Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 17: Nhóc con hay mách lẻo
"Fan*?" Mắt Quý Tửu hơi sáng lên: "Có ngon không?"
(* - fěnsī: có hai nghĩa là "người hâm mộ" (fan) và "miến/bún sợi". Ở đây Quý Tửu đang hiểu theo nghĩa đồ ăn.)
Mấy cô gái sững lại một chút, rồi tất cả đều bật cười khúc khích: "Cậu đáng yêu thật đấy, đương nhiên không phải chỉ loại miến ăn được kia rồi."
Một trong số đó, cô gái tóc ngắn đưa cây gậy cổ vũ cho Quý Tửu, giọng đầy năng lượng nói: "Cho cậu này, chúng ta cùng cổ vũ cho Dao Dao nhé!"
Cô còn định làm tương tự, đưa cây gậy cổ vũ cho Tư Ân Viễn, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng không gần người lạ của anh thì lại do dự.
Sao một cậu bé đáng yêu như vậy lại có một người anh trông hung dữ thế chứ.
Còn chưa kịp để họ phản ứng tiếp, Tư Ân Viễn đã kéo Quý Tửu đi rồi.
Quý Tửu quan sát cây gậy cổ vũ lấp lánh trên tay vài giây, sau khi phát hiện nó thật sự không ăn được thì hoàn toàn mất hết hứng thú.
Bên trong buổi hòa nhạc thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng hét của Phượng Sơ Dao gọi khán giả.
Tư Ân Viễn im lặng một chút, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân tại sao vừa rồi Phượng Sơ Dao lại có thể phát ra âm thanh từ trong khe nứt.
Xem ra cô ấy sống rất vui vẻ trong mơ, còn thực hiện được ước mơ trước năm mười tám tuổi là trở thành một ca sĩ nhạc rock nữa.
Anh vốn không hứng thú với những chuyện thế này, nhưng kể từ một lần Du Phi Trần chế nhạo cô từng có ước mơ làm ca sĩ nhạc rock đồng quê rồi bị cô đánh cho suýt nữa hủy dung, cả tháng không dám xuất hiện ở đại sảnh công hội, thì anh đã bị ép phải biết ước mơ của Phượng Sơ Dao.
Tư Ân Viễn quen đường cũ đánh ngất mấy bảo vệ ở cửa sau, rồi dẫn Quý Tửu đi vào theo lối đi dành cho nhân viên.
Nhìn ánh mắt trong veo của Quý Tửu, anh lại kỳ lạ cảm thấy có vài phần chột dạ, ho khan một tiếng rồi nhấn mạnh: "Cậu không được học theo."
"Tại sao ạ?" Quý Tửu hơi mở to mắt.
Cậu chỉ đơn thuần tò mò, thế nhưng cảm giác tội lỗi vì đã dạy hư trẻ con trong lòng Tư Ân Viễn lại càng nặng nề hơn.
"Bởi vì đây là hành vi không tốt."
Tư Ân Viễn dừng lại một chút, đột nhiên cảm thấy mình lo lắng thừa rồi. Quý Tửu yếu ớt bất lực như vậy, ngay cả dị năng cũng là Kháng Độc Tính vô dụng, cậu ta còn có thể đi bắt nạt ai được chứ?
Quý Tửu càng không hiểu hơn. Trong mắt cậu, chủ nhân là người tốt, cho nên chủ nhân làm gì cũng là tốt, không tồn tại chuyện không hợp lý.
Hai người mang theo lăng kính* dày hơn cả da voi về đối phương, cứ thế ông nói gà bà nói vịt.
(*Lăng kính/Filter: Chỉ cách nhìn nhận chủ quan, thường là tốt đẹp hơn thực tế về một người nào đó.)
Họ vừa đến phòng nghỉ của ca sĩ trong buổi hòa nhạc, đã chạm mặt ngay Phượng Sơ Dao vừa nghỉ giữa hiệp bước ra.
Cô chân đi đôi giày cao gót màu đỏ cao chót vót, trang điểm theo phong cách hắc ám đậm nét, lúc nhìn thấy hai người thì lập tức đứng sững tại chỗ.
Ánh mắt từ lộ ra vài phần quen thuộc rồi chuyển sang mơ hồ, cuối cùng biến thành kinh ngạc.
Phượng Sơ Dao mang vẻ ngoài bá khí mà thất thần. Hai người này quen mắt quá, sao mình không nhớ trong giới lại có cực phẩm thế này nhỉ, lẽ nào họ là fan của mình?! Sức hút của bà đây lại cao đến vậy sao!?
Khi cô hoàn hồn lại thì Tư Ân Viễn đã đứng ngay trước mặt rồi.
Đối diện với ánh mắt sâu thẳm khó hiểu của chàng soái ca, Phượng Sơ Dao hắng giọng một cái: "Muốn xin chữ ký sao?"
Nói xong cô còn rất chuyên nghiệp nở nụ cười tiêu chuẩn tám răng đã luyện tập trước gương.
Tư Ân Viễn cũng cười, chỉ có điều hiệu quả lại rất đáng sợ: "Vẫn chưa nhớ ra à? Sau khi về tăng thêm bốn buổi huấn luyện đặc biệt."
Câu nói này chính là nỗi sợ hãi đã khắc sâu vào ADN của tất cả thợ săn Người Khai Hoang.
Khác với Người Nhặt Rác, điều kiện để trở thành Người Khai Hoang càng thêm hà khắc hơn, họ có một trại huấn luyện đào tạo riêng.
Lúc Tư Ân Viễn chưa trở thành Thủ lĩnh Thợ săn, anh chính là tổng giáo quan của trại huấn luyện.
Mỗi lần chỉ cần có một người không đạt tiêu chuẩn, câu "tăng thêm bốn buổi huấn luyện đặc biệt" này của anh chính là cơn ác mộng đáng sợ nhất.
Nó trực tiếp tăng gấp đôi độ khó huấn luyện của bạn lên thành cấp địa ngục, mỗi người từng trải qua đều cảm thấy mình như vừa đi một vòng từ quỷ môn quan về.
Thời kỳ Tư Ân Viễn nhậm chức tổng giáo quan là giai đoạn đau khổ nhất của trại huấn luyện. Khi đó đã loại bỏ rất nhiều dị năng giả có ý chí không kiên định. Sau này, phần lớn những dị năng giả đó đều gia nhập đội hộ vệ, bắt đầu tuần tra trong căn cứ, phụ trách an ninh nội bộ và giải quyết một số vấn đề giữa người với người.
Anh cũng chưa bao giờ để tâm, cho rằng những người như vậy dù có ra ngoài cũng không thể đối mặt với vật biến dị.
Sự mạnh mẽ và đáng sợ của vật biến dị chỉ những người từng trải qua thực sự mới có thể thấu hiểu. Đó là những điệu nhảy với tử thần, loài người ở thế giới bên ngoài căn cứ chỉ còn lại sự nhỏ bé yếu ớt. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn giờ đây đã trở nên mỏng manh dễ vỡ, vậy mà vẫn có rất nhiều người chưa thoát ra khỏi quá khứ, cho rằng loài người xét cho cùng vẫn là đặc biệt.
Những dòng chữ phổ biến kiến thức lạnh lùng của căn cứ vĩnh viễn không thể hiện được một phần nghìn sự đáng sợ của nó.
Chính vì yêu cầu quá cao, nên số lượng Người Khai Hoang được đào tạo trong nửa năm đó là ít nhất, nhưng cũng là lứa có tỷ lệ tử vong thấp nhất.
Ánh mắt Phượng Sơ Dao dần trở nên kinh hãi, cô lắp bắp mở lời: "Tôi, tôi... Ngài, ngài sao lại..."
Xem ra là nhớ ra rồi, Tư Ân Viễn rất hài lòng.
Anh quay đầu lại định gọi Quý Tửu, nhưng lại phát hiện thanh niên lẽ ra phải ngoan ngoãn đứng phía sau lúc này đã sớm biến mất tại chỗ.
...
Cái mùi khó chịu kia chính là phát ra từ đây.
Quý Tửu chẳng thèm quan tâm đến bản thể của Hoa Viên Mộng Cảnh là gì, cậu bây giờ chỉ muốn tóm cổ con vật biến dị dám cả gan khiêu khích mình kia ra đánh cho một trận tơi bời. Nếu nó trông ngon miệng thì đánh một trận rồi ăn luôn.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Tư Ân Viễn đoán nó có thể ở trong khe nứt mà Phượng Sơ Dao đang ở, nhưng lại không đoán được nó lại trốn ngay trong buổi hòa nhạc này.
Quý Tửu hì hục đi đến một nơi tối tăm, ánh sáng duy nhất chiếu xuống từ phía trên, đồng thời còn có những âm thanh rất ồn ào.
Bên ngoài hình như có rất nhiều người đang hô hào điều gì đó.
Trước mắt chỉ có một chiếc lồng vàng khổng lồ, giống như một chiếc lồng chim hoàng yến được chế tác tinh xảo, chỉ có điều chiếc lồng này là dùng để nhốt người.
Quý Tửu dùng sương đen một cách thô bạo, trực tiếp nuốt chửng phần giữa của chiếc lồng sắt lớn, tạo thành một cái lỗ đủ cho một người đi qua, rồi cậu bước vào trong.
Cậu đứng giữa lồng xoay một vòng cũng không tìm thấy thứ mình muốn tìm, nhưng lại cảm nhận được mùi hương còn sót lại từ chiếc lồng vàng.
Con vật biến dị kia vừa mới ở đây, chỉ là bây giờ đã chạy mất rồi.
Không biết cậu đã chạm phải cơ quan nào bên trong lồng, đột nhiên nó chuyển động, mang theo Quý Tửu từ từ bay lên, đồng thời tiếng hét chói tai phía trên càng lúc càng lớn hơn.
Những mảnh kim tuyến vàng óng rơi xuống từ phía trên, như thể đang rắc một cơn mưa vàng cho Quý Tửu.
Cậu đứng giữa lồng, mơ màng nhìn về phía hàng vạn khán giả đang la hét.
Phượng Sơ Dao đi theo Tư Ân Viễn mặt mày đen kịt cùng tìm người. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy đội trưởng Tư mất bình tĩnh, lo lắng đến vậy, toàn thân tỏa ra áp suất thấp như hữu hình.
Lúc tiếng reo hò truyền đến, họ đang đi tới lối đi nối liền sân khấu và hậu trường. Cô vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy chiếc lồng vốn dùng cho tiết mục biểu diễn tiếp theo của mình không biết từ lúc nào đã ở ngay chính giữa sân khấu.
Bên trong còn có một bóng người mảnh khảnh.
Nhìn kỹ lại, Phượng Sơ Dao lộ vẻ kinh hãi, kia, kia không phải là Tửu Tửu nhà mình sao.
Tư Ân Viễn cũng chú ý thấy. Anh ngẩng đầu nhìn người đang tỏa sáng trên sân khấu, cơn mưa vàng và những lời tung hô tình yêu cuồng nhiệt như thể sinh ra là để dành cho cậu vậy. Gương mặt cậu được chiếu lên màn hình lớn, là con cưng của ống kính, dù không biết tìm góc máy cũng hoàn toàn không có góc chết.
Ngay cả chiếc lồng kia cũng rất hợp với cậu, giống như một chú chim trong lồng dễ vỡ. Khán giả tuy có chút ngơ ngác, nhưng sau khi nhìn rõ gương mặt cậu liền bùng nổ những tiếng reo hò còn kinh ngạc hơn nữa.
Người như vậy dường như thích hợp được nuông chiều trong căn cứ hơn.
Ánh mắt Tư Ân Viễn tối sầm lại. Anh suýt nữa thì quên mất, bản thân mình vốn chỉ bị Quý Tửu nhận nhầm. Người đáng để cậu bất chấp nguy hiểm tính mạng trốn trong khoang dinh dưỡng sau xe để theo ra ngoài căn cứ cũng không phải là anh.
Anh chỉ là người thay thế của kẻ đó.
Cơn tức giận khó tả khiến trong mắt anh hiện lên vài phần hung bạo, ngũ quan cũng trở nên nhạy bén hơn. Anh đột nhiên chú ý thấy trong những mảnh kim tuyến vàng óng kia có một bóng đen len lén đang cố gắng rời khỏi sân khấu.
Cảm xúc muốn phá hoại trong lòng đột nhiên có chỗ để trút giận. Tư Ân Viễn không chút khách khí sải mấy bước lớn lên sân khấu, rút thẳng dao tác chiến từ bắp chân ra, đâm một nhát xuyên qua bóng đen không kịp phản ứng kia như xiên thịt nướng.
Khán giả trong mơ không có tính tự chủ cao lắm, họ vẫn còn trong logic của mình, cho rằng đây là một tiết mục biểu diễn, tiếng reo hò vẫn không ngớt.
Bóng đen hét lên những tiếng "bi bô" thảm thiết rồi ra sức giãy giụa, nhưng sức của Tư Ân Viễn cực lớn, trực tiếp cắm dao tác chiến vào sâu trong sân khấu khiến rất khó rút ra, mặc cho bóng đen giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Quý Tửu nhìn thấy Tư Ân Viễn liền vui vẻ chạy tới. Cậu còn rất thù dai, giả vờ vô tình dùng sức đạp lên cái đống đen đen kia hai cái, rồi mới vui vẻ dụi đầu vào lòng Tư Ân Viễn.
"Anh lợi hại thật!"
Ánh đèn sân khấu làm cậu hơi choáng váng, nếu không phải có chủ nhân thì cậu suýt nữa đã bỏ lọt thứ xấu xa này rồi.
Cậu ấy chắc hẳn đã sợ lắm rồi, Tư Ân Viễn nghĩ.
Lời trách mắng cậu chạy lung tung vốn định nói ra cứ quẩn quanh bên miệng, cuối cùng lại biến thành một câu nói đầy bất đắc dĩ: "Cậu chui vào bằng cách nào thế?"
Quý Tửu "ừm" một tiếng, nói úp mở: "Thì cứ thế này mà vào thôi chứ sao."
Cậu lại lén giẫm lên đống đen đen kia thêm một cái nữa.
Tư Ân Viễn cảm thấy có chút không ổn. Anh tiến lên xem xét chiếc lồng một chút, phát hiện cái lỗ trên đó rất đáng ngờ, không giống như do con người làm ra.
Giống như dấu vết bị thứ gì đó ăn mất, nhưng miệng vết đứt lại rất ngay ngắn.
Quý Tửu, thủ phạm gây án, có chút chột dạ, thế là cậu lại dùng sức đạp lên đống đen đen rồi lớn tiếng mách lẻo: "Nó muốn cắn tôi!"
Đống đen đen bị đạp đến hấp hối: ?
Nó đột ngột cứng đờ.
Tư Ân Viễn quả nhiên bỏ qua chiếc lồng kia, mặt mày sa sầm đi tới: "Hửm?"
Anh trước tiên kiểm tra Quý Tửu một lượt, xác định cậu không bị thương rồi mới rút dao tác chiến ra, lại đâm thêm một nhát thật mạnh vào con vật biến dị cả gan này.
Nhát dao này trực tiếp khiến nó đau đến mức không duy trì nổi giấc mơ nữa. Ngay lập tức, tất cả mọi thứ xung quanh như một bức tranh bị tẩy xóa bằng cục gôm, từng chút từng chút một nhanh chóng biến mất.
(Lời tác giả)
Hôm nay biến thành một nhóc con hay mách lẻo.
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 17: Nhóc con hay mách lẻo
10.0/10 từ 37 lượt.
