Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 27: Đặc sản Tô

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Trans: Mễ Mễ


Beta: Cyane


Mai cua tuyết hoa, cá quýt sóc, vịt om kiểu Tô


“Tốt lắm! Mọi người vất vả rồi!” Buổi quay nửa ngày đã kết thúc một cách thuận lợi theo tiếng hô dừng của đạo diễn.


Kiều Vũ giơ tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, anh lấy chiếc đồng hồ bỏ túi được chuẩn bị riêng cho việc quay phim trong ngực ra xem, kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ trưa, đã là giờ ăn trưa rồi, người ấy chắc cũng sắp đến.


Ba giờ trước, cô gái mà anh ngày đêm mong nhớ đang ngồi trong sảnh chờ, tay cầm đọc một cuốn tạp chí, bên cạnh cô là một chiếc vali nhỏ màu xanh lam. Vẻ mặt cô tập trung, dáng vẻ im lặng của cô hoàn toàn đối lập với sự ồn ào xung quanh, mái tóc mềm mại của cô khẽ lướt qua tai, buông xuống cổ, tạo nên một đường cong duyên dáng. Một cánh tay rám nắng và rắn rỏi vươn ra, lấy đi cuốn tạp chí đang đặt trên đùi cô.


“Sắp đến giờ lên máy bay rồi.”


Phương Đường ngẩng đầu nhìn người đến, mỉm cười: “Vâng, lát nữa lên máy bay anh nhớ trả sách cho em đấy.”


Người kia nghe cô nói vậy, liền đưa tay ấn vào đầu xoa xoa mái tóc cô: “Con bé này, anh có cướp của em đâu.” 


Trên mặt anh ấy nở nụ cười cưng chiều, rồi buông tay, nắm lấy cần vali và đẩy vali đi về phía dòng người đang xếp hàng.



Phương Đường cũng đứng dậy đi theo. Tấm lưng cao lớn của anh ấy như một bức tường vững chãi, vừa quen thuộc vừa gần gũi.


Trên chuyến bay tới Thành phố Tô.


“Xin lỗi, cho hỏi…” Phương Đường vẫy tay với cô tiếp viên xinh đẹp, hỏi về chỗ ngồi của mình.


“Chỗ của cô ở đây ạ, còn chỗ của bạn trai cô ở ngay cạnh.”


“Cảm ơn. Anh ấy là anh trai tôi.”


“À, xin lỗi cô.” Cô tiếp viên xin lỗi, đồng thời hạ giọng nói thêm: “Anh trai cô thật đẹp trai.” Phương Đường nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của cô tiếp viên, lịch sự đáp lại bằng một nụ cười.


Thẩm Thuần đặt hành lý của cả hai lên khoang hành lý phía trên, rồi giúp Phương Đường trải chăn, đợi cô ngồi xuống, anh ấy liền nhắc cô thắt dây an toàn.


“Anh Thẩm, em đã hơn hai mươi tuổi rồi đấy.” Phương Đường khẽ kháng nghị, rồi đưa tay ra: “Trả tạp chí cho em đi.”


“Đợi máy bay ổn định đã, em coi chừng say máy bay.” Thẩm Thuần tiếp tục phát huy bản năng làm anh trai của mình, quan tâm và chăm sóc Phương Đường rất chu đáo.


“Lúc máy bay cất cánh em sẽ không đọc đâu, em thề đó.” Phương Đường giơ tay phải lên làm động tác thề thốt: “Tạp chí Sanlian LifeWeek kỳ này có bài phỏng vấn chị Tâm Di, em đang đọc dở phần giới thiệu bí kíp nấu món lẩu Liên Sơn mà!”


Thẩm Thuần thấy cô sốt ruột, cười thầm, lấy cuốn sách từ trong túi xách ra gõ nhẹ lên đầu cô: “Đồ mọt bếp.”



Phương Đường lấy được tạp chí rồi thì chẳng quan tâm Thẩm Thuần làm gì nữa, cô bật đèn đọc sách và lại chìm đắm vào việc nghiên cứu công thức nấu ăn.


Chiếc máy bay chở hành khách đã cất cánh và hạ cánh an toàn tại sân bay quốc tế cách Thành phố Tô hàng trăm dặm chỉ sau hai giờ bay.


Hai người chen chúc trong dòng người tấp nập để ra khỏi sân bay. Vì đã đọc xong bài phỏng vấn, tâm trạng Phương Đường đang rất tốt, trên mặt cô nở nụ cười tươi tắn, và nụ cười đó cũng đã lan sang cả Thẩm Thuần. Đến cổng đón khách, Phương Đường thoáng thấy Trương Cường đang cầm tấm bảng có hai chữ “Phương Đường” thật lớn, trên đó còn vẽ một chiếc bát quá khổ đựng vài viên đường viên.


“Phương Đường!” Cùng lúc đó, Trương Cường cũng nhìn thấy Phương Đường, anh ấy vội vã vẫy tay chào, nhưng khi thấy bóng người đi cùng cô, anh ấy lại ngập ngừng: “… Đây là?”


Thẩm Thuần đánh giá người đàn ông trung niên trước mặt, rồi nghi hoặc nhìn Phương Đường.


Phương Đường cảm nhận được ánh mắt của cả hai người nhưng cô không vội giới thiệu mà cúi đầu nhìn đồng hồ, 11 giờ 30 phút, sắp đến giờ ăn trưa rồi: “Anh Cường, chúng ta đi ăn cơm trước nhé?”


Trương Cường nghĩ bụng, vì đã xung phong đi đón người thay Kiều Vũ, giờ lại có tình huống bất ngờ này, anh ấy nhất định phải tìm hiểu rõ ràng trước khi đưa người đến. Vậy là anh ấy nén lại sự tò mò, quay người dẫn đường. Kiều Vũ à, không phải anh Cường không đưa người cậu mong nhớ đến đâu, anh đây chỉ muốn tốt cho cậu thôi, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Anh ấy nhanh chóng soạn tin nhắn và gửi cho Kiều Vũ.


Ở phim trường, Kiều Vũ đã thấy tin nhắn của Trương Cường, anh cạn lời nhìn dòng tin nhắn trước mắt: “Có tình huống khẩn cấp, thay đổi kế hoạch A.” Là sao, buổi trưa không đến được à? QAQ Anh định cùng Phương Đường ăn trưa, vậy mà không hiểu sao người được đón đúng giờ lại đột nhiên đổi hướng. Bị mọi người bỏ rơi, anh đành từ bỏ ý định ăn một bữa thịnh soạn, chạy đến chỗ hậu cần của đoàn phim, lấy một hộp cơm 10 tệ rồi ngồi vào một góc.


Để thể hiện sự hào phóng của một công ty giải trí lớn như Hoa Thiên, Trương Cường đưa hai vị khách đến một nhà hàng ẩm thực đặc sản nổi tiếng nhất ở khu phố mới của Thành phố Tô. Phương Đường vốn đã yêu thích các món ăn của thành phố này từ lâu, nên việc Trương Cường đưa hai người đến đây rất hợp ý cô. Phương Đường cầm thực đơn trên tay, chưa lật đã gọi: “Tôm sông xào, cá quýt sóc, vịt thuyền hầm, gà hầm dưa hấu, vịt om kiểu Tô, mai cua tuyết hoa, lươn sông om vàng, thịt ba chỉ kho tương, canh phổi cá chép, lươn xào tương…”


Trương Cường kinh ngạc đến rớt cả quai hàm.


Thẩm Thuần bật cười, lên tiếng ngăn cản cô gái đang quá phấn khích bên cạnh: “Đường Đường, gọi ít món thôi, chúng ta ăn không hết đâu.”



Trương Cường khiêm tốn xua tay, ý bảo cô cứ tự nhiên, rồi chuyển thực đơn cho Thẩm Thuần, tiện thể hỏi dò: “Còn quên chưa hỏi cậu đây là…”


“Chào anh, tôi là Thẩm Thuần.” Thẩm Thuần mở thực đơn, gọi thêm hai món phụ rồi đưa cho nhân viên phục vụ, nghiêng người giới thiệu.


“Chào cậu, chào cậu. Tôi là Trương Cường, quản lý của công ty Hoa Thiên, rất vui được gặp cậu. Không biết cậu đang làm ở đâu?” Sau khi biết tên, anh ấy lại hỏi về nghề nghiệp.


“Công ty giải trí, chẳng lẽ anh mời Phương Đường đến để bàn chuyện hợp tác sao?” Thẩm Thuần nhướn cặp lông mày đen rậm, hỏi ngược lại.


Phương Đường vẫn chưa kể rõ cho Thẩm Thuần về kế hoạch đến Thành phố Tô lần này. Hôm đó, sau khi nhận được vé máy bay, cô suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định nhận lời mời của Kiều Vũ đến Thành phố Tô nghỉ tết, Đoạn Hựu Nhất đã về Thành phố Hải, Lý Hinh cũng về Anh, cô lại đang không có kế hoạch gì. Mẹ Phương nghe cô định đi du lịch Thành phố Tô thì rất vui, không biết bằng cách nào đã kéo Thẩm Thuần đi cùng để hai người làm bạn đồng hành. Thẩm Thuần năm đó chuyển nhà từ Thành phố C đến Thành phố Tô, về nhà vào dịp nghỉ tết cũng tiện đường, thế là anh ấy nhận nhiệm vụ làm người hộ tống. Cứ thế hai người mang theo quà tết của gia đình họ Phương gửi cho gia đình họ Thẩm, cùng nhau lên đường.


“Anh Thẩm, lần này em đến Thành phố Tô là theo lời mời của một đàn anh khóa trên. Anh Trương Cường là quản lý của anh ấy.”


“Đúng, đúng vậy, tôi được nhờ đến đón hộ, ha ha.” Thấy ánh mắt nghi ngờ của chàng trai cao lớn càng rõ, để tránh bị coi là kẻ khả nghi, Trương Cường vội vàng giải thích.


Thẩm Thuần cảm thấy việc này có vấn đề, hay nói đúng hơn là có gian tình.


“Anh Cường, anh Thẩm Thuần là bạn thân từ nhỏ của em. Gia đình anh ấy cũng ở Thành phố Tô nên bọn em đi cùng nhau.” Phương Đường cảm thấy giải thích đến đây là đủ, cô lại cầm cuốn tạp chí lên đọc, hoàn toàn phớt lờ bầu không khí ngày càng kỳ quái trong phòng.


Đối với Trương Cường, một câu “bạn thân từ nhỏ” không hề đủ để anh ấy tìm hiểu đối phương, anh ấy thầm liếc nhìn phản ứng của Thẩm Thuần, trên mặt vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, tay thì lén lút nhắn tin cho Kiều Vũ.


[Có một người đàn ông đẹp trai đi cùng Phương Đường đến Thành phố Tô. Cậu ta tên là Thẩm Thuần, là bạn thân từ nhỏ của cô bé, cậu có biết không?]



Phía bên kia, Kiều Vũ vội vàng mở tin nhắn ra xem, thì ra là anh ta. Ngay từ lúc thấy tên Thẩm Thuần, anh đã yên tâm được một nửa. Không phải là Kiều Vũ xem thường đối thủ, mà anh nghĩ một người lớn lên cùng Phương Đường từ nhỏ, dù bây giờ có ý đồ gì cũng không kịp nữa, chẳng có lợi thế đặc biệt nào. Nửa năm cố gắng của anh đã có kết quả rồi. Anh tự nhủ, có thể tự tin vào thắng lợi cuối cùng, nhưng khi hành động thì không được coi thường đối thủ.


[Em biết người này, an toàn. Anh Cường giúp em theo dõi sát sao nhé, sau này em sẽ hậu tạ tử tế! ]”


Thằng nhóc này! Trương Cường xem tin nhắn trả lời của anh, cũng thở phào nhẹ nhõm. Công việc của trinh sát cũng không dễ dàng gì.


Thẩm Thuần luôn để ý Trương Cường, thấy anh ấy liếc mình vài cái, rồi bàn tay cứ khua khoắng dưới gầm bàn, một lúc sau lại thở phào một cái, cả khuôn mặt giãn ra, thật sự quá kỳ lạ!


Anh ấy dùng ánh mắt ra hiệu cho Phương Đường, muốn nhắc nhở cô có vấn đề. Nhưng cô nàng mọt bếp này lại đắm chìm vào tạp chí, không cách nào kéo ra được, đến khi món ăn được dọn ra, cô lại biến thành một nhỏ ham ăn chính hiệu, càng không thể thu hút sự chú ý của cô nữa.


Món đầu tiên là mai cua tuyết hoa. Đây là một món ăn nổi tiếng của người Hán, là món ăn Thành phố Tô, được sáng tạo dựa trên món cua phù dung. Bên trong là thịt cua xào, bên trên phủ một lớp trứng đánh bông trắng như tuyết, được tô điểm thêm chút, vừa có màu sắc, hương thơm, vị ngon, hình dáng bắt mắt, rất dễ để phân biệt. Nhân viên phục vụ mang ra một đĩa có sáu con cua tuyết hoa. Màu trắng tinh khiết của lớp trứng đánh bông thu hút ánh mắt của thực khách, khiến người ta không kìm được nuốt nước bọt. Phương Đường nhẹ nhàng cầm một con lên, đặt vào lòng bàn tay, dùng tay kia múc một miếng to cho vào miệng, thịt cua, gạch cua, trứng cua và cả phần mỡ cua được làm thành một hỗn hợp, kết hợp với vị thanh mát của lòng trắng trứng hấp, khiến hương vị tươi mới của cua hòa tan trên đầu lưỡi. Cô thỏa mãn nheo mắt lại.


“Ôi, món này đỉnh thật đấy!”


Món thứ hai là cá quýt sóc. Sau khi cá quýt được chiên giòn có hình dáng như con sóc, nhân viên phục vụ tưới nước sốt nóng hổi lên, phát ra tiếng xì xèo sống động. Quả không hổ danh là món ăn nổi tiếng trong và ngoài nước, Phương Đường vui như hoa nở khi nhìn thấy món ăn này, một ý tưởng tinh tế như vậy, chỉ có những cao thủ ẩm thực thực sự mới có thể sáng tạo ra. Cô gắp một miếng lớn bằng đũa, ôi chao~, vị chua ngọt vừa miệng, nước sốt cà chua được chế biến từ nước dùng, đường, giấm, rượu, muối… lỏng mà đậm đà, trôi xuống cổ họng, hòa quyện với vị tươi ngon của thịt cá, để lại dư vị khó quên.


Trương Cường thấy Phương Đường khen ngợi nhiệt tình như vậy bèn tự hào nói: “Bếp trưởng ở nhà hàng đặc sản Thành phố Tô này có tay nghề điêu luyện nhất Thành phố Tô đấy! Một món ăn như vậy đã tốn mấy trăm tệ rồi.”


Phương Đường gật đầu, tay nghề này xứng đáng với cái giá đó.


Món thứ ba là vịt om kiểu Tô. Mặc dù là món nguội nổi tiếng của mùa hè, nhưng Phương Đường vẫn không ngần ngại gọi, món vịt có màu đỏ nâu, lớp da béo nhưng không ngấy, thịt mềm và thơm, ngay cả khi ăn vào mùa đông cũng không hề mất đi hương vị vốn có.


Quyết định đi đến Thành phố Tô lần này thật sự quá đúng đắn, cô vui mừng thầm nghĩ.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 27: Đặc sản Tô
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...