Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn

Chương 1: Quyển thượng — Đóa hoa giữa cõi bụi trần - Chương 1: 2014 (1)

“Em tên là gì?” 

“Em tên là A Ngọ.”

“Tại sao lại là cái tên như vậy?” Tống Hoài Lễ nhìn cô chăm chú, nghiêm túc hỏi. 

“Bởi vì… em sinh vào đúng giữa trưa ngày Hạ chí mà.” Thời Tiên hơi ngượng ngùng đưa tay chạm nhẹ vào gò má, cô ngước nhìn đôi mắt màu hổ phách đẹp đẽ, ôn hòa của anh, cong mắt cười đáp: “Thế nên bố mới gọi em là A Ngọ đó.”

Đầu tháng sáu, tiết trời dần trở nên nóng bức. Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ như đang thông báo một mùa hè không mấy bình thường đã thực sự bắt đầu.

Mậu Thành là một thành phố nhỏ nằm ven sông, dù đang là giữa trưa nhưng trong nhà hàng vẫn vô cùng náo nhiệt. Tiếng người ồn ã, tiếng cười nói đan xen vào từng khe hở chật hẹp giữa các bàn ăn, không khí phảng phất cái oi nồng của mùi mồ hôi.

Trong bầu không khí ngột ngạt ấy, Thời Tiên không một phút nghỉ ngơi, tất bật chạy đi chạy lại giữa gian bếp và sảnh ngoài. Nhà hàng món Hoa mang tên Hương Mậu Ngô Việt này đã mở từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng kinh doanh phát đạt đến thế.

Có lẽ, có lẽ là vì đã và tháng sáu rồi.

Kỳ thi đại học đã cận kề, nhưng hôm nay lại là ngày quốc tế thiếu nhi. Cô liếc nhìn qua, thấy không ít những bàn ăn ấm cúng của gia đình ba người.

“A Ngọ, qua đây giúp ta một tay!”

Giữa lúc tâm trí đang hơi lơ đãng, Thời Tiên nghe thấy có người gọi mình, đó là bà chủ Trương Nguyệt tính tình thẳng thắn, hào sảng. Bà vén tấm rèm nhựa đã hơi loang lổ lên, đưa cho cô một đĩa cá vược hấp thơm lừng. Thịt cá đã được lọc xương, trông tươi ngon mọng nước, rưới thêm lớp nước sốt lại càng thêm k*ch th*ch vị giác, màu sắc cực kỳ bắt mắt.

“Bưng ra bàn số 12 ở góc kia kìa.” Trương Nguyệt hất cằm ra hiệu cho cô. 

“Dạ vâng.”

Hôm nay trạng thái của Thời Tiên không tốt lắm. Lúc nãy cô vừa vội vàng và vội hai miếng cơm trong bếp đã phải chạy đôn chạy đáo lo việc, dòng người tụ tập khiến nhiệt độ tăng cao, không khí nóng nực làm triệu chứng khó thở của cô càng thêm trầm trọng. Mãi đến khi đi tới bàn trong góc, cô mới nhìn rõ diện mạo của khách hàng.

Triệu Phức Tuyết ngẩng đầu, cần cổ tạo nên một đường cong thanh thoát. Ngồi bên cạnh cô ta là một chàng trai mà Thời Tiên chưa từng gặp, có lẽ là học sinh trường khác. Cậu ta còn đeo khuyên tai, kiểu tóc trông rất cá tính.

Hôm nay là ngày công bố kết quả kỳ thi thử cuối cùng, xem chừng Triệu Phức Tuyết làm bài khá tốt nên hai người mới tranh thủ buổi trưa lẻn ra khỏi trường để ăn mừng. Nụ cười của Triệu Phức Tuyết rất chuẩn mực, trông giống như một nàng công chúa: “Thời Tiên, hóa ra cậu làm thêm ở đây à?”

Câu nói nghe như chỉ đang tường thuật lại sự thật, Thời Tiên rũ mắt, hơi thẫn thờ. Thứ Triệu Phức Tuyết đang mặc trên người chính là chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi kia. Cô ta từng khoe khoang trong ký túc xá rằng đây là món đồ mẹ đặc biệt mua từ Bắc Kinh về cho mình, mỗi bộ có giá tới cả chục triệu đồng.

Thực tế Triệu Phức Tuyết có rất nhiều quần áo hàng hiệu sành điệu, bộ nào cũng được cô ta vô tình hay hữu ý mang ra phô diễn trước mặt mọi người. Sở dĩ Thời Tiên ấn tượng sâu sắc với chiếc váy này là bởi hai ngày trước, khi cô vừa về tới phòng, các bạn cùng phòng đang được một phen náo loạn cũng vì nó.

“A Thái, hình như mất rồi, phải làm sao bây giờ? Nó quan trọng lắm, mẹ mình mà biết chắc mắng mình chết mất!” Giọng nói mang theo tiếng nấc của Triệu Phức Tuyết truyền ra từ cánh cửa khép hờ, ngay sau đó là tiếng an ủi của Lương Thái: “Cậu đừng cuống, để bọn mình tìm giúp cho!”

Một người bạn cùng phòng khác cũng góp lời: “Ngoài ban công không thấy, mình cũng lật tung tủ quần áo của mình lên rồi, chắc là không có chuyện mình lấy nhầm váy của cậu đâu.”

“Tủ của mình cũng không có.” 

“Mình cũng vậy.”

Không khí rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, bỗng nhiên có ai đó thốt lên một câu như bị ma xui quỷ khiến: “Thời Tiên… Đã kiểm tra tủ của Thời Tiên chưa?”

Lại là một sự im lặng, rồi có người nói: “Thời Tiên…” 

“Liệu có phải Thời Tiên lấy váy của cậu không?”

Tại sao? Tại sao với những người khác thì là ‘lấy nhầm’, còn đến lượt cô thì lại thành ‘lấy’? Liệu cô có nên cảm ơn vì họ đã không dùng những từ ngữ bẩn thỉu hơn không?

Thời Tiên lặng lẽ đứng ngoài cửa, đầu ngón tay vô thức siết chặt dây đeo ba lô. Lực siết ấy dường như cũng đè nặng lên trái tim cô, xuyên thấu qua một cơn đau tê dại.

Bước chân cô như bị đóng đinh tại chỗ, lại nghe thấy có người mở miệng.

“Thời Tiên ở trong phòng chẳng mấy khi nói chuyện, lần nào về cũng đeo tai nghe để học bài, chắc không đến mức đó đâu…” 

“Ha ha, ai biết được lúc chúng ta không có ở đây thì cậu ta là hạng người gì?”

“Đúng đấy, mình nghĩ lại thấy mấy món đồ dưỡng da, mỹ phẩm của mình hình như cũng cứ vơi đi một cách kỳ lạ.” Triệu Phức Tuyết lên tiếng, dường như còn đang dùng tay ra bộ miêu tả: “Lọ này mới dùng chưa đầy một tháng mà đã cạn đi chừng này rồi.”

“Nhưng mà, Thời Tiên là học sinh giỏi mà, tuy có hơi khó gần nhưng chuyện trộm cắp…”

“Học giỏi với nghèo đâu có mâu thuẫn gì nhau.” Triệu Phức Tuyết cười một cách thẳng thừng, giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông bạc, nghe thật thanh tao: “Cậu ta dù có thi được điểm tối đa thì cũng không thay đổi được sự thật cậu ta là một đứa nghèo kiết xác. Thấy mình và A Thái dùng đồ hiệu tốt như vậy, chắc chắn là sẽ tò mò thôi, dù sao cả đời này chắc cậu ta cũng chưa bao giờ được thấy đâu.”

“Nói vậy thì đúng là có chút đáng ngờ thật.” 

“Ha ha ha, mình bảo sao dạo này da dẻ cậu ta trông đẹp lên thế, hóa ra là như vậy à?”

“Nhưng mà, A Tuyết này—”

“Sau này mẹ cậu có mang đồ từ Bắc Kinh về cho thì cậu nói năng trong phòng phải cẩn thận một chút, Thời Tiên nghe thấy không biết trong lòng sẽ nghĩ gì đâu.”

Có người hạ thấp giọng: “Này, mình nghe nói đấy nhé, cậu ta không bố không mẹ, mẹ cậu ta bỏ theo trai từ lúc cậu ta còn nhỏ xíu…”

“Còn bố thì sao?” 

“A, tại sao cậu ta phải học lại một năm mà các cậu vẫn chưa biết à—”

Những từ ngữ phía sau cô đã không còn nghe rõ được nữa, bên tai chỉ còn những tiếng ù ù như sấm dậy. Căn phòng sáu người, kẻ tung người hứng, như những viên bi thủy tinh rơi xuống đất, khiến cả thế giới của cô vỡ tan tành.

Thời Tiên không hiểu tại sao tay mình bỗng nới lỏng, đĩa thức ăn rơi xuống mặt bàn gỗ phát ra một tiếng động trầm đục. Như một hiệu ứng cánh bướm, một giọt dầu mỡ bắn lên chiếc váy trắng của Triệu Phức Tuyết, tạo thành một vệt tròn không lớn không nhỏ, trông như vết cháy sém ở phần đuôi nơ cổ áo.

“Á!” Triệu Phức Tuyết cau mày, nụ cười tắt ngấm trong tích tắc. Thời Tiên định thần lại, lời xin lỗi còn chưa kịp thốt ra đã nghe thấy tiếng quát mắng: “Cậu làm ăn cái kiểu gì thế? Bưng có cái đĩa mà cũng không xong à?”

Chàng trai trường ngoài vốn đang ngồi gác chân lên đùi, lúc này cũng ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Thời Tiên với ánh mắt dò xét đầy kỳ quái.

Có lẽ là bởi chiếc áo thun rẻ tiền đã giặt đến bạc màu trên người cô. Đầu ngón tay Thời Tiên co rụt lại, cô cúi đầu rút hai tờ khăn giấy đưa cho Triệu Phức Tuyết định giúp cô ta lau đi.

Cô rũ mắt, nhìn từ góc độ này hàng lông mi rủ xuống trông vẫn rất xinh đẹp. Triệu Phức Tuyết đột nhiên thấy bực bội trong lòng, cô ta hất tay Thời Tiên ra, cao giọng nói: “Cậu có biết bộ váy này của tôi đắt thế nào không? Giờ bị cậu làm thành ra thế này, sau này còn mặc kiểu gì nữa?!”

Cuộc tranh cãi buổi trưa ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô cho đến tận lúc hoàng hôn. Sự kiêu căng của Triệu Phức Tuyết khiến Thời Tiên cảm nhận được một nỗi tự ti thấm đẫm từ trong ra ngoài. Thế nhưng lúc đó, cô vẫn nỗ lực ngẩng đầu lên, mím môi nói: “Xin lỗi.” 

Thời Tiên hỏi: “Cái nơ này có thể tháo ra được không? Tôi sẽ giúp cậu giặt sạch nó.”

Triệu Phức Tuyết giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười nhạt nhẽo: “Đưa cho cậu? Lỡ làm mất thì sao, hay là giặt hỏng thì tính thế nào đây?”

Ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn về phía này, thi thoảng còn có tiếng xì xào bàn tán. Cô ta khựng lại một chút rồi mới thôi không nói nữa, vẻ mặt rất thản nhiên: “Thôi bỏ đi, cứ vậy đi, tôi không truy cứu nữa.” Triệu Phức Tuyết cúi đầu nghịch điện thoại, đó là mẫu iPhone mới nhất, nhưng chàng trai kia vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Thời Tiên.

Cô không cách nào trốn tránh khỏi ánh nhìn ấy, cảm giác nhếch nhác như sắp bị l*t tr*n. Đúng lúc này, có người gọi tên cô: “A Ngọ—”

“A Ngọ, qua đây.” Trương Nguyệt đứng ở cửa nhà bếp gọi cô, Thời Tiên xoay người một cách máy móc, nhưng những âm thanh vụn vặt vẫn lọt vào tai.

“A Tuyết, lúc nãy cậu quen người đó à?” 

“Không có đâu.” Sau lưng là giọng nói nũng nịu của Triệu Phức Tuyết: “Chỉ là bạn học không thân lắm thôi.” “Tôi nói mà.” Chàng trai cười: “Bình thường sao cậu lại giao du với hạng người này được chứ, nhìn quê mùa chết đi được, mất giá quá.”

Trương Nguyệt kéo Thời Tiên vào phòng bếp.

Vì nóng nên gương mặt thanh tú của cô gái nhỏ đỏ ửng lên, chóp mũi lấm tấm mồ hôi mỏng, hàng lông mi cũng bị hơi nước làm cho ẩm ướt.

“A Ngọ, lúc nãy người kia….” Trương Nguyệt hỏi: “Là bạn học của con hả?” 

“Vâng.” Thời Tiên khẽ đáp một tiếng: “Bạn cùng phòng ạ.”

Trương Nguyệt nhìn biểu cảm của cô, không nói thêm gì nữa, lấy từ trong ví ra tờ ba mươi tệ đưa cho cô: “Tiền hôm nay này, mệt rồi thì về sớm đi, buổi tối con không cần đến nữa đâu.”

“Mẹ Trương.” Thời Tiên đột nhiên ngẩng đầu: “Hôm nay là lần cuối con đến đây.” Cô khẽ sụt sịt mũi, rũ mắt nói nhỏ: “Con sắp thi đại học rồi.”

“…” 

Hoàng hôn, Thời Tiên đeo ba lô, tay nắm chặt mấy tờ tiền giấy màu đỏ đã cũ được gấp thành hình vuông nhỏ, chậm rãi đi dọc theo bờ sông dưới ánh nắng chiều tà.

Những góc cạnh hơi sắc của tờ tiền cấn vào lòng bàn tay, cảnh tượng ở ngã tư đường trước mắt bỗng chốc trở nên nhòe đi.

Thời Tiên bắt đầu phụ việc ở nhà hàng từ ba năm trước, Trương Nguyệt luôn đối xử với cô rất tốt. Hồi mới đầu, cô còn chưa biết cách giao tiếp với khách hàng, đứng trước những vị khách soi mói thức ăn cô nhút nhát đến mức không dám ngẩng đầu, cũng mấy lần bị những kẻ kiếm chuyện cố tình làm khó, những lúc ấy đều là Trương Nguyệt đứng ra che chắn cho cô.

Có đôi khi bà sẽ dùng giọng điệu nhẹ nhàng để xin lỗi khách, có đôi khi lại cứng cỏi phản bác lại đối phương. Thời Tiên âm thầm quan sát tất cả những điều đó và dần dần học hỏi theo.

Tính cách con người khó lòng thay đổi, nhưng có những thứ có thể bù đắp bằng sự nỗ lực về sau. Thời Tiên học việc rất nhanh, hiếm khi phạm lỗi, mà dù có lỡ sai một lần thì sau khi được nhắc nhở cô cũng không bao giờ tái phạm. Trương Nguyệt đã nhiều lần khen cô thông minh, còn cười thở dài rằng nếu có được một cô con gái như cô thì đúng là phúc đức.

Thời Tiên không có mẹ, thế là cô gọi bà là mẹ Trương.

Mẹ Trương hỏi: “Có phải sau này ta sẽ không còn được gặp con nữa không?”

Thời Tiên nói: “Con muốn đến Bắc Kinh học đại học, bố con đang làm thuê ở Bắc Kinh. Bố bảo chờ con thi đỗ đại học ở đó, bố sẽ đưa con đi leo núi Hương Sơn, còn dẫn con đi ăn vịt quay với phá lấu nữa.”

Mẹ Trương mỉm cười: “A Ngọ của chúng ta học giỏi thế này, nhất định sẽ đỗ thôi.”

“Hương Sơn đẹp lắm, vịt quay cũng ngon, nhưng ta nghe nói phá lấu không được ngon cho lắm. Nhưng mà không sao cả, chờ con về, ta sẽ làm món thịt kho tàu ngon hơn cho con ăn.”

“Chỉ là không biết bao giờ con mới quay lại, năm trăm tệ này con cứ cầm lấy trước, coi như là tiền lộ phí.” 

“Còn nữa, cái này con cũng cầm lấy đi.”

Trương Nguyệt đưa cho cô một chiếc phong bao lì xì, bên trong là một xấp tiền dày cộp, gần như đếm không xuể đó là tiền lương của bao nhiêu tháng.

Lúc chia tay cuối cùng, Trương Nguyệt đứng ở cửa nhìn cô, nói: “A Ngọ, thi đại học cố gắng lên nhé. Tới Bắc Kinh thượng lộ bình an, có việc gì thì cứ tìm ta bất cứ lúc nào.”

Bà làm động tác vờ gọi điện thoại, ráng chiều tà buông xuống, những mảng sáng cam thẫm trải dài nơi chân trời, phản chiếu lên những cánh rừng xa xăm, cảnh sắc đẹp đến lạ kỳ. Thời Tiên chợt thấy sống mũi cay cay, cô nở một nụ cười với bà, rồi từ bên kia đường đáp lại bằng động tác nghe điện thoại.

Cô đã không nói với mẹ Trương rằng, thực ra lần thi thử này cô làm bài không tốt. Nếu kỳ thi đại học cũng như thế này, dựa theo điểm chuẩn của những năm trước, có lẽ cô sẽ không vào được ngôi trường mình mong muốn.

Trong ba lô là vài tờ đề thi ghi đầy điểm số, những vệt bút đỏ chói mắt đến mức gây xót xa. Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng tìm cô nói chuyện riêng, có lẽ vì kỳ thi đại học đã cận kề nên giáo viên không muốn nói quá thẳng thừng, nhưng sự thất vọng trong ánh mắt thì vẫn không kìm được mà lộ ra ngoài.

Thời Tiên đi đến ngã tư đường, trái tim không hiểu sao đập rất nhanh. Đây là khu vực gần bờ sông nhất, buổi tối các hàng quán ven sông sẽ lên đèn neon rực rỡ, còn lúc này trời đã sập tối, một vài nơi đã bắt đầu lác đác lên đèn.

Cô đi bộ khoảng mười lăm phút mới về đến con hẻm sâu nhà mình, rẽ bảy ngoặt tám mới lần ra được mấy tòa nhà nằm sâu bên trong cùng. Trong sân tối om, những góc tường loang lổ mọc đầy rêu xanh, trên những hòm chứa đồ công cộng ở cửa còn vương lại vài tờ báo cũ lạnh lẽo.

Những năm nay, Thời Tiên vẫn luôn sống cùng gia đình người cô. Họ ở tầng hai, một cánh cổng sắt ngăn cách lối đi, cô còn chưa kịp nhấn chuông gọi cửa thì đúng lúc bà thím hàng xóm đi xuống đổ rác, vội vàng liếc nhìn cô một cái rồi thuận tay mở cổng giúp.

Tiếng cọt kẹt từ những cạnh cửa sắt gỉ sét vang lên đặc biệt rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Tiếng bước chân loẹt xoẹt trên bậc thang khiến chiếc đèn cảm ứng phía trên bật sáng, hắt xuống nền đất một màu vàng tươi.

Ở nhà, Thời Tiên luôn là người giúp nấu cơm hoặc rửa bát. Hôm nay cô về hơi muộn, chắc chắn sẽ không tránh khỏi vài lời mắng nhiếc của cô mình.

Chìa khóa vừa tra vào ổ, đang định vặn mở thì cô nghe thấy có tiếng người nói chuyện trong phòng khách.

“Thời Tiên chẳng còn mấy ngày nữa là thi đại học rồi nhỉ? Nếu nó thi đỗ tới tỉnh ngoài thì hai người có nuôi nổi không?” Là giọng nói lười nhác của người anh họ Viên Việt. Cô của cô, Thời Hạ Lan, thản nhiên đáp: “Cứ xem nó thi đỗ vào đâu đã. Trước đây nó bảo muốn tới Bắc Kinh đúng không?”

“Đi học ở Bắc Kinh á? Thế thì tốn kém lắm.” Viên Việt bất mãn: “Cái nhà này nuôi nó hay là nuôi con đây?”

“Học ở đâu thì quyết định được cái gì? Nuôi cho ăn học xong ai biết được liệu nó có giống cái hạng như mẹ nó không?” Chú của cô, Viên Chí Thành tiếp lời, lạnh lùng tính toán: “Cứ để nó học đại một trường nào ở đây thôi, rồi về mà giúp gia đình kiếm tiền. Con gái con lứa cần gì chí hướng xa vời thế? Đời này tìm được nhà nào tử tế mà gả đi mới là việc đại sự hàng đầu.”

Thời Hạ Lan không đáp lại nữa, thời gian từng giây từng phút kéo dài, chậm rãi biến thành một thước phim câm khó nhọc. Thời Tiên đứng ngoài cửa, cảm giác nóng nực trên người dần dần trở nên lạnh ngắt.

Tim cô đập mỗi lúc một nhanh, dần trở nên loạn nhịp. Ngón tay cứng đờ bên hông, cái lạnh lẽo của chìa khóa như khắc sâu vào tận đáy lòng. Trong đầu cô do dự không biết có nên đẩy cửa vào ngay lúc này, vờ như không biết chuyện để vô tình cắt ngang cuộc đối thoại của họ hay không.

Đúng lúc này, Viên Việt lại cất giọng bệ rạc, trong lời nói mang theo vài phần chế nhạo: “Chuyện kiếm tiền ấy à, con thấy nó khá là rành đấy. Tự mình lén lút giấu được mấy vạn tệ cơ, nếu con không lục lọi tủ đầu giường của nó thì đúng là không biết nó có nhiều tiền đến thế.”

“…” 

“Tới Bắc Kinh á? Phì! Đến con còn chẳng tới nổi Bắc Kinh, nó làm cái trò mộng tưởng hão huyền gì thế không biết.” Viên Việt cười lạnh hừ hừ: “Nó cũng không tự soi gương xem mình có xứng hay không, cái ngữ món hàng phải bù thêm tiền*, loại người này xứng đáng cả đời làm trâu làm ngựa—”

*Món hàng phải bù thêm tiền. Chỉ người con gái lấy chồng, bố mẹ phải cho thêm tiền làm của hồi môn (tục lệ ngày xưa).

Chiếc đèn trần vàng tươi phía trên đầu như đang mỉa mai bóng hình đơn độc của Thời Tiên. Máu nóng toàn thân như đông cứng lại trong khoảnh khắc này, Thời Tiên chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, đẩy mạnh cửa xông vào phòng khách.

Cánh cửa đập vào tường phát ra một tiếng ‘rầm’ chói tai, cuộc trò chuyện của mấy người kia đột ngột dừng lại. Thời Tiên run rẩy nhìn lên mặt bàn, đó là con heo đất hình thỏ hồng mà cô dùng để tiết kiệm tiền và giấu trong phòng ngủ, giờ đây đã bị vật sắc nhọn đập vỡ một mảng lớn, tiền xu bên trong rơi vãi tung tóe, còn tiền giấy thì hoàn toàn biến mất không dấu vết.

“Tiền đâu? Tiền của tôi đâu!” Cô tức đến mức toàn thân run rẩy, nhưng kẻ gây ra chuyện chỉ thản nhiên cười: “Tao lấy rồi.”

“Ai cho phép anh ăn cắp đồ của tôi?!” Trái tim Thời Tiên thắt lại từng cơn lạnh lẽo.

“Sao lại gọi là ăn cắp? Tiểu Tiên à, giấu tiền riêng là không tốt đâu.” Lúc này Viên Chí Thành mới xen vào, bước chân tiến lại gần cô thêm vài phần, dùng dáng vẻ bề trên nhìn xuống: “Cô chú nuôi mày bao lâu nay, kính hiếu một chút chắc cũng không coi là quá đáng nhỉ.”

Xem chừng ông ta định trực tiếp quyết định thay cô, nhẹ nhàng nói: “Cứ thế đi, sau này mày cần gì thì bảo với bọn tao, bọn tao sẽ đưa tiền.”

Thời Tiên nắm chặt đôi bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng cũng không cảm thấy đau đớn. Đó là số tiền cô đã tích cóp suốt ba năm trời, là tiền lộ phí và sinh hoạt phí để cô tới Bắc Kinh.

Bình thường cô nấu cơm cho họ, quét dọn vệ sinh, ăn uống tiết kiệm, ngoài những đồ dùng học tập và quần áo thiết yếu cô chưa từng tiêu quá một xu, thậm chí đôi khi còn dùng tiền đi làm thêm để bù đắp chi tiêu trong nhà.

Vậy mà họ, ngoài việc cho cô một chỗ trú chân, chẳng còn cho cô thêm bất cứ thứ gì khác. Các bạn cùng lớp đều được gia đình mua cho điện thoại cảm ứng, còn cô vẫn luôn dùng chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ mà mẹ Trương cho.

Vậy mà giờ đây, bọn họ lại mặt dày mày dạn cướp trắng trợn số tiền mà cô vất vả chắt chiu. Lồng ngực Thời Tiên phập phồng run rẩy, lần đầu tiên trong đời cô dùng một từ nặng nề đến vậy.

“Các người… đúng là một lũ ăn cướp.”

Lời vừa dứt, một bàn tay vung lên mang theo tiếng gió vù vù. Đầu Thời Tiên lệch sang một bên, trên mặt đau rát như lửa đốt.

Viên Chí Thành đã dùng lực tát cô một cái cháy má.

Ông ta không bỏ sót tật xấu nào, từ nghiện rượu đến hút thuốc, lúc say xỉn còn thích đánh người. Bình thường những lúc đó Thời Tiên đều tự nhốt mình trong phòng, co quắp nghe tiếng chai rượu không loảng xoảng bên ngoài. Vừa rồi cô đã có một khoảnh khắc quên mất mình là ai mà dám lớn tiếng trước mặt người chú có khuynh hướng bạo lực này.

Nước mắt xuôi theo gò má đỏ bừng lăn dài xuống. Thời Tiên bị nhấn chìm trong một nỗi tuyệt vọng đặc quánh đến mức nhăn nhúm.

Cô không tới Bắc Kinh được nữa rồi.

Thời Tiên không ăn cơm tối mà về phòng ngay, chốt cửa lại rồi chui tọt vào chăn. Trong phòng không có một chút ánh sáng nào, bóng tối cực hạn ập đến bao vây lấy cô. Thời Tiên co người lại, vùi đầu vào tấm chăn tỏa ra mùi cũ kỹ lâu ngày.

Tiền mất rồi, bị cướp mất rồi. Mà cô thì thi hỏng, ước mơ cũng sụp đổ.

Phải ở lại nơi nhỏ bé này cả đời, bị người ta giẫm đạp dưới chân. Một cuộc đời lấm lem cát bụi mà chỉ cần nhìn qua đã thấy rõ hồi kết.

Cát bụi thì không thể nở ra hoa. Thời Tiên khóc nức nở trong lặng câm, nước mắt tuôn như vỡ đê, nhanh chóng thấm ướt cả gối chăn.

Thực ra. Thực ra cô đã nói dối mẹ Trương.

Ở Bắc Kinh chẳng có ai chờ đợi cô cả. Nào là Hương Sơn, vịt quay, phá lấu, tất cả đều là những lời nói dối do cô bịa ra.

Kỳ thi đại học năm ngoái, Thời Tiên muốn bố về tiễn cô đi thi. Đúng lúc công trường có một dự án, bố không thể dứt ra được, nhưng không nỡ từ chối lời nũng nịu khẩn cầu của cô nên bố vẫn xin nghỉ định bắt tàu hỏa về. Thế nhưng vì vội vàng, lúc băng qua đường bố đã bị một chiếc xe tải lao tới tông trúng.

Sau đó bố không về được nữa, và Thời Tiên cũng không thể tham gia kỳ thi đại học năm đó.

Lý do cô khao khát đến Bắc Kinh như vậy là vì bố từng nói, bố sẽ đợi cô ở đó.

Con gái của bố là cô bé thông minh đáng yêu nhất thế gian, phải được học ở ngôi trường tốt nhất.

Trên bàn học của Thời Tiên có một chiếc ống cắm bút, bên trong có một con dao rọc giấy đã hơi gỉ sét. Cô cố gắng kiềm chế khao khát mãnh liệt muốn nắm chặt lấy nó, run rẩy bấm số điện thoại của một người tại trung tâm cứu trợ tâm lý khẩn cấp của trường mà cô đã lưu từ trước.

Đó là một lão sư* hiền lành đức độ, nhưng Thời Tiên không nhớ rõ mặt người đó.

*Lão sư () ngoài trường hợp để gọi thầy cô thì nó còn là danh xưng kính trọng cho người có kinh nghiệm chuyên môn và học vấn cao.

Đã gần nửa đêm, những tiếng tút tút kéo dài khiến sự chờ đợi càng thêm dằng dặc. Thời Tiên rũ mắt nhìn làn da trên cổ tay mình, tâm trí cô đã rối bời đến mức không có lời giải. Cô quyết định sẽ đợi đến tiếng chuông thứ mười, nếu lúc đó máy vẫn bận, cô sẽ đi lấy con dao kia.

“Tút—”

Vào khoảnh khắc tiếng chuông thứ chín vang lên, điện thoại đã có người nhấc máy.

“Alo?” Khác hẳn với tưởng tượng, đó là một giọng nam trầm ấm và vô cùng dịu dàng: “Xin lỗi, vừa nãy tôi mất chút thời gian để lấy điện thoại.”

Khoảnh khắc đó giống như hồi nhỏ cùng bố ngắm biển, những con sóng sẫm màu liên tiếp tràn tới, vỗ vào bờ cát san phẳng những hạt bụi li ti.

Tim Thời Tiên lỡ mất một nhịp, cổ họng như bị bóp nghẹt không thể phát ra tiếng.

Khoảng vài giây sau, đầu dây bên kia lại hỏi: “Alo? Có ai đang nghe không?”

Nước mắt đột nhiên thi nhau trào ra khỏi hốc mắt, Thời Tiên trong phút chốc cảm thấy sống mũi cay nồng đến nghẹt thở, cô nức nở bật khóc thành tiếng: “Xin anh, anh có thể mô phỏng giọng người nhà tôi, nói với tôi một câu được không??” 

“Chỉ một câu thôi, làm ơn…”

“Tôi không trụ vững được nữa. Tôi không trụ vững được nữa rồi.” 

“Càng gần ngày thi tôi càng sợ hãi, ngay cả cầm bút tôi cũng run rẩy…”

“Tôi luôn gặp ác mộng, tôi mơ thấy bố.” 

“Tôi làm bài thi không tốt, không thể thi tốt được nữa… Tôi không tới Bắc Kinh được nữa rồi…”

Trong căn phòng tràn ngập tiếng khóc run rẩy đầy kìm nén, Thời Tiên cắn chặt môi cho đến khi cảm nhận được một vị máu tanh nhàn nhạt.

Nỗi đau về thể xác cũng không thể làm cô tê dại nhất thời, tất cả khổ đau ập đến như một trận tai họa ngập đầu.

Đúng lúc này, trong cơn hỗn loạn, Thời Tiên nghe thấy đầu dây bên kia phát ra vài âm thanh nhỏ. Giống như có giọt nước rơi xuống, bóc tách từng lớp từng lớp rõ ràng hơn. Lại giống như sóng đêm hòa vào biển cả, khẽ  khàng đung đưa theo làn gió nhẹ.

“Suýt nữa thì quên mất hôm nay là ngày quốc tế thiếu nhi.”

Người đàn ông dường như che miệng khẽ ho vài tiếng, sau đó dịu dàng cười lên, nói: “Bé con, chúc em ngày quốc tế thiếu nhi vui vẻ.”


Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn Truyện Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn Story Chương 1: Quyển thượng — Đóa hoa giữa cõi bụi trần - Chương 1: 2014 (1)
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...