Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 16: Buổi hòa nhạc
Ngay từ khi dị năng mới xuất hiện, loài người đã phát hiện có một bộ phận dị năng rất giống với những câu chuyện cổ tích trong văn hóa nhân loại.
Nguồn gốc của loại dị năng này và phương pháp thức tỉnh các dị năng khác không có gì khác biệt. Cuối cùng, các chuyên gia chỉ có thể quy kết việc thức tỉnh loại dị năng này là do não bộ bị ảnh hưởng bởi sự hun đúc của văn hóa, từ đó tác động đến phương hướng thức tỉnh, mặc dù vẫn chưa có đủ bằng chứng cho thấy tính cách hay quá khứ của một người có liên quan đến dị năng mà người đó thức tỉnh.
Dị năng của An Quả Quả bắt nguồn từ câu chuyện cổ tích «Cô Bé Bán Diêm». Mỗi ngày cô bé có b* q** diêm, mỗi khi đốt một que, tia lửa xuất hiện có thể hiện thực hóa vật thể mà cô bé nghĩ đến trong đầu.
Cùng với sự gia tăng cường độ của dị năng, những hạn chế cũng ngày càng ít đi. Từ việc ban đầu một lần chỉ có thể tạo ra một khẩu súng từ hư không, đến nay đã có thể tạo ra cả một khẩu đại bác lớn.
Ánh mắt Áo Cách cầu khẩn hướng về phía Quý Tửu: "Cậu, cậu tìm thấy que diêm này ở đâu?"
Quý Tửu chỉ vào một khe nứt nhỏ bên cạnh: "Ở đây."
Que diêm này rơi ngay bên ngoài khe nứt, giống như tín hiệu cầu cứu mà cô gái dùng chút tỉnh táo cuối cùng để lại.
Tư Ân Viễn ngăn Áo Cách đang cúi đầu định đi qua: "Chúng tôi vào cùng anh."
Áo Cách cố gắng nở một nụ cười biết ơn, nhưng khóe miệng cử động hồi lâu cũng chỉ co giật. Trạng thái tinh thần của anh ta đã có vấn đề rồi, nhưng anh ta vẫn từ chối: "Cảm ơn, nhưng một mình tôi đủ để đưa Quả Quả về rồi. Lần này tôi tuyệt đối sẽ không quên con bé nữa, làm sao tôi có thể quên được đứa em gái từ nhỏ đã nương tựa vào nhau mà sống chứ... Chắc hẳn vẫn còn những người khác bị lạc trong Hoa Viên Mộng Cảnh, phiền các anh tiếp tục tìm kiếm."
Là một thợ săn cấp S, dù ở trong tình huống này anh ta cũng không thể rũ bỏ trách nhiệm trên vai, không thể tha thứ cho bản thân vì sai lầm của mình mà làm chậm trễ thời gian tìm kiếm cứu nạn của người khác.
Tư Ân Viễn gật đầu, lấy một ống dịch dinh dưỡng nhét vào tay anh ta rồi vỗ vai anh ta, ánh mắt nóng rực: "Sẽ không sao đâu."
Áo Cách cắn mở nắp ống dịch dinh dưỡng, uống một hơi cạn sạch, rồi không chút do dự tiến vào khe nứt nhỏ kia.
Quý Tửu nhìn cảnh này, lộ ra vẻ hơi nghi hoặc. Tình cảm gắn bó của loài người đối với một cây cỏ nhỏ mà nói vẫn còn hơi phức tạp.
Thêm một người hay bớt một người trong mắt Quý Tửu đều không có gì khác biệt, cậu vẫn đi theo sau lưng Tư Ân Viễn, tận tâm tận lực làm một cái đuôi nhỏ.
Chỉ có điều cái đuôi nhỏ này thỉnh thoảng sẽ lén lút vặt trộm ít hoa bên cạnh ăn.
Tư Ân Viễn đột nhiên quay đầu lại.
Quý Tửu ngây thơ nhìn lại.
"..." Tư Ân Viễn ôm trán: "Miệng chưa lau kìa."
Khuôn mặt trắng nõn khó khăn lắm mới sạch sẽ lại dính nước hoa rồi.
Quý Tửu dùng tay áo lau lau, thái độ nhận lỗi cực kỳ tốt.
Đợi Tư Ân Viễn quay đầu đi, cậu lại bắt đầu vặt hoa nhỏ. Lần này đã học khôn hơn, ăn vụng xong liền kịp thời lau miệng.
Họ lại tìm thấy thêm vài thi thể đã chết từ lâu trong Hoa Viên Mộng Cảnh. Có những thợ săn nhận nhiệm vụ này rồi thất bại, cũng có những thợ săn vô tình đi lạc vào. Trên mặt họ đều nở nụ cười mãn nguyện, như thể đang chìm trong một giấc mơ đẹp không bao giờ tỉnh lại.
Thi thể không thể mang về, Tư Ân Viễn chỉ có thể qua loa che đậy rồi lấy đi thẻ tích điểm và huy hiệu có thể chứng minh thân phận trên người họ.
Con sư tử trên huy hiệu vẫn ngậm bông hồng, bụi bặm trên đó sau khi được lau đi lại một lần nữa để lộ ánh kim loại sáng ngời.
Anh hùng yên nghỉ, vinh quang còn mãi.
Hiểu biết của họ về Hoa Viên Mộng Cảnh thực sự quá ít ỏi. Ngoài phấn hoa màu hồng và cánh đồng hoa này ra, họ không tìm thấy bất cứ thứ gì giống như tác nhân khiến người ta rơi vào giấc mơ cả.
Cuối cùng, ở một khe nứt khác, họ đã tìm thấy Phượng Sơ Dao.
Chính xác mà nói, là Phượng Sơ Dao chủ động tiết lộ phương hướng của mình.
Vị mỹ nữ trước nay luôn mạnh mẽ quyết đoán này dù có tiến vào giấc mơ cũng có cách thức độc đáo của riêng mình.
Tiếng gầm giận dữ của cô trực tiếp xuyên qua khe nứt truyền đến hiện thực.
Quý Tửu cúi đầu nhìn vào khe nứt: "Có vào không ạ?"
Không ai có thể đảm bảo lần thứ hai chủ động tiến vào giấc mơ, họ còn có thể nhớ được mọi thứ hay không.
"Ừm." Ánh mắt Tư Ân Viễn nghiêm lại: "Cậu lại ăn vụng hoa à?"
Quý Tửu giật mình, cậu theo bản năng đưa tay lên sờ khóe miệng, lẽ nào có nước hoa chưa lau sạch?
Tư Ân Viễn nhắc nhở: "Tay áo của cậu kìa."
Quý Tửu sững người, cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện vì dùng tay áo lau miệng quá nhiều lần, nên tay áo vốn màu trắng đã bị nước hoa nhuộm thành màu khác rồi.
Cậu cực kỳ ấm ức: "Tôi chỉ ăn một chút thôi mà."
Cậu còn đưa ngón tay lên, dùng ngón cái và ngón trỏ làm dấu hiệu một chút xíu.
Tư Ân Viễn quay đầu nhìn lại con đường họ đã đi qua, rõ ràng hoa ở đây ít hơn hẳn những nơi khác. "Một chút" trong miệng Quý Tửu không hề phù hợp với ý nghĩa của từ.
Chỉ có điều, việc này lại mang đến cho anh một hướng suy nghĩ hoàn toàn mới.
Trước giờ anh vẫn luôn vì lối suy nghĩ theo quán tính mà cho rằng bản thể của Hoa Viên Mộng Cảnh chắc hẳn ẩn náu trong những bông hoa này, thứ khiến người ta rơi vào giấc mơ có thể là phấn hoa. Thế nhưng Quý Tửu ăn nhiều như vậy mà Hoa Viên Mộng Cảnh cũng không xuất hiện bất kỳ sự can thiệp nào, điều này đã làm giảm đáng kể khả năng bản thể là hoa.
Hơn nữa, cũng không thể giải thích được tại sao tốc độ thời gian trôi trong Hoa Viên Mộng Cảnh lại chậm hơn bên ngoài nhiều như vậy.
Thi thể của những thợ săn kia vẫn còn được bảo quản khá nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị ăn thịt cũng không có dấu hiệu bị phân hủy thành phân bón.
Vật biến dị tạo ra Hoa Viên Mộng Cảnh rốt cuộc muốn đạt được điều gì...
Quý Tửu nghiêng đầu: "Biết đâu thức ăn của nó không phải ở tầng vật chất thì sao."
Tư Ân Viễn sững lại một chút, nhận ra mình vô tình hỏi thành tiếng.
Anh nhanh chóng tập trung vào câu nói của Quý Tửu: "Ý cậu là sao?"
Quý Tửu nhớ lại một con vật biến dị cậu từng ăn. Đó là một thứ trắng trắng mềm mềm giống như sứa biển, nó từng không biết tự lượng sức mà cố gắng xâm chiếm tinh thần của Quý Tửu. Cuối cùng bị Quý Tửu dùng sương đen bắt lại, kéo qua kéo lại biến thành dài như sợi dây thun, còn dùng nó để chơi trò lật dây, mãi đến khi chơi chán rồi mới một miếng ăn luôn.
Quý Tửu, tên ác bá trong giới vật biến dị, hoàn toàn không nhận ra sự tàn bạo trong hành động của mình. Nhớ lại chuyện này cậu còn có chút tiếc nuối, bởi vì con vật biến dị đó ăn không có vị gì, giống như kẹo bông gòn không ngọt, thà rằng giữ lại tiếp tục làm dây thun cho mình chơi còn hơn.
Quý Tửu vừa khoa tay múa chân vừa giải thích: "Chính là loại vật biến dị sống nhờ ăn tinh thần lực ấy ạ."
Tư Ân Viễn kinh ngạc: "Sao cậu lại có suy nghĩ này, trước giờ chưa từng xuất hiện loại vật biến dị đó."
Quý Tửu không vui bĩu môi, cậu cảm thấy loài người thật sự quá không hiểu về vật biến dị.
Tư Ân Viễn lại trầm tư một lúc, lại cảm thấy lời Quý Tửu nói có vài phần hợp lý.
Sau khi phá vỡ lối suy nghĩ theo quán tính, anh phát hiện ra rằng, nếu đã loại trừ khả năng bản thể của Hoa Viên Mộng Cảnh ẩn trong hoa, lại loại trừ khả năng ẩn trong phấn hoa ở vành ngoài, thì nơi duy nhất chưa tìm kiếm chỉ còn lại những khe nứt này.
Phạm vi của các khe nứt trông có vẻ rất lớn, nhưng thực tế khả năng bản thể xuất hiện lại rất tập trung. Giả sử nó cần săn bắt tinh thần lực của con người, vậy thì nó nhất định phải trốn trong những khe nứt của giấc mơ nơi có ý thức con người tồn tại.
Tư Ân Viễn nắm lấy tay Quý Tửu: "Lần này vào trong, tuyệt đối đừng để lạc nhau."
Anh đặt mục tiêu trước tiên vào khe nứt mà Phượng Sơ Dao đang ở.
Quý Tửu cực kỳ ngoan ngoãn: "Vâng ạ."
Lần nữa tiến vào khe nứt không còn dễ dàng như lần trước. Họ đã bị xác định là những kẻ xâm nhập đến để phá hoại. Mặc dù ký ức không bị thay đổi, nhưng vừa vào trong đã cảm nhận được sự bài xích cực lớn từ giấc mơ.
Trời nổi sấm sét đùng đùng, mỗi một tia sét đánh xuống đều chuẩn xác rơi trúng đầu họ, chỉ có điều tất cả đều bị kim diễm chặn lại.
Tư Ân Viễn che chở Quý Tửu rất kỹ càng: "Đi, tìm người."
Giữa các vật biến dị dường như đều được lắp đặt radar, có thể cảm nhận được đối phương. Quý Tửu vừa vào trong đã cảm thấy toàn thân khó chịu, mang theo ý muốn chiến đấu khó hiểu.
Thông thường, chỉ khi vật biến dị khác xâm phạm lãnh địa của cậu mới gây ra hiệu ứng này. Thế nhưng, vật biến dị của Hoa Viên Mộng Cảnh này lại đặc biệt thích gây sự. Nó cảm nhận được Quý Tửu vào trong liền không ngừng thả ra tin tức tố khiêu khích.
Đại ý là: Đến đây, có bản lĩnh thì đến bắt ta đi, lêu lêu lêu.
Xem ra nó rất yên tâm về môi trường mình đang ở, cực kỳ vênh váo tự tin cho rằng Quý Tửu tuyệt đối không tìm được nó.
Kỹ thuật câu cá vụng về này, Quý Tửu lập tức mắc câu, trong nháy mắt tức giận đùng đùng kéo Tư Ân Viễn chạy về một hướng.
Nơi đó có mùi tin tức tố nồng nặc nhất.
Hừ, vật biến dị ngu ngốc, không ngờ được ta lại nhạy cảm nhất với mùi tin tức tố chứ gì.
Là một kẻ ham ăn, Quý Tửu sở hữu một chiếc mũi chó cực kỳ thính.
Tư Ân Viễn đột nhiên bị kéo chạy như bay: ?
Quý Tửu thậm chí còn cực kỳ hung hăng cướp một chiếc xe máy điện nhỏ của người qua đường, hùng hổ định lái đi.
Tư Ân Viễn cực kỳ thành thạo, dung túng mà nối giáo cho giặc, trực tiếp đánh ngất người qua đường còn định giằng lại chiếc xe kia.
"Biết lái xe không?"
Động tác Quý Tửu vừa ngồi lên chiếc xe điện nhỏ khựng lại, cậu do dự nói: "Chắc... là biết ạ."
Cậu bắt chước dáng vẻ từng thấy trên TV, vặn tay lái bên trái một cái, nhưng xe không chạy.
Tư Ân Viễn nhặt chiếc mũ bảo hiểm hình vịt con màu vàng trên xe đội lên đầu Quý Tửu, một tay ôm cậu đổi chỗ ngồi: "Để tôi."
Không một chút do dự, tin tưởng đồng đội là điều lệ đầu tiên của thợ săn.
Đợi ra ngoài rồi hỏi tại sao cũng không muộn.
Con vật biến dị kia chậm chạp nhận ra kẻ vào lần này không giống những vật biến dị không có não trước đây, thực lực cũng hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Nó cuối cùng cũng hoảng sợ, giấu tin tức tố đi thật kỹ.
Sức chiến đấu bản thân của nó rất thấp. Việc có thể khiến Hoa Viên Mộng Cảnh trở nên lớn như vậy, nhốt được nhiều người và vật biến dị đến thế cũng chỉ là nhờ tính đặc thù của năng lực và bản thân nó cực kỳ giỏi ẩn nấp. Một khi bản thể bị tìm thấy thì chỉ có nước nằm trên thớt chờ bị làm thịt.
Tiếc là đã quá muộn. Tư Ân Viễn gần như lái chiếc xe điện nhỏ với tốc độ của xe mô tô, men theo con đường Quý Tửu chỉ, họ rất nhanh đã đến trước cổng một buổi hòa nhạc ngoài trời khổng lồ.
Đây cũng là nơi sống động và đông người nhất trong giấc mơ này.
Có mấy cô gái trẻ nhìn thấy họ liền cực kỳ kích động chạy tới hỏi: "Hai anh cũng là fan của Phượng Sơ Dao sao?!"
(Lời tác giả)
Dao tỷ: (không phải đâu)
Vật biến dị: Đến đây lêu lêu lêu.
Tiểu Thảo Quý: Đến rồi đây. :)
Vật biến dị: Chết bất đắc kỳ tử.
Chương sau kết thúc phó bản này, lên đường về căn cứ rồi~
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 16: Buổi hòa nhạc
10.0/10 từ 37 lượt.
