Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 44: Ngoại truyện 2: Nguyện ý


"Anh nói chuyện thì cẩn thận một chút cho tôi!" Giọng cảnh cáo của Hà Tiêu lạnh băng.


Ánh mắt sắc như dao quét từ trên xuống dưới người Dụ Hành, trong mắt toàn là chán ghét. Văn chương trong bức thư tình thì được đấy, đáng tiếc cái miệng lại không biết nói. Mà vừa mở miệng ra thì không khác gì bồn cầu, nói ra toàn là thứ thối hoắc.


Nhưng cho dù có ghét cay ghét đắng cái kiểu người miệng lúc nào cũng treo chữ "loạn luân", Hà Tiêu vẫn cố nhẫn nhịn mà giải thích: "Tôi với A Quýt từng là chị em của một gia đình tái hôn. Nhưng ba mẹ sớm đã ly hôn, bọn tôi cũng không có quan hệ huyết thống. Từ góc độ pháp luật lẫn huyết thống mà nói, bọn tôi đã không còn là chị em nữa. Có gì mà không thể ở bên nhau?"


Hà Quất đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nắm chặt dây dắt chó, cúi đầu nhìn Dưa Hấu ngoan ngoãn ngồi dưới đất.


Không thể phủ nhận rằng khi nghe thấy hai chữ "loạn luân", cổ họng cô vẫn nghẹn lại, tim cũng chùng xuống một nhịp.


Bàn tay buông thõng bên người bị người ta nắm lấy, ấm áp và mạnh mẽ. Hà Quất vốn đang cúi đầu, giờ dọc theo bàn tay đan chặt ấy ngước mắt nhìn lên, cho đến khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt Hà Tiêu, thì cũng đúng lúc anh đang nhìn cô.


Gió lạnh thổi tới, Hà Quất khép chặt áo khoác, không muốn dây dưa thêm với Dụ Hành, nhẹ giọng nói: "Lạnh quá, về thôi."


Hà Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, buông tay cô ra, nâng tay ôm cô vào lòng: "Sau này trời kiểu này thì đừng ra ngoài nữa. Trời lạnh, mấy chuyện như ra đón chó hay lấy hàng, để anh làm được rồi."


Vừa ngẩng đầu liền trông thấy Dụ Hành đối diện.


Lông mày Dụ Hành nhíu chặt, giống như vẫn chưa thoát khỏi cú sốc khi biết hai người này ở bên nhau. Điện thoại vẫn còn cầm trong tay, chỉ là màn hình đã tắt.


Giọng Hà Tiêu nói với Hà Quất thì dịu dàng, nhưng khi quay sang nói với Dụ Hành thì lại lạnh như băng: "Đỡ phải lại gặp phải mấy người ăn nói linh tinh kiểu này!"


Nói xong cúi đầu nhìn Dưa Hấu đang ngồi dưới đất: "Đi thôi, Dưa Hấu, về tiệm."


Dưa Hấu như nghe hiểu được, cái mông nhỏ đang ngồi bỗng bật dậy, bốn cái chân ngắn chạy tít về phía cửa hàng hoa quả.


Hà Quất dắt dây, bị Hà Tiêu ôm trong lòng, hai người gần như bị chó dắt đi.


Gió lạnh thổi qua, Dụ Hành mới như sực tỉnh.


Mãi đến lúc này anh ta mới hoàn hồn lại, nhỏ giọng lầm bầm: "Không có quan hệ huyết thống, ba mẹ cũng ly hôn rồi... Nhưng dù sao trước đây cũng là chị em, tình huống thế này sao có thể ở bên nhau được chứ?"


Nhìn hai người họ càng lúc càng đi xa, anh ta cũng đành không cam lòng mà cất điện thoại. Đáng tiếc thật, một cô gái tốt thế này lại ở bên em trai của mình rồi!


...


Năm nay mùa thu đặc biệt lạnh. Hà Quất dặn người ta phải chú ý giữ ấm, đừng để cảm, nhưng bản thân lại không chống nổi cú cảm cúm chuyển mùa. Chỉ vì ra ngoài đón chó, bị gió thổi trúng, mà đêm đó đã liên tục hắt hơi, sốt lên tới ba mươi tám độ năm.


May mà lúc phát hiện đang sốt thì mới chỉ hơn chín giờ tối, phòng khám gần nhà còn mở cửa, Hà Tiêu liền đi lấy thuốc cho cô.


Lúc về còn cố bắt Hà Quất uống thuốc xong mới yên tâm.


Vừa bóc hạt dẻ, anh vừa nói: "Năm nay đổi mùa gió to, dạo này người quanh đây cũng đang cảm hết cả đám. Đã bảo em đừng ra ngoài, em cứ không nghe lời. A Quýt, bao giờ em mới chịu ngoan một chút?"


Giọng điệu này đúng kiểu bất đắc dĩ.


Tâm trạng u ám cả buổi chiều của Hà Quất bị câu nói ấy xua tan sạch sẽ, chỉ cảm thấy buồn cười: "Hà Tiêu, đừng quên người làm chị là em đấy. Cái giọng điệu này của anh, không biết còn tưởng anh mới là anh trai cơ."


Chưa dứt lời, hạt dẻ nguyên vẹn đã được đưa đến trước mặt cô.


Cô giơ tay nhận lấy bỏ vào miệng. Vị bùi ngậy pha chút ngọt dịu đè xuống vị đắng của thuốc.


Vừa nhai chậm rãi, cô vừa ngước nhìn Hà Tiêu ngồi đối diện bên bàn. Nhìn thấy giữa chân mày anh vẫn chưa giãn ra, cô biết tâm trạng anh không tốt.



Cả buổi chiều gần như chẳng thấy anh cười lần nào.


Lại một hạt dẻ nguyên vẹn được đưa tới.


Hà Quất nghiêng người, vừa định lấy đi hạt dẻ trong lòng bàn tay anh, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, cô lại dùng tay kia nắm lấy ngón trỏ của anh rồi siết chặt.


Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn cô, bốn mắt giao nhau, hàng chân mày đang cau chặt của anh từ từ thả lỏng, băng tuyết trong mắt dường như cũng nhờ sự chủ động của cô mà tan ra từng chút một, lặng lẽ dâng lên một tia ý cười.


Thật sự là không làm gì được cô.


Bàn tay to ấy không như mọi lần lập tức nắm ngược lại tay cô, chỉ dịu dàng nói: "Anh đang bóc hạt, tay bẩn, thả ra đi."


Hà Quất không buông tay, ngược lại còn chống cằm bằng tay kia, cũng tiện thể đỡ lấy cái đầu đang nặng trịch vì sốt.


Cô biết Hà Tiêu đang không vui, nên dù bản thân đang sốt, cô vẫn muốn giải quyết xong chuyện giữa hai người trước rồi mới yên tâm ngủ. Bằng không với tính cách của Hà Tiêu, tối nay chắc chắn sẽ không ngủ ngon được.


"Anh đang ghen với Dụ Hành à?"


"Anh ta không đáng để anh ghen."


"Vậy tại sao anh lại không vui?"


"Vì ai đó chẳng hề ngoan chút nào, còn vì ai đó không chủ động giới thiệu thân phận của anh với Dụ Hành."


Ánh mắt Hà Quất né tránh, có hơi chột dạ buông tay ra.


Hà Tiêu lại tiếp tục bóc hạt dẻ cho cô.


Nhưng một khi câu chuyện đã bắt đầu, anh liền nói tiếp: "Anh không ép em phải giới thiệu thân phận anh với người khác. Nhưng anh vẫn mong có một ngày em sẽ chủ động nói ra."


"Với anh mà nói, cảm giác đó... rất khác."


Yêu nhau một năm rưỡi, anh từng không biết bao nhiêu lần tự nhủ: mối quan hệ này là do mình ép tới, dù cho cả đời Hà Quất không chịu giới thiệu thân phận của anh trước mặt người khác, anh cũng không được để bụng.


Nhưng thực tế là anh để bụng thật.


Hoặc phải nói đúng hơn là anh luôn luôn trông đợi.


Trông đợi một ngày nào đó, Hà Quất có thể thẳng thắn nói trước mặt người khác: Đây là bạn trai tôi, Hà Tiêu.


Chứ không chỉ đơn giản nói một câu: Tôi có bạn trai rồi.


Động tác bóc hạt dẻ dần chậm lại, ánh mắt Hà Tiêu từng chút dời về phía tay cô, dừng lại ở ngón áp út bên phải. Môi mấp máy như thể có điều muốn nói.


Nhưng nửa ngày cũng không thốt ra được, đành cúi đầu tiếp tục bóc hạt.


Ở bên nhau đã lâu, Hà Quất luôn có thể nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của Hà Tiêu.


Cô cúi mắt nhìn tay mình, bất giác nhớ đến cái hộp trong ngăn kéo phòng anh.


Cái hộp ấy cô đã từng mở ra xem, bên trong là một cặp nhẫn DR, vòng nhẫn vàng hồng khảm một hàng kim cương nhỏ, nhẫn nam và nữ cùng một kiểu, vừa vặn phù hợp với hai người.


Cụ thể là anh mua từ khi nào, Hà Quất không rõ.


Nhưng cô đã nhìn thấy cặp nhẫn ấy từ ba tháng trước.



Đoán được là anh muốn kết hôn, lại không dám ép cô, Hà Quất chủ động mở lời: "Anh có phải... đang muốn kết hôn không?"


Hà Tiêu ngẩng đầu lên, có vẻ hơi bất ngờ vì cô đoán trúng, nhưng ánh mắt vẫn giấu không được sự vui mừng, gần như bật thốt lên: "Phải, anh muốn cưới em. Em có muốn kết hôn không?"


Chuyện này Hà Quất thật sự chưa từng nghiêm túc nghĩ đến.


Cô dựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại day day huyệt thái dương: "Không biết nữa, em chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn... Đầu đau quá, ngủ trước đã, chuyện kết hôn để sau hẵng nói."


Chắc là cô vẫn chưa muốn kết hôn.


Hà Tiêu cũng biết điều mà không nhắc lại chuyện cưới xin nữa.


Anh từng nói rồi, chuyện kết hôn để Hà Quất quyết định, việc lớn như vậy anh không thể ép cô được.


Lời này bất cứ lúc nào cũng có giá trị.



Có lẽ vì sốt nên tối đó Hà Quất ngủ không ngon, cứ mê mê man man, cả người đau nhức rã rời. Cảm lạnh còn khiến mũi cô nghẹt cứng, cả đêm khó chịu không sao tả nổi.


Nhưng dù đầu óc không tỉnh táo, cô vẫn mơ hồ cảm nhận được Hà Tiêu liên tục sờ trán mình suốt đêm, như đang kiểm tra xem cô còn sốt không.


Thậm chí cô còn bị anh đánh thức để uống thuốc một lần. Không nhìn rõ đó là thuốc gì, chỉ biết là Hà Tiêu đưa thì uống thôi.


Lúc đó đèn vẫn sáng, cô vừa khó chịu vừa buồn ngủ, mắt gần như không mở nổi, lờ mờ nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Hà Tiêu. Sau khi uống thuốc xong, được anh đỡ nằm xuống, đèn tắt, Hà Tiêu cũng nằm xuống bên cạnh cô.


Cơ thể ấm áp dán sát vào người, cô chỉ có thể an tâm khi nép vào lòng anh.


Cô không nhớ rõ đêm đó Hà Tiêu đã sờ trán mình bao nhiêu lần, hình như còn dùng nhiệt kế đo sốt cho cô, đến khi trời vừa hửng sáng bên ngoài, Hà Tiêu mới thở phào nói một câu: "Cuối cùng cũng hạ sốt rồi."


Anh chống đầu bằng một tay, nằm nghiêng nhìn cô. Nhìn một lúc, khóe môi không kìm được mà cong lên, cười khẽ: "Đúng là chẳng ngoan gì cả."


Hà Quất nghe thấy, nhưng mệt quá không mở nổi mắt, cứ thế ngủ yên trong lòng anh.


Tỉnh dậy bên cạnh đã không còn bóng dáng Hà Tiêu.


Cô rút tay ra khỏi chăn, mò được chiếc điện thoại để ở đầu giường.


Bảy giờ sáng, Hà Tiêu nhắn một tin: Dậy rồi thì đo nhiệt độ, gửi kết quả cho anh.


Sao anh ra ngoài sớm thế?


Hà Quất còn tưởng hôm nay anh sẽ nấn ná trên giường đi trễ một chút cơ chứ.


Xem ra vẫn đi lấy hàng, mở tiệm như thường lệ.


Cô lại với tay lấy nhiệt kế đặt ở đầu giường, vừa bắt đầu đo thì nghe thấy tiếng mở cửa.


Đoán là Hà Tiêu quay lại, Hà Quất dán mắt nhìn chằm chằm về phía cửa, cô nghe rõ được Hà Tiêu nhỏ giọng dặn Dưa Hấu:


"Suỵt, đừng kêu, để tao đi xem A Quýt thế nào rồi, mày ngoan ngoãn ăn cám đi."


Sau đó là tiếng bước chân đến gần, nhưng lại đi vào phòng tắm, tiếng nước từ vòi vang lên.


Không ngoài dự đoán, chắc là đang rửa tay.



Hà Quất biết anh đi thay quần áo rồi.


Gần đây dịch cảm cúm lan rộng, mỗi lần về nhà, Hà Tiêu đều rửa tay trước rồi mới thay đồ, sợ mang vi khuẩn từ bên ngoài về lây cho cô.


Vậy mà đề phòng kỹ như thế, cô vẫn bị bệnh.


Chưa đầy một phút sau, cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng đẩy ra, Hà Tiêu bước vào với bộ đồ ngủ sạch sẽ.


Thấy Hà Quất đã mở mắt, anh mới dám nói chuyện bình thường: "Đo nhiệt độ chưa?"


"Đang đo."


Ánh mắt cô dõi theo bóng dáng Hà Tiêu đến cạnh giường.


Anh ngồi xuống mép giường, lòng bàn tay áp lên trán cô: "Sờ thì không còn sốt nữa, đợi lát nữa xem nhiệt kế báo bao nhiêu."


Hà Quất nghiêng người, trán tựa vào mu bàn tay anh như muốn gần anh thêm một chút. Cảm nhận được sự chủ động đó, Hà Tiêu vén chăn nằm xuống, ôm cô vào lòng.


"Cảm lạnh này chắc phải vài ngày mới khỏi."


"A Tiêu..."


"Hử? Sao vậy?"


Cô dụi đầu vào lòng anh, nhỏ giọng thì thầm:


"Không có gì, chỉ là muốn gọi tên anh thôi."


Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vén lọn tóc lòa xòa nơi trán cô, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn, Hà Tiêu dịu dàng nói về những chuyện lặt vặt thường ngày: "Đồ ăn sáng nay nguội rồi, lát nữa anh hâm lại, tiện thể nướng cho em vài quả quýt."


"Ừm."


"Tiệm vào thu thì khách không đông, chị Lỵ bên kia anh đã dặn rồi, để họ trông tiệm, tối anh qua là được. Hôm nay ở nhà chăm em cả ngày, trưa nấu canh cho em. Em muốn ăn canh gì?"


"Nhưng em muốn ăn cháo gà nấu niêu đất..."


"Được, anh nấu cho. Em cứ nghỉ ngơi cho tốt."


Cửa phòng không khóa, chỉ khép hờ. Đột nhiên có tiếng sột soạt khe khẽ vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai.


Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn ra cửa.


Hai chân trước của Dưa Hấu đang cào cửa, cố gắng đẩy cửa ra.


Sau khi đẩy được, đầu nó thò vào, rồi cả người lông trắng xù cũng chui vào theo.


Chạy tới mép giường, nó vẫy vẫy đuôi, ngẩng đầu nhìn Hà Quất và Hà Tiêu đang nằm trên giường, kêu khụt khịt như đang làm nũng.


Làm cả Hà Quất lẫn Hà Tiêu đều bật cười.


Hà Quất khẽ lẩm bẩm: "Dưa Hấu đúng là thích làm nũng thật."


Vừa nói cô vừa lấy nhiệt kế ra, Hà Tiêu cũng nghiêng đầu nhìn, thấy không sốt nữa, anh mới thở phào.


Anh nhận lấy nhiệt kế trong tay cô, đặt lên tủ đầu giường, rồi quay lại nhìn Dưa Hấu đang ngồi dưới đất, vỗ nhẹ mép giường.



Dưa Hấu lùi lại hai bước, rồi phóng một phát nhảy thẳng lên giường!


Lên giường xong, nó ngoan ngoãn nằm bên chân Hà Quất, dán sát vào người cô.


Dưới chăn, Hà Quất vươn tay ôm lấy Hà Tiêu, giọng vẫn nghẹt vì cảm: "Hôm qua anh có ngủ được không?"


"Không, em sốt nên anh ngủ không yên."


"Vậy anh ngủ thêm đi, em dậy hâm lại đồ ăn."


Hà Tiêu cúi mắt nhìn cô, trong ánh mắt có chút nghi ngờ.


Nhìn ra sự không tin của anh, Hà Quất nghiêm túc phản bác: "Anh không định nghĩ là em đến cả chuyện hâm lại đồ ăn cũng làm không xong đấy chứ? Trời ơi, em từng sống một mình đấy, em nấu ăn được mà."


Có lẽ đúng là mệt thật, Hà Tiêu cũng không khăng khăng nữa, gật đầu đồng ý: "Được, em tự hâm lại đi, cẩn thận chút, đừng để bỏng."


"Yên tâm đi."


Dứt lời cô trở mình ngồi dậy, mặc áo ngủ, rồi vắt chân qua người Hà Tiêu để xuống giường, xỏ dép, tiện tay bế cả Dưa Hấu xuống.


Một người một chó đi ra cửa, Dưa Hấu bám sát, còn dẫm lên dép cô hai lần.


Ra khỏi phòng ngủ, Hà Quất tiện tay đóng cửa lại.


Đi ngang phòng khách, thấy đống quýt và lê Hà Tiêu mang về, không cần đoán cũng biết là để nướng quýt, nấu nước lê cho cô uống.


Cô không dừng lại, tiếp tục bước vào bếp. Trên bếp có gà tam hoàng, ngô, cà rốt... đều là nguyên liệu anh vừa mua về.


Cuộc sống là những thứ tầm thường như gạo dầu muối dấm trà, nhưng Hà Tiêu chính là ngọt ngào.


Yêu nhau một năm rưỡi, giữa họ không có nhiều biến động, chỉ là mỗi ngày ăn gì, đến mùa lại nghĩ xem nên mua gì cho nhau. Quần áo cô mặc phần lớn đều do Hà Tiêu mua, quần áo của anh gần như cũng đều là cô mua.


Những chuyện vụn vặt ấy, mỗi lần nghĩ đến lại giống như một viên kẹo, ngọt lịm trong tim.


Hà Quất tự hỏi lòng mình, bất kể là trên giường hay dưới giường, giữa họ đều rất hòa hợp. Hà Tiêu dính cô không rời, mà cô cũng dần dần dựa dẫm vào anh.


Đứng trước bếp nhìn đống nguyên liệu kia, khóe môi Hà Quất không kìm được cong lên, trong lòng đưa ra một quyết định.


Cô quay lại phòng ngủ, xoay tay nắm cửa, đẩy ra.


Hà Tiêu nghe thấy động, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy Hà Quất tay chống lên tay nắm cửa, ló đầu nhìn anh.


Cô mỉm cười nói: "A Tiêu, mai thứ Ba, mình đi đăng ký nhé."


Sợ anh không hiểu, Hà Quất còn cố ý bổ sung thêm: "Đăng ký kết hôn."


Cô không thích những màn cầu hôn rình rang, cũng không cần Hà Tiêu phải quỳ xuống hỏi cô có bằng lòng gả cho anh hay không. Cô chỉ muốn chọn một ngày nắng đẹp, lúc tiệm trái cây không bận, hai người cùng nhau đi đăng ký.


Thấy gương mặt anh không tin nổi mà rạng rỡ như ánh bình minh, Hà Quất vẫn nghiêm túc hỏi một câu: "Anh có bằng lòng đăng ký kết hôn với em không?"


"Anh bằng lòng!"


Hà Tiêu gần như nhảy bật dậy từ trên giường, lao tới ôm chầm lấy cô: "Sao anh lại không bằng lòng chứ? Anh quá bằng lòng rồi! A Quýt, anh thật sự rất muốn mà!"


Làm sao anh lại không muốn cưới cô chứ?


Đây là giấc mơ mà anh ngày đêm mong mỏi.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 44: Ngoại truyện 2: Nguyện ý
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...