Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi

Chương 2: Em đang lừa tôi.


Giọng nói của người đàn ông vừa dứt, trong đầu Kỷ Tân như có sợi dây đứt phựt, bên thái dương rịn ra từng giọt mồ hôi mỏng. Màng nhĩ đập liên hồi, trong khoảnh khắc nào đó lại trùng khớp với nhịp tim hỗn loạn của cậu.


Nhưng điều khiến cậu khó hiểu nhất là lý do khiến nhịp tim đập ngày càng nhanh—- dường như cũng không phải vì lời nói dối bị Cố Luật Trì vạch trần.


Mà là kinh ngạc vì mấy ngón tay đang giam chặt lấy cậu.


Những đốt ngón tay của Cố Luật Trì dài thẳng, mạch máu xanh mờ ẩn hiện, lại giống như mấy thanh thép cứng rắn gần như không thể lay chuyển.


Kỷ Tân hơi nhướng mày, không ngờ lần đầu tiên hắn chủ động chạm vào cậu lại theo cách này.


“Kỷ Tân, em đang lừa tôi.”


Giọng trầm khàn gõ mạnh vào màng nhĩ, cảm giác đau âm ỉ nơi má khiến Kỷ Tân nhận ra sự kiên nhẫn của người đàn ông đang từng chút biến mất.


Dù ở tư thế nửa ngồi xuống, Cố Luật Trì vẫn giữ được dáng vẻ kẻ bề trên nhìn cậu chằm chằm.


Trong thoáng chốc, Kỷ Tân thậm chí cảm giác ánh mắt hắn như có thứ dịch đặc quánh bám dính lên da thịt, lạnh lẽo đến mức khiến người ta theo bản năng sinh ra bài xích.


Tim Kỷ Tân khựng lại một nhịp, hàng mi dài khẽ run, ánh mắt thoáng qua một tia khác lạ.


Mới mấy ngày không gặp thôi, hắn lại để bụng đến mức này?


Lúc trước bị ép cưới, chẳng phải cũng chỉ ngẩn ra một chút thôi sao.


May mà hệ thống chưa động đến chỉ số cảm giác đau của cậu, nên cậu có thể mượn cơn đau điều khiển cơ mặt nặn ra một nụ cười giả tạo. Trong ánh sáng u ám ngày mưa gió, đôi mắt kia vẫn sáng rực, ánh lên vẻ chân thành cùng tình ý như muốn trào dâng:


“Luật Trì, anh làm em đau rồi.”


Thế nhưng bàn tay bóp chặt gương mặt cậu chẳng những không nới lỏng, mà còn siết thêm vì dính phải hơi thở nóng hổi phả lên lòng bàn tay.


Kỷ Tân cũng bắt đầu thấy khó chịu.


Người này chết đi sống lại phá hỏng toàn bộ nhiệm vụ, cậu còn chưa kịp tính sổ, vậy mà chỉ vì trong nhà dư ra một cái va li liền trực tiếp động thủ!


Không phải Cố Luật Trì luôn bình tĩnh, kiên nhẫn sao?


Tại sao đến khi miếng cao dán chó dai dẳng như cậu chuẩn bị rời đi, thì ngược lại hắn lại không nỡ buông?


Kỷ Tân thoáng tối lại ánh mắt, cười nhạt với suy đoán viển vông ấy.


Thế nhưng cậu càng tò mò, không biết tiếp theo Cố Luật Trì sẽ làm gì:


Hung hãn như vậy… là muốn nhân cơ hội đuổi người đi?


Hay là muốn ly hôn?


Cũng không thể là ăn thịt cậu đi?


Khi đang cúi mắt suy tư, chàng trai không hề nhận ra trên bức tường sau lưng người đàn ông — vốn dán kín giấy dán hoa văn Liya — từng bóng đen dài đang bứt rứt vặn vẹo, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành thực thể, bật lên, bất ngờ phóng thẳng về phía cậu.


Tiếng mưa rền rĩ hòa thành một khúc nhạc trầm nặng, ngay lúc những bóng đen dần lộ ra hình dạng thật của nó —— một hồi chuông điện thoại trong trẻo dễ nghe vang lên.


Cổ Cố Luật Trì cứng đờ hạ xuống, những bóng đen còn đang nhộn nhạo khắp tường giống như cảnh phim tua ngược, trong chớp mắt đã rút hết vào sau lưng hắn.


Chẳng bao lâu sau, giọng the thé chói tai của bà Ngô Sơ Mai lại vọng ra:


“Tân Tân, mẹ biết con không thích nghe, nhưng lời cần nói thì vẫn phải nói.”



“Con có yêu Cố Luật Trì đến chết đi sống lại đi nữa, tin tức cũng đã sớm đưa tin xác nhận, người này chết không thể chết thêm lần nữa. Mẹ không tin con thực sự định nhốt mình trong đó, cả đời thủ tiết sống như quả phụ.”


“Con trai, con có nghe không? Đừng nói mấy câu giận dỗi kiểu ‘sống phải thấy người, chết phải thấy xác’. Chỉ cần dựa vào gương mặt này, bây giờ tái giá cũng vẫn còn kịp——”


Chưa kịp để bà nói hết, điện thoại đã bị cúp ngang.


“……”


Trong giây lát, căn phòng rơi vào tĩnh lặng.


Nghe tiếng người phụ nữ loài người the thé trong điện thoại thao thao bất tuyệt, Cố Luật Trì cúi đầu nhìn bàn tay phải vừa thu lại, trông như đang chìm vào suy tư.


Nếu Kỷ Tân chịu để ý kỹ hơn, hẳn sẽ không khó phát hiện ra đầu ngón tay phải của người đàn ông khẽ co rút lại như bị điện giật. Dưới vẻ ngoài bình tĩnh kia, trái tim của Cố Luật Trì lại đang điên cuồng gào thét trong lồng ngực.


Ánh mắt hắn không cách nào khống chế, cứ dán chặt vào lòng bàn tay, như thể hơi ấm còn sót lại từ môi và làn da của chàng trai đã hóa thành một thực thể hữu hình.


Điều thực sự chí mạng chính là hơi thở nhè nhẹ kia của Kỷ Tân, mỏng như lông vũ lướt qua từng tấc thần kinh trong lòng bàn tay Cố Luật Trì, lại như chỉ cần hắn nhìn thêm một cái thôi thì thứ nhiệt nóng đó sẽ bùng lên mãnh liệt hơn. Khiến hắn không nhịn được mà muốn áp bàn tay lên l**m sạch sẽ thứ hương vị ngọt ngào đến nỗi khiến người ta run rẩy kia.


Ngay khoảnh khắc ý nghĩ quái lạ ấy lóe lên, dường như có cái gì đó trong lồng ngực gần xương sườn hắn bắt đầu rục rịch, như sắp xé tung một tầng trói buộc mà bật ra ngoài.


Bầu không khí giằng co cuối cùng bị Kỷ Tân phá vỡ.


Chàng trai chớp mắt, vội vàng nghiêng mặt đi, giả vờ không dám nhìn hắn. Cậu cắn nhẹ môi dưới, dáng vẻ sợ sệt mà dè dặt mở miệng:


“Mẹ em là thế, thích nói linh tinh thôi, anh đừng tin bà ấy.”


Cố Luật Trì rốt cuộc từ trong suy nghĩ dày đặc quay lại, thu hồi ánh mắt, hắn nhíu mày nói từng chữ kết luận:


“Cho nên?”


Người đối diện với vẻ rụt rè kia dường như bị câu hỏi của hắn dọa sợ, đôi môi mím chặt sau đó lại hé ra, ngay cả cánh môi đỏ thắm cũng in hằn dấu răng.


Cậu nhìn như vừa khiếp sợ người đàn ông trước mặt, lại như vì tình ý cuồng loạn đang tuôn trào trong tim mà gắng gượng lấy được chút can đảm.


Đôi mắt ngẩng lên vì vậy càng trở nên sáng rực trong giây phút ấy:


“Luật Trì… em là vợ anh, anh biết mà… em không thể nào không yêu anh, lại càng không thể… rời xa anh.”


Cố Luật Trì hơi cau mày, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm, ánh nhìn đen thẫm như giam chặt lấy cơ thể yếu ớt, tái nhợt trước mặt.


Những lời này như một tín hiệu, gợi nhắc hắn nhớ ra điều gì.


Ngay từ lúc chiếm lấy thân xác con người này, trong đầu “Cố Luật Trì” dồn dập tràn vào đủ loại ký ức liên quan đến chàng trai tàn khuyết kia, giống như một miếng bọt biển khô cứng bất chợt bị ném vào biển cả ký ức mênh mông.


Vợ…


Cố Luật Trì nghiền ngẫm từ ngữ xa lạ ấy, như muốn nhai nát cả danh xưng này cùng với người thanh niên trước mặt.


Trước mắt hắn chính là người vợ thuộc về hắn… con người của riêng hắn…


Dưới màn mưa đêm, ngay từ khoảnh khắc bước vào cửa, hắn đã bị ánh mắt đầy lưu luyến của đối phương cuốn hút, không thể nào thoát ra được.


Ngay cả mùi hương thuộc về riêng Kỷ Tân lan tỏa trong không khí… cũng khiến hắn lưu luyến.


Chỉ mới vừa rồi, hắn thậm chí suýt nữa không kìm được mà l**m sạch hơi thở còn vương lại trong lòng bàn tay mình.


Chỉ là, tất cả những điều đó — Cố Luật Trì không muốn thừa nhận.


Hắn không muốn thừa nhận rằng mình khao khát chạm vào một sinh vật hèn mọn chẳng khác gì con kiến, nhưng so với kiến lại có tâm tư phức tạp, biến ảo khó lường hơn nhiều. Vậy mà mỗi lần đến gần, hắn đều phải hao tổn toàn bộ tinh thần mới có thể vất vả giữ lại một chút lý trí.



Chính hắn cũng thấy chuyện này khó tin.


Ngay cả với tư cách con người, Kỷ Tân cũng quá tầm thường. Thậm chí còn là một phế phẩm —— rõ ràng sở hữu đôi chân lành lặn nhưng lại hoàn toàn mất đi khả năng đi lại. Nếu không phải vì chấp niệm còn sót lại trong cơ thể này với Kỷ Tân, thì cho dù có ném cậu vào biển người mênh mông, hắn cũng sẽ chẳng buồn liếc nhìn thêm một cái.


Cho dù người vợ trên danh nghĩa này không hề nói dối, nhưng chỉ bằng một sinh mệnh mỏng manh, hèn mọn như thế, liệu có xứng để trói buộc lấy bản năng của hắn? Có tư cách nói với hắn hai chữ yêu thương? Có thể gánh nổi cái danh bạn đời của cơ thể hắn không?


Ánh mắt Cố Luật Trì đen đặc đến đáng sợ, sắc bén hoang dã như dã thú, sâu thẳm không thấy đáy —— đó là cái nhìn gần như mang theo sự khinh miệt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể quyết định sự sống chết của con người trước mặt.


Không nhận được thêm hồi đáp nào, Kỷ Tân ngẩng đầu liền chạm phải thần sắc u ám khó đoán của hắn. Da đầu cậu lập tức tê dại, ý thức rõ ràng mình lại vô tình đụng đến cấm kỵ của đối phương.


Cái cảm giác chết tiệt ấy lại ập đến, như thể toàn bộ phổi bị bàn tay ai đó bóp chặt, không thể hít thở nổi!


Thực lòng, Kỷ Tân rất muốn túm lấy cổ áo hắn mà hỏi cho rõ, rốt cuộc trong đầu người đàn ông này đang nghĩ gì. Nhưng vừa nghĩ đến việc lộ tẩy thân phận cùng tiến độ nhiệm vụ, cậu đành cắn răng, cố gắng lái sang chuyện khác để phân tán sự chú ý của đối phương.


“Đêm đã khuya rồi.”


Cố Luật Trì chậm rãi nhìn qua, theo thói quen nhướn một bên mày, không rõ là tỏ ra khó hiểu hay bất mãn.


Kỷ Tân ngay lập tức nhập vai, hai má nhanh chóng phủ lên một tầng đỏ ửng, cúi đầu ngượng ngùng nói:


“Chúng ta có phải… nên đi ngủ rồi không?”


Gần như ngay khi tiếng chàng trai vừa dứt, đôi mắt đỏ rực của Cố Luật Trì chợt lóe lên hung quang dữ dội, cùng với đó là khát vọng điên cuồng sắp được thỏa mãn, nóng nảy không thể kiềm chế ——


Người của hắn đang chủ động tiến gần hắn…


Chỉ cần nghĩ đến việc con người khi ngủ thường sẽ buông lỏng mọi cảnh giác, thậm chí còn không chút che giấu mà phơi bày cái cổ yếu ớt cùng vùng bụng mềm mại, đồng tử của người đàn ông lập tức co rút lại, yết hầu trượt lên xuống, tuyến nước bọt điên cuồng tiết dịch làm cả khoang miệng ẩm ướt hỗn loạn.


Cố Luật Trì cảm thấy tất cả sự nhẫn nhịn và ngụy trang trước đây của hắn chỉ vì một câu nói của Kỷ Tân mà bị xé toạc thành một lỗ hổng lớn. Thế nhưng, đồng thời một cảm giác nhục nhã và hoang mang chưa từng có bùng lên thành ngọn lửa dữ dội trong cơ thể hắn. Ngọn lửa ấy cuồn cuộn dâng trào, gào thét buộc hắn phải chống lại sự thôi thúc từ bản năng —— chỉ là một con người hèn mọn, cậu ta không xứng!


Trong lúc hơi thở của Cố Luật Trì trở nên càng lúc càng nóng rát, Kỷ Tân vẫn ngây ngốc nhìn hắn, không biết sống chết mà lặp lại lời đề nghị.


Cố Luật Trì nuốt khan, chậm rãi quay đầu như một thước phim bị kéo thành chuyển động chậm, hàm răng nghiến chặt như một cái gật đầu im lặng.


Kỷ Tân được sự đồng ý của chồng, đôi mắt cong lên tràn ngập vui sướng. Cậu như không hề nhìn thấy người đàn ông phía sau đang cứng ngắc đứng yên, điều khiển xe lăn đến trước thang máy, kiên nhẫn chờ đối phương đi theo.


Cố Luật Trì không biết mình đã lết đôi chân bước vào thang máy bằng cách nào. Hắn nhanh chóng lục tìm ký ức trong đầu thân xác này, đúng vào khoảnh khắc thang máy dừng ở tầng hai, gương mặt hắn trở nên lạnh lẽo.


Đơn giản vì khuôn mặt chàng trai còn chưa kịp tan đi vệt đỏ ửng, ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ mong đợi háo hức —— mà ánh mắt ấy lại hoàn toàn trùng khớp với những hình ảnh chan chứa tình ý lưu giữ trong ký ức của thân thể này.


Ma xui quỷ khiến, Cố Luật Trì từ chối lời mời của con mồi:


“Đừng quên, cuộc hôn nhân của chúng ta từ đầu đến cuối chỉ là sự mong muốn đơn phương của cậu.”


Nói rồi, hắn nghiêng người sang một bên, chủ động kéo giãn khoảng cách thêm một bước.


Ánh mắt của người đàn ông rơi về phòng ngủ chính nơi cuối hành lang. Trên cánh cửa vẫn còn dán tấm chữ hỷ () đỏ chói chưa kịp bóc, từng nhát từng nhát k*ch th*ch vào võng mạc hắn.


Kỷ Tân buồn cười nhìn động tác lui một bước của Cố Luật Trì.


Cậu ngẫm nghĩ một chút, lần nữa cố tình dùng tâm tư u ám để trêu chọc:


“Em biết, ngoài kia nhiều người đều cho rằng em dùng thủ đoạn không ra gì mới gả được vào nhà họ Cố. Em cũng biết người trong lòng anh… từ trước tới nay đều không phải em.”


Kỷ Tân ngẩng đầu, cố tình không để tâm đến gương mặt đầy mâu thuẫn phức tạp của người đàn ông, lấy hai tay che ngực.


“Nhưng bất kể là trước đây hay bây giờ, em luôn cảm thấy mình là người may mắn nhất trên thế giới này… Chỉ cần có thể lấy thân phận người vợ để ở bên cạnh anh, em đã rất mãn nguyện rồi.”


Yết hầu nhỏ nhắn của cậu khẽ trượt lên xuống hai lần, sợ rằng đối phương không tin: “Thật đó!”



Đôi mắt trên khuôn mặt trắng trẻo, tinh xảo của Kỷ Tân phủ lên một tầng hơi nước, long lanh chất chứa ba phần tự trách, bảy phần mong chờ, ngẩng cao nhìn lên. Đôi môi chưa kịp khép lại, trông chẳng khác nào một con thú nhỏ yếu ớt khát khao tình yêu thương, mang đến cho người đối diện cảm giác thỏa mãn khi được tôn sùng.


Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, trong lòng Cố Luật Trì lại dấy lên một luồng chán ghét.


Ánh mắt mãnh liệt của chàng trai dường như xuyên qua chính cơ thể hắn mà hướng về một linh hồn khác. Trong tích tắc giao nhau đó, Cố Luật Trì lại có cảm giác lồng ngực bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt, cơn đau âm ỉ kỳ lạ lan ra như những gợn sóng.


Không muốn nhìn thấy cậu ta!


Nhưng những cái bóng đen phía sau lưng lại không hề thuận theo ý chí, trái lại càng trở nên điên cuồng, mỗi lần vặn vẹo, giãy giụa đều say mê đáp lại lời mời gọi của chàng trai:


Chấp nhận cậu ta!


Chấp nhận cậu ta!


Chấp nhận cậu ta!


Tiếng gào thét vô hình không ngừng lặp lại:


Hãy chiếm lấy cậu ta… mặc kệ cậu ta nhìn thấy ai! Chẳng phải ngươi khao khát cậu ta sao?


Đi đi… chiếm lấy cậu ta đi!


Không hiểu vì sao, cậu bỗng dưng có cảm giác mình như đang bị một loài thú săn mồi ăn thịt dõi theo.


Tựa như cậu đang từng chút một sa vào tấm lưới được dệt nên từ ánh mắt ẩm ướt, dính nhớp của đối phương, chìm sâu trong đó, hoàn toàn không có cách nào giãy giụa.


Rốt cuộc đây có phải chỉ là ảo giác?


Ngay vào lúc ngưỡng nhẫn nại của Cố Luật Trì sắp bị phá vỡ, hắn cuối cùng cũng ngẩng mắt lên, cùng chàng trai đối diện. Nhưng miệng hắn còn chưa kịp mở, lời định thốt ra đã bị câu nói tiếp theo của chàng trai chặn lại.


“Không cần thương hại em, cũng đừng miễn cưỡng bản thân.”


Cậu mím môi, hàng mi cụp xuống theo nhịp hô hấp khẽ run rẩy, dáng vẻ cô đơn dễ dàng khơi dậy lòng thương xót của người khác.


“Yên tâm, tối nay anh vẫn ngủ ở phòng chính.” Kỷ Tân nhẹ ho một tiếng, khóe mắt không kìm được lưu luyến nhìn về phía cuối hành lang, rồi cố tỏ vẻ luyến tiếc.


“Em cứ như trước đây, ngủ ở phòng khách là được.”


Dưới ánh đèn mờ tối, chàng trai ngồi trên xe lăn quay đầu lại, lặng lẽ nhìn hắn, gương mặt tinh tế trở nên mềm mại hơn. Bóng hàng mi khẽ rủ xuống vắt ngang sống mũi, run rẩy theo ánh nhìn khẽ dao động.


Cố Luật Trì lại cảm thấy có thứ gì đó đang trỗi dậy trong lồng ngực.


Vô số d*c v*ng không thể gọi tên trong khoảnh khắc đó tuôn trào, gần như mất kiểm soát...


Rốt cuộc là vì sao?


Người đàn ông vô cùng bối rối. Tại sao hắn lại nhiều lần nảy sinh những cảm xúc gần như mất kiểm soát với một con người bình thường như vậy?!


Cố Luật Trì cực kỳ chán ghét cảm giác mất kiểm soát này.


Hắn nhanh chóng bỏ lại những âm thanh ồn ào đang gào thét trong cơ thể, sải bước qua chiếc xe lăn, giọng nói lạnh lùng:


“Trong lòng cậu tự biết là được.”


Kỷ Tân:......


Cái cảm giác lạnh lẽo, u ám khi bị dõi theo ấy thoáng chốc đã biến mất, như thể chỉ là một cơn ảo giác.


Cậu nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi dứt khoát, cho đến khi đối phương không quay đầu lại mà đóng sập cửa phòng ngủ, Kỷ Tân mới nuốt trở lại những phỏng đoán và suy nghĩ đáng sợ của mình.



Sự chán ghét không hề che giấu, sự xa cách đến mức nóng vội… cùng với định nghĩa chính xác về mối quan hệ của hai người trong cuộc hôn nhân plastic này.


Rất tốt, tuy có xảy ra một chút ngoài ý muốn, nhưng Cố Luật Trì rốt cuộc vẫn không thay đổi.


Kỷ Tân có phần mỉa mai nghĩ thầm.


Người này vẫn là kẻ đáng thương bị đạo đức trói buộc, bị hôn nhân kéo dắt, hệt như cậu, đều là pháo hôi với số phận bị thao túng.


Sau khi trở về phòng, vẻ mặt chan chứa tình ý trên gương mặt cậu thoáng chốc liền tan biến, cứ như thể vừa cởi xuống một tấm mặt nạ. Trong khoảnh khắc đôi mắt cậu trở lại sáng ngời, tinh khiết.


Thế giới này thật… tệ hại cực điểm. Tốt nhất vẫn là sớm tiến vào thế giới tiếp theo.


Nghĩ đến đây, Kỷ Tân hướng hệ thống dò hỏi:


Hệ thống, thế giới này rốt cuộc đã xảy ra lỗi gì, có kết quả chưa?


Sau một thoáng im lặng, hệ thống mới chậm rãi đưa ra đáp án:


Phản hồi của ngài đã được hệ thống chủ nhận, nhưng cần thêm thời gian để điều tra kết quả.


Được rồi.


Kỷ Tân không tiếng động thở dài, trở mình vài cái trên giường rồi khép mắt lại.


Tiếng gió mưa bên ngoài vẫn không ngừng, thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên chiếu sáng cả cửa sổ.


Tuy rằng Cố Luật Trì bất ngờ trở về, nhưng ngoại trừ trời mưa gió, đêm nay dường như chẳng khác gì những đêm hai người tách phòng ngủ trước đó.


Khi màn đêm buông xuống, cậu dần chìm vào giấc ngủ.


Điều mà người trong mộng không hề hay biết, chỉ có trong khoảnh khắc tia chớp lóe sáng, những cái bóng đen thon dài bò ra từ phòng chính mới lộ rõ bộ mặt thật của chúng —— trên mái nhà đối diện Kỷ Tân, trên bức tường bên cạnh, thậm chí trên cả nền nhà sau lưng… và cả những cột trụ chạm khắc ở đầu giường, chi chít chằng chịt toàn là những sợi dây leo trơn nhớp, không ngừng vặn vẹo, run rẩy.


Mỗi một sợi đều tựa như có ý thức riêng, trong bóng đêm lặng lẽ, ở những góc khuất không ai biết đến, phát ra tiếng gào thét quỷ dị:


Thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm——


Nhất định… sẽ rất ngon…


Con người này, ta muốn ta muốn ta muốn ta muốn —— ta muốn… ăn cậu ta…


Nếu nhìn kỹ, không khó để phát hiện ra trên những sợi dây leo nhớp nháp kia, dù đang bò sát hay vươn thẳng đều phủ kín một lớp vảy mỏng liên tục khép mở, giống như đang mô phỏng động tác khứu giác của sinh vật nào đó, tham lam bắt lấy mùi hương của loài người đang lan tỏa trong không khí.


Chúng vặn vẹo quấn lấy nhau, tranh giành từng tấc, ma sát với bề mặt xung quanh phát ra âm thanh “sột soạt” khe khẽ. Sợi dây leo đang buông xuống từ trần nhà, gần sát đầu giường, chỉ còn cách chóp mũi con người một khoảng ngắn ——


Ngay giây tiếp theo, những dây leo đang cuồn cuộn trào dâng như thủy triều bỗng theo một tiếng “rắc” nặng nề mà gãy lìa, uốn cong thành hai đoạn.


Dường như có một sức mạnh vô hình ngăn cản chúng nó tiếp cận. Chúng run rẩy co rụt về sau, thế nhưng, vẫn có vài sợi dây leo không tài nào kháng cự nổi sự cám dỗ từ mùi hương tỏa ra trên cơ thể con người. Trong khoảnh khắc cậu hoàn toàn không hay biết, càng nhiều dây leo khác lại ùn ùn tràn tới, bao phủ lấy toàn thân cậu:


Hắn không muốn cho chúng ta lại gần cậu ta…… không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn!!!!!!


Những dây leo gào thét, phát ra tiếng phản kháng đầy bất mãn——


“Cố Luật Trì…… ngươi thật keo kiệt.”


—---------------


Tác giả có lời muốn nói


Cố Luật Trì: Rất tốt… ‘ta’ đang tự chê bai chính mình.


Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Story Chương 2: Em đang lừa tôi.
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...