Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 17: Bánh hoa quế


Trans: Xiaohe


Beta: Cyane


Phương Đường nhấc cái muôi thủng lỗ trên gian hàng lên đập một phát chuẩn không cần chỉnh


Hai người Phương Đường và Lý Hinh đã rất lâu không tụ tập, sau khi xem xong vở kịch nói hai người vai kề vai đứng trước một gian hàng nhỏ bên lề đường, vui vẻ ăn đồ ăn vặt nổi tiếng ở thành phố C, chính là bánh quẩy, phảng phất như quay lại thời còn đi học tự do vui vẻ. Hai người không hẹn mà cùng nhớ lại hình ảnh sau khi tan học dắt tay nhau đi đến gian hàng bên đường, khi đó bọn họ rất thích thi xem ai là người ăn nhanh nhất, nếu thua buổi tối sẽ mời cơm người còn lại hoặc là dọn dẹp vệ sinh phòng ký túc. Mặc dù số lần thua Phương Đường khá nhiều, nhưng Lý Hinh vẫn chơi mãi không chán trò này. Hiện tại cả hai người đều cùng híp mắt cười nhìn đối phương miệng dính đầy dầu.


Nhưng chính vào lúc ánh hoàng hôn rực rỡ nhất có kẻ không biết tốt xấu từ đâu xuất hiện phá tan tành bầu không khí ấy. Cái mẹt đựng bánh quẩy bên cạnh gian hàng bỗng bị ai đó hất mạnh.


“Cướp, cướp tiền!!!” Một người phụ nữ đi đường hét toáng lên.


Gì?! Thời đại thái bình như này mà vẫn có người giữa ban ngày ban mặt dám đi cướp tiền cơ á? Những người đã quen với môi trường sống an toàn và bình yên của thành phố C, bất thình lình gặp phải chuyện ăn cướp thế này, rất nhiều người qua đường đều đứng hình trong chốc lát. Chỉ thấy tên cướp đáng chết đẩy ngã bà lão đi thu tiền xuống đất, giẫm lên những chiếc bánh quẩy rơi đầy trên mặt đất, tay bà lão nắm lấy túi tiền vừa bị cướp, tên cướp vung cổ tay lao nhanh ra ngoài.


Lúc này, hai người Phương Đường đã tính tiền xong, chỉ đợi ăn xong rồi rời đi, nào ngờ bị dầu mỡ từ bánh quẩy văng vào chân. Phương Đường không kịp để ý đến bộ quần áo bị dính bẩn của mình, cô nhìn thấy những chiếc bánh quẩy trên mặt đất lăn lóc khắp nơi, cảm giác tức giận từ lòng bàn chân bốc l*n đ*nh đầu, cái gọi là “Tức sùi bọt mép” chính là như lúc này. Tên khốn phung phí đồ ăn này!!!



Nhưng tên cướp đúng là không có mắt, thấy Lý Hinh ăn mặc lấp lánh, lại đứng ngay trên đường hắn bỏ chạy, liền giơ tay ra vồ lấy chiếc túi hiệu đắt tiền trên tay cô ấy. Phương Đường nhìn động tác của hắn, giận không thể nhịn được nữa, không biết có phải do ngày nào cũng vào bếp mà luyện nên tay nghề hay không, cô liền vơ ngay cái muôi có lỗ trên quầy hàng ném thẳng, trúng đích!


Tuy nhiên, tên cướp rõ ràng cũng là kẻ lão luyện, hắn mặc kệ chỗ bị đập trúng trên người, lao tới đâm mạnh vào Lý Hinh, nhân lúc cô ấy ngã xuống thì thô bạo giật lấy túi rồi xoay người chạy tiếp về phía con đường đã thăm dò sẵn từ trước đó. Nói thì lâu nhưng diễn ra trong chớp mắt, từ phía bên hông có một chiếc xe máy điện phóng tới, tên cướp nhảy phốc lên xe, ngồi sau lưng đồng bọn rồi ngoảnh lại nở nụ cười khiêu khích với những người đang đuổi theo phía sau.


Phương Đường cũng bị tức đến choáng váng, nhặt lấy đồ hốt rác, chạy theo cùng với những người nhiệt tình khác, chỉ còn lại tiếng Lý Hinh hò hét phía sau: “Đường Đường, cẩn thận đấy!”


Một chiếc xe và một nhóm người lần lượt lao vào cuộc rượt đuổi trên con dốc hơi nghiêng này. Khi chiếc xe điện tăng tốc, những người đi đường không đuổi kịp, tên cướp rẽ qua ngã rẽ rồi biến mất.


Không thể để chúng chạy thoát được, Phương Đường nghiến chặt răng, dùng hết sức ném đồ hốt rác trong tay như ám khí, hy vọng có thể khiến chiếc xe dừng lại, nhưng đáng tiếc là không thành công. Phải làm sao đây!


Đột nhiên, một bóng người nhanh nhẹn từ phía sau bên hông cô chạy vụt qua: “Bắt lấy!”


Người đó không hề dừng bước, chỉ quay lưng ném một vật màu đen qua, Phương Đường theo phản xạ đưa hai tay ra đón lấy, đó là một khối mềm mềm.


Tốc độ của người đó cực kỳ nhanh, chỉ mấy bước đã vượt qua những người khác, bất ngờ lấy đà rồi phóng người nhảy lên, xoay người lợi dụng lực đẩy từ bước chạy để tăng tốc, tung ra một cú đá ngang đẹp mắt đá văng tên cướp khỏi xe!


Phương Đường: OO!



Những người khác: OO!!!


Mặc kệ vẻ mặt sững sờ của những người qua đường, vị tráng sĩ này lại bồi thêm cho tên cướp một cú đá, quỳ hai gối ngồi trên lưng hắn, dùng đầu gối đè xuống rồi khóa ngược hai tay, khiến tên cướp vừa rồi còn hống hách giờ hoàn toàn nằm rạp dưới đất không thể động đậy. Tên đồng bọn của hắn sợ đến mức phát hoảng, lúng túng điều khiển chiếc xe điện, nhưng vẫn vì loạt hành động lớn vừa rồi mà mất thăng bằng, lái xe điện lao thẳng vào bồn hoa ven đường, cả người theo con dốc ngã lăn ra xa, chỉ còn lại chiếc bánh xe vẫn quay tít không ngừng.


Mẹ ơi, kungfu Trung Quốc sống đấy!


Tất cả mọi người ở có mặt đều phấn khích hết cả lên, phim hành động phiên bản đời thực, thật sự ngầu quá đi.


Trong đám người đuổi theo tình cờ có cảnh sát mặc thường phục, họ bước lên kiểm tra tình trạng của tên cướp, ngay sau đó, cảnh sát khu vực cách đó không xa cũng nhanh chóng đến ứng viện có mặt tại hiện trường. Cậu thiếu niên kungfu ấy giao tên cướp lại cho cảnh sát, nhân lúc mọi sự chú ý của mọi người đều dồn vào tên tội phạm, cậu ấy liền lặng lẽ rời đi. 


An ninh ở thành phố C xưa nay luôn khiến người ta yên tâm, vụ việc bất ngờ lần này thực sự chỉ là ngoài ý muốn. Tên cướp là một tên tội phạm chuyên nghiệp từ nơi khác đến, đi tàu lửa ngang qua đây, thấy người đi đường đều thảnh thơi ung dung, cảm thấy dễ ra tay nên đã gây án khi chưa kịp tìm hiểu rõ tình hình. Kết quả là rất nhanh sau đó, người và tang vật đều bị bắt, tài sản bị cướp cũng thuận lợi được trả về cho chính chủ. Phương Đường cùng vài người qua đường tốt bụng khác, với tư cách là nhân chứng, cũng được mời đến đồn công an để lấy lời khai, nhờ đó gián tiếp nghe được đầu đuôi ngọn ngành của sự việc này.


Phương Đường vẫn cầm trên tay chiếc mũ len kẻ sọc ngựa vằn mềm mại của cậu thanh niên. Ơ, nhìn quanh chẳng thấy ai, hỏi ra mới biết người hùng đã lặng lẽ rời đi, giấu mình sau chiến công.


“Lần này may nhờ có cậu ấy, chúng ta tiết kiệm được bao nhiêu công sức. Thời buổi này, thanh niên làm việc tốt không để lại danh tính như thế thật không hiếm.” Chú cảnh sát trực ban ở đồn cười ha hả khen ngợi: “Không phải tôi nổ đâu, dù không có ai chứng kiến, chỉ cần nhờ hệ thống camera khắp nơi của thành phố C, bọn tội phạm cũng sẽ sớm bị lôi ra ánh sáng. Cho nên nói đúng là rảnh rỗi không có việc gì mới dám đến địa bàn của chúng ta quậy phá!” Phương Đường nghe những lời đầy khí phách của chú ấy mà không nhịn được bật cười.


Không biết cậu ấy là ai thì làm sao trả lại chiếc mũ này cho cậu ấy được đây? Phương Đường có chút phiền não, men theo con phố chậm rãi quay lại, chuẩn bị đi gặp Lý Hinh.



“Hinh Hinh, cậu vẫn nên lo cho bản thân đi, cậu mới là người bị cướp đó!” Phương Đường vỗ vỗ tay bạn nhắc nhở đừng phấn khích quá.


“Chẳng phải lấy lại rồi sao, không sao đâu! Quan trọng là cậu đẹp trai kia cơ!” Lý Hinh nghiêm túc nói: “Nào nào, kể cho tớ nghe xem cậu ấy đẹp trai kiểu gì?”


Phương Đường đành bó tay với cô bạn này, bị cướp mà vẫn tinh thần phấn chấn thế này đúng là hàng độc, nhưng dù sao cũng còn hơn ủ rũ khóc lóc. Cô bèn chiều theo ý Lý Hinh mà trả lời: “Cao khoảng 1m8, chân dài, dáng người cao gầy, mặc áo thun đen, chạy rất nhanh.” Nhớ lại dáng vẻ phong độ của chàng trai ấy, Phương Đường khẽ mỉm cười. Thực ra cô rất muốn buông lời bình rằng sao lại có người đội mũ len giữa mùa hè thế nhỉ…


Lý Hinh làm bộ mặt vô cùng ngán ngẩm: “Phương Đường, cậu hơn hai mươi tuổi đã mở quán ăn riêng làm chủ rồi mà sao vẫn kiểu này mãi thế? Nhìn ai cũng như nhau, miêu tả thế này cũng quá bình thường, hoàn toàn không cảm nhận thấy được khí chất của một anh hùng gì cả!” Lý Hinh không hài lòng nghiêng đầu, bỗng phát hiện trong tay cô cầm một chiếc mũ nam: “Cái mũ này của ai thế?”


“Của anh hùng nhà cậu đấy.”


“Ôi chao, đưa tớ, đưa tớ xem nào, sao lại lọt vào trong tay cậu thế này, thành thật khai báo mau lên!” Lý Hinh cầm lấy chiếc mũ, vô thức đưa lên mũi ngửi ngửi” “Ôiii, vẫn còn mùi này!”


Phương Đường nhìn Lý Hinh với ánh mắt kinh ngạc như đang nhìn một kẻ b**n th**: “Hinh Hinh, cậu ở nước ngoài đã trải qua những gì vậy? Phong cách trở nên phóng khoáng thế này liệu có ổn không?”


“Là do cậu ít gặp mấy chuyện lạ thôi, bà cô lỗi thời chưa yêu đương bao giờ của tôi ơi.”


“…” Phương Đường nghẹn lời, thôi được rồi, chưa từng yêu đương cũng đâu phải cô cố ý muốn như vậy đâu.



Hai người vừa cười đùa vui vẻ vừa đi bộ trở lại bãi đỗ xe.


Lý Hinh vẫn không thể quên được người hùng vô danh đã giúp mình, vừa lái xe vừa không ngừng dặn dò Phương Đường: “Đường Đường, nếu sau này cậu gặp lại cậu ấy, nhất định phải báo cho tớ biết đấy, tớ phải đi cảm ơn cậu ấy mới được!”


“Được, được.” Miệng thì đồng ý vậy, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ có nên tranh thủ ngày mai lúc nào đó mang chiếc mũ đến phòng nhận đồ thất lạc của đồn cảnh sát hay không, nhặt được của rơi thì phải vội vàng nộp lại cho nhà nước chứ (•ω•).


Sóng gió từ vụ kịch nói kết thúc suôn sẻ, mấy tuần sau.


Quán ăn gia truyền nhà họ Phương nhân dịp khai giảng mùa thu bắt đầu tuyển người. Bên cạnh tấm bảng dựng trước quán nhỏ treo một chiếc bảng đen nhỏ ghi hai chữ “Tuyển dụng”, nhưng suốt mấy tuần liền cũng chẳng có mấy người đến xin làm phục vụ. Ngoài mấy cậu nam sinh trong hội fan “Bé Chuột Đen” đến dạo quanh mấy lần cho vui, vài bà cô, bà dì rảnh rỗi trong khu tập thể cũng đến xem thử, chỉ tiếc là thấy lương không cao nên lại bỏ đi. Phương Đường vẫn chỉ có một mình trông nom quán nhỏ của cô, ngày nào cũng bận rộn.


Vào buổi chiều khi hương hoa quế nồng nàn lan tỏa giữa những tán lá ngân hạnh vàng rợp, Phương Đường vừa nhấm nháp chiếc bánh hoa quế mua trên đường, vừa xách làn rau thong thả từ chợ trở về. Mùa này là lúc bánh hoa quế bán chạy nhất. Những tiệm bánh nhanh tay nhất đã kịp thu hái lứa hoa quế đầu mùa, phơi khô rồi ướp đường. Ngửi mùi hoa quế, thưởng thức bánh hoa quế, quả thực là một hương vị khó quên. Những chiếc bánh mềm xốp ngọt thơm, vụn bánh rơi trên tay, chỉ cần khẽ nghiêng lòng bàn tay là chúng đã tan biến vào không trung như làn khói. Cô vỗ nhẹ hai bàn tay, đổi chiếc làn sang tay kia, rồi bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán xem còn thiếu những nguyên liệu nào cho bữa tối.


Cách không xa cổng nhỏ “Tiệm ăn nhà họ Phương” có một nam sinh dáng người cao gầy đang đứng đó. Chàng trai ấy chăm chú nhìn tấm bảng đen nhỏ mà không để ý Phương Đường đang từ từ bước tới từ cuối con đường, ánh mắt cô tò mò quan sát cậu ấy. Khi chàng trai nhận ra ánh nhìn của cô, ngẩng đầu lên chỉ vào tờ thông báo tuyển dụng, nở một nụ cười ngại ngùng: “Em đến ứng tuyển vị trí phục vụ ạ.” Giọng nói mang theo hương vị biển cả, trong trẻo và dễ chịu. Chỉ nghe giọng nói thôi, Phương Đường đã vô cớ cảm thấy thiện cảm với cậu ấy.


Nhưng điều khiến cô bối rối là chàng trai này trông rất quen.


Mình từng gặp cậu ấy rồi thì phải? Phương Đường chắc chắn.


Ánh mắt cô lướt từ khuôn mặt rạng rỡ của chàng trai xuống dáng người mảnh mai, đôi chân dài… Ái chà, chính là người hùng vô danh gặp trên đường hôm đó đây mà!


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 17: Bánh hoa quế
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...