Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 21: Bi kịch đời người
Trans: Mễ Mễ
Beta: Cyane
Kabedon
Những lời đồn đại thoáng qua đã phá vỡ cuộc sống bình yên của Phương Đường, nhưng sự thay đổi thái độ khó hiểu của Kiều Vũ mới thật sự làm cô rối trí. Hơn nửa tháng kể từ khi tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương tuyển được nhân viên phục vụ, Kiều Vũ ngày nào cũng cải trang xuất hiện ở Đại học T, mỗi lần lại ăn diện lòe loẹt hơn, đến mức đội săn ảnh gạo cội cũng không tài nào nhận ra anh là ai. Sáng nào anh cũng đúng giờ có mặt ở tiệm ăn, đến nơi là vào phòng nghỉ thay đồ cải trang, rồi lảng vảng trong bếp cả ngày. Ban đầu Phương Đường còn thấy kỳ lạ hỏi anh không đi làm sao, anh đáp là nghỉ phép về thăm thầy, nhưng lâu dần Phương Đường phát hiện ra, dù hầu hết thời gian anh đều lấy cớ thăm thầy, nhưng số lần anh thực sự đến nhà cô lại rất ít ỏi.
Phương Đường cảm thấy rất phiền phức, cô không thích việc có ai đó mạnh mẽ chen chân vào cuộc sống của mình mà không kèm theo một lời giải thích hợp lý nào.
Kiều Vũ đương nhiên sẽ không nói cho Phương Đường biết rằng anh đang thực hiện bước đầu tiên trong “Kế hoạch hoàn hảo cưa đổ Phương Đường của họ Kiều 360 độ không góc chết”: biến bản thân thành một phần trong cuộc sống của cô. Mặc dù trong quá trình áp dụng lý thuyết của kế hoạch này vào thực tiễn, do thời gian gấp gáp nên có hơi trực tiếp và thô bạo một chút, nhưng cũng đã đạt được hiệu quả như anh mong đợi. Giờ đây, khi Phương Đường nhìn thấy Kiều Vũ, ánh mắt cô không còn lướt qua vô cảm như khi nhìn người khác nữa, mà mang theo chút né tránh và ánh sáng. Dù có là một cây cải trắng, anh cũng muốn là cây cải trắng nổi bật và đẹp trai nhất trong mắt cô. Kiều Vũ rất tự tin.
Nước nhỏ giọt dọc theo hàng lông mày đen của anh, trượt qua gò má, men theo yết hầu thấm vào cổ áo sơ mi trắng, tạo nên một vệt sẫm màu dần lan rộng ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Kiều Vũ không để ý đến vết nước hay mái tóc rối bời, anh mở cửa căn phòng nhỏ, đi thẳng vào bếp rồi lôi Phương Đường đang trốn trong góc bận rộn làm việc ra.
“Anh…” Phương Đường ngẩng đầu thấy anh đã đổi lại trang phục thường ngày, ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm khiến cô không tự nhiên mà quay đi: “Đàn anh Kiều, anh cứ chạy qua đây mỗi ngày thế này vừa lãng phí thời gian, lại có thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán…”
“Anh nghe A Nhất nói rồi, hiệu quả tuyên truyền của chương trình quảng cáo lần trước rất tốt, giờ Tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương đã nhận đặt món đến tận tháng sau rồi. Anh đến giúp không được sao?”
“Không được. Đàn anh Kiều, lần nào anh cũng cải trang đến, dù có thay lại quần áo bình thường, nhưng nếu bị khách hàng nhìn thấy sẽ gặp rắc rối đấy.” Ai mà chịu nổi cái kiểu biến hình như xiếc ấy chứ!
“Lúc nào anh cũng chọn lúc khách vắng để đến. Với lại, lần nào anh cũng ở yên trong bếp, sẽ không ảnh hưởng đến mọi người đâu.”
“Dù sao anh cũng không phải nhân viên chính thức của quán, hiện tại cũng chưa bận đến mức cần tuyển thêm người, làm không công thế này cả về tình lẫn lý đều không chấp nhận được.” Hơn nữa, ngày nào anh lởn vởn trước mặt khiến cô chóng hết cả mặt! Phương Đường thầm than trong lòng.
Kiều Vũ khoanh tay, giọng điệu đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Thật ra, việc rảnh rỗi đến quán ngồi chơi là sở thích cá nhân của anh.”
Anh lừa ai chứ!
Phương Đường cạn lời với anh: “Thường thì người bình thường sẽ không có sở thích kỳ lạ như thế đâu, anh không định đi bệnh viện khám thử à?”
“Anh đùa thôi, thật ra là vì anh chuẩn bị đóng một bộ phim liên quan đến đầu bếp, do phải hóa thân vào nhân vật nên mới cần đến nhà hàng trải nghiệm thực tế nhiều hơn.”
“Em nhớ hôm nọ em đọc tin tức giải trí nói phim tiếp theo của đạo diễn Cố Hành Tùng định làm về bệnh nhân tâm thần, nếu em không nhầm thì diễn viên chính tên là Kiều Vũ đúng không = =.” Đàn anh Kiều, em không phải người ở trên núi đâu nhé, em vẫn biết mấy tin tức gần đây đấy, anh đừng có nói dối trắng trợn ngay trước mặt người ta như thế chứ!
Kiều Vũ nhướng mày đầy bất ngờ, ôi chao, em gái Đường lại biết lịch trình gần đây của mình này, đúng là đang âm thầm quan tâm mình mà!
Anh càng nghĩ càng phấn khích.
Phương Đường nhìn sắc mặt anh càng lúc càng rạng rỡ, trong lòng cảm thấy vô cùng khó hiểu. Cái người này bị vạch trần lời nói dối trước mặt mà không xấu hổ thì thôi đi, đằng này còn cười nữa chứ? Cô giơ dao lên, thái nhỏ nguyên liệu “cạch cạch” như đang trút giận, không muốn nói chuyện với anh nữa.
Kiều Vũ nhanh chóng tiến đến gần Phương Đường, dồn cô từ trước thớt vào góc tường, hai cánh tay dang ra chống một tiếng lên tường nghe cái “bộp”, vừa vây cô lại vừa nở nụ cười đầy quyến rũ.
“Phương Đường, sao em lại không hề nhận ra anh thích em chứ?” Kiều Vũ cuối cùng cũng không nhịn được cúi đầu hỏi Phương Đường đang bị anh vây trong vòng tay.
“Em, em…” Phương Đường giật mình thon thót, cô thật sự không ngờ Kiều Vũ lại thích mình, mà còn đột nhiên nói ra như vậy!
“Đừng lo, anh biết em cũng có cảm tình với anh mà.” Giọng Kiều Vũ đầy tự tin, nụ cười cũng trở nên đắc ý: “Nếu đã vậy, chúng ta có thể bắt đầu hẹn hò từ hôm nay, như thế anh ngày nào cũng đến tiệm ăn tìm em, em cũng không cần phải tìm cớ để đẩy anh ra nữa.” Ừm, mình đúng là thông minh, Kiều Vũ âm thầm khen ngợi bản thân.
…
Vãi chưởng!
Vãi cả chưởng!
Phương Đường cho biết, nếu bây giờ có một cái gương, vẻ mặt của cô chắc chắn là ngạc nhiên đến mức hai mắt tròn xoe như hai cái chuông đồng.
“Kiều Vũ, hôm nay anh ra ngoài không uống thuốc à?” Mặc đồ như tên yêu nghiệt giả gái thì thôi đi, đằng này còn thả ra cái quả bom như thế nữa chứ, con mắt nào của anh thấy em có cảm tình với anh rồi muốn hẹn hò với anh hả?! Trong lòng Phương Đường tuôn trào vô số lời phàn nàn như thác nước, thậm chí không gọi đàn anh nữa mà gọi thẳng tên Kiều Vũ.
“Đường Đường, biểu cảm và hành động của em đã tiết lộ tâm tư nhỏ bé của em rồi.” Kiều Vũ chu đáo cầm con dao trong tay Phương Đường đặt xuống thớt, sau đó tiện tay chỉnh lại cổ áo tạp dề của cô, càng ghé sát vào người cô, cười một tiếng, giọng trầm ấm khiến lồng ngực anh hơi rung nhẹ.
Trước hành động nguy hiểm của anh, đầu Phương Đường tự động reo lên báo động cấp mười, cô vội vàng chống tay lên bộ quần áo hơi ẩm ướt ở ngực anh, ngăn anh tiến lại gần hơn.
“Kiều Vũ, em thừa nhận trước đây khi quay chương trình, anh chăm sóc em rất nhiều, em rất cảm kích anh. Nhưng tình cảm giữa bạn bè và người yêu không giống nhau, cho nên chuyện anh vừa nói muốn hẹn hò là không thể nào. Với lại làm ơn buông em ra.” Phương Đường dứt khoát từ chối lời đề nghị của anh.
Kiều Vũ không tin nổi Phương Đường lại từ chối anh, đôi mắt hoa đào hơi híp lại, lông mày khẽ nhíu: “Anh tưởng cả hai chúng ta đều thể hiện rất rõ ràng rồi chứ.”
“Đó là ảo giác của anh.” Phương Đường tàn nhẫn chỉ ra sự thật.
“Cái gì! Cậu từ chối anh ấy?!” Lý Hinh kích động đến nỗi suýt ném điện thoại ra ngoài.
“Ừm, đúng vậy, tớ nói anh ấy hiểu lầm rồi.”
Hôm đó, sau khi Phương Đường thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình với Kiều Vũ, anh đã không còn lảng vảng ở tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương trong vài ngày liền. Trừ việc Đoạn Hữu Nhất thỉnh thoảng hỏi cô sao anh Kiều không đến, Phương Đường thật sự đã có một khoảng thời gian dài yên tĩnh để nghiên cứu nấu nướng trong bếp. Vậy nên, buổi chiều hôm ấy, khi nhận được điện thoại của Lý Hinh, cô đã vui vẻ kể cho cô bạn thân nghe.
Lý Hinh không ngờ rằng việc mình về quê ở thành phố N để giải quyết một số vấn đề tồn đọng lại khiến thành phố C xảy ra chuyện lớn như vậy. Từ chối Kiều Vũ ư, trời ơi! Lý Hinh dám chắc rằng một người thuận buồm xuôi gió như Kiều Vũ từ khi sinh ra chưa từng chịu đả kích như vậy. Cô bạn thân của mình đúng là quá đỉnh, dám tát thẳng vào mặt tên ma vương, thử hỏi có bao nhiêu người làm được vậy mà vẫn còn cười hí hửng, không sợ bị trả thù. Nhưng cô ấy đã bỏ qua một điều rằng Phương Đường hoàn toàn không biết tính cách tệ hại của Kiều Vũ, nên mới từ chối dứt khoát như vậy, giống như cách cô từ chối những lời tỏ tình bất ngờ hồi đại học một cách không do dự. Bằng không, ừm, có lẽ cô sẽ từ chối một cách khéo léo hơn.
“Theo tớ biết, anh Kiều từ khi ra mắt đến giờ không có scandal gì, hồi đại học cũng không có bạn gái công khai.” Lý Hinh nghĩ ngợi rồi vẫn khéo léo nhắc nhở Phương Đường cẩn thận: “Vậy nên, cục cưng à, có lẽ cậu là người đầu tiên được anh ấy tỏ tình đó.”
“!” Phương Đường ngạc nhiên hỏi: “Anh ấy chưa có bạn gái? Không thể nào, anh ấy không phải diễn viên sao?”
“Ai nói với cậu diễn viên thì nhất định phải có bạn gái chứ. Khoan đã, đừng nói với tớ là cậu nghĩ anh ấy có bạn gái nên mới từ chối đấy nhé?”
“À thì…” Đúng là như vậy, Phương Đường hơi ngượng ngùng gãi chiếc mũi nhỏ nhắn của mình: “Tớ cứ nghĩ anh ấy có bạn gái nên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó… Với lại Hinh Hinh, cậu cũng biết tớ không giỏi mấy chuyện này mà.”
Ôi trời ơi, đàn anh Kiều đáng thương của tôi ơi, đây là nghiệp gì thế này. Lý Hinh âm thầm thắp một cây nến cho Kiều Vũ.
Trong phòng ngủ ở tầng hai của một căn biệt thự nhỏ ngoại ô thành phố C, Kiều Vũ đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông dày cộm. Vài ngày trước, anh bị cô gái đầu tiên mà mình thích từ chối một cách phũ phàng. Bị đả kích nặng nề, tối đó, để giải tỏa nỗi buồn trong lòng, anh đã ngẩng mặt 45 độ đầy vẻ nghệ sĩ và u sầu nhìn lên trăng tròn trên bầu trời đêm. Kết quả của việc đứng trong sân cả một đêm là bị cảm lạnh nặng. Đúng là họa vô đơn chí, chính là nói về anh lúc này.
“Hắt xì!” Anh sụt xịt mũi, siết chặt chiếc chăn quấn quanh người, đôi mắt to đầy cuốn hút thường ngày giờ đẫm lệ, trông thật đáng thương. Thật đáng thương làm sao, một mình dưỡng bệnh trong căn nhà lạnh lẽo cuối thu, ngoài anh Cường quản lý ra thì chẳng có ai đến thăm anh cả.
Cô đơn khiến người ta yếu đuối. Kiều Vũ yếu đuối, mắt rưng rưng than thở về bi kịch cuộc đời mình. Anh em thân thiết đều đang bận rộn sự nghiệp ở nơi khác, cô gái trong lòng vừa tặng thẻ người tốt, mở danh bạ điện thoại, ngoài Trương Cường ra thì thật sự chẳng tìm được ai để gọi điện, mà vừa nghĩ đến giọng điệu giận đùng đùng của anh Cường khi biết anh tự làm mình bị cảm lạnh không lâu trước đó, Kiều Vũ lại càng thấy mình yếu đuối hơn. Hay là nhân cơ hội này nghiên cứu cách diễn bệnh nhân đi, anh nhìn trần nhà một cách vô vị, tự giễu cợt nghĩ.
“Đinh đong~ đinh đong~”
Chuông cửa dưới tầng vang lên, không ai mở cửa. Hệ thống chuông cửa có hình ở hành lang tự động bật, trên màn hình xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu.
“Alo, có ai ở nhà không?”
Phương Đường xách túi đứng ngoài cửa, thắc mắc, không có ai ở nhà à?
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 21: Bi kịch đời người
10.0/10 từ 39 lượt.
