Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 70


Vực sâu u ám.


 


Bên ngoài thần điện cao lớn hùng vĩ, đã vây quanh một vòng dị chủng đang ngóng cổ mong chờ.


 


Bộ dáng của chúng muôn hình vạn trạng, có con trông còn ra dáng con người, chỉ là, một số bộ phận trên cơ thể có đặc điểm biến dị rõ ràng, có con thì dị dạng quái dị, hỗn độn đến mức dù có nhìn kỹ cũng không phân biệt nổi đâu là đầu đâu là mông.


 


Nhưng điểm giống nhau là, chỉ có dị chủng cấp bốn trở lên, có thể mang theo sương mù di chuyển mới đủ tư cách được chọn vào hàng ngũ kỵ sĩ dự bị, đến bên ngoài thần điện yết kiến “Điện hạ” của bọn chúng.


 


Trong đám dị chủng, một con dị chủng đầu cá thân người thò đầu nhìn ngó một hồi, không thấy ai từ trong thần điện đi ra, đôi môi dày mở ra ngậm lại, quay đầu nói với con dị chủng đầu heo bên cạnh:


 


“Nghe nói điện hạ hiện tại vẫn chỉ là một con người bình thường, lát nữa nếu mày ngửi thấy mùi thịt thơm, nhất định phải nhịn đừng ch** n**c dãi. Nếu dọa điện hạ sợ, cẩn thận sau này ngài ấy tìm mày tính sổ đấy.”


 


Dị chủng đầu heo khịt mũi phun ra một luồng khí trắng, hai chiếc răng nanh dài ngoằng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo: “Hừ hừ, yên tâm đi, tao cố ý ăn no rồi mới tới đây. Còn mày, người toàn mùi tanh của cá, sao không tắm rửa cho sạch sẽ đã, lát nữa hun đến trên người điện hạ thì làm sao?”



 


“Mày nhắc tao mới nhớ.” Dị chủng đầu cá vội vàng lấy ra một chai nước hoa từ trong vây cá, xịt lên người vài cái, sau đó xoay một vòng, hỏi: “Còn mùi không?”


 


Dị chủng đầu heo tiến lại gần, hít hít mũi, chưa kịp đưa ra đánh giá thì đã hắt hơi một cái rung trời chuyển đất.


 


Nước miếng bắn tung tóe dính lên cơ thể một người đàn ông cao lớn mọc cánh quạ đen bên cạnh.



 


Người đàn ông run run đôi cánh, ghét bỏ nhìn hai tên ngốc này làm trò, khinh bỉ nói: “Bất quá chỉ là một con người bình thường mà thôi, vào đến thành phố của dị chủng rồi, còn không biết bị dọa thành bộ dạng gì nữa, đáng để cho bọn bay khúm núm lấy lòng như vậy à?”


 


“Này, ông nói chuyện cho cẩn thận đấy.” Dị chủng đầu cá trừng lớn đôi mắt cá đen láy như hạt châu, nói như thể đó là chuyện đương nhiên: “Chúng ta là kỵ sĩ của ‘Vương’. Điện hạ đã là vật chủ được ‘Vương’ lựa chọn, chính là chủ nhân mà chúng ta phải hầu hạ sau này. Lấy lòng chủ nhân trước, có vấn đề gì sao?”


 


“Vậy thì chờ ngài ấy thăng cấp thành ‘Vương’ rồi hãy nói.” Người đàn ông cánh quạ nói: “Ai mà biết được ‘Vương’ chỉ tùy tiện chọn đại, vật chủ này chết rồi, còn có vật chủ khác. Dù sao con người bên ngoài nhiều như vậy, giỏi nhất là luồn cúi cầu toàn.”


 


Dị chủng đầu heo cười khẩy một tiếng: “Có thể được ‘Vương’ lựa chọn, nhất định là vật chủ thích hợp nhất, những kẻ khác đều là hàng phế phẩm. Để ‘Điện hạ’ hoàn mỹ bị hỏng hóc chỉ còn lại phế phẩm, đến lúc đó ông gánh chịu cơn thịnh nộ của ‘Vương’ nhé?”


 


Người đàn ông cánh quạ mím môi, đương nhiên nó không dám nói lời ngông cuồng như vậy, do dự một lúc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dù sao đi nữa, ta, Ô Vũ, cho dù có chết trận sa trường, cũng tuyệt đối sẽ không gọi một con người là ‘Chủ nhân’.”


 


Hiển nhiên, nó rất có thành kiến với con người.


 


“Khụ.”


 


Một tiếng ho khan lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía trên bậc thang.


 


Vu Nghiên mặc áo choàng đen, đứng trên cao, mặt nạ bạc cúi thấp.


 


“Yên tĩnh.” Nó nói, “Điện hạ không thích ồn ào.”


 


Là thủ lĩnh của Liên minh dị chủng, lời nói của nó rất có lực uy h**p.



 


Đám dị chủng ồn ào lập tức im bặt, xung quanh trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.



 


Ánh mắt của tất cả dị chủng đều đổ dồn về phía cánh cửa lớn phía sau Vu Nghiên, không biết đã mở rộng từ lúc nào.


 


Bên trong thần điện tối đen như mực, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ ánh sáng đỏ rực của vài ngọn đèn.


 


Lúc này, bên trong truyền đến tiếng bánh xe lăn.


 


Lộc cộc…


 


Theo tiếng động ngày càng gần, một bóng hình dần dần hiện rõ trước mắt tất cả dị chủng.


 


Đó là một người ngồi trên xe lăn.


 


Mái tóc đen nhánh xõa sau lưng, gương mặt xinh đẹp động lòng người, da thịt xung quanh khóe mắt lấp lánh ánh lân quang lấp lóe.


 


Hắn mặc lễ phục màu đen sang trọng, trang trí hoa văn bạc phức tạp và họa tiết màu máu, đôi chân dài thon thả tùy ý khoanh lại. Tay đeo găng tay trắng, một tay đặt trên đầu gối, tay còn lại cầm một chiếc ly chân cao.



 


Trong ly đựng chất lỏng màu đỏ sền sệt đã uống được một nửa.


 


Mùi máu tanh nồng nặc từ bên trong bay ra.


 


Dị chủng có khứu giác nhạy bén đều có thể ngửi ra được, bên trong đó không chỉ có máu người tươi ngon nhất, mà còn pha lẫn khí tức của nhiều lõi dị chủng khác nhau – bột lõi dị chủng được xay ra từ lõi dị chủng là nguồn năng lượng tinh khiết nhất, cũng là chất xúc tác cao cấp, cao cấp hơn cả “Trứng lột xác”, có thể thúc đẩy quá trình tiến hóa và cải tạo cơ thể con người. Chỉ là, dị chủng bị lấy nhân, gần như không thể tránh khỏi cái chết.


 


Mùi hương của hoa Hoắc La thấm đẫm làn da hắn, tỏa ra thoang thoảng. Khiến cho mùi vị con người trên người hắn gần như biến mất.


 


Bờ môi mỏng dính chút đỏ tươi, cúi đầu nhìn bọn chúng, trên mặt không hề có vẻ hoảng sợ lúng túng như bọn chúng dự đoán.


 


Ngược lại giống như hung thú đang nhìn thức ăn của mình.


 


Thợ săn nhìn con mồi của mình.


 


Vương nhìn nô bộc của mình.


 


Trong lòng Ô Vũ dâng lên cảm giác sợ hãi không tên.


 


Vị “Điện hạ” này, hình như rất khác so với trong tưởng tượng của nó.



 


Vu Nghiên thấy đám dị chủng bên dưới đang nhìn Vương đến ngây người, ánh mắt có chút bất lịch sự, mặt nạ bạc giật giật vài cái.


 


Cơn đau bị in dấu ấn cưỡng ép trong linh hồn vẫn chưa dịu đi, giờ phút này lại ẩn ẩn nhói lên.



 


“Nhìn thấy điện hạ rồi còn không mau hành lễ?” Nó vội vàng lên tiếng.


 


Lũ dị chủng giật mình hoàn hồn.


 


Con nào có chân thì vội vàng quỳ một gối xuống, con nào không có chân thì cúi người nằm rạp xuống, bày ra tư thế thần phục.


 


“Tham kiến điện hạ!” Bọn chúng hô vang.


 


Ô Vũ đang đứng thẳng tắp bỗng cảm thấy cánh mình bị dị chủng đầu cá bên cạnh kéo một cái, cả người cũng quỳ xuống theo.


 


Thẩm Quyết nhìn đám dị chủng quỳ rạp một mảng lớn dưới bậc thang.


 


Cảnh tượng này có chút quen thuộc.


 


Khiến hắn nhớ đến rất lâu trước kia, cũng từng có rất nhiều dị chủng – còn nhiều hơn trước mắt rất nhiều, đen kịt một mảng, quỳ lạy hắn.


 


Sau đó, bọn chúng đều biến thành xương trắng chất đống bên ngoài thần điện. Còn có vũ khí và áo giáp vương vãi khắp nơi.



 


Lại sau đó, trên đống xương trắng nở ra những đóa hoa màu máu.


 


Rồi dần dần, đến cả hoa cũng héo tàn. Thế giới hoàn toàn chìm vào tĩnh mịch hoang vu.


 


“Điện hạ có hứng thú với bọn chúng sao?”


 


Bên cạnh, Hải Nhân cười híp mắt nói: “Tất cả đều là kỵ sĩ dự bị được ‘Hội Thẩm Phán’ bồi dưỡng tỉ mỉ trong nhiều năm qua, có rất nhiều con trước đó vẫn đang thực hiện nhiệm vụ bên ngoài, lần này là đặc biệt trở về yết kiến điện hạ. Điện hạ cảm thấy con nào vừa mắt, có thể chọn ra, giữ bên người hầu hạ.”


 


Gã vuốt cằm, lại nói.


 


“Tôi nhớ trước đây điện hạ từng nói thích nuôi chó, vừa hay….”


 


Gã vừa nói đến đây, đột nhiên bị Vu Nghiên bên cạnh hung hăng trừng mắt liếc một cái.


 


Đương nhiên, mặt nạ bạc kia rất trơn nhẵn, che khuất toàn bộ ngũ quan, căn bản không nhìn ra được động tác “Trừng mắt”.


 


Nhưng cảm nhận của Hải Nhân rất nhạy bén, cho nên gã biết chắc chắn là Vu Nghiên đang trừng mắt liếc gã một cái thật khó hiểu.


 


Hải Nhân không hiểu: “?”


 


Gã đâu có chọc gì đến Vu Nghiên đâu. Trừng gã làm gì.


 


Là hai dị chủng cấp hai duy nhất của liên minh dị chủng, một con thuộc hệ “Vận mệnh”, một con thuộc hệ “Linh hồn”, đều không giỏi chiến đấu trực diện – đương nhiên, cái gọi là không giỏi này chỉ là nói tương đối mà thôi, so với dị chủng cấp ba, bọn chúng mạnh hơn rất nhiều.



Mà dị chủng vốn đã mạnh hơn dị năng giả cùng cấp.


 


Nếu không phải có Tông Lẫm, kẻ b**n th** còn mạnh hơn cả dị chủng cùng cấp, thì thành phố loài người đã sớm bị công phá rồi.


 


Bao nhiêu năm nay, gã ẩn nấp trong thành phố, tìm kiếm cơ hội phá hủy thành phố, nhưng vẫn luôn không tìm được, xương cốt đều sắp mốc meo vì chán ghét rồi.


 


Lúc nhận được tin tức “Điện hạ” do Vu Nghiên truyền đến, quả thực là gã đã vô cùng hưng phấn.


 


Thời khắc để gã ra tay rốt cuộc cũng đã đến!


 


Bây giờ người đã được mang về, phải chăm sóc cho tốt mới được.


 


Hải Nhân không để ý đến ánh mắt của Vu Nghiên, đưa tay chỉ, tiếp tục cười híp mắt, nói: “Nếu điện hạ thích nuôi chó, có thể chọn con kia, bản thể của nó có thể biến thành chó con, rất đáng yêu.”


 


Không biết Vu Nghiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt sau lớp mặt nạ có chút vặn vẹo, giọng nói khàn khàn ngắt lời: “Ta cảm thấy… Điện hạ có lẽ thích loại có cánh hơn.”


 


Hắn nhìn về phía người đàn ông cánh quạ trong đám dị chủng.


 


Đôi cánh quạ đen nhánh.


 


Và cánh xương màu trắng, hình dạng nhìn qua cũng na ná nhau.


 


Đều rộng lớn như vậy, hơn nữa còn có thêm lông vũ, hẳn là sờ vào… Sẽ thoải mái hơn một chút?


 


Đúng vậy.


 


Vừa rồi, Vu Nghiên đột nhiên nhớ đến một chuyện khiến dị chủng phải kinh hãi.


 


Vị “Vương” chí cao vô thượng của bọn chúng, bây giờ lại đang dây dưa không rõ với dị năng giả nhân loại.


 


Không phải là chơi đùa qua đường. Mà là kết làm bạn đời, loại thân mật khăng khít kia.


 


Tại sao “Vương” lại coi trọng một con người?


 


Tông Lẫm có đức hạnh gì, có đức hạnh gì mà có thể được “Vương” ưu ái…..


 


Chấn động quá lớn, Vu Nghiên cảm thấy, huyết nhục toàn thân mình có thể nhịn được không nổ tung, đã là một chuyện rất gian nan rồi.


 


Hơn nữa, chuông cảnh báo trong đầu nó còn đang réo vang inh ỏi.


 


Nhất định là phải tìm chút gì đó, chuyển dời sự chú ý của “Vương”, để ngài ấy lưu luyến thành dị chủng.


 



Tuyệt đối không thể bị con người cướp đi!


 


Hải Nhân lại không tán thành nhìn nó, nói: “Tôi cảm thấy điện hạ thích nuôi chó hơn.”


 


Con bà nó!


 


Đương nhiên là nó biết “Vương” thích nuôi chó. Còn thích đè chó ra đất giẫm đạp.


 


Vu Nghiên nghiến răng, chậm rãi dùng giọng điệu khàn khàn nói ra một câu: “Cánh của quạ hình dạng đẹp, lông vũ cũng dày. Điện hạ, ngài thấy không?”


 


Lúc này, rốt cuộc Thẩm Quyết cũng lên tiếng, giọng hắn nhàn nhạt: “Nếu bọn chúng đã đều đặc biệt chạy về đây, vậy thì đều ở lại hết đi.”


 


Hắn đánh giá đám dị chủng này, giống như đang nhìn những quả bom hẹn giờ có thể phá hủy cuộc sống bình yên của hắn và Tông Lẫm.


 


Tốt nhất là nên nhốt hết lại, đừng thả ra ngoài nữa.


 


Nụ cười của Hải Nhân cứng đờ, gã ngàn vạn lần không ngờ tới, một nhân loại như Thẩm Quyết mà lại có thể đưa ra lựa chọn “Ta muốn tất cả” như vậy, gã nói: “Điện hạ, nhiều người hầu hạ như vậy, có phải là hơi quá…..”


 


Vu Nghiên nói: “Ta đồng ý với lựa chọn của điện hạ.”


 


Nhiều thêm một dị chủng thì sẽ nhiều thêm một phần cơ hội giữ chân “Vương”.


 


Hải Nhân còn muốn nói gì đó, nhưng là một nội gián ẩn nấp trong thành phố nhiều năm, năng lực khống chế và uy h**p của gã đối với dị chủng kém xa Vu Nghiên.


 


Vu Nghiên phất tay áo, đám dị chủng vui mừng khôn xiết khi biết mình đã được giữ lại, thị vệ thần điện đi tới, dẫn bọn chúng đi thay trang phục kỵ sĩ thần điện. Đương nhiên, cũng có một vài con không cam lòng, ví dụ như Ô Vũ – nhưng rất nhanh đã bị thị vệ thần điện cưỡng ép lôi đi.


 


Thẩm Quyết chậm rãi uống hết nước ép cà chua trong ly, Vu Nghiên nhận lấy chiếc ly rỗng. Đột nhiên động tác khựng lại, cúi đầu nói.


 


“Điện hạ, vừa rồi, có người đang dò xét vị trí của ngài.”


 


………


 


Trên tháp cao ở Trung tâm quan trắc.


 


Từng lá bùa mới viết bằng máu tươi cháy thành tro bụi rơi xuống, xếp thành hoa văn phức tạp trên cuộn giấy da dê trên mặt đất.


 


“Tìm thấy rồi.”


 


Chúc Vô Ưu mở mắt, nói với Tông Lẫm đang nhìn chằm chằm vào ông.


 


“Nơi cậu ấy đang ở có tấm chắn không gian cấp cao. Không thể trực tiếp sử dụng dịch chuyển không gian. Hơn nữa cực kỳ bí mật, nằm ở dưới lòng đất.”


 


“Lối vào duy nhất, chính là vị trí này.”


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 70
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...