Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 71

Thần điện Dị Chủng.

 

Trong đại sảnh trống rỗng, vài ngọn đèn màu đỏ như máu đang le lói yếu ớt cháy.

 

Thẩm Quyết ngồi trên ngai vàng cao nhất của thần điện, tay đang nghịch một nắm chỉ đỏ.

 

Giống như trò chơi bện dây của trẻ con, những sợi chỉ đỏ luồn lách giữa những ngón tay hắn, biến thành đủ loại hoa văn phức tạp.

 

 “Vương…”

 

Vu Nghiên quỳ gối bên dưới, cúi đầu thật sâu, mái tóc đen nhánh cuộn lại từ trong áo choàng đen buông xuống, chiếc mặt nạ bạc phản chiếu trên mặt sàn bằng đá hắc diện thạch sáng bóng.

 

Những sợi chỉ đỏ bị Thẩm Quyết nắm trong tay kia chính là kéo từ trên xương sống của nó ra.

 

Thẩm Quyết ngồi trên cao, nó quỳ dưới bậc thang, sợi chỉ đỏ vươn lên trên, tạo thành một cảnh tượng như cây cầu.


 

Mỗi lần bị Thẩm Quyết giật giật, cơ thể Vu Nghiên lại run lên một cái.

 

Là Dị Chủng hệ “Vận Mệnh” cấp hai “Chú linh”, bản thể của nó được tạo thành từ những sợi chỉ vận mệnh, những sợi chỉ đỏ này có thể âm thầm xâm nhập vào dòng sông vận mệnh của người khác, khống chế dòng chảy của dòng sông ở một mức độ nhất định.

 

Đối với những “Kỵ Sĩ Dự Bị” mà nói, lúc mới gia nhập Hội Thẩm Phán, mỗi dị chủng đều phải đến thần điện để tiếp nhận một lần tẩy lễ.

 

Trong lúc tẩy lễ, Vu Nghiên sẽ lặng lẽ chôn một sợi chỉ dài vào trong cơ thể bọn chúng. Sợi chỉ này sẽ dần dần to ra theo sự lớn mạnh của Kỵ Sĩ Dự Bị và mối quan hệ của họ với Hội Thẩm Phán. Nếu các Kỵ Sĩ Dự Bị không đạt đến cấp hai thì sẽ không thể phát hiện ra sự tồn tại của sợi chỉ được.


 

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến nó được nắm giữ quyền lực cao nhất trong Liên Minh Dị Chủng. Xét cho cùng thì, những Dị Chủng nào dám trái ý nó, không bị móc lõi ra nghiền nát thì cũng bị coi như thức ăn cho những Kỵ Sĩ Dự Bị khác đáng được bồi dưỡng hơn nuốt chửng.

 

Vu Nghiên biết nhất định có một ngày “Vương” sẽ giáng lâm. Sức mạnh của thần minh là không thể vi phạm, nhưng nó muốn làm kẻ tôn quý nhất dưới một người.

 

Giờ đây, tất cả những sợi chỉ này đều nằm trong tay Thẩm Quyết.


 

Có một trăm ba mươi chín Kỵ Sĩ Dự Bị đã đến thần điện yết kiến. Sợi chỉ trên người Vu Nghiên có sợi to sợi nhỏ.

 

Sợi to nhất nối với một Kỵ Sĩ Dự Bị tên là “Dận Trạch”.

 

…….

 

Dận Trạch là kẻ mạnh nhất trong số các Kỵ Sĩ Dự Bị lần này.


 

Lúc này, nó đã thay bộ đồng phục Kỵ Sĩ Dự Bị của thần điện, đứng trước gương ngắm nghía bản thân.

 

Bộ đồng phục kỵ sĩ màu trắng được cắt may rất gọn gàng, tôn lên vóc dáng cao lớn của nó một cách hoàn hảo. Nó khoe những múi cơ cuồn cuộn trên cánh tay trước gương.

 

Rất tốt.

 

Tuy rằng nó không có đầu, nhưng nó vẫn tự tin mình là kẻ đẹp trai nhất trong đám kỵ sĩ này.


 

Bước ra khỏi phòng, trong đại sảnh, một đám dị dạng xiên xẹo vặn vẹo do thân hình quá kỳ quái, không mặc vừa đồng phục đang lăn lộn gầm rú.

 

Có lẽ thần điện cũng không ngờ tới sẽ tuyển nhiều Kỵ Sĩ Dự Bị như vậy, cho nên, tuy không gian thần điện cực lớn, phòng ốc cũng rất nhiều, nhưng phân cho các kỵ sĩ chỉ có một khu Thiên Điện này.

 

Thiên Điện có tổng cộng ba tầng, mỗi tầng có hai mươi gian phòng. Ngoại trừ những dị chủng có thực lực mạnh mẽ như nó có thể cưỡng ép chiếm một phòng riêng, những kẻ khác không thể tránh khỏi việc phải ở chung với nhau.


 

Dận Trạch chỉnh lại ống tay áo đồng phục kỵ sĩ. Nó không định ngu ngốc ở lại đây.

 

Một tên nhân loại làm điện hạ, muốn có được lòng trung thành tuyệt đối của nó, vẫn còn kém xa lắm.

 

Nó đi dạo trong Thần điện, muốn làm quen với nơi làm việc trong tương lai của mình. Lúc còn là nhân loại, nó là một tử tù dị năng giả, vì nhiều tội danh như h**p dâm, giết người, …. nên đã bị nhốt vào nhà tù của căn cứ người sống sót, đầu bị chặt đứt, vì không muốn chết nên đã lựa chọn đọa hóa thành dị chủng.


 

Căn cứ người sống sót quy mô không lớn đó đã bị nó hủy diệt sau khi đọa hóa. Nó không hề cảm thấy áy náy gì về điều này, trên thực tế, khi còn ở trong tù, nó đã nghĩ, rõ ràng là đám nhân loại trong căn cứ dựa vào sự bảo vệ của dị năng giả như nó mới có thể sống sót, dựa vào cái gì mà bắt nó phải tuân theo luật pháp, thậm chí còn dám kết án tử hình nó?

 

Nhân loại thật sự rất nực cười.

 

Mới dạo được một lát, khi sắp rời khỏi thần điện, Dận Trạch bị thị vệ ngăn cản.


 

Thị vệ của thần điện không giống như đám kỵ sĩ bọn nó. Bọn chúng là “Vật Phẩm” được sinh ra cùng với thần điện này, sở hữu cơ thể kim loại lạnh lẽo, không có mặt, có thể ẩn nấp vào trong vách tường pha lê của thần điện như cái bóng, hành động vô thanh vô tức. Bị đánh nát cũng có thể tái sinh phục hồi trong thần điện.

 

Chúng truyền đạt mệnh lệnh của điện hạ.

 

 “Kỵ sĩ không được tự ý rời khỏi thần điện, phải được điện hạ cho phép mới có thể ra ngoài.”


 

Dận Trạch lui về trong phạm vi thần điện.

 

Buổi tối, một đám dị chủng đợi đến giờ cơm, vậy mà thức ăn mà thị vệ chuẩn bị cho bọn chúng lại là…..

 

——Lại là một rổ cà chua.

 

Dận Trạch nhìn chằm chằm vào rổ cà chua đỏ au, hình dáng căng tròn kia, nghi ngờ thị lực của mình có vấn đề.

 

 “Trong thần điện không cung cấp huyết thực. Điện hạ không thích thần điện bị huyết thực làm ô uế.” Các thị vệ nói bằng giọng điệu cứng nhắc.

 

Dận Trạch hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu. Trên thực tế, nó hoàn toàn không muốn tuân theo những quy tắc chết tiệt trong thần điện này nữa.

 

Nhân loại thật nực cười. Nó lại một lần nữa không nhịn được nghĩ.

 

Cho dù là nhân loại được “Vương” lựa chọn, xem ra cũng chỉ có vậy.

 

Đến đêm khuya, nó lén lút muốn ra ngoài. Nhưng vừa mới đến rìa thần điện, nó lại bị thị vệ chặn lại.

 

Lần này, nó không định nhịn nữa, bóp nát hai tên thị vệ thành bột phấn, rồi nghênh ngang trèo tường rời khỏi thần điện, chuẩn bị đến thung lũng cách thành phố của dị chủng không xa để tìm chút gì đó bỏ bụng – ở đó có một trang trại chăn nuôi do nó xây dựng, bên trong nuôi không ít “cừu non” tươi ngon mọng nước.

 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trèo tường, nó nhìn thấy một sợi chỉ đỏ đang lao thẳng về phía mình.

 

Toàn thân Dận Trạch bị nỗi sợ hãi bao trùm, muốn lùi về phía sau nhưng đã không còn kịp nữa. Sợi chỉ đỏ quấn lấy nó, chia cắt nó thành mấy trăm mảnh vụn. Nó biến thành một cơn mưa máu, bay lả tả xuống đất.

 

Trong lúc bị cắt xẻ, ý thức của nó mơ mơ màng màng vượt qua sợi chỉ, lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng ở đầu dây bên kia.

 

Đó là bàn tay thon dài trắng nõn của “Điện hạ”, tỏa ra hương hoa hoắc la.

 

Đó là ý thức cuối cùng của Dận Trạch khi còn sống.

 

…….

 

Cái chết của Dận Trạch khiến các Kỵ Sĩ Dự Bị ở lại trong thần điện chìm vào hoảng sợ.

 

Trước khi đến thần điện, bọn chúng đều cho rằng, phục vụ một vị “Điện hạ” là người thường, thỏa mãn nhu cầu của hắn hẳn là một việc vô cùng nhẹ nhàng.

 

Hơn nữa, còn có thể nịnh bợ sếp tương lai, hà cớ gì lại không làm.

 

Nào ngờ đâu, bọn chúng lại bị trực tiếp nhốt trong thần điện này. Không những phạm vi hoạt động cực kỳ nhỏ hẹp, mà thức ăn nhận được cũng chỉ có cà chua.

 

 “Quy củ” của thần điện cực kỳ hà khắc.

 

Tất nhiên, tất cả những dị chủng nào dám thử vi phạm “Quy củ” đều sẽ lặng lẽ chết đi, không một ai là ngoại lệ.

 

Ngày hôm sau, khi bọn chúng bụng đói kêu òng ọc đi yết kiến điện hạ, lại phát hiện trong chiếc ly cao của điện hạ truyền đến mùi vị lõi dị năng của Dận Trạch.

 

Điện hạ thong thả uống cạn ly chất lỏng màu đỏ như máu kia, sau đó lộ ra một nụ cười dính máu với bọn chúng.

 

Tất cả các Kỵ Sĩ Dự Bị đều không khỏi kinh hãi.

 

Đây đâu phải là con người, rõ ràng là một con quái vật còn giống quái vật hơn cả bọn chúng!

 

Đây chính là vật chứa mà “Vương” của bọn chúng lựa chọn sao?

 

…….

 

Ra khỏi cung điện nơi Thẩm Quyết nghỉ ngơi, Vu Nghiên bắt gặp Hải Nhân đang đợi nó ở hành lang.

 

Hải Nhân dựa lưng vào cây cột, cười tủm tỉm nói: “Tên Kỵ Sĩ Dự Bị mà anh dày công bồi dưỡng, cứ thế mà nói giết là giết sao?”

 

Gã ta đã nhìn thấu nguyên nhân cái chết của Dận Trạch, là do sợi chỉ vận mệnh trên người Vu Nghiên.

 

 “Đây là khảo nghiệm trung thành mà ‘Điện hạ’ đặt ra cho các kỵ sĩ.” Vu Nghiên mặt không chút thay đổi nói, kỳ thực trong lòng đang co rút, “Kẻ không vượt qua được khảo nghiệm của điện hạ, đương nhiên là chết không tiếc.”

 

 “Thật sao.” Hải Nhân nói, nghiêng đầu sang một bên, đột nhiên trên má, trên trán đều hiện ra mấy con mắt, đồng loạt đánh giá nó, “Tôi vẫn luôn cảm thấy hai ngày nay anh rất kỳ lạ. Ban đầu tôi còn lo lắng anh không đủ cung kính với điện hạ, dù sao mục đích anh thành lập Hội Thẩm Phán cũng không chỉ là vì nghênh đón ‘Vương’ giáng lâm.”

 

Vu Nghiên thừa nhận mình có tư tâm. Nó quả thực đã lợi dụng lòng thần phục bẩm sinh của các dị chủng đối với “Vương” mới thành lập Hội Thẩm Phán, trở thành thủ lĩnh của Liên Minh Dị Chủng, phần lớn mục đích quả thực là vì bản thân.

 

Nhưng mà…

 

 “Hiện tại tôi đang toàn tâm toàn ý phục vụ ‘Vương’.” Vu Nghiên nói.

 

Ngay cả linh hồn cũng đã giao phó rồi, chẳng lẽ không toàn tâm toàn ý sao?

 

Hải Nhân không tin lắm, bất quá mục đích gã ta đến đây lần này không phải là vì chuyện đó, cho nên chỉ cười nhạt một tiếng, chuyển chủ đề: “Dị năng giả nhân loại đã đến lối vào của kết giới, bọn họ muốn đến cướp ‘Điện hạ’ trở về.”

 

Vu Nghiên cười lạnh: “Chỉ bằng vào bọn họ?”

 

Nhưng trong lòng lại nghĩ.

 

Đi hay ở, chuyện này còn phải xem ý của Vương.

 

Bọn chúng, những Dị Chủng yếu đuối, đáng thương, lại bất lực này, còn có thể làm được gì chứ?

 

…………

 

Nơi này là một dãy núi rộng lớn, chỉ có đá đen trắng tạo thành một bức tranh kỳ dị.

 

 “Nghe nói lần này người phải cứu là người yêu của đội trưởng sao?”

 

Người của đội đặc nhiệm nhìn bức ảnh của nghiên cứu viên trong tay, có chút kinh ngạc.

 

 “Không ngờ lại là giáo sư Thẩm, tôi đặt lịch hẹn với cậu ấy rất lâu rồi mà vẫn chưa được chọn.”

 

Một dị năng giả khác có chút hâm mộ nói: “Đội trưởng thật sự rất có phúc.”

 

Là dị năng giả, bọn họ mới hiểu rõ được việc có một bạn đời là điều phối viên ưu tú phù hợp với mình là một điều hạnh phúc đến nhường nào.

 

Một đám người xuyên qua khe đá, đi tới trước một khe nứt khổng lồ, bên trong có luồng khí đen ngòm không ngừng phun ra.

 

Mọi người đều có chút do dự, lại thấy vị đội trưởng tóc bạc của bọn họ là người đầu tiên nhảy vào trong, biến mất không thấy bóng dáng.

 

……….

 

Trong Thần điện yên tĩnh, Thẩm Quyết đang nhắm mắt dưỡng thần, dựa vào thành giường.

 

Dấu hiệu dị hóa trên người hắn đã rất rõ ràng. Vảy đã bao phủ mu bàn tay và bắp đùi, một nửa khuôn mặt cũng dính đầy những chiếc vảy nhỏ li ti. Trông rất khác với vẻ ngoài dịu dàng gần gũi thường ngày, mà toát lên vẻ đẹp nguy hiểm và yêu dị.

 

Vấn đề ở đây tạm thời đã được giải quyết, với chấn nhiếp của hắn và con chó giữ cửa Vu Nghiên này, đám Kỵ Sĩ Dự Bị đó hẳn là không còn dám bước ra khỏi thần điện gây rối nữa.

 

Nhưng việc sử dụng năng lực quá thường xuyên đã khiến bản thân hắn xuất hiện một chút vấn đề.

 

Hiện tại hắn đang suy nghĩ, nên dùng cách nào để đi gặp Tông Lẫm đây.

 

Hắn vừa suy nghĩ, mà Tô Thời Vũ ở đầu dây bên kia ý thức cũng không hề nhàn rỗi, vẫn luôn xử lý những người bị thương được đưa đến, thanh tiến độ giai đoạn một của “Sang sinh chi vũ” đã đạt tới 99%.

 

Theo tiếng “ting” vang lên. Thanh tiến độ đạt 100%.

 

Hệ thống đã tự kỷ rất lâu rồi, bây giờ rốt cuộc cũng nhỏ giọng lên tiếng.

 

 “Chúc, chúc mừng kí chủ, ‘Sang sinh chi vũ’ đã được nâng cấp lên giai đoạn hai.”

 

Không biết vì sao, giọng nói của hệ thống nghe có vẻ rất yếu ớt, hơn nữa còn hơi run rẩy.

 

Hai ngày nay, kỳ thực nó cũng không hề rơi vào trạng thái ngủ đông – tuy rằng lúc đó bị k*ch th*ch quá độ, nếu thật sự trực tiếp bị dọa ngất xỉu thì tốt biết mấy.

 

Như vậy, nó cũng sẽ không phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn như thế này……

 

Nó phải mất bảy năm, vất vả lắm mới ràng buộc thành công với kí chủ, vậy mà lại chính là tên đại ma vương hủy diệt thế giới kia, a a a a a a a!!!

 

Mà nó, lại còn hết lần này tới lần khác khuyên đại ma vương đi làm vị cứu tinh cứu vớt thế giới, khổ sở khuyên nhủ, suýt chút nữa còn tự thấy cảm động thay cho chính mình.

 

Mỗi khi nhớ tới những lời ngu ngốc mình đã nói và những chuyện ngu xuẩn mình đã làm, hệ thống lại không nhịn được ôm đầu tự kỷ.

 

Trên đời này, còn có hệ thống nào ngu ngốc hơn nó không?


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 71
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...