Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 14: Hiểu lầm trong vở kịch


Trans: Mễ Mễ


Beta: Cyane


Đây là một hiểu lầm khủng khiếp…


“… Cuối tuần này tụi mình đi xem kịch nói nha? Tớ mời!” Lý Hinh phô ra khí chất tiểu thư nhà giàu, vỗ ngực hứa hẹn đầy tự tin.


Phương Đường ngơ ngác: “Sao đột nhiên muốn đi xem kịch nói thế? Chẳng phải cậu toàn bảo mấy thứ đó chỉ hợp với bọn nghệ thuật giả tạo sao?”


Cô vẫn nhớ hồi đại học, Lý Hinh luôn chê bai những nam sinh thích khoe mẽ văn hóa. Theo lời cô bạn, khoe trình độ học vấn cũng nhảm nhí như khoe tiền trong túi, người thực sự giỏi đều khiêm tốn và chăm chú đọc sách, đâu có ai rảnh đăng mấy câu nói nghe sang chảnh lên mạng xã hội để câu like. Mấy đứa bàn luận huyên thuyên về poster hòa nhạc hay triển lãm tranh, biết đâu bọn họ còn chẳng thèm đến xem. Vì thế, dù nhà giàu, Lý Hinh suốt đại học vẫn sống giản dị, ngoài Phương Đường, ít ai biết xuất thân của cô ấy. Cũng nhờ vậy, hai người kết thân một cách tự nhiên. Cho đến một kỳ nghỉ, Lý Hinh mời Phương Đường đến thành phố N chơi. Ra khỏi sân bay, tài xế nhà Lý Hinh đón họ bằng chiếc Maserati khiến Phương Đường choáng váng.


Lý Hinh vẫy tay: “Đấy là hồi ở Trung Quốc thôi, con người thay đổi mà. Ở London tớ hay đi triển lãm, thành ra quen luôn rồi.” Lý Hinh học chuyên ngành Quản lý Triển lãm Quốc tế tại Học viện Kinh tế Chính trị London, vì yêu cầu ngành học nên thường xuyên lui tới các sự kiện. Nhưng kịch nói thì liên quan gì?


“Liên quan chứ, bên đó hoạt động văn hóa nhiều lắm, một mình ở London buồn chẳng biết làm gì, đành ra rạp xem kịch nói hoặc nghe nhạc thôi…” Lý Hinh giải thích: “Đi mà, coi như đi cùng tớ đi~”


“Được rồi.” Phương Đường bó tay với cô bạn thân của mình, chắc cũng không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán nên cô đồng ý đi với Lý Hinh.


Thấm thoát đã đến ngày hẹn.



Phương Đường chỉnh trang lại, vừa bước ra khỏi cổng đã thấy Lý Hinh lại đeo chiếc kính râm ngầu lòi đó, khoác trên mình chiếc váy hàng hiệu lấp lánh, tựa vào chiếc xe sang trọng cũng chói lóa không kém của cô ấy. Phương Đường không kìm được mà che mắt lại, cô thực sự không thể quen nổi với phong cách hầm hố hiện tại của Lý Hinh, cảm giác như đôi mắt chó hợp kim titan 24K siêu bền của mình sắp mù đến nơi rồi. Ôi trời, nhớ Hinh Hinh thời đại học quá đi mất!


“May mà cậu không phải đàn ông, chứ không thì ngày mai tớ lại lên trang nhất mất thôi.” Phương Đường không nhịn được mà châm chọc.


“Ha ha ha, chị đây đẹp trai ngời ngời thế này, sợ gì mấy cái diễn đàn, hay là hai đứa mình thử yêu nhau đi, sau này mấy cái tít nóng hổi đều do chúng ta bao thầu hết!” Lý Hinh giẫm lên đôi giày cao gót đỏ chót bước tới khoác vai Phương Đường, mắt liếc nhìn cô qua cặp kính râm: “Này gái, lần tới mình đi mua vài bộ cánh mới đi, sao cậu vẫn ăn mặc như sinh viên thế này, sau này làm sao mà tìm người yêu, làm sao mà bao nuôi trai trẻ được?”


“… Tớ không có cái ý định đó đâu.” Phương Đường tiếp tục càu nhàu. Chẳng phải sinh viên du học Anh về nước đều mang phong cách Anh quốc sao? Sao Lý Hinh về lại phô trương thế này, học từ đâu ra vậy?!


Ngồi trong chiếc xe mượn sang trọng của Lý Hinh, Phương Đường tò mò hỏi: “Tớ còn chưa hỏi cậu kiếm đâu ra chiếc xe này đấy, hợp với cậu ghê.”


“Tớ lấy của Châu Du Lâm đấy.”


“Phụt, cậu tìm anh ta á? Hai người bây giờ rốt cuộc có quan hệ gì? Khai mau.” 


Phương Đường sợ nhất là cô ấy lại dây dưa không dứt với Châu Du Lâm, rồi đến lúc đó lại một mình đau khổ.


Lý Hinh vừa lái xe vừa ung dung nói: “Quan hệ vị hôn phu, vị hôn thê.”


“Phụt!” Gì mà kinh thiên động địa vậy!


“Giấy vệ sinh ở ghế sau đó, cục cưng đừng có phun nước miếng lên gương chiếu hậu, tớ không nhìn thấy đường đâu.” Lý Hinh tiếp tục lái xe một cách bình thản, giọng nói bình tĩnh đến mức dường như chuyện không to tát không có gì, chỉ có vầng trán hơi nhăn lại mới tiết lộ nội tâm đang phiền muộn của cô ấy.



Phương Đường biết cô ấy chắc chắn có tâm sự, nhưng vì cô ấy cứ ấp a ấp úng, nên cô quyết định đợi cô ấy tự mình suy nghĩ kỹ càng, lúc nào muốn nói thì cô sẽ đóng vai người lắng nghe. Dù sao đi nữa, cô cũng mong bạn mình được hạnh phúc.


Nhà hát lớn trung tâm thành phố C.


Các diễn viên chính đang ngồi trong phòng hóa trang đợi buổi biểu diễn chính thức bắt đầu. Kiều Vũ ngồi trên ghế tựa, ngoan ngoãn để chuyên viên trang điểm làm việc, đồng thời lắng nghe quản lý anh Cường nói về lịch trình gần đây: “… Bộ phim mới nhất của đạo diễn Cố Hành Tùng đã có kịch bản rồ, sau khi chuyến lưu diễn kịch lần này kết thúc, cậu sẽ có khoảng một tháng nghỉ ngơi, vừa hay tranh thủ dùng thời gian này để chuẩn bị. “Tiếng gió Phong Thanh” sẽ khởi quay vào nửa cuối năm, lúc đó cậu cứ thế mà vào đoàn phim…”


Anh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng chỉ “ừm” một hai tiếng.


Trương Cường đợi chuyên viên trang điểm hoàn tất công việc, thu dọn dụng cụ rời khỏi phòng, giọng điệu chuyển từ nghiêm túc sang thoải mái hơn: “Lần trước cậu hỏi công khai yêu đương có ảnh hưởng gì không, bên công ty đã thảo luận và kết quả là hình tượng tích cực thì không thành vấn đề. Cậu nhớ chọn đối tượng phù hợp, vì dù sao thì việc xử lý tin xấu vẫn hơi rắc rối. Anh Cường của cậu đây tuy không sợ rắc rối nhưng cũng ghét mấy tay phóng viên báo lá cải… Dẫn cậu vào giới này rồi cùng nhau làm việc bao nhiêu năm, thật ra mọi người đã sớm nghĩ đến việc cậu định yêu đương gì từ lâu rồi, cuối cùng tôi cũng chờ được! Tiết lộ cho anh trai này một chút đi? Để tôi có cái mà liệu…”


Má Kiều Vũ không biết có phải do phấn má đánh đậm hay không mà hơi ửng hồng, anh đáp với giọng điệu đầy vẻ sâu xa: “Anh từng gặp cô ấy rồi. Em cũng vừa mới quyết định kỳ nghỉ này sẽ ở lại thành phố C.”


“Thằng nhóc này, hóa ra còn chưa cưa đổ, đề phòng sớm như vậy chắc trong lòng cậu đã tính toán kỹ hết rồi.” Trương Cường nhận ra ẩn ý của anh, trêu chọc nói: “Có cần anh Cường cho cậu lời khuyên không? Anh cậu ngày xưa cũng là một bông hoa trong ngành đấy, cưa gái hầu như chưa trượt bao giờ… Khoan đã, cậu còn chưa nói cho anh biết rốt cuộc là ai?”


Phía bên này, Lý Hinh kéo Phương Đường tìm chỗ ngồi ở hàng ghế đầu, nhỏ giọng nói: “Để đặt được suất hôm nay, tớ đã phải đi đổi vé trước mấy ngày đấy.”


“Kịch nói gì mà hot thế?” Phương Đường vào đến nơi vẫn không biết sẽ xem vở kịch nào, cô lướt qua bảng quảng cáo ở cửa một vòng mà không thấy vở kịch nào có khả năng sẽ được chọn, hỏi Lý Hinh thì cô ấy cứ giữ bí mật.


Lý Hinh cười hì hì, đương nhiên không thể để cậu nhìn thấy rồi, tớ cố tình tránh cái cửa có tấm áp phích khổng lồ của vở kịch hôm nay, đi vào từ cửa phụ mà. Cô ấy giỏi nhất mấy vụ lừa Phương Đường như này đấy, hê hê hê, Lý Hinh đắc ý nhe răng cười.


Phương Đường thấy cô ấy cười như vậy, chắc chắn có vấn đề bèn đánh bốp một cái vào đầu cô ấy. Cô bạn này không dùng biện pháp mạnh tay thì không nói thật được!



“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa.” Lý Hinh bảo vệ đầu: “Chú ý hình tượng bên ngoài, vở diễn sắp bắt đầu rồi, cậu xem là biết liền, suỵt…” Cô ấy đặt ngón cái trước miệng, nhanh chóng quay đi.


Đúng lúc này đèn trong phòng tắt dần, chỉ còn những ánh đèn rọi thẳng vào tấm màn nhung đỏ rực trên sân khấu.


Đây quả là một sự hiểu lầm kinh hoàng.


Khi tấm màn từ từ kéo ra, giữa sân khấu là vài bộ bàn ghế đơn sơ, có hai người phụ nữ đang đứng bên cạnh. Một cô gái trẻ mặc hai chiếc áo khoác hơi cũ, tết bím tóc dài, đang ngập ngừng hỏi người phụ nữ lớn tuổi kia: “Anh ta có nói với mẹ không?”


Người đàn bà đáp: “Có, sau khi con đi rồi thì mới nói.”


Cô gái trẻ mừng rỡ hỏi dồn: “Anh ta về một mình à?”


Người đàn bà lắc đầu: “Không biết nữa.”


Cô gái trẻ hào hứng hỏi: “Anh ta có tiền không?”


Người phụ nữ mệt mỏi ngồi xuống ghế: “Chỉ có một mình, lại còn có tiền. Đúng rồi, vậy thì chúng ta phải mở cửa lại thôi.”


Cô gái trẻ vui vẻ nói: “Đúng thế, phải mở lại, nhưng chúng ta sẽ không vất vả vô ích đâu, chúng ta sẽ được trả công xứng đáng!”


Thế nhưng, cô ta đợi mãi mà không thấy người đàn bà lớn tuổi trả lời, không khí chùng xuống.



Cô gái tên Thúy Hoa này đành phải lên tiếng: “Mẹ, mẹ lạ quá, dạo này con gần như không nhận ra mẹ nữa.”


Người đàn bà chậm rãi nói: “Mẹ chỉ mệt thôi. Hoa Hoa, nếu không có việc gì khác, mẹ đi nghỉ một lát đây.”


Thúy Hoa vội vàng nói: “Con sẽ lo liệu hết những việc còn lại trong nhà nghỉ. Như vậy thì mẹ có thể nghỉ ngơi cả ngày.”


Người phụ nữ lắc đầu ra ý rằng việc nghỉ ngơi mình nói không phải là nghĩa đen, nhưng điều đó chỉ đổi lại sự không thông cảm từ cô gái trẻ, hai người bắt đầu cãi vã.


Phương Đường ngồi dưới khán đài lặng lẽ xem kịch. Cô nhận ra, nữ diễn viên đóng vai người đàn bà tên là Trương Dao, một diễn viên thực lực hàng đầu trong nước, từng tham gia nhiều loại hình từ kịch nói, điện ảnh đến phim truyền hình và còn được đề cử Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại Oscar. Không ngờ vở kịch này lại do bà ấy đóng chính. Phương Đường nghiêng đầu nhìn Lý Hinh, không hiểu ý cô ấy khi đưa mình đến xem kịch của Trương Dao là gì?


Lúc này, hai mẹ con trên sân khấu đang tranh cãi ngày càng gay gắt về vấn đề mở cửa kinh doanh lại. Nhìn trang phục của họ có thể đoán ra đây là một câu chuyện diễn ra vào những năm 70, 80 của thế kỷ trước.


Dường như có điều gì đó kỳ lạ?


Người đàn bà nhìn chằm chằm vào Thúy Hoa: “Bây giờ biểu cảm của con hung dữ thật đấy Hoa Hoa.”


Thúy Hoa đến gần bà, bình tĩnh nói: “Mẹ không thích sao?”


“Mẹ nghĩ là mẹ thích.” Người đàn bà vẫn nhìn chằm chằm vào cô ta rồi im lặng.


Thúy Hoa kích động nói: “Ôi! Mẹ ơi, đợi đến khi chúng ta tích góp được thật nhiều tiền, có thể rời khỏi mảnh đất hẻo lánh này, đợi đến khi chúng ta bỏ lại cái nhà nghỉ này, cái thành phố mưa tầm tã này, quên đi cái nơi u ám không tương lai này; đợi đến khi cuối cùng con được ngắm nhìn biển cả mà con hằng mơ ước, đến ngày đó, mẹ sẽ thấy con mỉm cười. Nhưng, phải có thật nhiều tiền thì mới có thể sống tự do tự tại bên bờ biển. Chính vì mục đích này, chúng ta không nên sợ nói ra những lời đó. Chính vì mục đích này, phải chăm sóc thật tốt người sắp đến. Nếu anh ta khá giàu có, tự do của con có lẽ sẽ bắt đầu từ đó. Anh ta đã nói chuyện với mẹ lâu chưa?” Cô ta bước ra giữa sân khấu, giọng nói sang sảng, cả người tràn đầy khao khát và hy vọng vào tương lai.


Người đàn bà cũng cười: “Hôm nay lúc mẹ hỏi cậu ta nhưng không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta, cũng không nhìn kỹ. Theo kinh nghiệm của mẹ, tốt nhất là đừng nhìn họ. Giết những người không quen biết sẽ dễ ra tay hơn.”


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 14: Hiểu lầm trong vở kịch
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...