Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 1: Hà Quất


Ngày 1 tháng 12 năm 2024, huyện Kỳ Viên, thành phố Minh Xuyên, đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông.


Chín giờ rưỡi tối, trận tuyết kéo dài suốt hai tiếng vẫn chưa dừng lại. Tuyết dưới đất đã dày tới mắt cá chân, mấy đứa nhỏ dưới lầu đang chơi ném tuyết, lăn tuyết thành quả.


Trong căn phòng tối om, Hà Quất đứng bên ban công, hai tay chống lên bệ cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn tuyết đang rơi bên dưới.


Đột nhiên, từ hành lang vang lên tiếng chó sủa.


"Gâu! Gâu! Gâu!!"


Cặp vợ chồng ở tầng một nuôi một con Labrador, hễ có người về đến cửa là nó lại sủa vài tiếng.


Hà Quất đã quá quen với chuyện này, vẫn bình tĩnh dõi mắt nhìn những bông tuyết dưới ánh đèn đường cam rực.


Tiếng la hét của bọn trẻ con dưới lầu, tiếng gió rít chui vào khe cửa sổ, cùng với tiếng chó sủa, tất cả hoà quyện lại thành một bản âm thanh hỗn độn, náo nhiệt mà lại mang theo một nét yên bình riêng của căn nhà này.


Cô đang đắm chìm trong sự yên tĩnh ấy thì đột nhiên nghe thấy tiếng chìa khoá tra vào ổ.


Hà Quất lập tức quay phắt lại đầy cảnh giác.


Tiếng mở khoá càng lúc càng rõ, cô cũng phản ứng kịp.


Có người đang mở cửa nhà cô!


Mà giờ trong nhà chỉ có một mình cô!


Cô lập tức dựng hết gai ốc, cả người lạnh toát, lết từng bước, khập khiễng kéo cái chân nặng trịch như đeo đá, với lấy cây giá treo đồ bằng gỗ đứng cạnh đó, rón rén nấp sau vách tường nhỏ giữa phòng khách và ban công.


Cướp sao? Hay có mục đích gì khác?


Trong đầu Hà Quất vụt qua vô số cảnh trong phim, dường như đã hình dung ra mình sẽ chết thảm thế nào, bị kẻ đột nhập chém chết, máu văng tung toé khắp nơi.


Cô sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh, không dám thở mạnh, hai tay nắm chặt cây gỗ, mắt dán chặt vào cửa.


"Cạch" một tiếng khẽ vang lên.


Cánh cửa chống trộm màu đỏ sẫm từ từ mở ra, từ một khe nhỏ mở rộng thành cả cánh cửa hẳn hoi, nỗi sợ trong lòng Hà Quất cũng theo đó mà phóng đại đến cực điểm.



Đèn cảm ứng ngoài hành lang bật sáng, rọi rõ cửa nhà.


Một chiếc vali kéo được người kia dùng một tay xách vào.


Ơ? Cướp mà còn mang vali theo?


Hà Quất thấy hơi kỳ lạ.


Ngay sau đó, một bóng người cao lớn bê theo hai túi to đầy rau củ và hoa quả bước vào, vừa đặt đồ xuống liền xoay người đóng cửa, tiện tay bật luôn đèn trong nhà.


Ánh đèn bật sáng chói chang khiến Hà Quất nheo mắt lại, nhưng cây gỗ trong tay vẫn nắm chặt không rời, trông chẳng khác nào một chiến sĩ tay cầm thương đang sẵn sàng xung trận.


Qua vài giây thích ứng, cô mới mở mắt nhìn về phía cửa, và ngay khoảnh khắc thấy rõ người kia, cô hơi sững lại.


Sao lại là... Hà Tiêu?


Anh đã một năm rưỡi không về nhà, đến Tết năm ngoái cũng không về, sao đột nhiên lại về vào lúc này?


Hà Tiêu đổi dép, mang rau vào bếp, rồi đặt túi hoa quả và đồ ăn vặt ra bàn trong phòng khách. Vừa ngẩng đầu liền bắt gặp dáng vẻ lấp ló sau vách tường của Hà Quất.


Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau, trong giây lát cả hai đều ngơ ngác.


Dưới ánh đèn, Hà Tiêu cắt tóc ngắn gọn, đôi mày sắc nét mang theo chút sắc bén, kiểu người mà vừa nhìn đã thấy như thể chỉ cần ra đường đánh nhau là sẽ đánh đến cùng. Nhưng lúc nhìn Hà Quất, đáy mắt anh lại hiện lên vài phần dịu dàng.


Thấy Hà Quất như bị đứng hình, Hà Tiêu cũng không vội lên tiếng, chỉ nhếch môi cởi áo khoác đen, để lộ chiếc áo len cổ cao màu đen bên trong, vừa vặn tôn lên đường nét cơ bắp rắn chắc.


Không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn, mà là săn chắc vừa phải.


Vai rộng, eo thon, sống lưng thẳng tắp mỗi bước đi đều có khí chất. Cộng thêm gương mặt góc cạnh và làn da rám nắng, đúng kiểu trưởng thành đầy hấp dẫn nhìn một phát là biết không dễ dây vào.


Anh cầm áo khoác bước vào nhà vệ sinh, vỗ vài cái phủ tuyết dính trên áo. Lúc quay ra, tiện tay mở ngăn tủ trên kệ giày lấy một cái móc treo, treo áo lên, rồi đi về phía ban công.


Vừa đi vừa liếc Hà Quất một cái, khoé môi vẫn cong cong.


Đến trước mặt cô, anh đứng lại, chìa tay ra.


Các khớp xương bàn tay rõ ràng, cơ thịt bao quanh đều đặn, dài và đẹp mắt. Hà Quất nhìn bàn tay ấy hai giây mới hiểu ra anh muốn gì, vội đưa cây gỗ cho anh.


Cô mím môi, khẽ hỏi: "Sao tự nhiên lại về?"



Nghỉ việc là một đề tài nhạy cảm.


Hà Quất thức thời không hỏi thêm.


Cô khập khiễng đi ra ghế sofa ngồi xuống, vừa ngồi ổn thì Hà Tiêu đã cúi người từ trong đống hoa quả và đồ ăn vặt lôi ra một túi hạt dẻ nóng mới mua. Bên ngoài gói bằng giấy, vừa mở ra đã lan toả mùi thơm ngòn ngọt, còn bốc hơi nóng hổi.


"Chị ăn chút hạt dẻ trước đi, tôi đi nấu cơm."


"...Ừ."


Ngón tay thon dài thò vào túi, kẹp một hạt dẻ ra, bóp nhẹ phần đầu nhọn, vỏ nứt ra, tay anh tách nhẹ lớp vỏ, lấy ra phần ruột vàng ươm sạch sẽ, đưa lên miệng.


Vị bùi bùi thơm ngọt từ từ tan ra trong miệng.


Hà Tiêu mang dép đi về phía bếp, bước chân nhẹ bẫng, trông tâm trạng rất tốt.


Hà Quất nghiêng đầu nhìn về phía cửa bếp, lông mi cụp xuống. Một lát sau, cô mới với lấy một hạt dẻ trên bàn, bắt đầu bóc.


Gần đây cô sống một mình, lại trẹo chân, đi lại cực kỳ bất tiện. Hôm nay vốn dĩ chẳng định ăn cơm tối, nhưng một hạt dẻ nóng bốc mùi thơm vừa vào miệng, cái bụng đói liền bị khơi lên ngay lập tức.


Trong bếp, Hà Tiêu xắn tay áo, bắt đầu bận rộn rửa rau, thái rau. Động tác dứt khoát nhanh nhẹn, hai bếp cùng lúc bật lửa, anh thong dong điều khiển cả chảo thường lẫn chảo xào, vừa rán bánh củ cải sợi, vừa ninh súp thịt bò cà chua, nồi hấp bên cạnh cũng đang hấp một quả bí đỏ baby.


Hương thơm từ bếp lan ra ngoài, khiến bụng Hà Quất càng thêm đói meo.


Hà Tiêu nấu ăn nhanh như đang thi chạy nước rút. Chỉ mất đúng hai mươi phút, anh đã bày bánh củ cải sợi rán vàng ruộm và một nồi súp thịt bò cà chua sánh đặc lên bàn, ngay cả quả bí đỏ hấp và nước sốt pha sẵn cũng đã chuẩn bị xong xuôi.


Hai người ngồi đối diện nhau, Hà Quất gắp một miếng bánh củ cải cắn một miếng nhỏ. Vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm thơm, cô lại chấm miếng bánh vào nước súp thịt bò cà chua, để lớp bánh thấm đẫm vị cà, đưa vào miệng, vị chua ngọt xen chút mằn mặn, khiến khẩu vị bừng tỉnh ngay lập tức.


Anh nấu ăn vẫn ngon như xưa.


Đối diện, Hà Tiêu cũng gắp một miếng bánh củ cải, vừa đưa lên miệng vừa nhấc mắt liếc nhìn Hà Quất, buông một câu như vô tình: "Yêu đương rồi, sao không kể gì thế?"


Rõ ràng Hà Quất là chị, lớn hơn Hà Tiêu ba tuổi, nhưng lúc này lại như một cô em gái làm sai đang bị tra hỏi.


Một lúc sau, cô chỉ lí nhí đáp: "... Quên mất."


Hà Tiêu bật cười khẽ một tiếng, như thể thấy câu trả lời đó quá nực cười, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.


"Chân chị bị trẹo thì nghỉ ngơi cho tử tế. Dạo này tôi sẽ trông cửa hàng giúp, có gì thì nhắn tin cho tôi. Chị ở nhà khỏi nấu nướng gì, đến giờ tôi sẽ về nấu cơm. Chị chỉ cần ngoan ngoãn nghỉ ngơi là được."



Giờ có người thay mình trông cửa hàng, tất nhiên cô mừng rỡ: "Được. Nhập hàng vẫn lấy ở chỗ dì Lý với chú Triệu, tiền nhập chị sẽ chuyển qua WeChat, em không cần trả."


Hà Tiêu gật đầu: "Biết rồi."


-


Huyện Kỳ Viên nằm ở vùng không hẳn phía nam, cũng chẳng hẳn phía bắc, khá hẻo lánh, đến hệ thống sưởi cũng không có. Mùa đông chỉ có hai lựa chọn: hoặc bật điều hòa, hoặc cắn răng chịu rét. Nhưng ăn xong bữa tối, Hà Quất lại có cảm giác đêm nay không giống những đêm trước. Toàn thân ấm áp dễ chịu.


Cô chui vào chăn, nằm ngửa nhìn trần nhà, mãi vẫn không ngủ được.


Màn hình điện thoại sáng lên, phản chiếu ánh sáng lên trần nhà.


Cô mò lấy điện thoại, mở ra xem, là tin nhắn bạn trai cô, thầy giáo Chu Nguyên gửi tới.


Chu Nguyên: Em ngủ chưa?


Mà hai tiếng trước, anh ta cũng đã gửi một tin nhắn:Mẹ anh nói muốn tụi mình đính hôn trước, vừa hay sắp tới Tết Dương, nhân dịp đó định luôn đi, em suy nghĩ thử xem, nghĩ kỹ rồi thì trả lời anh.


Có lẽ vì thấy Hà Quất mãi không hồi âm, nên giờ mới nhắn thêm một câu như vậy.


Thực ra Hà Quất đã đọc tin nhắn đó từ hai tiếng trước rồi, chỉ là không muốn trả lời.


Ở thị trấn nhỏ thế này, những cặp đôi quen qua mai mối thường đính hôn rất nhanh.


Có khi chỉ mới quen nhau nửa tháng đã vội đính hôn.


Cô và Chu Nguyên là do cô giáo Lý ở tầng hai cùng toà giới thiệu nhau hồi Quốc Khánh. Tính đến giờ mới quen nhau được hai tháng, chính thức hẹn hò cũng chỉ một tháng, vậy mà đây đã là lần thứ ba Chu Nguyên nhắc đến chuyện đính hôn.


Hai lần trước Hà Quất đều từ chối thẳng thừng.


Lần này, cô trả lời dứt khoát hơn nữa:Em đang suy nghĩ chuyện chia tay.


Yêu nhau được một tháng, Chu Nguyên dần dần để lộ những khuyết điểm của mình, khác hẳn hình ảnh nhút nhát, ga lăng lúc mới gặp.


Đợt trước, đúng hôm trời mưa, cô đi nhập hàng thì trẹo chân, một mình khó mà xoay xở nên đã gọi điện nhờ Chu Nguyên đưa đi bệnh viện.


Kết quả Chu Nguyên lại phóng tới bằng xe máy điện!


Mưa tháng Mười Một tầm tã, cô ngồi sau xe, tóc bị mưa thấm ướt sũng, về đến nhà thì cảm lạnh sốt cao, lại thêm chân đau. Cô vốn định gọi anh ta mua thuốc giúp, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi, thà chịu đựng còn hơn trông mong anh ta mang thuốc đến.



Mười ngày trước, biết cô bị đau chân, Chu Nguyên chủ động mua đồ ăn giúp. Hôm đó cô đang trông cửa hàng, anh ta mang cả túi đồ lớn đến tận nơi.


Rau xanh, trái cây, cả thịt cá, đầy một túi to.


Trong đó có mấy củ cà rốt, vừa thấy là mặt Hà Quất đã tối sầm, bởi cô từng nói với Chu Nguyên là không ăn cà rốt, nói ba lần liền, vậy mà anh ta vẫn mua.


Hôm ấy Chu Nguyên còn mạnh miệng nói: "Cà rốt có dinh dưỡng."


Hà Quất đáp lại một câu: "Em không ăn cà rốt."


Tên cứng đầu đó còn thản nhiên nói: "Em nếm thử đi, cà rốt ngon lắm!"


Hà Quất tức đến nghẹn họng.


Tối hôm đó, tiệm hoa quả đóng cửa, cô khập khiễng xách theo túi đồ to đùng kia, vốn đã khó đi, mang thêm đống đó chẳng khác gì vác cả tảng đá, từng bước lê lết như cực hình.


Bực quá, cô mang hết cho dì Lâm bán cơm ở kế bên.


Chỉ riêng hai chuyện đó thôi cũng đủ để Hà Quất cân nhắc chuyện chia tay.


Nhưng Chu Nguyên vẫn nhắn:Anh đâu có ngoại tình, sao lại đòi chia tay? Hay là em có người khác rồi?


Hà Quất không muốn nói nhảm với anh ta nữa, chỉ gọn lỏn một câu:Chia tay có rất nhiều lý do, không nhất thiết cứ phải ngoại tình.


Lúc mới gặp, sự nhút nhát và lịch thiệp của Chu Nguyên khiến Hà Quất thấy có thể thử tìm hiểu. Nhưng sau này, những lời nói và hành động của anh ta khiến cô thấy rất bất lực.


Rất giống người cha ruột đã mất của cô.


Chuyện chia tay, Hà Quất vẫn chưa thật sự quyết tâm, nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nhắn lại. Dứt khoát ném điện thoại sang một bên, xoay người cuộn tròn trong chăn, nhắm mắt đi ngủ.


-


Cùng thời điểm đó ở phòng ngủ chính kế bên.


Hà Tiêu tay cầm ba nén nhang, hướng về ba di ảnh đặt trên bàn trong phòng ngủ chính, thành tâm như một tín đồ khấn nguyện: "Sau này con sẽ chăm sóc tốt cho Quýt."


Quýt là cách hàng xóm láng giềng gọi Hà Quất.


Nhưng đây là lần đầu tiên Hà Tiêu gọi cô như vậy.


Trên bàn, ba tấm di ảnh lần lượt là bố mẹ ruột của Hà Quất và mẹ ruột của anh.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 1: Hà Quất
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...