Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy

Chương 69: Kinh diễm


Tuy nhiên, sau vài giây, Lạc Trăn đã nhớ lại danh tính của cô gái trước mặt, đó là Lưu Giai Dĩnh, con gái của thái tử truyền thông Giai Nhuận, người lúc trước đã cùng với Sandy và Trương Lâm kiếm chuyện và chán ghét cô trên phim trường "Hán Vũ Kỷ".


Nếu Lạc Trăn nhớ không lầm, hầu hết những người tham dự bữa tiệc này đều là những gia đình danh nhân có gia thế giàu có, nếu không cũng là những người có thành tích cao trong các ngành nghề, Lưu Giai Dĩnh ... chẳng lẽ cũng nằm trong tầng lớp này sao?


Trong khu vườn đầy hoa hồng trắng, đỏ nở rộ, màu đỏ của hoa hồng đan xen với màu tím của hoa tử đằng, ánh đèn bốn phía làm bừng sáng cả một không gian, dường như được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng ấm áp, cô gái mặc váy trắng giống như một yêu tinh đang dạo chơi giữa rừng bông hoa, dung nhan lộng lẫy được ánh đèn chiếu rọi càng trở nên kinh diễm.


Sau khi Lưu Giai Dĩnh cùng cha bước vào sảnh tiệc, ánh mắt đầu tiên liền nhìn đến công tử của Bùi gia lớn lên có dung mạo không tồi, ngôn hành cử chỉ phong độ nhẹ nhàng, liền có ý nghĩ muốn tiếp cận anh ta, nhưng trong bữa tiệc cũng đang có rất nhiều phụ nữ đang lặng lẽ đánh giá anh ta. Điều quan trọng hơn là bên cạnh anh ta luôn có một người phụ nữ, và thật trùng hợp, người phụ nữ này Lưu Giai Dĩnh cũng có biết.


Cô ta chính là siêu mẫu quốc tế Thư Vi!


Thái độ của Bùi thiếu gia với Thư Vi cũng rất kỳ lạ, tuy không quá thân thiết nhưng cũng không quá xa cách như những người phụ nữ khác, thỉnh thoảng nói chuyện hai người còn cười với nhau rất thân mật.


Cảnh tượng trông thực sự chói mắt, nhưng Lưu Giai Dĩnh biết rằng dù gì đây cũng không phải là nhà của cô ta, hay một nơi mà cô ta có thể tùy ý làm loạn, lại nhìn đến cha mình và Sandy đang xã giao với đám người tây trang giày da phẳng phiu, cô ta liền cảm thấy vô cùng nhàm chán.


Đến bây giờ nhân vật chính của đêm nay vẫn còn chưa xuất hiện, cô ta thầm đánh giá vị Bùi tiểu thư này thật sự quá kiêu ngạo, ở trong nhà thật sự rất nhàm chán, vì vậy cô ta nhìn quanh một lượt rồi đi ra hậu viện. Cũng may, trong vườn cũng có vài khách khứa ra trò chuyện, hành vi của cô ta cũng không được coi là quá gây chú ý.


Không khí bên ngoài vẫn còn lạnh, cô ta chỉ mặc một chiếc váy ống ngắn bó sát, vài cơn gió thổi qua khiến làn da lộ ra ngoài nổi lên từng lớp da gà, cô ta thật sự không thể chịu đựng được nữa, định tính toán quay người trở về liền nhìn thấy ở không xa có một ngôi nhà được bao quanh bởi những giàn hoa, cô ấy cảm thấy tò mò liền lập tức đi thẳng đến.


Không ngờ khi đến gần lại thấy một người phụ nữ vô cùng kinh diễm.


Mà khi cô ta nhìn rõ khuôn mặt đó, tất cả sự do dự kinh ngạc đều biến thành tức giận và không cam lòng.


"Ở chỗ này cũng có thể gặp được cô, thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà!"


Lưu Giai Dĩnh cười lạnh liếc nhìn Lạc Trăn, miệng không ngừng buông ra những lời châm chọc.


Lạc Trăn ung dung ngồi trên ghế xích đu, thân thể khẽ đong đưa theo từng nhịp lên xuống của xích đu, cô muốn dựa đầu vào sợi dây thừng bên cạnh, mới nhớ ra hôm nay vừa mới tạo kiểu tóc, tuyệt đối không thể phá hư, bằng không lại bị nữ sĩ Lạc Dặc An giáo huấn môt phen, nghĩ vậy đành phải thôi.


Chờ Lưu Giai Dĩnh khiêu khích xong xuôi, cô vẫn duy trì động tác vừa rồi, mi mắt cũng không thèm nhấc lên, mũi giày nhẹ nhàng điểm xuống sàn theo tiết tấu làm xích đu khẽ đong đưa nhẹ, biên độ đung đưa nhẹ nhàng như vậy là dễ chịu nhất.


"Ngay cả cô cũng có thể có mặt ở đây, vậy tôi càng có tư cách ở lại đây lâu hơn."



Cô nhìn chằm chằm mũi giày dưới góc váy, nhướng mi nhìn Lưu Giai Dĩnh, nghiêng đầu nói với cô ta.


"Nhưng tôi quả thật rất tò mò, sao cô lại có mặt ở đây? Nghe nói tất cả những người đến dự yến tiệc hôm nay đều là những người nổi tiếng, giàu có và quyền thế, cô ... cũng nằm trong số đó sao? "


Những lời nói thản nhiên của cô đã thành công đả kích lòng tự trọng của cô ta. Kể từ khi gia đình cô ta trở nên giàu có, cô ta ghét nhất là kẻ khác nói rằng gia đình bọn họ là nhà giàu mới nổi không hề có quyền thế.


"Tôi không có tư cách, chẳng lẽ cô có sao?"


Tình cảnh này Lưu Giai Dĩnh cũng có phần cố kỵ không dám làm càn, cô ta cũng không dám biểu hiện trực tiếp như trước đây, nhìn ai không vừa mắt liền trực tiếp động thủ, chỉ có thể nhẫn nhịn dùng lời nói công kích đối phương.


"Nghe nói cô mới được gả vào nhà giàu có? Hôm nay cô tới đây cùng với chồng của mình sao?"


Vừa nói, Lưu Giai Dĩnh vừa làm bộ đưa mắt nhìn xung quanh.


"Quá lạ, sao lại không thấy chồng cô vậy? Không phải là một ông già ghê gớm, não tàn mà lăng nhăng đấy chứ? Bất quá nghĩ cũng phải, loại người như cô chỉ cần nhiều tiền là có thể bất chấp bán thân, làm gì có tâm tư mà quan tâm đến diện mạo phải không? "


Kỳ thật Lưu Giai Dĩnh biết rõ chồng của Lạc Trăn trông như thế nào, lúc trước khi hình ảnh góc nghiêng của người đàn ông đó bị lộ trên mạng, cô ta rất ghen tị với Lạc Trăn, tại sao mọi chuyện tốt trên đời này đều rơi vào tay cô cơ chứ.


Nhưng cô ta càng muốn cố ý cười nhạo Lạc Trăn, dường như nói ra hết mấy câu đả kích đó có thể làm giảm bớt những oán hận và không cam lòng trong lòng cô ta.


Trước những lời nói chì chiết của cô ta, Lạc Trăn không tức giận mà chỉ cười.


"Không ngờ một cô gái nhỏ mong manh lại có thể nói ra những lời bẩn thỉu như vậy. Chẳng lẽ bố mẹ cô không dạy dỗ cô sao? Đến nhà người khác làm khách phải biết cư xử đúng mực, hiểu rõ quy củ, cn trong từ lời nói đến việc làm, cô có hiểu chưa vậy?"


Thế nhưng Lưu Giai Dĩnh lại không cho là đúng.


"Những quy tắc này là dành cho những người như cô. Một kẻ ti tiện một bước lên hương như cô mới phải thận trọng trong lời nói và hành động, để tránh cho việc bị người khác coi thường."


Vẻ mặt Lạc Trăn đầy tán đồng gật đầu.


"Chậc chậc, tôi phát hiện cô vẫn còn khá thông minh, ít nhất tự biết nhận thức về mình rất chính xác."


"Cô cái rắm!"



"Giai Dĩnh! Cô đang làm gì ở đây?"


Sandy từ bụi hoa hồng đỏ đằng xa đi tới, đầu tiên là nhìn thấy Lưu Giai Dĩnh, sau đó liền nhìn thấy Lạc Trăn đang ngồi trên ghế xích đu, đồng tử của cô ấy chợt khế biến, không giống như Lưu Giai Dĩnh chẳng phân biệt trường hợp mà oai oai giương nanh múa vuốt, mà là nhanh chóng nở nụ cười mang tính xã giao.


"Cô cũng ở đây sao?"


Tuy rằng không có nói trắng ra những lời châm chọc, nhưng không thể nói là quá khách khí.


Sandy có đầu óc hơn Lưu Giai Dĩnh, ít nhất cô ấy biết rằng bữa tiệc hôm nay không phải cứ có nhiều tiền là có thể tham gia. Ngay cả Lưu Kiến Quốc cũng bị buộc không còn cách nào khác, Giai Nhuận bị khắp nơi chèn ép không ngóc đầu lên nối, vô tình trong một lần xã giao nghe được chủ tịch của Khải Phong muốn tổ chức cho con gái một buổi tiệc sinh nhật long trọng liền nảy sinh tâm tư, hao tổn công sức cầu xin ông nội và bà nội thông qua người quen nhờ vả, tốn không ít tiền bạc mới có được tấm thư mời này, với mong muốn thông qua bữa tiệc có thể làm quen với một vài người nổi tiếng và doanh nhân giàu có để giúp ông ta trở mình trên con đường sự nghiệp.


Gia cảnh của Lạc Trăn, Sandy đều biết rất rõ ràng, sinh ra trong gia đình đơn thân, cha mẹ ruột quanh năm không đoái hoài gì đến cô, nhưng số phận của cô lại rất tốt khi có thể tìm được một người chồng giàu có và yêu thương mình, có thể tham gia buổi tiệc lần này, e rằng gia thế của chồng cô ta cũng không phải hạng tầm thường, nếu đã là như thế, càng không thể đắc tội với Lạc Trăn.


"Cha cô kêu cô vào trong, chúng ta đi thôi."


Sau màn chào hỏi đơn giản cho có phép tắc, Sandy cũng không thèm nhìn tới Lạc Trăn, lôi kéo Lưu Giai Dĩnh nhanh chóng rời đi.


Cô ta cũng không phản kháng, nhưng trước khi cô ta rời đi còn quay đầu lại, mỉm cười đầy mỉa mai liếc mắt nhìn Lạc Trăn, cái liếc mắt đó cùng với cái liếc mắt ghê tởm của cô ta ở đoàn phim giống y như đúc.


Khinh thường, không thèm đoái hoài đến cô ta.


Vậy ... rốt cuộc ai đã cho cô gái cái can đảm như thế chứ?


Không đợi bọn họ đi xa, Lạc Trăn đột nhiên lên tiếng ngăn lại bước chân hai người bọn họ.


"Chờ một chút."


Vừa dứt lời, cô chậm rãi rời khỏi ghế xích đu.


Hai người kia dừng lại, Lưu Giai Dĩnh mất kiên nhẫn quay đầu lại định nói chuyện, Sandy trước mặt đã giành lên tiếng.


"Còn có chuyện gì sao?"


Lạc Trăn lắc đầu, giọng điệu nói chuyện nhẹ nhàng.



"Cái gì?"


Sandy nhíu mày, thầm có một dự cảm xấu.


Đối mặt với Lạc Trăn, thái độ Sandy luôn có một chút tự mãn. Bởi vì Lạc Trăn quá lười biếng, không có ý chí cầu tiến, dựa vào quan hệ thay đổi người đại diện mới đều là những người kém cỏi, mấy năm nay không hỗn láo với bất kỳ tên tuổi nổi tiếng nào, Sandy cũng có ít nhiều biết đến cô, cũng có chút coi thường cô.


"Cô là cái thá gì chứ? Ai cho cô có quyền định đoạt?"


Lưu Giai Dĩnh ghét cái cách nói chuyện cao cao tại thượng này của Lạc Trăn, bọn họ dường như bị ngăn cách bởi một khoảng cách không thể vượt qua, cho dù cô ta có cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không thể vượt qua Lạc Trăn.


Đối với loại người có tiền có thể hô mưa gọi gió như Lưu Giai Dĩnh, cảm giác này thực sự rất kinh khủng!


"Cô ấy đương nhiên có tư cách!"


Một giọng nói trong trẻo nhưng đặc biệt trầm ấm đột nhiên vang lên, trả lời cho câu hỏi của Lưu Giai Dĩnh.


Ba người đồng thời nghe thấy thanh âm, chỉ thấy thiếu gia Bùi đang đi đến, bên cạnh anh ta là một người đàn ông trông rất đẹp trai, trên tay người đàn ông đó còn đang cầm theo một đĩa kẹo với bánh rán.


Trái tim của Sandy bỗng chốc đập loạn nhịp, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười lịch sự.


"Anh Bùi."


Thời điểm Vân Phỉ Thời, người đàn ông bên cạnh thiếu gia Bùi bưng đĩa tráng miệng đi tới chỗ Lạc Trăn, anh ta cũng không thèm liếc nhìn hai người kia một cái, vẻ mặt ôn nhu nhìn cô gái trước mặt.


"Ăn uống lót dạ trước đi, đợi khi nào yến tiệc bắt đầu liền kêu em đi vào."


Về phần bên kia, Bùi Nam Tiêu liếc nhìn Lạc Trăn, xác nhận cô không có chuyện gì, sau đó làm động tác gọi người canh gác đến.


"Kiểm tra lại nhân thân của hai người này, sau này tất cả các bữa tiệc của nhà họ Bùi sẽ không có sự tham gia của hai người bọn họ."


Sandy nhíu mày đứng tại chỗ, tình cảnh trước mắt thật sự rất xấu hổ, nhất thời liền không phản ứng kịp, chỉ có thể siết chặt túi xách, không thể thốt ra lời nào.


Lưu Giai Dĩnh đã nhận ra Bùi Nam Tiêu từ rất lâu trước đây, nhận thấy khuôn mặt Sandy bên bạnh tái nhợt đi, trong đầu cô ta dấy lên một trận ồn ào, tất cả đều là lời nói của sự thờ ơ và kiên quyết của vị Bùi thiếu gia này.



"Ồ, đúng rồi, tôi quên nói với cô rằng từ nhỏ tôi đã theo họ của mẹ, còn họ của cha tôi là Bùi."


"Sandy, nể tình trước đây cô có phần chiếu cố tôi, tôi có lòng nhắc nhở cô nếu xong việc thì mau chóng dẫn cô ta về đi, nếu không để cô ấy cắn người gây phiền phức thì kết cục sẽ không tốt đẹp đâu."


Trên đường trở lại sảnh tiệc, Lạc Trăn cầm một chiếc bánh rán ăn một cách say sưa, Vân Phỉ Thời đi bên cạnh cô, trên tay cầm chiếc khăn tay, sẵn sàng lau tay cho cô bất cứ lúc nào.


Bùi Nam Tiêu liếc mắt nhìn.


"Trăn Trăn, từ từ ăn, anh đi giúp em ngăn cản cha mẹ."


Chủ yếu là muốn ngăn cản vị mẫu hậu nhà mình, nếu mẹ biết yến tiệc đang đến gần mà Lạc Trăn còn có tâm tình ở đây ăn uống, nhất định sẽ bị giáo huấn một phen. Còn về cha cô hoàn toàn là một người sủng hư con gái đến nghiện, cho nên hoàn toàn không có cảm giác đe dọa nào.


Nhắc đến cặp vợ chồng này, Lạc Trăn cảm thấy khó hiểu, họ có chung sống hòa bình hay không? Những người khách trong phòng tưởng rằng gia đình họ là một gia đình hạnh phúc, vui vẻ nhưng những người làm trong nhà vẫn gọi mẹ là bà Lạc, mặc dù Lạc Dặc An đã sống ở đây trong khoảng thời gian dài nhưng đến giờ bà ấy vẫn ở phòng riêng.


Thật không hiểu nổi quan hệ của những người lớn tuổi.


Ở bên ngoài trang viên hoa hồng, bên trong xe, Lưu Kiến Quốc tức giận đang hung hăng dạy dỗ Lưu Giai Dĩnh, nếu cô ta không phải con gái của ông ta, ông ta đã ném cô xuống xe từ lâu.


Lưu Giai Dĩnh khóc nức nở không thành tiếng, bởi vì không cam lòng, bởi vì ghen ty, càng bởi vì bị đuổi ra khỏi Bùi gia trước mặt nhiều người như vậy làm cho cô ta rất mất mặt.


Trước khi lên xe, Sandy cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn ngôi biệt thự rực rỡ ánh đèn.


Đôi mắt ấy chứa đựng sự không cam lòng và bất lực, nhưng tuyệt nhiên không có một sự hối hận.


Bản tính con người là thế, cho dù là họ đúng hay sai cũng tuyệt nhiên không bao giờ có vẻ hối hận, ăn năn.


Nhưng như vậy thì đã sao, bất kể cô ta thay đổi mình thành cái dạng gì, dù điều đó tốt hay xấu, số phận cũng không thể trở nên tốt hơn như bao kẻ khác.


Cô ta đã được định sẵn để trở thành một người qua đường không đáng kể trong cuộc đời của một số người.


Trong vườn hoa hồng, Vân Phỉ Thời cầm lấy khăn ướt lau tay cho Lạc Trăn, sau khi lau xong, anh ta đưa khăn tay cho những người công nhân phía sau, rồi đan bàn tay đó vào cánh tay của mình.


"Công chúa nhỏ của tôi, em đã sẵn sàng để xuất hiện tuyệt đẹp chưa?"


"Đã sẵn sàng! Hoàng tử của ta."


Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy Truyện Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy Story Chương 69: Kinh diễm
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...