Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 10: Canh bạc ngân sợi thanh nguyên
Edit: Trang
Beta: Cyane
Đậu Hà Lan vs Thịt bò
“Thưa quý vị khán giả thân mến, hiện giờ trận đấu đã bước sang vòng ba. Tính đến hiện tại, hai đội đang hòa một trận và thua một trận, đội xanh tạm thời dẫn trước. Có vẻ như đội xanh của chúng ta đang nắm chắc phần thắng rồi đấy. Mà này, trai đẹp nhà họ Kiều, đội đỏ của anh phải cố gắng lên nhé.” Phong Đình cầm micro của MC, tươi cười trước ống kính khiêu khích Kiều Vũ như muốn đẩy không khí cuộc thi lên đến đỉnh điểm.
Trước sự khiêu khích trắng trợn của Phong Đình ngay từ đầu vòng ba, Kiều Vũ chỉ nhíu mày rồi đáp lại: “Ồ, vậy à? Nắm chắc phần thắng? Tôi thấy chưa chắc đâu. Mới bắt đầu vòng ba mà đã nói như vậy có phải hơi sớm rồi không?”
“Đã dẫn trước rồi thì phải dẫn cho tới cùng, đúng không quý vị?” Phong Đình vừa nói vừa giơ micro lên cao hướng về phía khán giả.
Ngay sau đó người xem hào hứng hẳn lên, rất nhiều người đồng thanh hô to: “Đúng rồi!”
“Đội đỏ cố lên nào, vượt mặt đội xanh đi!” Đột nhiên có một người không phục chen vào hàng cổ vũ của đội xanh.
“Đội xanh cố lên! Đừng để bị đội đỏ vượt mặt!”
“Thiếu gia Kiều cố lên! Thiếu gia Kiều nhất định sẽ thắng!” Các cô gái trong fanclub của Kiều Vũ cũng không chịu thua, họ giơ cờ hò hét đầy khí thế
Bình luận viên của trận đấu nghe thấy tiếng cổ vũ sôi nổi ở ngoài sân thì tranh thủ công bố chủ đề của vòng ba, đó là canh chua. Canh chua là một phần quan trọng trong ẩm thực Tứ Xuyên. Từ xa xưa, sau khi những người tha hương vượt qua núi non trùng điệp Tần Lĩnh, mệt mỏi trên chặng đường dài, chỉ cần uống một bát canh chua nóng hổi là bao nhiêu mệt nhọc lập tức tan biến, cảm giác ấm nóng lan từ dạ dày đến khắp toàn thân khiến họ vô cùng dễ chịu.
Khi nhận được đề bài này, Phương Đường trầm ngâm suy nghĩ xem nên nấu món gì cho vòng ba. Giữa mùa hè oi ả, món canh chua nào vừa tốt cho dạ dày, vừa có thể khơi gợi cảm giác thèm ăn của thực khách? Canh chua cay ư? Không được, món quá cay có thể khiến dạ dày khó chịu. Canh đặc thì sao? Cũng không được, kết cấu sền sệt khiến đầu lưỡi khó chịu… Thói quen chế biến món ăn riêng theo đơn hàng đã đặt khiến cô trở nên khắt khe, luôn muốn tìm ra phương án tối ưu nhất.
Giống như vòng đầu tiên, đội đỏ do Hách Tâm Di chỉ huy đã rục rịch khởi động từ sớm, trong khi đó Phương Đường vẫn còn đang lặng lẽ suy nghĩ. Não cô đã suy nghĩ suốt cả buổi chiều giờ như bị đình công, vận hành vô cùng chậm chạp. Làm sao bây giờ! Càng lo thì lại càng không nghĩ ra nổi, rõ ràng trong lòng cô đã có đáp án, vậy mà như có một lớp sương mỏng ngăn cách, không xé toạc được màn sương ấy để chạm tới sự thật.
Cùng với thời gian trôi qua, Kiều Vũ đứng một bên cũng bắt đầu sốt ruột. Dù sao đàn em cũng chưa từng tham gia một chương trình thi đấu truyền hình với cường độ cao cả về thể lực lẫn tinh thần như thế này, vừa phải thi đấu, vừa phải chú ý đến quay hình. Phối hợp liên tục với máy quay, tay không ngừng đảo chảo, thái rau, bận tới bận lui. Khi thể lực bị tiêu hao quá mức đương nhiên sẽ ảnh hướng đến đầu óc khiến nó trở nên trì trệ. Anh có thể giúp được gì đây? Kiều Vũ nhanh chóng tìm kiếm phương án trong đầu… Có rồi!
Khi Phương Đường đang ôm đầu, dùng khuỷu tay chống trên bàn bếp suy nghĩ trong đau khổ thì Kiều Vũ lặng lẽ mang tới trước mặt cô một phần các loại rau củ như củ cải, cải xanh, cải bẹ, đậu nành, đậu Hà Lan… Đây là cái gì? Phương Đường ngây người nhìn hành động của anh. Anh đang làm gì vậy? Củ cải, cải xanh, cải bẹ… còn chưa quyết định nấu gì mà đã rửa sẵn để dùng rồi sao? Đúng rồi, rau củ! Đậu nành, đậu Hà Lan… đậu Hà Lan! Sao mình lại quên mất nguyên liệu này chứ!
Kiều Vũ đã chọn sẵn vài loại rau củ có khả năng sẽ dùng tới từ bàn nguyên liệu rồi đưa tới. Dù sao mấy việc dùng sức này để anh làm cũng không sao, rửa bao nhiêu cũng được, nếu không dùng đến thì cùng lắm anh sẽ mua hết mang về nhà để ăn lẩu. Anh nghĩ rằng biết đâu Phương Đường nhìn thấy những món này sẽ nảy ra ý tưởng, chứ còn hơn ngồi đó suy nghĩ trong vô vọng. Thực tế chứng minh, kinh nghiệm của anh đúng là đã phát huy tác dụng.
Lúc món canh chua thịt bò của đội xanh cho vào chảo xào sơ thì Phương Đường cũng bắt đầu hành động.
Cô nhanh chóng chọn ra những nguyên liệu cần thiết từ đống đồ kia. Phải khen một câu rằng chương trình “Buổi hẹn ẩm thực” quả là chương trình ẩm thực hàng đầu cả nước, chỉ riêng khâu chuẩn bị nguyên liệu thôi đã không chê vào đâu được, đồ ở đây vô cùng phong phú, đầy đủ, toàn diện. Nếu không thì người như Phương Đường – hơn nửa thời gian đã trôi qua mới bắt đầu chuẩn bị – chỉ có đường khóc thét vì không kiếm đủ nguyên liệu thôi.
Đậu Hà Lan chính là linh hồn của món ăn lần này – “Canh miến rau củ viên”. Đúng như tên gọi, món canh chua này lấy đậu Hà Lan và miến trắng mảnh làm nguyên liệu chính, dùng cải chua ngâm 6 tháng làm gia vị nền rồi phối hợp cùng thịt nạc đã ướp và tẩm bột. Đầu tiên là xào cải chua, tiếp đến xào đậu Hà Lan, sau đó đổ tất cả nguyên liệu vào nước sôi nấu chín là xong.
Hương vị thanh mát, vừa dễ ăn vừa có tác dụng k*ch th*ch vị giác, cách làm lại đơn giản, đây đúng là món ăn “đầu tư ít, thu lời lớn”. Quan trọng hơn cả là đây chính là món canh chua dành riêng cho mùa hè, cũng chính là đáp án mà Phương Đường đã trăn trở suốt bao lâu.
Cô lau mồ hôi trên trán. Tốt rồi, kịp giờ rồi.
Kiều Vũ ngửi mùi hương bốc lên từ nồi “canh miến rau củ viên” thì chỉ cảm thấy ngón tay muốn cử động, nước miếng trong miệng đã bắt đầu chảy ra, muốn ăn ngay một bát quá đi mất!
Nhưng mà… không thể. Mẹ ơi, con không muốn làm MC chương trình ẩm thực nữa đâu, nhìn mà không được ăn đúng là quá tàn nhẫn. Đến lúc chấm điểm, đồ ăn chia lại thì chẳng bao giờ ngon bằng lúc mới bưng ra cả…
Cuộc thi sắp đến hồi kết. Trời cũng bắt đầu tối, quảng trường trong rừng dưới ánh hoàng hôn ráng chiều, mùi thơm của canh chua lượn vòng ba vòng quanh đầu mọi người. Bên trái là “canh chua thịt bò”, bên phải là “canh miến rau củ viên”, ăn cái nào trước đây? Khó xử quá… Tất cả ban giám khảo đều rơi vào bài toán lựa chọn nan giải. Chỉ cần ngửi thôi mà cả hai bát đã khiến người ta thèm nhỏ dãi. Một vị giám khảo không kìm được nên tiện tay bê đại một bát lên làm một ngụm… Á á á, cay quá đi mất! Nước mắt tôi muốn trào ra luôn rồi! Vị giám khảo A thầm rên trong lòng rồi vội vàng húp thử bát còn lại trông có vẻ không cay… Aaaa, mát lạnh cực kỳ! Bát này nhìn ngoài chẳng có gì đặc biệt, ai ngờ húp một ngụm là không thể dừng lại được nữa.
Đến cuối cùng, không chỉ giám khảo A, mà đa số các giám khảo đều bị chinh phục bởi món canh miến rau củ viên, hết bát này đến bát khác, để bát canh cay đỏ bên kia nguội lạnh một góc. Có người nghĩ bụng: Thôi thì ăn cho no rồi về, dù sao đậu Hà Lan, miến và thịt cũng đủ để no bụng, lại còn miễn phí, ngon thế này không ăn thì phí của trời. Không ít người xem thấy giám khảo ăn uống sướng như vậy cũng bắt đầu xin canh húp thử. Một lúc sau không đủ canh nữa, Phương Đường bèn rửa sạch các loại rau khác, cắt nhỏ hết rồi vứt vào nồi nấu cùng. Tổ chương trình cũng vui vẻ dùng những nguyên liệu đã được sử dụng để “mua chuộc lòng người”, tặng toàn bộ rau còn lại cho đội đỏ.
Vì vậy kết quả của vòng thi thứ ba đã rõ như ban ngày – đội đỏ chiến thắng.
Hách Tâm Di bị giáng một đòn nặng lần thứ hai trong ngày. Lần đầu cô ấy còn có thể nói là Phương Đường khôn khéo dùng chiêu trò bên lề để gỡ hòa, nhưng lần này, món “canh chua thịt bò” mà cô ấy dồn tâm huyết chế biến lại bị phần lớn giám khảo để thừa lại trong bát, vẻ chê bai rất rõ ràng. Tại sao? Cô ấy không hiểu nổi.
“Canh chua thịt bò” vốn nổi danh toàn quốc, chọn loại thịt bò thượng hạng, hương vị chua cay có thể khiến luồng khí nóng từ đan điền dâng lên khắp cơ thể, ăn vào là vã mồ hôi hừng hực, vậy mà tại sao chỉ có số ít giám khảo ăn? Chẳng phải thành phố C là nơi ưa cay sao? Tại sao họ lại thích món “canh miến rau củ viên” hoàn toàn không cay hơn cơ chứ?
Lưu Tương Linh – nhà sản xuất chương trình – vẫn luôn giám sát toàn bộ trường quay, cô ấy nhanh chóng phát hiện ra sự bất bình của Hách Tâm Di. Vì thế cô ấy vòng qua sau quầy bếp của đội xanh, nơi máy quay không chú ý tới, bước tới vỗ nhẹ lên vai Hách Tâm Di: “Cô là đầu bếp hàng đầu trong nước, lúc này không nên để cảm xúc vượt khỏi tầm kiểm soát. Đặc điểm của tiệm ăn Tứ Xuyên nhà họ Lưu chính là gia vị gia đình tinh tế, đặc trưng này luôn được yêu thích ở thành phố C. Hôm nay quay hình lâu như vậy, ai cũng mệt rồi. Quay xong cả đội còn phải tới chỗ cô ăn mừng nữa đấy.” Nói xong cô ấy liền ra hiệu bằng mắt với người dẫn chương trình và MC.
Phong Đình hiểu ý, cầm micro lên thông báo: “Sau khi trải qua trận đấu ác liệt, cuối cùng hoạt động “Quán ăn gia truyền vị Tứ Xuyên” của chúng ta cũng đi đến thời khắc công bố kết quả rồi. Thật ra đến giờ phút này, khán giả theo dõi chương trình chắc cũng đã rõ ràng, đúng vậy, sự kiện đặc biệt lần này kết thúc với kết quả: đội đỏ và đội xanh mỗi đội thắng một trận, một trận hòa, chương trình đã khép lại viên mãn!”
Kiều Vũ cũng bước lên sân khấu: “Bạn bè là trên hết, thi đấu là thứ yếu. Trong Buổi hẹn ẩm thực, ẩm thực là số một, thi đấu là thứ yếu. Qua ba vòng trình diễn tài nghệ nấu nướng trực tiếp đặc sắc, chúng ta đã có cơ hội quan sát cận cảnh tay nghề tuyệt vời của các đầu bếp quán ăn riêng, đồng thời cũng cảm nhận được sức hút vô biên của ẩm thực Tứ Xuyên.”
“Đúng vậy, tiếp theo xin mời các nhân viên chuẩn bị phần quà đặc biệt dành tặng các vị khách mời tham gia Buổi hẹn ẩm thực hôm nay. Mỗi người một phần quà thực phẩm. Đồng thời, chúng tôi sẽ rút thăm khán giả may mắn của kỳ này và cả khán giả có mặt tại trường quay. Các vị giám khảo quần chúng, xin mời giơ tay nào!”
“Chúng tôi sẽ rút ngẫu nhiên một khán giả ngoài trường quay và hai khán giả may mắn tại chỗ. Quà tặng gồm có: phiếu mua hàng trị giá 100 tệ tại Thương mại Thịnh Hoa, một bộ chăm sóc tóc Vienna…”
Phương Đường vốn nghĩ rằng hòa rồi thì sẽ có hiệp phụ như thi đấu thể thao. Nhưng thực tế chứng minh cô nghĩ nhiều quá rồi.
Được rồi, đây rõ ràng là mưu kế của tổ chương trình. Ở thế kỷ mới, cái gì là quan trọng nhất? Đương nhiên là hòa hợp!
Còn Hách Tâm Di lúc này cũng đã điều chỉnh lại trạng thái, cô ấy khôi phục lại vẻ dịu dàng thường ngày, gương mặt nở nụ cười vừa phải, đứng cạnh Phong Đình vẫy tay trước ống kính. Chỉ là trong lòng cô ấy âm thầm tự giễu: Thì ra bản thân mình là kẻ hiếu thắng, ham hư vinh, vì kết quả mà tính toán chi li, gặp chút chuyện ngoài ý muốn là suýt chút nữa đã mất kiểm soát… Xem ra cần phải điều chỉnh lại cuộc sống những năm bay nhảy khắp nơi trước kia, tập trung vào nấu nướng, có lẽ nên nghỉ phép dài một chuyến là vừa.
Cô ấy quay sang dịu dàng nói với Phương Đường: “Đây là một trận đấu tuyệt vời. Tiệm ăn Tứ Xuyên nhà họ Lưu quả nhiên danh bất hư truyền. Chị cho em một lời khuyên nhỏ: nếu tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương của em muốn phát triển lâu dài thì một người đơn độc không đủ đâu.”
“Cảm ơn chị, đây đúng là một trận đấu rất tuyệt. Lời khuyên của chị rất có lý, em sẽ nghiêm túc suy nghĩ.” Từ lần đầu gặp Hách Tâm Di, Phương Đường đã có thiện cảm với cô ấy nên khi nghe cô ấy tận tình nhắn nhủ, trong lòng cô vô cùng vui mừng, vội vàng gật đầu đồng ý. Nói thật thì bản thân cô cũng thấy rằng một quán ăn chỉ có một đầu bếp thì khó mà kéo dài, có lẽ về cô nên thử bắt đầu tuyển thêm phục vụ bán thời gian vậy.
Trên đường về, Phương Đường ngồi trên xe buýt ngẩng đầu ngắm tầng mây nhuộm ráng chiều, trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác bình yên, đầy đủ và mãn nguyện. Dù cả ngày hôm nay thần kinh cô phải làm việc cật lực nhưng lúc này vẫn còn đang phấn khích không thôi. Và cũng chính vào khoảnh khắc ấy, cô hoàn toàn không ngờ rằng sắp có một chuyện xảy ra phá vỡ mọi yên bình…
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 10: Canh bạc ngân sợi thanh nguyên
10.0/10 từ 39 lượt.
