Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 48: Đậu que xào (1)


Edit: Khanh Lam


Beta: Lam Lam


Kiều Vũ lật giở tập kịch bản dày trong tay, trong đầu nảy ra một ý nghĩ


Hai người men theo con đường nhỏ vắng vẻ bên dòng sông, tiếp tục đi về phía bến xe. Có lẽ vì đã tránh khung giờ tản bộ sau bữa tối và giờ tập thể dục buổi tối nên lúc này ven sông vô cùng yên tĩnh. Dọc đường hầu như không gặp mấy người qua lại, người đi ngược chiều cũng chỉ lác đác vài ba người, tạo nên sự đối lập rõ rệt với khu chợ đêm náo nhiệt.


Phương Đường được Kiều Vũ nắm tay, bước đi trên lối nhỏ. Nhớ lại màn đối thoại giữa anh và người qua đường lúc nãy, cô tò mò khẽ lắc nhẹ bàn tay đang được nắm, hỏi: “Đại Chí là ai vậy? Tên ở nhà của anh à?”


Kiều Vũ đung đưa bàn tay trái đang đan chặt theo động tác của cô, giọng thản nhiên: “Không biết.”


“Vậy tức là anh lừa người ta rồi?” Phương Đường nói chậm rãi, nhưng tay lại không đồng tình mà buông ra, miệng không nhịn được trách anh vì hành vi bịa chuyện: “Anh không sợ bị vạch trần ngay tại chỗ sao?”


Kiều Vũ liếc nhìn bàn tay trống không, chậm rãi đút tay vào túi áo, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, không để ý gì, giải thích: “Không sợ. Bị vạch trần thì xin lỗi, nói là nhận nhầm người là được. Bà dì đó cũng sẽ hiểu thôi. Phương Đường, em đừng căng thẳng.”


Phương Đường bị Kiều Vũ nói trúng tim đen. Từ lúc ra khỏi nhà, trong lòng cô luôn âm ỉ lo lắng về thân phận ngôi sao của anh. Dù dùng ẩm thực hay những câu chuyện khác để phân tán sự chú ý, nỗi bất an ấy vẫn lặng lẽ bám riết, không sao xua đi được. Nếu thật sự bị người khác phát hiện thì phải làm sao, cô phải làm sao đây?



Nhìn ánh mắt bạn trai chuyên chú dõi theo mình, cô khẽ thở dài, tự nhủ có lẽ do bản thân hay lo xa. Quả thật trong tình huống vừa rồi, cách xử lý của Kiều Vũ là lựa chọn tốt nhất. Người của bên tạp chí vẫn còn ở gần, làm lớn chuyện thì không hay.


Kiều Vũ lặng lẽ nhìn khuôn mặt Phương Đường, nhìn hàng mày thanh tú của cô cau lại rồi dần giãn ra, nhìn cô thở phào nhẹ nhõm.


Nghĩ lại cũng buồn cười. Nếu là người khác hẹn hò với một nam diễn viên nổi tiếng, e rằng đã sớm khoe khoang khắp nơi. Chỉ có cô gái đơn thuần, lương thiện này mới ngay lập tức nghĩ đến những điều nghe qua tưởng chừng chẳng liên quan như an toàn cá nhân, lo lắng liệu có ảnh hưởng đến trật tự đường phố hay không.


Kiều Vũ hiểu Phương Đường vẫn chưa quen. Hoặc nói đúng hơn, hai người họ vẫn chưa đủ thấu hiểu nhau nên mới phản ứng thận trọng đến mức ấy. Hai lối sống khác biệt va chạm vào nhau, khó tránh khỏi phát sinh mâu thuẫn. Thân phận của anh khiến người kia cảm thấy phiền toái, anh rất áy náy, nhưng tuyệt đối không có ý định buông tay. Trên đời này làm gì có cặp đôi nào không cãi nhau, huống chi hai người họ vốn rất ăn ý, chẳng qua chỉ bất đồng ở vài chuyện nhỏ mà thôi.


Kiều Vũ đã sớm quyết tâm sẽ cùng Phương Đường đi thật lâu dài. Anh sẽ không dễ dàng buông tay người con gái mà anh phải nỗ lực hết sức mới theo đuổi được. Anh muốn Phương Đường dần quen với cuộc sống của mình. Dù bị nói là ích kỷ hay mặt dày cũng được, anh muốn cô chấp nhận mọi khó khăn và những điều không thích ứng được. Đó là một sự mạnh mẽ âm thầm, ăn sâu vào tận xương tủy, từng chút một ảnh hưởng đến Phương Đường trong mỗi lần anh tiến lại gần.


Hoa đào ven bờ sông vẫn nở rộ trong đêm. Gió thổi qua, cánh hoa rơi lả tả. Dưới tán cây, đôi tình nhân thì thầm trò chuyện, dù có tranh cãi cũng vẫn đẹp đẽ.


Có mấy cánh hoa nhẹ nhàng rơi lên tóc và vai Phương Đường. Kiều Vũ lặng lẽ tiến lại gần, gỡ một cánh hoa xuống, khẽ thổi bay đi.


Phương Đường vốn đứng đối diện anh sau khi buông tay, nay bị anh vòng tay ôm vào lòng, hơi không được tự nhiên. Giọng cô hạ thấp, câu hỏi cũng trở nên mềm mại hơn: “Anh thuyết phục được đứa trẻ đó bằng cách nào vậy?” Cô đâu thấy anh nói gì nhỉ?


Kiều Vũ cười đầy ẩn ý, rút tay còn lại từ túi áo khoác ra, mở lòng bàn tay ra, trong tay anh là một viên kẹo sữa bạc hà: “Lúc nãy thu ngân trong tiệm cho anh, anh chia cho thằng bé một viên.”


Giọng anh đắc ý, mũi khẽ hếch lên. Dường như vẫn chưa đủ, anh bóc kẹo, làm một động tác vô cùng đẹp mắt rồi bỏ vào miệng, chớp chớp mắt, tựa đầu lên vai cô.



Người đẹp trai đúng là đi đến đâu cũng có ưu đãi.


Phương Đường dở khóc dở cười. Hóa ra là anh may mắn nhặt được kẹo, lại còn gặp đúng một “đồng bọn” thích đồ ngọt. Cảm nhận hành động làm nũng cầu hòa của bạn trai, cô đưa tay vỗ nhẹ lên lưng anh, trêu chọc: “Vừa nãy làm em giật mình, em còn tưởng phải kéo anh chạy trốn cơ.”


“Xem ra em rất mong anh bị người ta phát hiện nhỉ?” Kiều Vũ cười trêu, đầu đặt trên vai Phương Đường khẽ rung lên: “Bé Đường Đường ơi, anh bị fan phát hiện em vui lắm à? Hay để anh chiều lòng em, c** đ* chạy một vòng chỗ đông người nhé?”


Lại bắt đầu rồi. Phương Đường véo nhẹ cơ lưng anh: “Anh còn không biết xấu hổ dám nói! Cởi cởi cởi, coi chừng cảm lạnh đấy!”


Đừng nhìn Kiều Vũ mặc áo trông cao gầy, thực ra anh đúng chuẩn “giá treo quần áo”, mặc thì gầy, cởi ra là có cơ, càng nhìn càng thấy đẹp.


Bầu trời đêm lấp lánh sao, tựa như đôi mắt của người yêu, ánh lên dòng chảy tình ý.


Hai người cười nói một lúc rồi dần yên lặng, tựa vào gốc cây, lặng lẽ không nói lời nào, để mặc thời gian dịu dàng tí tách trôi qua.


Thời gian yêu em giống như dòng sông kia, dâng đầy từng chút, hợp thành dòng lớn cuồn cuộn chảy, hòa vào biển cả.


“Phương Đường.”


“Hửm?”



Bố, ông ấy…


Phương Đường không nói gì. Cô nhớ lại thái độ cứng rắn khó hiểu của Giáo sư Phương, những phản đối và cuộc chiến tranh lạnh kéo dài một thời gian trước. Từ sau lần vấp phải sự kiên quyết ấy, việc giao tiếp giữa hai bố con mỗi ngày một ít đi. Khi cô còn đang không biết phải làm sao, Kiều Vũ – nguồn cơn của mọi chuyện lại bất ngờ xuất hiện, khéo léo hóa giải tất cả.


Nhìn Giáo sư Phương tối nay trò chuyện vui vẻ với Kiều Vũ, trong lòng Phương Đường dâng lên cảm xúc phức tạp, vừa vui mừng lại vừa áy náy. Thực ra từ đầu đến cuối, cô chưa từng nghiêm túc nói chuyện với bố về chuyện này. Tình cha như núi, cảm xúc không dễ bộc lộ, khiến người làm con gái khó lòng đoán được.


Vì thế, cô vẫn luôn không hiểu rốt cuộc Giáo sư Phương nghĩ gì, rõ là giận cô, nhưng lại hiền hòa với Kiều Vũ, cho đến khoảnh khắc này.


Hóa ra, chìa khóa mở nút thắt bế tắc vẫn là chữ quen thuộc ấy: Yêu.


Bởi vì là người con gái ông yêu thương lựa chọn, cho nên dù không nỡ, ông vẫn sẽ chúc phúc. Giống như biết bao người cha trên thế gian, trong ngày cưới, tự tay trao con gái cho con rể.


Thì ra bố nghĩ như vậy.


Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, trong lòng khẽ nói: Bố ơi, cảm ơn bố.


Nửa năm sau.


Bộ phim truyền hình dài tập quy mô lớn “Mưa Thu” do Đài Truyền hình Đế Đô sản xuất chính thức công bố danh sách diễn viên. Hai chữ “Kiều Vũ” nổi bật ở vị trí nam chính.



Từ khi Kiều Vũ công khai tuyên bố tình cảm vài tháng trước, sự nghiệp của anh như được gắn động cơ, không những không chững lại mà còn tăng tốc mạnh mẽ. Cùng với các buổi quảng bá phim “Tiếng Gió” lần lượt diễn ra tại nhiều thành phố trong và ngoài nước, Kiều Vũ và Cố Hành Tùng cùng những người khác liên tục xuất hiện trước truyền thông, buổi nào cũng đều kín chỗ, sức hút vô cùng lớn.


Khi tin “Tiếng Gió” giành giải vàng tại liên hoan phim quốc tế truyền về trong nước, Kiều Vũ vốn luôn giữ hình ảnh khiêm tốn lập tức được đẩy lên hàng diễn viên tuyến đầu. Hợp đồng phim ảnh ùn ùn kéo đến, mức độ xuất hiện tăng vọt, khiến không ít người chờ xem trò hay phải kinh ngạc.


Chẳng phải nói rằng nam diễn viên đang nổi mà vướng tin yêu đương sẽ ảnh hưởng đến độ hot sao? Chẳng phải nói thời kỳ sự nghiệp đi lên thì không nên công khai tình cảm sao? Chẳng phải nói khoe tình cảm trong giới giải trí thì “chết” rất nhanh, bị khui cặp nào là tan cặp đó sao? Vậy mà sao Kiều Vũ chẳng trúng điều nào, tình yêu lẫn sự nghiệp đều viên mãn, khiến không ít người trong giới vừa hâm mộ vừa ghen tị.


Khi được phóng viên phỏng vấn tại một buổi tiệc từ thiện, diễn viên Kiều chỉ đáp lại bằng hai chữ ngắn gọn: “Cảm ơn.”


Giọng điệu chắc chắn, dường như thành công mà người ngoài nhìn thấy giống như trứng vàng từ trên trời rơi xuống, đối với anh chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đó là phần thưởng xứng đáng của người đã nỗ lực.


Lần này, bộ phim truyền hình trọng điểm của năm bỏ qua một loạt diễn viên gạo cội, lựa chọn một gương mặt trẻ là Kiều Vũ đảm nhận vai chính lại càng thu hút sự chú ý của nhiều phía trong và ngoài nước. Theo lẽ thường, cát-xê phim điện ảnh cao hơn phim truyền hình rất nhiều. Dù phim truyền hình gần gũi với công chúng hơn, giúp tăng mạnh độ nhận diện cho diễn viên, vẫn có không ít người cho rằng diễn viên điện ảnh có “địa vị” cao hơn diễn viên truyền hình, thậm chí có ý kiến cho rằng chỉ những diễn viên điện ảnh không còn đường phát triển mới quay lại đóng phim truyền hình.


Một cách lý giải khác được công chúng chấp nhận rộng rãi là kịch bản hay, và Kiều Vũ thuộc trường hợp sau. Lần đầu tham gia phim truyền hình đã nhận ngay tác phẩm lớn của năm, có thể tưởng tượng được áp lực trong đó lớn thế nào. Kiều Vũ đã cùng công ty bàn bạc rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định nhận lời vì kịch bản.


“Mưa Thu” kể câu chuyện xảy ra tại một thị trấn nhỏ ở miền núi hẻo lánh vào thế kỷ trước. Ông lão Hạ Tiên Tiến sống một mình trong căn nhà cũ kỹ giữa núi rừng. Con trai, con gái và cháu nội sau khi trưởng thành đều lần lượt rời quê đi làm ăn xa, đi biền biệt nhiều năm không về. Sau khi vợ qua đời, ông sống cô độc giữa núi, trông coi vài sào ruộng mỏng, ngày đêm chờ đợi người thân trở lại. Mặt trời mọc rồi lặn, người trong trấn dọn đi dần, ngày càng thưa thớt, cuối cùng chỉ còn lại một mình ông. Mọi người khuyên ông rời đi, ông chỉ xua tay từ chối, nói rằng gốc rễ ở đây, nhà ở đây, nếu ông đi rồi, người thân trở về sẽ không tìm thấy ông nữa.


Phóng viên Lưu Nghĩa Minh vào núi lấy tư liệu, phát hiện ông lão bệnh nặng nằm liệt giường, liền ở lại chăm sóc. Nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu vãn được sinh mệnh của ông. Trước lúc lâm chung, ông lão chỉ vào giàn đậu trong sân, dặn dò anh chăm sóc cẩn thận, đợi cháu nội trở về thì xào một đĩa đậu que mà ông thích cho nó ăn. Lưu Nghĩa Minh đồng ý. Thế nhưng anh chưa kịp đợi cháu ông lão trở về thì đã nhận được thông báo của tòa soạn, buộc phải quay lại thành phố. Trong lúc gấp gáp, anh chỉ đành mang theo cây đậu về thành phố, dự định vừa trồng vừa tìm kiếm con cái và cháu nội của ông lão. Không ngờ, khi trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng tìm được con của ông thì lại xảy ra một chuyện hoàn toàn ngoài dự liệu.


Diễn viên gạo cội Trương Dao là người đảm nhận vai ông lão Hạ Tiên Tiến giới thiệu rằng “Mưa Thu” được cải biên từ một câu chuyện có thật, tiếp cận từ góc độ hiện thực để bàn về hiện tượng người già sống cô đơn. Bộ phim được gây quỹ sản xuất nhằm góp phần giải quyết vấn đề xã hội này, quy tụ đạo diễn, biên kịch và diễn viên hàng đầu trong và ngoài nước. Riêng quá trình biên soạn kịch bản đã kéo dài suốt vài tháng. Tin rằng bộ phim sẽ mang lại sự đồng cảm sâu sắc cho khán giả.


Kiều Vũ lật giở tập kịch bản dày trong tay, trong đầu nảy ra một ý nghĩ.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 48: Đậu que xào (1)
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...