Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 11: Sán lá song bàn


Chiếc xe bọc thép màu đen khổng lồ tựa như một con mãnh thú lặng lẽ, yên tĩnh chờ đợi tại chỗ.


Một cây cỏ nhỏ len lén ló đầu ra từ cạnh lốp xe.


Chiếc xe này thực sự quá lớn so với kích thước hiện tại của cậu.


Không có công việc khó khăn, chỉ có cây cỏ dũng cảm!


Quý Tửu cuộn cuộn phiến lá, vung vẩy bộ rễ trắng nõn mảnh mai, từng chút một bò lên.


Sương đen mở hé cửa sổ xe ra một khe hở. Quý Tửu thuận theo khe hở bẹp một tiếng rơi xuống vô lăng, rồi nằm im không động đậy.


Mãi cho đến khi có tiếng động truyền đến, cậu mới dùng hai cái rễ nhỏ đóng vai trò làm chân, bẹp bẹp chạy đến một góc trong xe trốn đi.


Thân hình ba centimet quá nhỏ bé, nên sau khi trốn đi rất khó bị tìm thấy.


Tiếng động dần đến gần, nội dung cuộc trò chuyện cũng trở nên rõ ràng hơn.


"Anh Tư, tôi đại diện viện nghiên cứu đến đưa đồ cho các anh."


Một thanh niên đeo cặp kính gọng đen dày cộp ôm một chồng dịch dinh dưỡng đi tới.


Quý Tửu nghe thấy Tư Ân Viễn khẽ "Ừ" một tiếng.


Cậu len lén đổi sang một tư thế thoải mái hơn trong xe.


Du Phi Trần gãi đầu: "Cảm ơn nhé, cậu là trợ lý bên cạnh Hồ Nhãn đúng không, tên là..."


Vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự lúng túng khi cố nhớ lại, cuối cùng thật sự không nhớ ra nổi nên đành lộ vẻ áy náy với anh ta.


Trần Khả cười cười: "Tôi tên Trần Khả, không sao đâu, tôi trước giờ vẫn luôn không có cảm giác tồn tại mà."


Sức khỏe của Viện trưởng viện nghiên cứu ngày một yếu đi, Hồ Nhãn bắt đầu tiếp nhận một số công việc của ông ấy, gần đây bận đến mức chân không chạm đất. Ngày giúp Quý Tửu kiểm tra trí nhớ đã là ngày rảnh rỗi nhất của anh ta rồi.


Vì vậy rất nhiều việc cần đến sự giúp đỡ của trợ lý nhỏ Trần Khả này, cũng chính lúc này mọi người mới chú ý đến vị trợ lý vẫn luôn đi theo bên cạnh giúp đỡ Hồ Nhãn từ trước đến nay.


Như Mộng, người cùng đi làm nhiệm vụ lần này với họ, tò mò hỏi: "Sao dịch dinh dưỡng của đội trưởng Tư lại màu hồng vậy ạ?"



Cô nhìn thứ dịch dinh dưỡng đậm chất thiếu nữ này mà thốt lên kinh ngạc đầy ngưỡng mộ.


Tư Ân Viễn đặt dịch dinh dưỡng vào cốp sau xe, nghe vậy đôi mắt vàng kim khẽ lóe lên: "Cho nhóc con ở nhà."


Do tính chất dị năng thức tỉnh có chút đặc biệt, nên Như Mộng một ngày hai mươi bốn tiếng thì thường có mười bốn tiếng chìm trong giấc ngủ. Việc ngủ nhiều khiến cô ấy ít khi quan tâm đến những chuyện vặt vãnh khác, tự nhiên cũng chưa nghe qua tin đồn lớn nhất trong hiệp hội gần đây – Quý Tửu.


Cô ấy thất kinh: "Đội trưởng Tư có con rồi ạ?"


Không đợi những người khác phản ứng, cô ấy lại cúi đầu lẩm bẩm: "Lẽ nào mình ngủ một giấc hết nửa năm rồi, thật ra bây giờ đã là năm 2026 rồi sao?"


Sáng nay cô ấy đang ngủ nửa chừng thì đột nhiên bị gọi dậy đi làm nhiệm vụ.


Hoa Viên Mộng Cảnh là một nhiệm vụ rất đặc biệt. Nửa năm trước nó vẫn là nhiệm vụ cấp A, mãi cho đến hai tháng trước có một vị dị năng giả cấp cao thực lực phi phàm cùng đồng đội của mình bị lạc trong đó, một đi không trở lại, người ta mới khẩn cấp nâng nó lên thành nhiệm vụ cấp S.


Tư Ân Viễn gọi cô ấy theo chỉ là hy vọng dị năng Nhập Mộng của cô ấy có thể giúp ích vào thời khắc mấu chốt, chứ không hoàn toàn gửi gắm hy vọng vào cô ấy.


Không ai có thể nhìn thấy được bộ mặt thật của nó. Ranh giới của nó mơ hồ như bị phủ một lớp sương mù màu hồng khổng lồ. Theo lời kể của một thợ săn duy nhất trốn thoát khỏi Hoa Viên Mộng Cảnh nửa năm trước, họ biết được rằng chỉ cần bước vào đó, bất kể là vật biến dị hay con người đều sẽ rơi vào giấc ngủ say, gương mặt lộ vẻ thư giãn hạnh phúc như đang có một giấc mơ đẹp, rồi dần dần biến thành chất dinh dưỡng. Hơn nữa, tốc độ thời gian trôi trong Hoa Viên Mộng Cảnh cũng chậm hơn bên ngoài, tỷ lệ cụ thể chưa rõ.


Điều đáng tiếc là người thợ săn kia tuy miễn cưỡng lợi dụng dị năng của mình để tỉnh táo trốn về được, nhưng không lâu sau cũng vì vấn đề tâm thần mà tự sát. Trong bức thư tuyệt mệnh để lại chỉ viết một câu: Tôi phải quay về thế giới trong mơ rồi.


Anh ta cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi Hoa Viên Mộng Cảnh.


Nếu chỉ có vậy, thì chỉ cần khoanh vùng khu vực đó thành khu nguy hiểm, cấm vào là được. Thế nhưng Hoa Viên Mộng Cảnh không biết từ đâu xuất hiện này lại không hề đơn giản như tưởng tượng. Nó mỗi ngày đều phình to ra, phạm vi hiện tại đã từ một khu vườn ban đầu biến lớn thành một sân bóng đá. Căn cứ lo sợ nó sẽ ngày càng lớn, cuối cùng có thể còn lớn hơn cả một thành phố, cho nên mới giao nhiệm vụ này cho Công hội Thợ săn.


Hầu như mỗi một nhiệm vụ cấp S đều do hội nghị thường kỳ thống nhất thảo luận rồi mới công bố cho Công hội Thợ săn, tiền thưởng của nó đủ để một người sống cả đời không cần cố gắng.


Nguy hiểm và cơ hội tạo thành bản giao hưởng của số phận người thợ săn.


Việt Thành Nhân cười thật thà: "Không phải đâu, đội trưởng Tư chỉ là có bạn trai thôi."


Như Mộng chợt hiểu ra: "Thì ra là vậy... Hả? Hả!? Bạn trai?"


Cô ấy hụt hơi, há hốc miệng không biết nên phản ứng thế nào.


Tin đồn càng ngày càng vô lý rồi.


Tư Ân Viễn: "...Không phải."


Anh giải thích ngắn gọn xong liền lên xe, không có ý định nói chuyện nhiều.



Phượng Sơ Dao sờ cằm: "Tửu Tửu rõ ràng đáng yêu như vậy mà..."


Du Phi Trần là một thẳng nam chính hiệu, nghe vậy liền đảo mắt xem thường: "Xuân Hoa, cô tự đổi tên cho mình thì thôi đi, không cần đổi tên cho cả Quý Tửu đâu."


Phượng Sơ Dao tức giận đấm cậu ta một cái: "Danh sách nhiệm vụ lần này không phải không có cậu sao, cậu đi theo làm gì?"


Trong lời nói tràn đầy vẻ ghét bỏ.


Dị năng của ba người họ về bản chất đều có ích cho nhiệm vụ lần này, còn Du Phi Trần vừa nhìn đã biết là kẻ chen ngang nửa đường.


Cậu ta thẳng thắn không chút che giấu: "Tôi muốn dựa vào nhiệm vụ cấp S lần này để lên cấp thợ săn cao cấp."


Muốn thăng cấp thợ săn cao cấp cần phải hỗ trợ hoàn thành ba lần nhiệm vụ cấp S hoặc tự mình chủ lực hoàn thành một lần nhiệm vụ cấp S, đồng thời phải có thợ săn cao cấp tiến cử mới được.


Mặc dù nhiệm vụ cấp S ai cũng có thể nhận, nhưng chủ lực hoàn thành nhiệm vụ cấp S và hỗ trợ hoàn thành hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.


Du Phi Trần chưa bao giờ tự mình nhận nhiệm vụ cấp S, nhưng số lần hỗ trợ chỉ còn lại lần cuối cùng này.


Chỉ cần lần này hỗ trợ tốt, Tư Ân Viễn đã hứa sẽ giúp cậu ta tiến cử thăng cấp.


Không phải ai cũng được Thủ lĩnh công nhận, Du Phi Trần cực kỳ hăng hái, chỉ hận không thể xông lên hàng đầu ngay lúc đó.


Lần này có tổng cộng hai chiếc xe độ được điều động làm nhiệm vụ. Chiếc xe Quý Tửu đang trốn do Phượng Sơ Dao, Như Mộng và Việt Thành Nhân lái, còn Du Phi Trần và Tư Ân Viễn ở chiếc xe còn lại, họ phụ trách mở đường.


Quý Tửu đếm số người, phát hiện chủ nhân thà gọi bốn đồng bạn cũng không chịu dẫn thêm một mình cậu theo, tức đến mức lại rụt sâu vào bên trong hơn nữa.


May mà cậu sớm đã đặt một luồng sương đen nhỏ lên người chủ nhân ngốc nghếch, biết được họ sẽ lái hai chiếc xe này ra khỏi căn cứ nên đã sớm đến đây trốn sẵn.


Cậu phải bám sát chủ nhân, đề phòng anh ấy lại đi lạc không tìm thấy mình.


Lối ra vào căn cứ có hai cổng lớn riêng biệt, giọng nữ máy móc thông báo ở hai cổng cũng khác nhau.


Giọng nữ ở cổng ra dịu dàng hơn, mang theo chút mềm mại vô hồn: "Chúc quý vị thượng lộ bình an, chúng tôi ở đây chờ đợi sự trở về của quý vị."


...


Du Phi Trần vừa lái xe vừa thắc mắc: "Sao tôi cứ cảm thấy vật biến dị dọc đường này của chúng ta lại ít đi thế nhỉ."


Cậu ta đã sớm chuẩn bị tinh thần bắn nát đầu từng con một, vậy mà những vật biến dị thường ngày nhiều đến mức đập vỡ cửa sổ xe lại chẳng thấy con nào ló mặt ra.



Anh cũng cảm nhận được mức độ hoạt động của vật biến dị gần đó thấp hơn bình thường, anh thả kim diễm ra quét một vòng nhưng không phát hiện bất kỳ điểm đáng ngờ nào.


Những vật biến dị này chỉ đơn thuần là không muốn đến gần họ, thậm chí số lượng cũng ít đi.


Nếu vật biến dị có thể nói chuyện, biết được suy nghĩ trong lòng họ lúc này chắc chắn sẽ tức đến nhảy dựng lên chỉ trích một cây cỏ nào đó.


Luồng sương đen cậu ta thả ra dọc đường không biết đã ăn vụng không biết bao nhiêu vật biến dị rồi! Bọn chúng sao còn dám đến gần nữa!


Nuốt chửng một lượng lớn năng lượng, tâm trạng Quý Tửu tốt lên không ít, thậm chí cậu còn len lén nhân lúc không ai để ý, tự mình di chuyển đến cốp sau xe.


Sau khi được độ lại, không gian ở đây trở nên rất lớn.


Ngoài dịch dinh dưỡng ra, cậu còn nhìn thấy hai khoang chứa lớn màu trắng. Cậu tò mò vươn phiến lá nhỏ ra vỗ vỗ mấy cái, rồi nhanh chóng mất hứng thú, quay đầu lao vào đống dịch dinh dưỡng.


Cậu cắm "chân chân"* vào trong chai dịch dinh dưỡng để hấp thụ, một chai dịch dinh dưỡng cứ thế bị uống cạn sạch.


(*jiojio: Từ mạng bên Trung, bắt chước cách phát âm của trẻ con khi nói từ (jiǎo jiǎo - chân), tạo cảm giác dễ thương.)


Uống xong cậu còn chưa thỏa mãn mà lắc lắc phiến lá nhỏ, thứ dịch dinh dưỡng này không phải vị dâu cậu thích.


Cậu hướng tầm mắt về phía chiếc xe còn lại, vừa rồi người tên Trần Khả kia đã đưa cả một thùng dịch dinh dưỡng vị dâu cho chủ nhân, cậu biết hết đó!


Vừa hay lúc này xe dừng lại dưới một tòa nhà lớn trong khu 77 của «Phế Thị».


Nhân lúc tất cả mọi người không để ý, Quý Tửu từ từ thò một phiến lá nhỏ ra khỏi cửa xe đang mở.


Tư Ân Viễn như cảm nhận được gì đó liền quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy chiếc xe trống không.


Người thật thà Việt Thành Nhân tất bật nhóm một đống lửa.


Đống lửa có thể ngăn chặn một số côn trùng biến dị có độc tính, có còn hơn không.


Như Mộng dụi mắt ngáp một cái: "Tôi đi ngủ trước đây."


Cô ấy ăn chút lương khô rồi lại chui vào xe nằm xuống ghế sau, bình yên nhắm mắt lại.


Phượng Sơ Dao không biết bắt được một con sán lá song bàn* biến dị từ đâu ra. Dị năng Roi Lửa của cô đánh trúng đâu sẽ để lại vết cháy xém và cảm giác bỏng rát ở đó.


(*Song Bàn Hấp Trùng: Sán lá gan lớn, một loại ký sinh trùng.)



Con sán lá song bàn béo mập to bằng cánh tay trẻ sơ sinh này bị đánh đến mức trên người có một vệt cháy đen. Nó đau đớn quằn quại, đôi mắt bị chia tách sau khi biến dị trở nên cực dài, uốn lượn ngọ nguậy như rắn nước.


Sán lá song bàn trước tận thế đã có thể xâm nhập vào não ốc sên để thực hiện việc kiểm soát ốc sên. Khác với Ký Tích Cổ kiểm soát xác không hồn, hướng biến dị của nó càng thêm độc ác hơn.


Bất kỳ sinh vật sống nào bị nó ký sinh sẽ không chết ngay lập tức, cũng không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào. Chúng sẽ quay về nơi ở của mình tìm đồng loại, rồi dưới sự điều khiển của sán lá song bàn, chúng sẽ vô thức đẻ trứng của sán lá song bàn vào trong cơ thể đồng loại của mình.


Cuối cùng, chúng sẽ phải trơ mắt nhìn đồng loại của mình trở thành chất dinh dưỡng cho ấu trùng sán lá song bàn.


Con sán lá song bàn kia há cái miệng biến dị toang hoác, để lộ ba chiếc răng lớn, ra sức quằn quại muốn chui vào mắt Phượng Sơ Dao.


Tư Ân Viễn liếc nhìn con côn trùng xấu xí kia, thoáng chút lơ đãng.


Anh nghĩ, may mà không mang Quý Tửu theo. Nhóc con kia nhát gan như vậy, nhìn thấy con giun lớn xấu đến cực điểm này chắc chắn sẽ rất sợ hãi.


Phượng Sơ Dao định bỏ nó vào khối lập phương mang về làm vật sống, nhưng lại suýt bị nó cắn gây thương tích.


Quý Tửu hì hục bò sang chiếc xe còn lại, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của con sán lá song bàn đang ra sức giãy giụa.


Sán lá song bàn: ?


Nó nhạy bén cảm nhận được một luồng khí tức kh*ng b*, đó là nỗi sợ hãi đến từ bản năng, giống như con kiến gặp phải người khổng lồ có thể dễ dàng bóp nát nó. Đôi mắt phân tách của sán lá song bàn sợ đến mức dán chặt vào nhau.


Đây là biểu tượng cho sự thần phục và sợ hãi của chúng.


Quý Tửu khựng lại, nhận ra vì mình quá thèm ăn dịch dinh dưỡng vị dâu mà vô tình để lộ ra chút uy áp.


Thu uy áp về, lại là một cây cỏ ngoan.


Nhưng con sán lá song bàn đã bị dọa sợ chết khiếp, chỉ hận không thể tự mình chủ động chui vào khối lập phương trốn đi.


Phượng Sơ Dao lắc lắc con sán lá song bàn vừa rồi còn giãy giụa kịch liệt, sinh long hoạt hổ* mà bây giờ chỉ biết giả chết, kỳ lạ nói: "Nó đột nhiên sợ cái gì vậy nhỉ?"


(*Sinh long hoạt hổ: tràn đầy sức sống, mạnh mẽ như rồng như hổ.)


Việt Thành Nhân nhíu mày: "Chưa từng thấy sán lá song bàn như vậy bao giờ, lẽ nào gần đây có thiên địch của nó?"


Du Phi Trần nửa đùa nửa thật: "Không lẽ nào gần đây lại có vật biến dị cao cấp nào đó chứ."


(Lời tác giả)


Có, ở trong xe của các người đó.


Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Story Chương 11: Sán lá song bàn
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...