Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 68: Đường hẹp
"Tôi không phải đã nói trước cô cùng Đoạn Huyên phải sống hòa thuận với nhau à, cô bây giờ gây sự với cậu ta, lỡ như xảy ra chuyện gì thì làm sao, tôi làm thế nào để giúp cô?
"Đoạn Huyên là một thằng đần! Tại sao tôi phải sống hòa thuận chung với anh ta? Anh ta nói bóng nói gió ám chỉ tôi lên giường với người khác rồi còn bảo tôi cấu kết với người khác làm bậy, loại người này quá ngu xuẩn, tôi có ngu mới đi phản ứng lại anh ta!"
"Quên đi! Tôi cũng lười giải thích với cô!"
Trên chiếc xe hơi màu đen, một người phụ nữ lớn tuổi mặc lễ phục màu đen bất đắc dĩ mà quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, ráng chiều màu hồng lập loè đem đôi mắt mệt mỏi của cô ta chiếu sáng đến rõ ràng.
Ngồi đối diện cô ta là một người phụ nữ mặc bộ lễ phục màu đỏ, đem đường cong trên cơ thể phác họa rõ ràng, trên mặt trang điểm rực rỡ, nếu đơn giản chỉ nhìn qua một cách đơn thuần, chắc chắn không nghĩ rằng cô gái này chưa đến hai lăm tuổi.
Người phụ nữ lớn tuổi đúng là người đại diện cũ của Lạc Trăn - Sandy, người phụ nữ trẻ tuổi kia là người Sandy đang mang, nữ thái tử của truyền thông Giai Nhuận - Lưu Giai Dĩnh.
Hai người tranh chấp qua lại vài câu, người đàn ông trung niên khuôn mặt hiền từ ngồi cạnh Lưu Giai Dĩnh quay sang khuyên giải nói: "Giai Dĩnh, con nghe chị Sandy đi, chị ấy sẽ không hại con đâu!"
"Sẽ không hại con?" Lưu Giai Dĩnh cười lạnh một tiếng, đối với lời giải thích này không hoàn toàn nghe không vào: "Ba không phải nói là chị ta là người đại diện kim bài sao, ai ở trong tay chị ta đều có thể nổi tiếng sao! Ba bây giờ nhìn xem! Nếu không phải lúc trước chị ta ở đoàn làm phim thông đồng với người Trương Lâm gì đó hãm hại Lạc Trăn! Con bây giờ làm sao đến một cái diễn chụp nghiêm túc cũng không có!"
Người đàn ông trung niên, cũng là lão đại của truyền thông Giai Nhuận, cha Lưu Giai Dĩnh - Lưu Kiến Quốc ngồi mắt nhìn vào Sandy ngồi đối diện, lại nhìn con gái, có chút bất đắc dĩ: "Mấy ngày trước công ty chúng ta không phải vừa đầu tư một bộ phim sao! Con chính là nữ chính đó!
"Một bộ phim rẻ tiền! Tất cả đều là một đám người trang điểm lòe loẹt chiếu ra ngoài thì được mấy người xem! Cái nữ chính này ai thích thì đi mà làm!
"Cho nên ý của cô là tôi đang hại cô?" Cô ta không ngược lại không giận mà cười, "Đừng quên, lúc trước đổ bát nước bẩn lên người Lạc Trăn không phải có mình tôi, bằng không thì tại sao bây giờ cô lại chỉ có thể quay mấy bộ phim rẻ tiền?"
Sandy quả thực bị giọng điệu điêu ngoa của cô tiểu thư Lưu Giai Dĩnh này chọc cười, lúc trước sau sự kiện của Lạc Trăn, nhân mạch tài nguyên của cô ta bao gồm cả danh tiếng không mấy tốt đẹp của truyền thông Giai Nhuận vẫn luôn bí mật bị chèn ép, đến trình độ bây giờ chỉ có thể quay cng những đoàn làm phim nhỏ mấy bộ phim ngốc bạch ngọt, còn là loại chiếu lên không được mấy người xem.
Mà dưới tình huống này, Lưu Giai Dĩnh còn đem toàn bộ sai lầm đổ lên đầu cô ta, bỏ qua quan hệ của bản thân, đến lúc không vừa ý lại đem chuyện này ra kể lể.
Khoảng thời gian trước, Lưu Giai Dĩnh không biết thế nào mà quen được ca sĩ có chút danh tiếng Đoạn Huyên, Đoạn Huyên rất giỏi trong việc bố trí người của bản thân, do vậy anh ta có một đám fan nữ trẻ tuổi trung thành.
Sau khi cân nhắc qua, Sandy quyết định lăng xê cp hai người trên mạng, lợi dụng nhân khí của Đoạn Huyên mang Lưu Giai Dĩnh một chút, đúng lúc Đoạn Huyên giải trừ hợp đồng với công ty, tính toán tự mình lập nghiệp, phương diện tài chính không đủ, nên cùng nữ thái tử của Giai Nhuận hợp tác, có thể lấy được một ít chỗ tốt. Hai người xuất phát từ mục đích cá nhân mà ở trên mạng bắt đầu như giả như thật mà mập mờ, sinh ra hiệu quả cũng không tệ lắm, fan Lưu Gia Dĩnh tăng lên mười mấy vạn, mặc dù cũng có chút không tốt, là bạn gái tự nhận của Đoạn Huyên, chuyên gia tới mắng cô ta.
Nhưng không nghĩ tới, vừa có chút hiệu quả, hai người đã cãi nhau.
Từ lúc ban đầu khi tiếp nhận Lưu Giai Dĩnh, Sandy căn bản không quá quan tâm.
Nếu lúc trước không phải Lưu Kiến Quốc cam kết với cô ta sẽ trả một khoản thù lao lớn, cô ta lúc đó trong lòng cũng tràn đầy suy nghĩ muốn nói với Hoa Hạ nếu không dựa vào Hoa Hạ cô ta cũng có thể thành công, ký hợp đồng một cách quyết đoán, bây giờ muốn ra khỏi Giai Nhuận liền muốn trả đại giới gấp mười lần.
Lấy tình huống trước mắt cô ta bây giờ, căn bản không thể trả nổi cái đại giới này.
"Còn không phải vì cô không có bản ĩnh! Nếu không thì sao kế hoạch của chúng ta lại bị phá hư! Tôi thấy xem ra là bởi vì nguyên nhân này nên Hoa Hạ mới đem cô đá đi? Chủ động từ chức sao? Nói dễ nghe quá, cô cho rằng tôi không biết lý do vì sao cô bị đuổi đi sao?
"Cô!"
Ông ta sửa sang lại áo khoác của tây trang: "Sắp đến rồi, hai người đều bớt tranh cãi lại, thư mời lần này tôi tốn rất nhiều công sức mới lấy được, hai người đừng để người ta chế giễu!"
Xe hơi tiến vào cống lớn thiết kế khắc hoa tinh xảo, tiếng nước của suối phun cùng tiếng nhạc trong phòng tạo thành một bức tranh xa hoa truy lạc tuyệt đẹp.
Vố số siêu xe hạng sang dừng trước toà nhà châu Âu lộng lẫy như một toà lâu đài, trong đó có những chiếc là số lượng giới hạn, dù cho có tiền cũng không mua được. Nhân viên ăn mặc trang phục thống nhất đi tới đi lui xung quanh, mỗi người đều bận việc của chính mình, không một ai là người rảnh rỗi.
Đây mới là hào môn chân chính.
"Giai Dĩnh, hôm nay là sinh nhật con gái út tập đoàn Khải Phong, vị thiên kim Bùi gia này không chỉ được Bùi gia sủng ái mười phần, mà chồng cô ta còn là người có địa vị cực cao ở thủ đô, con nếu có thể thì cùng Bùi tiểu thư kết giao, về sau nhất định có lợi lớn, hiểu chưa?"
Từ xe hơi đi vào cổng trang viên, Lưu Giai Vũ cố nhìn phong cảnh bên ngoài, tuy nói Lưu gia cũng là nhà có tiền, biệt thự cũng rất to, nhưng thực tế Lưu Kiến Quốc chính là loại "Nhà giàu mới nổi." người ta thường nói, có tiền cũng không thể nào so được với hào môn chân chính.
Khi Lưu Giai Dĩnh còn nhỏ, Lưu gia cũng chỉ là một gia đình bình thường, cô ta vẫn là lần đầu tiên bước vào một trang viên khí phái như thế, quả nhiên là không khác lắm với lâu đài.
Nghe cha nói xong, Lưu Giai Dĩnh không tập trung mà đáp lại, một lòng chỉ nghĩ khi vào yến hội sẽ quen một người có tiền có quyền, dù sao thì tuỳ tiện chọn một người trong đây so với Đoạn Huyên cặn bã đều tốt hơn!
*****
Đêm nay Lạc Trăn chính là nhân vật chính của tiệc hoa hồng, Bùi gia truyền ra tin tức muốn tổ chức sinh nhật cho thiên kim Bùi gia ở trang viên hoa hồng, sau này yến hội này không biết được ai đặt cho cái danh hiệu: Hoa hồng chi yến. Nhân vật nổi tiếng toàn Hương Cảng đều có thế tham gia "Hoa hồng chi yến" vì quang vinh, nghe qua rất có phong cách áp bức.
Bắt đầu từ ban ngày Lạc Trăn đã bị mẹ của mình lôi kéo làm nên một thân xinh đẹp, trang điểm làm tóc, sau đó thay lễ phục.
Yến hội chính thức bắt đầu lúc tám giờ tối, theo đạo lý Lạc Trăn được yêu cầu đứng ở cửa tiếp khách cùng phụ huynh, nhưng mà cha cô Bùi Hình Khải thương tiếc con gái, căn bản không cho cây hoa hồng nhà mình lộ diện trước mọi người, vì vậy tìm một lý do khoái thác khiến Lạc Trăn cùng Phỉ Vân Thời ra phòng sau của trang viên đợi.
"Ba ba rất nhàm chán nha, có phải xem phim truyền hình nhiều quá rồi không, còn muốn cho em xuất hiện một cách hào nhoáng, khiến cho giống như cái gì!
Lạc Trăn kéo tay Phỉ Vân Thời đi vào nhà kính trồng hoa, công nhân đang vội vàng tỉa nhành hoa. Dù sao cũng là "Hoa hồng chi yến", vẫn là dính dáng đến nội dung, đêm nay đồ ăn trong yến hội cơ hồ đều có hoa hồng trang trí.
"A? Cái kia là cái gì? Vân Phỉ Thời cúi đầu nhẹ giọng hỏi nhỏ bên tai cô.
Âm thanh trầm thấp có vài phần ghẹo người, hơn nữa thơ thở của anh thổi vào vành tai cô, càng thêm ghẹo người, Lạc Trăn đỏ mặt né tránh, có chút ngượng ngùng mà thấp giọng nói: "Chính là... Giống như là chọn hoa khôi..."
"Vừa vặn còn là cái gì "Hoa hồng chi yến"...
Vân Phỉ Thời bỗng nhiên giờ tay đặt xuống mũi cô, mặt đầy yêu chiều cười: "Trong đầu ảo tưởng tình ái."
Nói đến cái đề tài này, Lạc Trăn bỗng nhiên nổi lên hứng thú, nghĩ miên man trong đầu: "Ơ kìa, ai nói với anh là tuyển hoa khôi thật, theo em thì tiểu tiên nữ như vậy, đặt ở cổ đại có phải hay không trở thành đệ nhất hoa khôi kinh đô, tất cả những người quyền quý đều sẽ quỳ gối dưới váy nha!"
Không có cách nào tưởng tượng được...
Vân Phỉ Thời bất đắc dĩ mà phụ hoạ cô vợ tiểu tiên nữ: "Ừm, anh chính là người quyền quý đó."
"Quyền quý cái gì! Tôi đẹp như vậy mà chỉ có thể mê hoặc mỗi một mình anh sao!"
Vân Phỉ Thời duỗi tay ôm eo cô khiến cô đang đi trước dừng bước, cúi đầu, mắt phượng quyến rũ nguy hiểm mà nheo lại: "Bởi vì anh sẽ không để em lên làm hoa khôi, sẽ trực tiếp bắt em về nhà, làm em hàng đêm, khiến em không có cơ hội đi mê hoặc người khác."
Lạc Trăn không thể không thừa nhận, cô bị dáng ng him đến cực điểm rồi lại mê người đến cực điểm của nam thần mê hoặc rồi, hô nhỏ một tiếng rồi nhào vào lồng ngực của Phỉ Vân Thời, "Được rồi được rồi, biết anh là bá đạo nhất rồi, em là của mình anh, mê ai cũng không bằng mê anh được chưa?"
Đàn ông bình thường nghe xong mấy câu như này căn bản không kiềm được, cũng may Vân Phỉ Thời không phải người bình thường, ý chí của anh đủ kiên định, hơn nữa tiệc tối cũng sắp bắt đầu rồi, nếu anh ngay tại thời điểm quan trọng này mà đem vợ nhỏ lên người, cha mẹ anh vợ mỗi người sẽ cho anh uống đủ một nồi.
Nhà kính trồng hoa hồng độ ấm vừa phải, không giống bên ngoài có lúc thì lạnh, hai người đợi bên trong một lát, Lạc Trăn sờ sờ cái bụng rỗng tuếch, một ngày hôm nay đều vội vàng chỉnh đốn, không có thời gian ăn bữa cơm thật ngon, đến bây giờ đã có chút đói bụng. Nhưng mà nhà kính trồng hoa an tĩnh, không có xa hoa truỵ lạc như bên ngoài, Lạc Trăn tạm thời chưa có ý định trở về, Phỉ Vân Thời bất đắc đ*, đành phải tuỳ cô, dự định muốn trở về lấy đồ ăn cho cô.
"Em muốn cái vòng ngọt ngọt, có nhân loại đó á!" Nói xong những lời này, Lạc Trăn cúi đầu nhìn xuống eo, còn tốt, trang phục hôm nay tuy là đi theo phong cách tiên nữ, nhưng phần bụng tương đối rộng, cô muốn ăn vào bao tử chút gì đó ngọt ngọt, trong chốc lát cũng không nhìn ra thời điểm "Xuất hiện hào nhoáng" đã đến.
Phỉ Vân Thời vừa rời đi, Lạc Trăn một mình nhàm chán đợi trong nhà kính, nhưng bên ngoài có chút lạnh, bên trong hoa viên có vài vị khách tụ lại nói chuyện phiếm với nhau, cô nhớ ba ba cùng anh trai muốn cô "Xuất hiện hào nhoáng" dặn dò, không được đi ra ngoài mà đi đến xích đu dưới gốc cây hoa hồng tử đằng ngồi.
Cái xích đu này lúc trước cô tới còn chưa có, sau này Lạc Trăn trong lúc vô tình nghe được, là do Lạc Dặc An nữ sĩ ở trong tác phẩm mới vẽ một tòa trang viên hoa hồng, trong vườn hoa hồng có một cái xích đu được làm từ hoa tử đằng, vì thế Bùi Hình Khải lặng lẽ phân phó người trong nhà kính làm một cái xích đu như đúc.
Đừng nhìn Bùi Hình Khải tiên sinh tuổi đã lớn, những năm gần đây chiêu trò dùng để theo đuổi người khác so với thanh niên còn lợi hại hơn.
Quả nhiên là căn nhà cũ đã cháy đến mức không thể cứu chữa!
"Lạc Trăn? Sao cô lại ở chỗ này?"
Đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, Lạc Trăn bỗng nghe được một âm thanh xa lạ bén nhọn của một cô gái, suy nghĩ bị kéo về, cô mang vẻ mặt khó hiểu nhìn về nơi phát ra tiếng nói.
Cô gái này nhìn có chút quen mắt, nhưng mà không nhớ tên...
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Đánh giá:
Truyện Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Story
Chương 68: Đường hẹp
10.0/10 từ 40 lượt.
Truyện Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Story
Chương 68: Đường hẹp
