Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 27: Nóng bừng
"Quýt à, sau này con lấy chồng thì đừng lấy người giống ba con. Đàn ông mà quá thật thà, khổ nhất vẫn là phụ nữ."
"Quýt à, năm nay con cũng sắp tròn hai mươi rồi nhỉ. Để mẹ mua cho mày sợi dây chuyền làm quà sinh nhật sớm nhé, chọn cái loại tốt một chút, ba bốn nghìn ấy."
"Quýt à, cho dù mẹ có ly hôn với ba con đi chăng nữa, thì mẹ vẫn coi con là con gái. Sau này có chuyện gì thì cứ nói với mẹ."
"Quýt à, đến lúc con kết hôn, mẹ nhất định sẽ tới!"
"Quýt à, nhà cửa với cửa hàng vốn dĩ là của con, không thể giao cho Hà Tiêu được! Nghe lời mẹ, nhất định phải nắm chặt lấy nhà và cửa hàng trong tay, đừng để người ta cướp mất!"
...
Năm đó, chính là vì Phùng Việt trước khi ly hôn đã bàn bạc với ba Hà, chuyển nhà và cửa hàng sang tên Hà Quất, cho nên sau khi hai người xảy ra chuyện, dù bà nội Hà và đám người nhà chú có tìm mọi cách cũng không thể giành lại được.
Nói một cách công bằng, Phùng Việt là một người mẹ rất đạt chuẩn. Tình thương của mẹ mà Hà Quất thiếu thốn thuở nhỏ, bà đều bù đắp cho cô gấp đôi.
Trong lòng Hà Quất, bà đã chẳng còn đơn giản chỉ là "mẹ kế" nữa rồi.
Trong căn phòng tĩnh lặng, Hà Quất nằm úp mặt lên bàn, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tượng ngọc Phật và sợi dây chuyền đặt trên bàn.
Đó đều là những món Phùng Việt mua tặng cô.
Ngay phía trên góc chéo của tượng Phật và sợi dây chuyền là bức thư tình Hà Tiêu viết, cô đến giờ vẫn không dám mở ra xem.
Ánh mắt Hà Quất chuyển sang phía cửa phòng, cửa không đóng nên đúng lúc nhìn thấy cánh cửa phòng ngủ chính đối diện. Cô do dự chốc lát, rồi đứng dậy đi về phía đó.
Phòng ngủ chính vẫn sạch sẽ như mọi khi. Hà Quất đoán, có lẽ trong dịp Tết, Hà Tiêu đã quét dọn lại nơi này.
Cũng đã thắp hương cho ba người lớn.
Cô bước tới, rút ba nén hương, bật lửa châm lên, c*m v** lư hương.
Đứng nghiêm chỉnh trước ba di ảnh, Hà Quất lại không biết nên nói gì, trong đầu chỉ toàn là một mớ hỗn độn.
Mấy phút trôi qua, tàn hương đã rơi hết vào lư, cô mới như thì thầm tự nói: "Giờ con cũng không biết phải làm gì nữa. Hà Tiêu hình như... hình như không chịu nghe lời."
Hà Quất đem tất cả hành vi của Hà Tiêu gần đây quy vào một chữ không nghe lời.
Ngẩng đầu nhìn về phía di ảnh của Phùng Việt, Hà Quất mím môi, cảm thấy vừa hoang mang vừa áy náy: "Trước kia mẹ nói có chuyện gì cứ nói với mẹ... Nếu mẹ nghe thấy thật, thì báo mộng mách con một câu đi, con nên làm sao bây giờ?"
Nhưng vừa nói ra, Hà Quất đã cảm thấy chính mình thật nực cười.
Đúng là điên rồi, sao lại trông mong vào mấy chuyện như báo mộng chứ?
Xem ra thật sự là bị mấy lời của Hà Tiêu làm cho rối trí rồi.
Cô nhìn di ảnh Phùng Việt, đôi môi đỏ khẽ hé nhưng lại không thể nói thêm được lời nào. Phòng ngủ chính yên tĩnh, đến cả tiếng xe ngoài cửa sổ cũng biến mất.
Ngay chính lúc ấy từ phòng đối diện đột ngột vang lên tiếng ong ong!
Tiếng điện thoại rung bất ngờ vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, khiến tim Hà Quất giật thót. Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, cô vội vàng quay đầu nhìn về phía phòng mình, trên bàn, màn hình điện thoại đang sáng lên, tiếng rung vẫn chưa ngừng.
Cô thót tim, chẳng lẽ là Hà Tiêu gọi đến?
Bước nhanh qua xem, thấy ghi chú là "Dì nhỏ", mới nhẹ nhàng thở phào.
Cô vội nghe máy, gọi một tiếng: "Dì ạ."
"Quýt à, chuyện dì nói với con, con cứ suy nghĩ kỹ đi, không cần gấp, trong vòng một tháng trả lời dì là được. Giờ dì phải quay về trước, đến khi con quyết định muốn đi thì nhớ gọi điện cho dì nhé." Giọng điệu của dì nhỏ vẫn dịu dàng như mọi khi.
Hà Quất "vâng" một tiếng:
"Con biết rồi, con sẽ suy nghĩ nghiêm túc."
Cuộc gọi kết thúc, Hà Quất ngồi lại vào ghế, nhìn tượng Phật ngọc trên bàn, rồi lại quay đầu nhìn ba di ảnh trong phòng ngủ chính.
Cuộc gọi này thật sự quá đúng lúc, cô vừa thắp hương xong thì điện thoại reo lên...
Có lẽ đây chính là sự chỉ dẫn từ nơi nào đó trong cõi vô hình...
...
Tối hôm đó Hà Tiêu về nhà, vừa bước vào cửa đã phát hiện trong nhà im phăng phắc.
Chẳng lẽ Hà Quất lại đang tránh mặt anh?
"Hà Quất?" Hà Tiêu thử gọi một tiếng.
Trong nhà không có ai trả lời, anh không cam lòng, lần lượt đi xem từng căn phòng, kể cả phòng của Hà Quất cũng mở ra nhìn, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng cô đâu cả.
Anh lấy điện thoại ra định gọi, thì chợt nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Tiếp đó, cửa được mở ra, Hà Quất thở ra một hơi trắng, vì lạnh mà xoa xoa hai tay.
Thấy Hà Tiêu, cô chỉ khẽ cười nhạt: "Chị ra ngoài mua ít đồ, tiện thể đi dạo với Chử Tích một vòng, rồi ăn một bữa cơm."
Trong tay cô còn xách theo mấy món đồ ăn vặt mới mua, đi thẳng vào phòng khách, đặt đống đồ lên bàn.
Ánh mắt Hà Tiêu vẫn luôn dừng lại trên người cô, không hiểu sao cảm thấy Hà Quất hôm nay có gì đó khác lạ.
Cứ như thể đã gỡ bỏ được thứ gì đó từng đè nặng lên vai cô, toàn thân nhẹ nhõm hẳn.
Có gì đó rất không ổn.
"Em có chuyện gì giấu anh đúng không?" Hà Tiêu hỏi.
Hà Quất không quay đầu lại, chậm rãi tháo khăn quàng trên cổ, lưng vẫn hướng về phía anh: "Không có, chị thì có chuyện gì được chứ. Chỉ là cảm thấy ra ngoài đi dạo một vòng, nói chuyện với Chử Tích xong thì tâm trạng khá hơn nhiều."
"Chỉ là hôm nay đi bộ hơi xa nên hơi mệt, chị muốn đi tắm rồi nghỉ sớm. Có chuyện gì để mai nói tiếp nhé."
Nói xong cô quay người đi về phòng mình.
Khi lướt ngang qua người Hà Tiêu, anh ngửi thấy một mùi đàn hương nhàn nhạt trên người cô, không giống với mùi hương trong nhà, rõ ràng là mùi hương từ một nơi khác, giống như cô đã đến chùa chiền hay nơi cúng bái nào đó.
Là đến chùa sao?
Anh còn chưa kịp hỏi gì, Hà Quất đã lấy đồ ngủ rồi vào phòng tắm.
Tối hôm ấy, cô không cho anh cơ hội hỏi cho rõ, sớm đã vào phòng nghỉ ngơi. Hà Tiêu tiện tay ăn vài món ăn vặt cô mang về để lót dạ, rồi quay lại tiếp tục xử lý công việc làm thêm.
Như thường lệ, mãi đến hai giờ sáng mới xong, anh vội vã đi tắm, thay bộ đồ ngủ mới mà Hà Quất mua cho anh cách đây không lâu, rồi quay lại phòng.
Anh đứng ở cuối giường, nhìn chằm chằm chiếc giường của mình.
Cho dù là anh ép buộc hay là Hà Quất bị dồn đến đường cùng, tóm lại chiếc giường này đã dính lấy hương vị của cô.
Trong đầu anh không kiểm soát được lại nhớ đến cảnh Hà Quất dưới thân mình.
Tóc vẫn còn ẩm ướt, Hà Tiêu lại lần nữa quỳ gối ở vị trí cuối giường, nằm úp lên tấm chăn còn vương lại mùi hương của Hà Quất, hít lấy mùi thơm dịu nhẹ quen thuộc trên người cô, cơn mệt mỏi trong người lập tức biến mất, ngọn lửa d*c v*ng trong mắt bùng lên.
Trong màn đêm, d*c v*ng không thể đè nén nổi nữa, lý trí hoàn toàn bị nuốt chửng.
Anh nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình bóng Hà Quất, cổ họng khô rát như bốc lửa, đến cả giọng nói bật ra cũng khàn đặc, trầm thấp:
"Hà Quất..."
...
Đêm hôm đó, Hà Quất ngủ được đến hơn một giờ thì tỉnh.
Cô nghe thấy vòi sen trong nhà tắm được mở, tiếng nước chảy vọng vào phòng cô rất rõ.
Sau đó cửa phòng tắm vang lên tiếng mở ra, hình như Hà Tiêu đã trở lại phòng mình.
Có lẽ là do chợp mắt một lúc nên cô không còn buồn ngủ, nằm trên giường, đầu óc nghĩ ngợi linh tinh.
Nhưng chưa đến nửa tiếng sau, Hà Tiêu lại vào phòng tắm lần nữa, và cô lại nghe thấy tiếng nước từ vòi sen chảy ào ào rất rõ.
Lạ thật, chẳng lẽ Hà Tiêu tắm hai lần?
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 27: Nóng bừng
10.0/10 từ 49 lượt.
