Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 10: Bỏ nhà ra đi


Tư Ân Viễn: ...


Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, anh đưa tay ra chọc chọc vào cái má phúng phính của cậu.


Quý Tửu: "Ưm?"


Cậu chớp chớp đôi mắt ngấn nước, rồi quay người lại theo phản xạ giữ đồ ăn, nhét hết chỗ vỏ còn lại vào miệng và nuốt xuống.


Cảm giác từ ngón tay truyền đến rất mềm mại, Tư Ân Viễn như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về: "Lần sau không được chạy lung tung."


Quý Tửu ôm mặt: "Vâng ạ."


Trông cậu rất cảnh giác, chắc chắn không thể để Tư Ân Viễn được voi đòi tiên nữa.


Trong tính cách của Tư Ân Viễn vốn tồn tại chút yếu tố xấu xa, nên khi thấy dáng vẻ xù lông này của thanh niên lại càng muốn trêu chọc hơn. Ánh mắt anh dừng lại ở quầy canh nóng rồi hỏi: "Muốn uống canh à?"


"Muốn!" Mắt Quý Tửu sáng lên.


"Cho tôi chọc một cái." Vẻ mặt Tư Ân Viễn nghiêm túc hẳn hoi.


Quý Tửu sững lại một chút, không ngờ ăn một món đồ thôi mà cũng phải hy sinh má của mình.


Cậu thích được chủ nhân xoa xoa lá, nhưng không thích bị chọc má.


Ánh mắt cậu nhìn về phía nồi canh đang sôi ùng ục, đấu tranh tư tưởng hai giây rồi đáp: "Được thôi."


"Chỉ được chọc nhẹ nhàng thôi nhé." Cậu bổ sung.


Khóe miệng Tư Ân Viễn khẽ nhếch lên, anh đưa tay ra chọc chọc vào gò má mềm mại.


Sau khi không còn đống vỏ trong miệng, cảm giác chạm vào càng thích hơn. Rõ ràng là khuôn mặt nhỏ nhắn mà đàn ông trưởng thành có thể dùng một bàn tay che hết, vậy mà lúc chọc vào lại thấy nhiều thịt và mềm mại hơn tưởng tượng.


Quý Tửu giống như con mèo bị sờ đuôi, bị chọc hai cái liền không cho chạm nữa. Cậu gạt tay Tư Ân Viễn ra, ánh mắt nhìn về phía nồi canh nóng, giục giã: "Mua canh mua canh."


Hoàn toàn là dáng vẻ của một chú mèo con tham ăn.


Tư Ân Viễn nhìn theo hướng mắt cậu về phía quầy canh nóng, giữa một đống canh cóc biến dị, canh rễ cỏ biến dị, anh chọn món canh kỷ tử biến dị trông có vẻ ngon miệng hơn.


Kỷ tử sau khi biến dị, mỗi quả đều to như quả bóng đá, được giã nát rồi cho thêm ít thịt thú biến dị vào nấu canh chung.



Người bán canh là một người đàn ông trung niên bị gãy mất nửa chân, nhìn thấy Tư Ân Viễn liền kích động nói: "Tôi, tôi mời hai vị uống miễn phí."


Quầy hàng này của ông rất vắng khách, chỉ có Quý Tửu ngốc nghếch bị thu hút đến đứng canh ở đó. Tư Ân Viễn lắc đầu: "Quẹt tích điểm."


Chủ quán không thể từ chối được, đành múc cho Quý Tửu một bát đầy ắp.


Quý Tửu vui vẻ bưng bát uống, sợi tóc ngố trên đỉnh đầu trông càng vểnh lên hơn.


Chủ quán gãi đầu thật thà: "Đội trưởng Tư, anh luôn là anh hùng trong lòng tôi, căn cứ của chúng ta đều nhờ có anh bảo vệ."


Không ngờ lại gặp được Thủ lĩnh Tư ở chợ, tâm trạng uể oải vì cả ngày không có thu nhập của chủ quán lập tức phấn chấn hẳn lên.


Lời ông vừa dứt, bên cạnh lập tức xen vào một giọng nói không hài hòa.


Một người qua đường tay cầm quyển sổ bìa da bò hừ một tiếng: "Căn cứ của chúng ta được bảo vệ bởi vòng phòng ngự Karma, mà vòng phòng ngự Karma là ân điển của Thánh Ân Chi Chủ*."


(*Thánh Ân Chi Chủ: Chúa của Ân điển Thánh, người đứng đầu Giáo hội trong truyện.)


Quý Tửu ngẩng đầu lên từ bát canh, liếc nhìn người đàn ông kỳ lạ này một cái.


Tư Ân Viễn giải thích cho Quý Tửu: "Hắn là tín đồ của Giáo hội."


Uống xong ngụm canh cuối cùng, Quý Tửu nghi hoặc: "Vậy sao hắn không mặc áo choàng trắng?"


Cậu vẫn nhớ lúc họp thường kỳ hôm qua, những người của Giáo hội đều mặc áo choàng trắng, ngay cả Giáo chủ cũng ăn mặc rất thần bí.


Câu nói này đâm trúng tim đen của gã tín đồ kia, hắn nhảy dựng lên giận dữ: "Áo choàng trắng thần thánh không phải ai cũng có thể mặc được! Chỉ những người trải qua tuyển chọn, thanh tẩy, thành kính nhất với Thánh Ân Chi Chủ mới có tư cách mặc nó, hoàn toàn trở thành một thành viên của Giáo hội! Tôi bây giờ chỉ là một tín đồ nhưng sớm muộn gì cũng..."


Hắn nói một hơi rất dài, Quý Tửu sau khi bắt được từ khóa liền nhanh nhảu hiểu ra: "Ồ, ông không có áo choàng trắng là vì ông không đủ thành kính!"


"Cậu, cậu!" Tín đồ tức giận chỉ tay vào Quý Tửu.


Tư Ân Viễn khẽ nheo mắt.


Hắn ta lập tức như quả bóng xì hơi, chỉ không ngừng lẩm bẩm trong miệng điều gì đó: "Thánh ân... thanh tẩy..."


Chủ quán cầm muôi chế giễu: "Nếu thật sự có Thánh Ân Chi Chủ gì đó, sao ngài ấy còn chưa đến giải cứu các người đi."


Tín đồ không nói được lời nào nữa, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn ông một cái: "Các người dám bất kính với Thánh Ân Chi Chủ, nhất định sẽ không qua được thử thách của Chúa!"


Thánh Ân Giáo là giáo phái mới nổi lên sau tận thế. Trong thời kỳ tận thế mà mạng người trở nên rẻ mạt nhất, rất nhiều người cần một chỗ dựa tinh thần mới có thể tiếp tục sống sót. Vì vậy, khi Thánh Ân Giáo phù hợp nhất với bối cảnh tận thế xuất hiện, đã nhanh chóng thu hút một lượng lớn tín đồ. Những tôn giáo trước kia đều biến mất chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, toàn bộ căn cứ chỉ còn lại Giáo hội này.



Thánh Ân Giáo cho rằng cái gọi là tận thế chính là một thử thách mà Thánh Ân Chi Chủ dành cho loài người. Khủng long, người Maya trước kia đều vì không chịu đựng được thử thách của Chúa mới bị diệt vong. Do đó, việc mắng họ không thể vượt qua thử thách, nếu dịch theo cách nói của Thánh Ân Giáo thì chẳng khác nào đang nguyền rủa họ chết.


Chủ quán tức giận đến mức vung muôi lên định đánh hắn: "Còn không mau cút đi?!"


Thủ lĩnh Tư đã tiêu diệt bao nhiêu vật biến dị có nguy cơ tiềm ẩn cho căn cứ, vậy mà vẫn có nhiều kẻ vong ân bội nghĩa thà tự lừa mình dối người đi theo đuổi những thứ hư vô mờ mịt kia.


Gã tín đồ miệng hùm gan sứa kia bị dọa sợ, co cẳng bỏ chạy.


Trong lúc họ nói chuyện, Quý Tửu không nhịn được lại uống thêm hai bát canh nữa.


Tư Ân Viễn trả tiền giúp cậu rồi dẫn cậu đi xa.


"Vòng phòng ngự Karma là gì vậy ạ?" Quý Tửu vừa đi vừa đột nhiên hỏi một câu.


Hôm họp thường kỳ kia Trần Nghiên Lị cũng có nhắc đến vòng phòng ngự Karma.


Cậu tò mò ngẩng đầu nhìn Tư Ân Viễn.


Tư Ân Viễn nhân cơ hội chọc vào má cậu một cái nữa, rồi mới mở lời giải thích: "Đó là một vòng tròn cấu thành từ nguyên tố Karma bên ngoài căn cứ, có thể chống lại phần lớn vật biến dị hiện nay, cũng là yếu tố then chốt giúp căn cứ của chúng ta đứng trên tất cả các căn cứ khác."


"Hôm đó về sao tôi không thấy nó đâu cả." Quý Tửu ngơ ngác ôm má bị chọc.


Cậu vốn định tức giận, nhưng chưa kịp phát tác đã bị lời nói của Tư Ân Viễn thu hút hết sự chú ý.


Trong mắt Tư Ân Viễn ánh lên vài phần ý cười: "Thứ đó mắt thường không quan sát được, chỉ có viện nghiên cứu mới có thể dò xét được sự dao động hàng ngày của nó. Dao động trong ba năm gần đây đều rất ổn định." Nhưng không ai có thể đảm bảo nó sẽ tồn tại mãi mãi.


Câu cuối cùng này anh không nói ra.


Quý Tửu nghiêng đầu: "Vậy nó xuất hiện như thế nào ạ?"


"Nó xuất hiện như thế nào ư?" Tư Ân Viễn lặp lại câu hỏi này, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút: "Vòng phòng ngự Karma sớm nhất là do mấy vị tiền bối thức tỉnh dị năng vĩ đại dựng nên. Không ai biết họ đã làm thế nào, chỉ biết rằng khi ngày đó thực sự đến, vào khoảnh khắc quân đoàn vật biến dị sắp công phá căn cứ, mấy vị tiền bối ấy đã hy sinh bản thân, dựng nên vòng phòng ngự không thể xâm phạm này."


Lúc Tư Ân Viễn đến nơi, cuộc tàn sát không hồi kết đã khiến vành đai ngoài căn cứ nhuốm đầy máu tươi. Anh đứng trong một góc tối, trơ mắt nhìn họ hóa thành ánh sáng hỗn hợp màu vàng hồng, bạc đỏ, đỏ máu và xanh chàm.


Ánh sáng đó rõ ràng rơi xuống nhẹ nhàng mờ ảo, nhưng lại giống như thanh gươm Damocles cuối cùng cũng hạ xuống. Những vật biến dị bên dưới hễ chạm phải vòng sáng này đều chết hết.


Sau đó vòng sáng biến mất, trở thành vòng phòng ngự Karma hiện tại, ngăn chặn vô số cuộc xâm lược của vật biến dị.


Trong số mấy vị tiền bối tự nguyện hy sinh tính mạng kia có một vị là tiền bối mà anh luôn vô cùng kính trọng. Công hội Thợ săn ban đầu chính là do vị tiền bối đó thành lập.


Ông ấy nói, chúng ta đã bước vào sân săn, trở thành một phần của cuộc săn, điều đó sẽ đại diện cho việc loài người không còn là con mồi trong «Lò Mổ» nữa.



Quý Tửu không hiểu lắm những tình cảm phức tạp này của loài người, cũng không hiểu tại sao những người đó lại phải hy sinh bản thân, nhưng cậu có thể cảm nhận được tâm trạng của Tư Ân Viễn hiện tại không được tốt lắm.


Thế là cậu ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tinh xảo lên, chủ động hỏi: "Anh có muốn chọc má không?"


"Nhẹ thôi nhé."


Ngoan đến mức khó tin.


Tư Ân Viễn không khách sáo, đưa tay ra chọc một hồi, còn để lại vết đỏ hồng trên má cậu.


Sự hung bạo sâu trong nội tâm được cảm giác mềm mại kia hoàn toàn xoa dịu. Tư Ân Viễn hiếm khi nói nhiều hơn một chút, anh nói: "Thực ra bản thân tận thế còn có một cách nói mang tính học thuật hơn."


"Chúng ta gọi đó là – Thời đại Sinh thái Phệ Tháp*."


(*Phệ Tháp: Nuốt chửng tháp.)


"Phệ Tháp?" Quý Tửu ngượng ngùng đọc từ này, cậu chưa từng nghe qua trước đây.


Tư Ân Viễn cười cười: "Động thực vật biến dị trong Sinh thái Phệ Tháp được phân cấp giống như kim tự tháp, mà điểm chung duy nhất của vật biến dị lại là không ngừng nuốt chửng, do đó mà có tên này."


Sự xuất hiện của hệ sinh thái này đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của con người về động năng tồn tại và quy luật vận hành của thế giới này, đập tan mọi thứ mà con người từng tự hào.


Quý Tửu xuất thần nghĩ, không biết mình sẽ ở bậc thang nào trong hệ sinh thái này.


Dù sao chắc cũng sẽ không quá tệ.


Cỏ nhỏ kiêu ngạo.jpg


Mặc dù không biết thanh niên ngốc nghếch này lại đang vui vẻ vì chuyện gì, Tư Ân Viễn cũng nhếch môi theo. Nhân lúc đi bộ về nhà này, anh nói ra quyết định tối hôm qua: "Tôi lại nhận một nhiệm vụ mới, ngày mai xuất phát."


"Vâng ạ." Quý Tửu cúi đầu ngoan ngoãn ăn miếng hoa quả khô không rõ tên vừa mua ở quầy hàng nào đó.


Bình tĩnh đến vậy sao?


Tư Ân Viễn khẽ nhướng mày.


Quý Tửu ăn xong miếng hoa quả khô cuối cùng, ngẩng đầu lên hỏi: "Vậy tôi cần chuẩn bị hành lý gì ạ?"


Cậu bẻ ngón tay, phát hiện mình có quá nhiều đồ ăn vặt muốn mang theo.


Quả nhiên... thanh niên này hiểu lầm rồi.



Quý Tửu phải mất ba giây mới phản ứng lại được, cậu không thể tin nổi mà trợn to mắt.


Chủ nhân lại muốn bỏ rơi cậu rồi. QAQ


Mắt cậu nhanh chóng phủ một lớp sương mờ, ánh mắt đầy vẻ lên án nhìn chằm chằm Tư Ân Viễn.


Nhiệm vụ lần này là nhiệm vụ cấp S treo ở đó mãi mà không ai dám nhận. Không cho Quý Tửu có sức chiến đấu bằng năm con gà cộng lại* đi theo rõ ràng là vì tốt cho cậu, thế nhưng dưới ánh mắt như vậy, nội tâm Tư Ân Viễn lại phải chịu sự khiển trách nặng nề.


(*Sức chiến đấu bằng 5 cặn bã/đồ bỏ đi, ý chỉ cực kỳ yếu.)


Giống như anh đã làm chuyện gì đó cực kỳ tày đình vậy.


Anh theo bản năng dỗ dành: "Ngày mai sẽ bảo viện nghiên cứu gửi dịch dinh dưỡng vị dâu qua, ngoan."


Câu nói này đã mất đi sức hấp dẫn vốn có của nó, Quý Tửu vẫn rất tức giận.


Không dỗ được nữa rồi! Dịch dinh dưỡng vị dâu cũng không dỗ được nữa rồi!


Sợi tóc ngố trên đỉnh đầu cũng ỉu xìu, trông thật sự rất buồn bã.


Tư Ân Viễn tuy bất đắc dĩ, nhưng thái độ vẫn rất kiên quyết.


Dù thế nào cũng không nhượng bộ.


Quý Tửu tức đến mức không thèm để ý đến anh nữa, tự mình chạy về nhà rồi nhốt mình trong phòng, dùng tấm chăn mềm mại quấn mình thành một con tằm con.


Chỉ có thể nhìn thấy một chút tóc ngố lộ ra ngoài.


Mãi đến lúc chuẩn bị lên đường vào sáng hôm sau, Tư Ân Viễn vẫn không đợi được Quý Tửu ra khỏi phòng.


Anh liếc nhìn cửa phòng khách, chỗ đó có thức ăn anh để tối hôm qua vì sợ Quý Tửu đói, bây giờ đã trống không.


Giận thì giận, nhưng cơm vẫn ăn đầy đủ.


Tính khí cũng không nhỏ thật.


Tư Ân Viễn lấy máy liên lạc ra, dặn dò Lê Triều ở lại căn cứ giúp trông chừng Quý Tửu một chút, rồi lại lấy thẻ tích điểm đặt ở chỗ dễ thấy nhất trên bàn.


Làm xong tất cả những việc này, anh mới nhìn sâu vào cánh cửa phòng đang đóng chặt rồi bước ra ngoài.


Tư Ân Viễn thế nào cũng không ngờ được, trên chiếc giường trong phòng khách lẽ ra phải có một cục chăn lớn phồng lên, bây giờ lại trống không.


Quý Tửu đã sớm biến mất rồi.


Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Story Chương 10: Bỏ nhà ra đi
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...