Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 3: Chân giò Đông Pha
Edit: Tép Mỡ
Beta: Cyane
Người đàn ông xa lạ
Phương Đường không ngờ cửa nhà vừa mở ra đã thấy một người đàn ông xa lạ.
Chuyện này là sao, nhà mình có trộm à? Không đúng, trộm sao lại có thể thản nhiên mở cửa như vậy, trên mặt còn có vết như bị đánh nữa chứ?
Vì trưa nay đã thoải mái “bắt nạt” người bạn thuở nhỏ một trận nên tâm trạng của Phương Đường rất vui vẻ, cô vừa ngân nga hát vừa nhảy chân sáo vào khu căn hộ số ba, lên đến tầng bốn thì theo thói quen gõ cửa. Cửa mở ra nhưng người ra mở lại là một người đàn ông lạ, anh đứng dưới ánh sáng nên không nhìn rõ biểu cảm. Phương Đường vốn nổi tiếng điềm tĩnh nhưng lúc này không thể giữ bình tĩnh nữa, mắt chăm chú nhìn người đàn ông cao gần 1m9 trước mặt, cô hỏi: “Anh là ai? Sao lại ở trong nhà tôi?”
Người đàn ông nhúc nhích, dường như muốn nói gì đó, nhưng bị tiếng động bất ngờ vang lên từ phòng khách làm gián đoạn.
“Đường Đường về rồi à?” Giọng nói ấm áp của mẹ Phương Đường – bà Lưu Ngọc vẫn thân thương như mọi khi. Tiếng dép lê lẹp xẹp vang lên, chẳng mấy chốc bà đã bước tới cửa và ôm chặt Đường Đường vào lòng: “Ôi, con gái ngoan của mẹ!”
Lưu Ngọc đã ngoài năm mươi nhưng vẫn chăm sóc bản thân rất tốt. Bà mang khí chất của một mỹ nhân cổ điển, vóc dáng đầy đặn, nấu ăn thì khỏi phải chê, đúng là hình mẫu điển hình của người phụ nữ lý tưởng trong gia đình. Sau khi kết hôn với Phương Nghị, bà vẫn giữ được tính cách như cô gái nhỏ: thích làm nũng với chồng và con gái, thỉnh thoảng còn bày ra vài trò lãng mạn nho nhỏ. Nghe nói năm xưa chính tính cách ấy đã khiến Giáo sư Phương của chúng ta vừa gặp đã phải lòng, gặp lần hai thì rung động, kiên trì theo đuổi mới có thể rước được mỹ nhân về nhà. Chẳng ai hiểu vì sao một người phụ nữ nồng nhiệt như vậy, lấy một người chồng hiền lành, lại sinh ra được một cô con gái tính tình điềm đạm chín chắn như Đường Đường.
Xem ra không có gì bất thường, Phương Đường cũng vòng tay ôm lại người mẹ hay làm nũng của mình. Nhìn nụ cười rạng rỡ của bà, cô mới yên tâm phần nào, nét mặt trở lại vẻ điềm đạm thường ngày, chỉ là sự hớn hở lúc trước thì không còn nữa.
“Đây là học trò cũ của bố con, hồi con còn học cấp ba có đến nhà mình một lần, nhưng lúc đó con ở ký túc xá chắc chưa gặp được. Mau chào anh Kiều đi nào.” Mẹ Phương nhiệt tình giới thiệu người đàn ông lạ mặt, vừa nói vừa kéo tay anh: “Kiều Vũ, đây là con gái cô, tên là Phương Đường, dạo này mới mở một quán ăn gia truyền, rảnh thì nhớ tới ủng hộ nhé, dẫn bạn bè theo cùng nữa, ôi chao chao.”
“Hừ! Tôi không có học trò nào như vậy cả!” Bố Phương không biết từ đâu bất ngờ gầm lên một tiếng, khiến Phương Đường giật bắn người.
Người đàn ông lạ mặt, à không, là người mà mẹ Phương gọi là Kiều Vũ sau khi nghe tiếng hét của Giáo sư Phương thì lập tức trở nên ủ rũ, đến mức Phương Đường đang đứng ngay trước mặt cũng có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí sa sút đang bao trùm lấy anh…
Liên tưởng đến vết thương trên mặt anh, Phương Đường dường như đã đoán ra được phần nào chuyện xảy ra. Nhưng điều khiến cô để tâm hơn cả là việc bố cô – người vẫn luôn được biết đến với sự điềm đạm, nho nhã – vậy mà hôm nay lại nổi giận hét lên với người khác. Phải biết rằng từ bé đến lớn, dù cô có nghịch ngợm đến đâu, bố cũng chưa từng nặng lời với cô. Các nghiên cứu sinh và tiến sĩ do ông hướng dẫn ở trường cũng đều nói rằng Giáo sư Phương nổi tiếng là người có tính tình hiền lành. Hôm nay bố thật lạ quá…
Phương Đường tò mò đến mức không kìm được nữa, chẳng buồn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhìn chằm chằm vào “thủ phạm” trước mặt như thể muốn dùng ánh mắt xuyên thủng anh.
“Chào anh Kiều, em là Phương Đường.”
Tên “tội đồ” vẫn còn đứng chắn ngay cửa, Phương Đường phải đợi mấy giây mới nghe thấy Kiều Vũ như sực tỉnh mà lắp bắp đáp lời: “À! Chào, chào em, anh là Kiều Vũ.” Bị cô nhìn chằm chằm khiến anh có phần bối rối, cuối cùng cũng nghiêng người nhường lối cho cô vào nhà, rồi lại ngẩn ngơ một lúc mới lững thững đi theo sau vào phòng khách.
Người gì mà kỳ quái, Phương Đường thầm nghĩ.
Bước vào phòng khách sáng sủa hơn, Phương Đường mới nhìn rõ diện mạo của Kiều Vũ. Lông mày, mắt, mũi thanh tú, dáng người thẳng tắp, quả thực là rất đẹp trai. Nhưng lúc này, gương mặt điển trai ấy lại mang theo nét thẹn thùng, có chút lúng túng, tay chân không biết nên để đâu cho phải. Phương Đường không khỏi cười thầm: “Anh Kiều cứ ngồi đi, để em phụ là được rồi.” Nhìn dáng vẻ không được tự nhiên này, tám phần là vị đàn anh này không quen đến nhà người khác chơi đây mà.
Kiều Vũ mỉm cười cảm kích với Phương Đường rồi ngồi xuống.
Rất rất lâu sau này, mỗi khi nhớ lại lần gặp đầu tiên đó, Phương Đường đều không khỏi phàn nàn về việc mình đã đánh giá sai ấn tượng ban đầu về Kiều Vũ, thật đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.
“Ăn ăn ăn, chỉ biết có mỗi ăn thôi.” Lưu Ngọc cười, đưa tay chọc vào mũi Phương Đường: “Tiểu Kiều thích ăn chân giò Đông Pha, tối nay làm món chân giò Đông Pha nhé.”
Được rồi, khách là trên hết, hơn nữa mình cũng thích ăn mà. Phương Đường gật đầu rồi đổi đề tài: “Hôm nay sao bố lại tức giận vậy, hiếm khi thấy bố nổi nóng thế đó ạ.”
“Ông ấy không phải thật sự tức giận, chỉ là thấy thương cho Tiểu Kiều thôi. Mẹ thấy bình thường con cũng ít quan tâm đến phim ảnh, chắc không nhận ra Tiểu Kiều là diễn viên đúng không?”
“Thật hay đùa vậy mẹ.” Đàn anh đỏ mặt đó là diễn viên à? Không nhầm đấy chứ?
“Đừng có nhìn người ta hiền lành mà không tin, thằng bé thường đóng vai chính trong kịch nói với phim ảnh đó.”
“Thật sự nhìn không ra đấy ạ.”
“À! Chẳng là hồi trước nó theo bố con làm nghiên cứu, sau đó mới đi đóng phim, bận quá nên tạm thời nghỉ học. Bố con thấy một tài năng tốt như thế mà bỏ giữa chừng, từ bỏ chuyên ngành thì thật là uổng phí nên nhìn thấy thằng bé là không kiềm được, nhưng lại không muốn mất thể diện, đành phải cố chấp như vậy. Bố của con cũng là người cứng đầu lắm, theo mẹ thấy hiện giờ sự nghiệp của Tiểu Kiều phát triển khá tốt, không đến nỗi phải như thế.”
Tính cách quý trọng nhân tài của thầy Phương thì Phương Đường cũng hiểu rõ. Việc đào tạo học trò luôn dựa trên nguyên tắc “phù hợp với năng lực từng người” và phát hiện sở trường của từng học trò. Nếu học trò không hợp với hướng nghiên cứu của mình, ông còn khuyên họ đổi ngành, tuyệt đối không vì thành tích tốt hay xấu mà ép buộc ai cả. Đó cũng là lý do khi Phương Đường quyết định khởi nghiệp, thầy Phương không ngăn cản, bởi ông rất rõ mặc dù cô có thành tích tốt về sinh hóa nhưng sở trường thật sự của cô lại không nằm ở đó. Cô suy nghĩ một lúc rồi hiểu ra, hóa ra đàn anh Kiều này rất được lòng bố của cô, bởi vì có thương thì mới có nghiêm mà.
“Thế nên người ta bận rộn như vậy mà vừa về đến thành phố C đã lập tức tranh thủ thời gian đến thăm bố của con, thật sự không dễ dàng gì đâu, phải tiếp đãi tử tế đấy.”
“Vâng, con biết rồi.”
Chân giò Đông Pha là món đặc trưng của quán ăn món Tứ Xuyên nhà họ Lưu thời đó, dùng đường phèn hòa tan vào thịt giò heo kho mềm nhừ, biến phần thịt mềm mịn tan ngay trong miệng, béo ngậy mà không ngấy, khiến người ta ăn hoài không quên.
Chân giò Đông Pha là món truyền thống do vợ của Tô Đông Pha – Vương Phức sáng tạo, vì Tô Đông Pha rất yêu thích món này nên mới có tên như vậy. Món này có đặc điểm là béo mà không ngấy, mềm dẻo mà không nát. Tuy nhiên, trên thị trường hiện nay nhiều quán ăn Tứ Xuyên làm món chân giò Đông Pha không thể đạt được cả về màu sắc, mùi thơm, vị giác lẫn hình thức. Ăn nhiều món chân giò Đông Pha làm cẩu thả, chỉ cho đường trắng và thịt giò heo nấu đại khái, nhiều người ăn vài bữa là thấy ngán không muốn đụng đến thịt nữa. Sau khi nhà họ Lưu ra mắt món này, đã nhanh chóng thu hút được rất nhiều thực khách yêu thịt nhưng lo ngại ăn nhiều bị ngán, những vị khách ấy tự động trở thành khách quen trung thành và không ngớt lời khen ngợi.
Phương Đường biết rằng món chân giò Đông Pha do mẹ Phương dựa trên khoa học dinh dưỡng cải tiến ra, có thể vừa giữ được dinh dưỡng vừa giữ được hương vị chính là nhờ sử dụng phương pháp nấu đường phèn bằng nước. Khác với nước đường được làm từ việc chiên đường trong dầu nóng, đường phèn nấu trong nước kết hợp với quýt khô, đinh hương và các loại gia vị khác có thể rất tốt trong việc khử bớt cảm giác ngấy do mỡ béo mà phần chân giò mang lại.
Ngón tay trắng nõn như cọng hành trắng nhẹ nhàng khuấy đều nồi đường phèn, vẽ nên những đường cong duyên dáng. Phương Đường chăm chú nhìn đường phèn dần tan chảy trong nước đường, màu sắc từ nhạt từ từ biến đổi thành màu caramel quyến rũ. This is magic. Cô khẽ thì thầm từng bước pha chế, rót vào một lượng lớn nước nóng, “một, hai, ba…” rồi nhẹ nhàng rắc các loại gia vị khác nhau vào nồi.
Phương Đường không để ý lúc cô đang tập trung vào món chân giò Đông Pha thì có một ánh mắt lặng lẽ đặt lên người cô.
Cô dùng thìa nhẹ nhàng chọc vào nồi chân giò: “Ừm, xong rồi!” Cô vui vẻ vỗ tay như thường lệ, định đi khoe với mẹ Phương về tay nghề ngày càng tiến bộ của mình, nhưng khi quay lại thì không thấy bóng dáng của Lưu Ngọc đâu, chỉ thấy Kiều Vũ chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa bếp.
“Đàn anh Kiều, mẹ em đâu?”
“Dì Lưu đang bưng canh cho thầy Phương. Trưa nay thầy uống nhiều rượu nên phải làm ấm dạ dày trước khi ăn cơm. Anh qua phụ dọn cơm.”
Không ngờ anh cũng khá hiểu chuyện, Phương Đường chớp chớp mắt tỏ ý mình đã hiểu, cũng không khách sáo: “Ồ, vậy à. Vậy thì đàn anh giúp đi, chúng ta mang đồ ăn ra trước nhé.”
“Được.” Kiều Vũ đáp.
Bên bàn ăn, Phương Nghị đang ngồi ở vị trí chính giữa, uống canh nóng do mẹ Phương chuẩn bị. Mẹ Phương mỉm cười ngồi bên cạnh chờ ông uống xong rồi lấy khăn lau khóe miệng cho ông. Bố mẹ lại đang phát cơm chó rồi. Phương Đường đặt đĩa thức ăn xuống, lặng lẽ đưa tay đỡ trán tỏ ý bất mãn với hành vi tình cảm không phân biệt hoàn cảnh của hai người, đứa độc thân như cô làm sao chịu nổi đây.
Cô hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Kiều Vũ đang đứng bên cạnh giúp bày biện món ăn, trong lòng thầm nghĩ: Nhìn dáng vẻ bình thản như đã quen tay của anh, chắc chắn là có bạn gái rồi nhỉ… Ôi, xấu hổ thay, chỉ có mình mình là lẻ loi thôi.
Tuy anh có ngoại hình nổi bật và có rất nhiều người theo đuổi, nhưng luôn say mê với sự nghiệp diễn xuất sân khấu, chẳng có tâm trí đâu mà yêu đương. Việc anh tỏ ra thản nhiên hoàn toàn không phải vì đã có người yêu, mà chỉ vì những chuyện như thế quá đỗi bình thường trong giới giải trí, thật sự chẳng đáng để thấy lạ lẫm. Nếu tỏ vẻ bất ngờ hay khó xử, ngược lại sẽ khiến mọi người xung quanh cảm thấy ngại ngùng. Thế nên anh không hề hay biết trong đầu Phương Đường đang lặng lẽ “tự kỷ”, anh chỉ tự nhiên giả vờ như không thấy gì, tiếp tục xới cơm trong tô.
“Tiểu Kiều thích ăn chân giò mà, nào, nào, ăn nhiều một chút.” Mẹ Phương vừa nói vừa gắp một miếng chân giò to nhất trong tô cho vào bát của Kiều Vũ.
“Khụ! Khụ!” Giáo sư Phương không cam lòng mà ho khan hai tiếng.
“Để phần cho anh rồi mà, sao quên được anh chứ!” Mẹ Phương cười tít cả mắt, trêu chọc: “Lớn tuổi thế rồi mà còn tranh đồ ăn với tụi nhỏ.”
Phương Đường trơ mắt nhìn mẹ mình lần lượt gắp hai miếng chân giò ngon nhất vào bát người khác, rồi lại gắp tiếp miếng to hơn trong hai miếng còn lại, để lại đúng một miếng bé nhất trong đĩa. Cô lặng lẽ nhìn miếng còn lại, trong lòng như rỉ máu: Chỉ còn miếng nhỏ xíu này thôi sao… hu hu hu… chân giò Đông Pha của mình mà… a a a…
Trong mắt Phương Đường, có hai thứ tuyệt đối không thể nhường: một là đàn ông, hai là đồ ăn. Đàn ông thì chưa từng có, còn đồ ăn thì tuyệt đối không thể khoan nhượng. Bàn ăn chính là chiến trường, ai dám tranh đồ ăn với cô thì giây sau, chiếc mặt nạ điềm tĩnh sẽ bị ném bay, lập tức hóa thân thành Godzilla không khoan nhượng. Chỉ là vì thường ngày cô tự nấu ăn, lại nhanh tay lẹ mắt nên bí mật này vẫn chưa từng bị ai phát hiện. Hôm nay mẹ cô lại ngang nhiên gắp miếng chân giò trước mặt cô, lại còn không thể nổi giận, khiến cô nghẹn đến như muốn phun ba ngụm máu tươi trong lòng. Sớm biết thế đã làm thêm một miếng rồi! Nhưng giờ có nói gì cũng đã muộn (——)…
Bên này, Kiều Vũ hoàn toàn không hay biết mình đã bị người ta âm thầm ghi sổ đen. Với tư cách là một tín đồ ăn uống kỳ cựu, anh đang dốc toàn bộ tinh thần thưởng thức miếng chân giò trong tay, cảm nhận vị thịt tan trong miệng, ăn đến mức nước miếng chảy ròng, hoàn toàn chẳng có chút gánh nặng hình tượng gì của một diễn viên nổi tiếng cả.
Sau bữa tối, Kiều Vũ nhận được cuộc gọi từ quản lý là anh Cường, vội vã chào tạm biệt gia đình Giáo sư Phương rồi nhanh chóng thay đồ và lên xe rời đi.
Sau khi tắm rửa sảng khoái, Phương Đường vừa lau tóc vừa quay trở lại phòng mình, đúng lúc nhận được cuộc gọi từ chị Lưu Tương Linh – nhà sản xuất chương trình, hẹn chiều mai gặp mặt đội ngũ sản xuất số tiếp theo của chương trình Buổi hẹn ẩm thực.
Hôm sau, sau khi tiếp khách dùng bữa trưa xong, Phương Đường thay một chiếc váy dài màu vàng nhạt trang nhã, trang điểm nhẹ nhàng rồi đến địa điểm đã hẹn. Buổi gặp mặt được tổ chức ở quán cà phê mang tên “Hoa Hồng Rose” gần nhà thi đấu thành phố C – một quán có phong cách châu Âu cổ điển, kết hợp với hương cà phê thoang thoảng quyến rũ tạo nên một không gian đầy chất thơ và cảm giác mắc tiền. Phương Đường đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm được người cần gặp ở một góc khuất được bao quanh bởi lan can cây cảnh. Chị Lưu cùng một nam hai nữ đang ngồi ở đó, hướng về phía cửa, khi nhìn thấy cô thì lập tức vẫy tay với cô.
Phương Đường mỉm cười bước tới chào chị Lưu, khi ngẩng đầu lên thì bất ngờ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Sao lại là anh?
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 3: Chân giò Đông Pha
10.0/10 từ 39 lượt.
