Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 1: Người chồng đã chết trở về.
"Tân Tân à! Chồng con chết thật rồi sao?"
Vừa nhấc điện thoại lên, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng sấm chớp giật.
Lưng Kỷ Tân cứng lại trong chốc lát, cậu hơi nghiêng đầu, đưa điện thoại ra xa hơn.
Ngô Sơ Mai – người xưa nay không làm gì mà không có lợi, tiếp tục gào lên:
"Mới cưới được mấy ngày mà đã bắt con thủ tiết, nhà họ Cố dù sao cũng là nhà giàu, tiền bồi thường tính thế nào? Tài sản thừa kế chia ra sao? Tân Tân, dù con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho mẹ chứ!"
"Loảng xoảng!"
Bàn tay đang đỡ vali của chàng trai bỗng mất lực, chiếc nắp vali bằng da bật ngược ra sau, đập thẳng xuống sàn.
Quần áo vừa xếp gọn gàng rơi vãi khắp nơi, thật sự là một mớ hỗn độn.
"Tân Tân, con... có sao không?"
Đầu dây bên kia hiếm khi trở nên hoảng hốt, giọng cũng không còn chói tai như ban đầu:
"Mẹ biết con gả vào nhà họ Cố không dễ, chồng con... nó đi đột ngột quá, mẹ cũng chỉ muốn con có cuộc sống sung túc hơn, chân của con..."
"Đừng nói nữa." chàng trai hít hít mũi, giọng nghẹn lại.
"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, giờ nói gì cũng còn quá sớm."
Nghe thấy tiếng nức nở rõ rệt, Ngô Sơ Mai thầm kêu không tốt.
"Kết quả không phải đã đăng lên báo rồi sao? chẳng lẽ con cứ muốn thủ tiết đến già-—"
Chưa kịp khuyên thêm một câu, Kỷ Tân đã cúp máy.
Ai mà ngờ được chàng trai ngồi trên xe lăn lại chỉ đảo mắt, không hề có chút nước mắt nào, thậm chí còn không thể kìm được khóe môi đang nhếch lên, cứ như những lời vừa rồi chỉ là ảo giác, còn Kỷ Tân chỉ là một người ngoài cuộc không liên quan.
Cậu đâu có chút nào giống người vừa mất chồng?
Kỷ Tân đưa tay trái lật úp bức ảnh cưới hời hợt của mình và Cố Luật Trì xuống bàn, thở phào một hơi.
Ngay sau đó, một tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong lòng cậu—-
"Nhiệm vụ hoàn thành."
Ở thế giới này, pháo hôi chuyên nghiệp Kỷ Tân đóng vai một kẻ l**m cẩu* hèn mọn trùng tên trùng họ với cậu, dù bị người khác, đặc biệt là Cố Luật Trì khinh thường, cậu vẫn không hề bận tâm mà vẫn yêu một cách chân thành.
(* "l**m cẩu" (hay còn gọi là thiểm cẩu) là tiếng lóng phổ biến trên mạng xã hội, dùng để chỉ một người (thường là nam giới) yêu đơn phương mù quáng, bám theo và làm mọi thứ để lấy lòng đối phương một cách hèn hạ, dù biết rõ không được đáp lại, giống như hành động luồn cúi, làm trò để được "chủ" ban phát sự chú ý. Từ này mang sắc thái miệt thị, mỉa mai những người thiếu lòng tự trọng trong tình cảm, tương tự với từ "simp" trong tiếng Việt. )
Ngoài sự chuyên nghiệp trong diễn xuất, Kỷ Tân từ tận đáy lòng cảm thấy sự kiêu ngạo của Cố Luật Trì chẳng đáng một xu, lý do rất đơn giản—- Thiên tài khảo cổ, viên ngọc sáng trong giới học thuật mà người ngoài nhìn vào cứ ngỡ là vô địch này, cũng chỉ là một trong số những kẻ si mê nhân vật chính thụ mà thôi.
Hắn sớm muộn gì rồi cũng chết.
Mọi thứ diễn ra đúng theo sự sắp xếp của hệ thống: Kỷ Tân tốn hết tâm tư để trèo lên vị trí cao, rồi ngay đêm tân hôn Cố Luật Trì lên đường đến hiện trường khảo cổ. Sau đó, hắn hy sinh để cứu nhân vật chính thụ, trở thành một hòn đá lót đường hoàn hảo cho sự trưởng thành của dàn nhân vật chính.
Trải qua quá nhiều thế giới và chứng kiến đủ loại ‘đá lót đường’ lòng trắc ẩn của cậu sớm đã tê liệt. Là một pháo hôi chuyên nghiệp, bản thân cậu cũng chỉ là một công cụ được sắp đặt, bị định đoạt số phận và cái chết ở mỗi thế giới. Thương tích và cái chết không còn xa lạ gì với Kỷ Tân. Chấp nhận nhiệm vụ, hoàn thành nó, và tận hưởng sự yên bình hiếm hoi trước khi thế giới tiếp theo đến, đã trở thành một thứ xa xỉ quý giá nhất.
Cậu ngồi trên xe lăn, hơi khó khăn cúi người về phía trước, những ngón tay thon dài, trắng nõn ấn vào chiếc kẹp kim loại trên vali. Đầu ngón tay run rẩy để lộ sự háo hức và phấn khích đang trào dâng trong lòng cậu.
Người chồng của cậu đã chết. Kể từ hôm nay, cậu cuối cùng đã được tự do.
Kỷ Tân lau đi giọt mồ hôi trên trán, lúc này mới nhận ra bên ngoài cửa sổ trời đã xám xịt. Từng hạt mưa rơi tí tách trên kính, căn nhà với lối trang trí cổ điển bỗng trở nên u ám, giống hệt như cảnh mở đầu của một bộ phim kinh dị mà cậu hiếm khi xem.
“Cộc cộc cộc —--”
Tiếng gõ cửa nặng nề vang lên, chàng trai trên lầu khẽ nhíu mày.
Rõ ràng, cho dù bận rộn đến đâu thì người giao hàng cũng biết bấm chuông cửa. Trong phút chốc, cậu không nghĩ ra nổi ai lại thô lỗ đến mức gõ ầm ầm vào cửa như vậy.
Bên ngoài gió rít từng hồi. Nếu không phải tiếng gõ cửa có nhịp điệu, cậu hoàn toàn có thể nghi ngờ là do hòn đá bị gió cuốn trúng vào cánh cửa nhà mình. Như để chứng thực suy đoán ấy, tiếng gõ đột ngột im bặt, xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng.
Kỷ Tân lắc đầu, đem tâm tư quay về chiếc vali vừa được đóng lại, gắng sức đẩy nó tới đầu cầu thang, lựa chọn bỏ qua sự việc vừa rồi.
Đợi đến khi cậu lần nữa chạm vào tay nắm vali, dưới lầu lại vang lên âm thanh khác.
“Đinh đoong ——”
Là tiếng chuông cửa lạnh lẽo và cứng nhắc.
Kỷ Tân ngẩng mắt nhìn đồng hồ, đúng 9 giờ, cậu thật không hiểu nổi ai lại đến thăm vào một đêm mưa gió thế này.
Ngay ngày đầu tiên tin tức Cố Luật Trì qua đời được công bố, Kỷ Tân đã cho giải tán toàn bộ người hầu trong nhà, chỉ còn dì Hạ mãi không nỡ rời đi. Mãi đến sáng nay, sau khi liên minh khảo cổ gọi điện xác nhận vẫn chưa tìm thấy thi thể của người đã khuất, Kỷ Tân rốt cuộc mới tiễn được bà lão hay lo nghĩ ấy rời đi.
Bỏ qua nhịp tim ngày càng dồn dập, cậu nhanh chóng đưa ra kết luận:
Dì Hạ quay về sao?
Cậu xoay xe lăn, ấn nút thang máy, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ: Là vì cơn mưa đột ngột ập đến, hay còn nguyên do nào khác?
Cửa mở ra, hơi ẩm và mùi của đất tức khắc tràn vào khoang mũi.
Khoảnh khắc ấy, cậu chợt nhớ ra —— vé máy bay dì Hạ đặt là chuyến về quê vào buổi trưa, còn cơn mưa này mới chỉ vừa bắt đầu...
Vậy thì, “vị khách” này, rốt cuộc là ai?
Tiếng gió và mưa xung quanh bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập, từng hồi nặng nề va đập nơi lồng ngực. Toàn thân Kỷ Tân cứng đờ vì luồng khí lạnh tràn ngược, não bộ trống rỗng, từng sợi lông tơ trên người đều dựng đứng.
Nghi hoặc, kinh ngạc, hoảng hốt…
Ánh mắt cứng đờ của cậu từ từ di chuyển lên cao, trước tiên là đầu ngón tay tái nhợt, đường quai hàm căng chặt, cùng từng giọt nước chảy xuống.
Đến khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương, thân thể Kỷ Tân trên xe lăn suýt ngả nhào về phía trước, hồn vía như vỡ tan thành từng mảnh.
Chỉ bởi khi người đàn ông toàn thân ướt lạnh cúi đầu xuống, đập vào mắt cậu lại chính là gương mặt của người chồng đã chết trong tấm ảnh vừa rồi.
Sao có thể như vậy được!
Biến cố bất ngờ khiến chàng trai không dám hành động thiếu suy nghĩ, song trên mặt cậu lại theo bản năng hiện ra một nụ cười ngoan ngoãn ngọt ngào.
Trong vẻ trầm tĩnh nghe lời ấy, Kỷ Tân không chút nương tay mà chửi thầm trong lòng ——
Nói chồng chết rồi cơ mà? Hành lý cũng đã thu dọn xong xuôi, sao lại lật xác sống dậy!
Hệ thống! Lại là hệ thống xuất hiện trục trặc!
Gần như ngay lập tức, Kỷ Tân kết nối với kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện.
Cho dù là xác chết sống lại hay hồi quang phản chiếu, cậu chẳng mấy quan tâm Cố Luật Trì còn sống hay đã chết, thứ cậu thật sự để ý chính là tiến độ nhiệm vụ mà mình vất vả mới đạt được. Người chồng vốn dĩ phải chết, nay bỗng dưng quay về, vậy tiến độ nhiệm vụ sẽ được tính toán thế nào?
Tứ chi bị gió lạnh thấu xương thổi qua, cậu thoáng dấy lên dự cảm chẳng lành.
Hệ thống: Đã nhận được phản hồi của ngài, hiện thế giới RW1027 đang tiến hành kiểm tra sự cố, tiến độ nhiệm vụ cần chờ xác minh, xin vui lòng kiên nhẫn đợi kết quả.
Kỷ Tân bất lực thở dài: Xác minh tiến độ sẽ mất bao lâu?
Hệ thống: Chủ hệ thống tạm thời chưa đưa ra hồi đáp cụ thể.
Kỷ Tân lại truy hỏi: Nếu đối tượng nhiệm vụ vẫn còn dấu hiệu sinh tồn, vậy nghĩa là vai diễn của tôi trong thế giới này vẫn phải tiếp tục sao?
Từ trước đến nay, Kỷ Tân luôn tận tâm tận lực hoàn thành số phận pháo hôi của mình ở từng thế giới, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ đạt đến 100%. Nếu không có biến cố gì, cậu chỉ cần làm thêm vài nhiệm vụ nữa là đủ điểm đổi để quay lại thế giới thực, khi đó cậu có thể giống như một người bình thường, hoàn toàn nắm giữ vận mệnh của mình.
Thắng lợi đã ở ngay trước mắt, cậu không muốn cũng không thể để công sức này đổ sông đổ biển.
Âm thanh điện tử máy móc không trả lời ngay, sau vài tiếng bận rộn ngắt quãng, cuối cùng dòng điện rè rè truyền vào màng nhĩ.
Hệ thống: Tiến độ nhiệm vụ cần xác minh, trong thời gian chờ đợi kết quả, xin ngài tự chủ lựa chọn tuyến hành động.
Nói chuyện vô ích.
Kỷ Tân dứt khoát chặn âm thanh lặp đi lặp lại của hệ thống, hít sâu một hơi:
—— Trước lạ sau quen, cùng lắm thì, chờ chồng cậu chết thêm lần nữa là được.
Tự an ủi mình như vậy, tâm trạng cậu thấy dễ chịu hơn một chút, cuối cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau với người đàn ông, ánh nhìn vốn chan chứa quyến luyến nay càng thêm sinh động, giống hệt một chú chó nhỏ mong ngóng chủ nhân trở về.
“Luật Trì, em biết anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em mà.”
Để tỏ ra tình sâu nghĩa nặng, cậu cố tình kéo đuôi âm cho run run, gượng gạo làm bộ nghẹn ngào, nếu cần thì bất cứ lúc nào cũng có thể bật khóc như vòi nước rỉ rả.
Chuyên nghiệp đến mức này, ngay cả chính Kỷ Tân cũng phải khâm phục bản thân.
Bóng dáng cao lớn của Cố Luật Trì gần như chìm khuất trong bóng tối, chiếc cổ máy móc xoay chuyển cả cái đầu để dễ dàng quan sát gương mặt chàng trai trước mắt.
Kỷ Tân vốn đã quen với sự lạnh nhạt nên chẳng mấy bận tâm việc chồng có đáp lại mình hay không.
Nhưng đã là l**m cẩu, thì vở kịch bắt buộc phải diễn cho trọn.
Cậu cũng không để ý đến ánh mắt lạnh lẽo trên đỉnh đầu kia — cái nhìn như thể đang quan sát một con chuột bạch. Cậu gồng hết sức, nghiêng cả nửa thân trên về phía trước, ôm chặt lấy bắp đùi đối phương, mặc cho lực phản chấn khiến sống mũi tê rát.
Một giây… hai giây… ba giây…
Kỷ Tân âm thầm đếm trong lòng thời gian đối phương nhẫn nhịn, cậu không khỏi kinh ngạc sự thờ ơ của Cố Luật Trì trước hành động thân mật quá đáng của bản thân.
Những lời quở trách trong tưởng tượng mãi vẫn chưa xuất hiện, chàng trai khó chịu nhíu mày, hoài nghi bản thân đang ôm một khối xác chết cứng đờ.
Chẳng lẽ trong chuyến đi vừa rồi, đã xảy ra chuyện gì làm giảm bớt sự chán ghét của Cố Luật Trì đối với cậu?
Kỷ Tân cười lạnh trong lòng, tự chế giễu suy đoán ngây ngô của mình.
Rất nhanh, như để không cam chịu, cậu siết chặt vòng tay, cố gắng áp má vào đ*ng q**n của đối phương — đây đã được xem là hành động được nước lấn tới táo bạo nhất từ trước đến nay của cậu.
Đột nhiên, cậu cảm nhận được khung xương và cơ bắp ẩn dưới ống quần căng cứng trong giây lát, sau đó là một cơn co giật run rẩy ngắn ngủi như điện giật.
Lúc này, nơi khóe mắt hơi cụp xuống của chàng trai cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười chân thành:
Tốt rồi.
Cố Luật Trì vẫn chán ghét cậu như trước.
Nếu như buông tay khỏi bắp đùi người đàn ông mà ngẩng đầu nhìn lên, có lẽ Kỷ Tân đã rút lại kết luận vừa rồi.
Ánh mắt Cố Luật Trì cứng đờ dán chặt vào chiếc cổ trắng ngần, mảnh mai kia. Ngay khoảnh khắc gương mặt chàng trai cọ vào ống quần phát ra tiếng sột soạt, vẻ mặt hắn vặn vẹo đến cực điểm, trong đôi mắt ánh đỏ chập chờn không yên, tựa như cái nhìn tử thần của kẻ săn mồi trước khi siết cổ con mồi.
Nhưng ngay khi Kỷ Tân rút hai tay về, ánh sáng đỏ trong mắt hắn lại cuồn cuộn đỏ rực hơn, lòng đen đặc trưng của loài người bị con ngươi đỏ thẫm không ngừng lấn át, chỉ chốc lát nữa thôi dường như sẽ bị nuốt trọn.
Mãi cho đến lúc chàng trai xoay xe lăn ra sau, bánh xe ma sát với nền gỗ phát ra tiếng “kẽo kẹt”, đôi mắt đỏ thẫm ẩn trong bóng tối kia mới dần khôi phục chút thanh tỉnh.
“Bên ngoài mưa lớn, mau vào đi.” Kỷ Tân đã quen cảnh mặt nóng dán mông lạnh.
Cậu vốn định quay người pha cho ông chồng hờ một tách hồng trà nóng, thì bỗng cảm giác được có ánh mắt không nghiêng lệch phóng thẳng tới hai chân mình, tr*n tr** và trực diện đến mức muốn dùng tầm mắt lột tung lớp chăn mỏng che trên chân, hòng nhìn rõ cái thân thể khuyết thiếu, không trọn vẹn này.
“……” Ý cười nơi đáy mắt Kỷ Tân càng thêm chân thật: Cứ giả vờ tiếp đi.
“Đã chẳng còn đau từ lâu rồi.” Ngón tay buông thõng hai bên đầu gối khẽ co lại, cậu cúi đầu né tránh ánh nhìn của người kia, khẽ nở nụ cười ngượng ngùng:
“Luật Trì, anh biết đấy, vì anh mà em có thể làm bất cứ điều gì.”
Trong một trận hỏa hoạn nửa năm trước, cậu thay Cố Luật Trì gánh lấy một mạng. Cái thân thể phải ngồi xe lăn này trở thành tấm vé để cậu bước chân vào nhà họ Cố, cũng trở thành nỗi nhục nhã và uất hận không thể xóa bỏ trong cuộc đời Cố Luật Trì.
Cậu kín đáo quan sát nét mặt người đàn ông, mang theo một chút ác ý mong chờ đối phương lại một lần nữa để lộ sơ hở dưới lớp mặt nạ lạnh lùng, bình thản muôn thuở kia.
“Vì sao?”
Đáp lại cậu là giọng nói khàn khàn, trầm thấp của người đàn ông, từng âm tiết như thể lần đầu tiên lăn ra khỏi cổ họng.
Biết rõ còn hỏi?
Mi mắt Kỷ Tân giật mạnh, lập tức ngẩng đầu nhìn Cố Luật Trì, nghi ngờ trong đầu hắn bị nước mưa làm cho ngấm hỏng rồi.
“Vì sao?”
Âm điệu máy móc của người đàn ông lặp lại, ánh mắt lại tựa chiếc lưỡi rắn ướt lạnh, từ đầu gối chàng trai men theo mà bò lên, cuối cùng dừng lại nơi hai cánh tay đang vì kinh ngạc mà khựng lại giữa không trung.
Trong khoảnh khắc ấy, Kỷ Tân cảm giác toàn bộ huyết dịch nơi cánh tay đông cứng, ngay giây sau đã chẳng còn thuộc về mình nữa.
Cậu theo bản năng rùng mình, nghi ngờ đôi mắt mình hoa lên, nếu không thì tại sao có thể trông thấy trong mắt Cố Luật Trì thoáng lóe lên ánh đỏ, cùng một thứ ngây thơ tàn nhẫn xen lẫn chờ mong?
Người đàn ông không nhận được đáp án, nhưng lại nhanh chóng bắt được nỗi sợ hãi mà người kia đang cố che giấu.
Khoảnh khắc đó, hắn càng thêm chắc chắn, con người yếu ớt, thậm chí còn khiếm khuyết này, hoàn toàn không xứng trở thành xiềng xích trói buộc thân thể hiện tại của hắn.
Giết cậu ta!
Giết cậu ta!
Giết cậu ta!
Một ý niệm điên cuồng gào thét trong lòng hắn:
—— Vì chủ nhân của cơ thể này, cậu ta có thể chấp nhận mất đi khả năng đứng dậy, nhưng đến cả cánh tay cũng không muốn cho hắn!
Cậu ta đang sợ hắn!
Bên ngoài mưa gió giằng xé, trong phòng, ngay khoảnh khắc bóng dáng cao lớn của người đàn ông phủ trùm xuống, bao kín lấy đỉnh đầu mình, Kỷ Tân theo bản năng cứng đờ người.
Kinh nghiệm đi qua vô số thế giới giúp cậu lập tức nhận ra nguy hiểm, dù vẫn chưa biết nguy cơ kia đến từ đâu.
Theo phản xạ, cậu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ngập tràn thâm tình nhìn người chồng vừa trở về từ cơn mưa nặng hạt, trong đáy mắt chan chứa một sự thành kính khôn cùng:
“Bởi vì em yêu anh mà. Lời thề trong hôn lễ anh còn nhớ không? Linh hồn và máu thịt của em, tất cả đều thuộc về anh.”
“Anh không biết đâu, khi họ công bố tin anh qua đời, em gần như muốn phát bệnh tim.”
“Cho đến tận vừa rồi, khi được ôm lấy anh, giây phút đó em mới cảm thấy mình thật sự sống lại!”
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng ngay khi lời nói rơi xuống, Kỷ Tân lại cảm nhận được cái lạnh lẽo suýt nữa đã bao trùm toàn thân bỗng dần dần tản đi.
Dù đã chu du qua biết bao thế giới, cậu chưa từng trải qua cảm giác cận kề cái chết rõ rệt đến thế.
Rốt cuộc là vì sao?
Kỷ Tân thất thần suy nghĩ...
Ở bên kia, Cố Luật Trì vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được cách con người biểu đạt. Chủng tộc của hắn vốn không giỏi gọt giũa ngôn từ, chỉ mơ hồ cảm thấy lồng ngực khẽ rung động một chút.
Cảm giác ấy thật mới lạ, thật kỳ lạ... hệt như cơn co giật toàn thân trước đó.
Tê dại đến tận xương... khiến hắn có chút nghiện.
Ánh mắt Cố Luật Trì khóa chặt trên đôi cánh tay đang hướng về mình, mảnh mai, thẳng tắp, mềm mại.
Giống hệt như chủ nhân của nó dễ dàng bị bẻ gãy, để rồi phơi bày lớp máu thịt tươi ngon...
Hắn nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề và âm thanh nuốt xuống trong cổ họng ngày một rõ, nhưng rồi lại bị câu hỏi đầy quan tâm của con người kia kéo giật lại, hắn đột ngột quay lưng đi, như đang cực lực đè nén thứ gì đó.
Có lẽ chính sự nhẫn nhịn này đã khơi gợi bản năng nào đó trong hắn. Yết hầu khẽ trượt lên xuống, hắn cố ép ra một tiếng từ hệ thống phát âm chưa thành thục:
“Ừ.”
Để kìm nén khao khát gần như muốn bùng nổ, Cố Luật Trì ngẩng đầu, buộc ánh mắt phải lướt qua từng góc trong căn nhà.
Ngay sau đó, tầm nhìn của hắn chợt dừng lại.
Một chiếc va-li đã sắp xếp gọn gàng, căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, và... Kỷ Tân ăn mặc gọn gàng.
Trong thoáng chốc, dòng máu lạnh lẽo lại dâng trào cuồn cuộn, kéo theo cả h*m m**n săn mồi không thể kiềm chế nữa.
“Kỷ Tân, em định rời đi sao?”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo kia như một lá bùa đòi mạng:
“Nhưng vừa rồi em còn nói yêu tôi…”
Ánh nhìn băng giá ấy khiến chàng trai ngồi trên xe lăn liên tưởng đến loài bò sát như rắn, sự khó chịu bò dọc khắp toàn thân. Nhưng ánh mắt của Cố Luật Trì lại như có sinh mệnh riêng, bám chặt lấy cậu không buông, khóa chặt lấy đôi mắt đang khẽ run rẩy.
Cố Luật Trì hoàn toàn không cho cậu cơ hội mở miệng, bàn tay đưa ra kìm chặt lấy gương mặt Kỷ Tân, trong đáy mắt thoáng ẩn hiện tia sáng đỏ đầy nguy hiểm.
Bầu trời u ám ngoài kia bị một tia sét xé rách, trong tiếng gió mưa gào thét, cậu nghe thấy giọng nói lạnh như băng của người đàn ông, tựa như lời tuyên án tử dành cho tội nhân:
“Kỷ Tân, em đang lừa tôi.”
—----------
Lời tác giả
Mở truyện mới rồi đây ~ Mong các bé độc giả thương tình lưu lại và để lại bình luận nhé.
Lần đầu tiên thử thách nghiêm túc viết một câu chuyện nhân – ngoại, hy vọng có thể khắc họa trọn vẹn một cuộc gặp gỡ kỳ diệu vượt qua giống loài ~
Đặc biệt cảm ơn sư phụ và các bằng hữu đã hết lòng ủng hộ và chỉ dẫn.
Chụt chụt chụt, vô vàn nụ hôn gió bay tới, ngập trời bay tới nhé ~
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Story
Chương 1: Người chồng đã chết trở về.
10.0/10 từ 11 lượt.
