏng vấn cá nhân ngắn của từng thành viên.

Tôi luôn phải cố gắng hết sức. Vì cơ hội không phải lúc nào cũng đến.

Tôi từng nghĩ mọi thứ phải hoàn hảo.

Vì tôi muốn đáp lại những gì fan đã trao cho mình, nhiều hơn nữa.

Trong lúc No-eul còn đang ôm tim r*n r*, màn hình bỗng tối sầm—

Ssoàaak!

Tiếng la hét vui nhộn và tiếng cọ xát mạnh vang lên.

[Gì vậy??] Khi màn hình trở lại, là cảnh Jeong Da-jun và Kang I-chae đang cùng ngồi trên một chiếc "xe trượt tuyết" tự chế bằng thùng giấy trên sườn đồi phủ đầy tuyết.

“Yuhuuu~~~!!!”

Da-jun — người ngồi phía trước — vừa đưa một tay tạo dáng chữ V với máy quay, vừa loạng choạng.

Rồi họ vấp phải một hòn đá nhô ra, chiếc hộp lật úp, cả Da-jun và I-chae lăn lóc trên tuyết.

Tuyết trên cành cây gần đó cũng rơi xuống, phủ lên đầu hai đứa sau khi bị đâm vào gốc cây.

“Áááá~!”

“Va chạm rồi~!!!”

[Đang làm gì đấy] [Tự nhiên trượt tuyết? Ơ cảm động của tui đâu rồi?] [Da-jun đội mũ lông trông đúng kiểu cún cưng luôn ấy]

“Đúng là thanh xuân thật rồi.”

Một giọng trầm vang lên, camera xoay lại.

Các anh lớn trong nhóm xuất hiện trên màn hình, đang quan sát tụi nhỏ.

Seo Ho-yoon vừa uống ca cao vừa mỉa nhẹ.

[The Dawn lại quay sitcom nữa à?]

Nước mắt của các No-eul lập tức… bay hơi sạch.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 298
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...