Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 52


Điện thoại rung lên dồn dập, rõ ràng cùng một tần suất, nhưng trong tay Tiêu Nhược Yên lại giống như từng roi quất liên tiếp, càng quất càng đau.


Cô thật sự hoảng loạn, nghĩ đến việc đưa điện thoại cho Lan Lan: "Cái này... là điện thoại của chị ấy, cậu nghe giúp tớ được không?"


Tiêu Nhược Yên quá rõ mức độ cưng chiều em gái của Nhan Chỉ Y. Cô cảm thấy hôm nay mà mình bắt máy, rất có thể sẽ bị mắng đến mức máu chó phun đầy đầu.


Lan Lan phản ứng cực nhanh, lập tức né sang một bên, xua tay: "Không không không, chuyện của cậu thì tự cậu giải quyết đi."


Tiêu Nhược Yên cuống lên: "Tớ làm vì ai chứ? Lan Lan, lương tâm của cậu đâu rồi?"


Tên khốn tháo cối giết lừa!


Lan Lan nhìn cô đầy áy náy: "Đợi đến khi tớ làm chị rể của cậu rồi tớ mới có lương tâm. Giờ người còn chưa theo đuổi được, nói gì đến lương tâm chứ?"


Hai người còn đang đùn đẩy giằng co thì chuỗi cuộc gọi đòi mạng kia cuối cùng cũng dừng lại.


Tiêu Nhược Yên thở phào một hơi. Biết rõ trốn được mùng một cũng không trốn nổi ngày rằm, nhưng trốn được lúc nào hay lúc đó.


Lan Lan cũng lau mồ hôi trên trán, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Cậu xem đi, ai bảo cậu bắt nạt Tiểu Nhan dữ vậy."


Tiêu Nhược Yên: !!!


Chậc chậc chậc, đây là lời con người nói ra sao?


Lan Lan nghi ngờ nhìn Tiểu Nhan đang ngủ say như chết, đưa tay bóp bóp cánh tay nàng: "Lão Tứ? Lão Tứ?!"


Cô ấy thậm chí còn nghi ngờ Tiểu Nhan đang cố tình trả thù, giả vờ ngủ.


Ký túc xá 417 ai mà không biết, Tiểu Nhan là người bụng dạ đen tối nhất. Người ngoài nhìn nàng đều cho rằng nàng dịu dàng vô hại, nhưng mấy người trong cuộc đều biết rõ đó chỉ là dáng vẻ cho người khác xem thôi. Con người thật của nàng là kiểu có thù tất báo, nhất là chuyện liên quan đến Tiêu Nhược Yên.


Trước đây Lan Lan còn chưa hiểu. Nhớ năm lớp 11, học kỳ phụ hiếm hoi Tiểu Nhan không bận việc của hội học sinh, Lan Lan và A Yên làm xong bài tập muốn đổi không khí nên rủ nhau đi chơi bóng rổ.


Tuy là mùa đông nhưng chơi xong cả người mồ hôi đầm đìa. Lan Lan ngây thơ như cây bạch dương, nào biết mấy chuyện mèo mả gà đồng của Lão Nhị và Lão Tứ, thế là kéo Tiêu Nhược Yên vào cùng nhau tắm chung.


Khi Tiểu Nhan trở về, vừa hay bắt gặp hai người ồn ào trong phòng tắm "uyển ương nghịch nước".


Nàng nghe thấy nhưng không nói gì, lặng lẽ ngồi trên giường nghe từ đầu tới cuối.


"Lão Nhị, cái này có phải mông vểnh trong truyền thuyết không? Trời ơi, tinh tế thật đó, nhìn của tớ nè, thế nào?"


"Bao bột mì."


"Mẹ ơi, có tệ tới vậy không?"


...


Mãi đến khi Lan Lan và Tiêu Nhược Yên đi ra, Tiểu Nhan mới liếc A Yên một cái, thản nhiên nói: "Tắm chung à? Hai người tiết kiệm nước ghê ha."


Khi đó mặc dù Tiêu Nhược Yên vẫn là nữ thần lạnh lùng, nhưng thuộc tính "sợ vợ" đã lộ ra rồi. Bản năng sinh tồn khiến cô không chút lưu tình đổ hết nồi đen: "Đâu phải tớ muốn, là Lan Lan cứ đòi tắm chung mà."


Lan Lan ngây thơ gật đầu: "Đúng vậy, tớ thích tắm chung với Lão Nhị. Ôi Lão Tứ, cậu đừng trẻ con như vậy, bình thường cậu chiếm Lão Nhị lâu như vậy, thỉnh thoảng cho cậu ấy đổi khẩu vị chút đi."


Tiêu Nhược Yên rùng mình, cảm giác như vừa tắm nước lạnh chứ không phải nước nóng.


Nhan Chỉ Lan nghe xong lời của Lan Lan, nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên, bỗng dưng bật cười: "Đó là lời trong lòng cậu sao?"


...


Đêm hôm đó, tắt đèn.


Lan Lan không biết đã xảy ra chuyện gì, vẫn như thường ngày, mọi người cùng nói chuyện phiếm, cô ấy vẫn lì lợm nằm lì trên giường Tiêu Nhược Yên ăn khoai tây chiên, đuổi thế nào cũng không đi.


Tiểu Nhan vốn ngủ giường trên, bình thường ngủ rồi căn bản không động đậy, nhưng hôm đó lại đột nhiên khát nước, hơn nữa còn không làm phiền ai. Đôi chân thon dài trắng muốt bước xuống, một chân đạp thẳng lên chân Lan Lan.


Lan Lan hít một hơi lạnh, nhìn Tiểu Nhan. Tiểu Nhan nhìn cô ấy, chân thành mỉm cười: "Xin lỗi nha, tớ không cẩn thận giẫm trúng cậu."


Người ta thành khẩn như vậy, Lan Lan cũng ngại không dám làm mặt nặng: "Không sao không sao, cậu cần gì cứ nói, tớ lấy cho cậu."


Nhan Chỉ Lan cười dịu dàng: "Phiền cậu quá."


Lan Lan: "Không phiền không phiền."


Tiêu Nhược Yên rất tự giác co người lại thành một cục, không dám hé răng.


Không lâu sau, từ giường trên truyền xuống giọng Tiểu Nhan nũng nịu.


"Lan Lan, tớ muốn uống nước."


"À, có ngay!"


"Lan Lan, tớ muốn ăn một quả nho."


"Đây, cho cậu!"


"Lan Lan, lấy thêm mấy quả nữa được không? Tớ chưa no."


"... Thôi, cả chùm đều cho cậu."


"Lan Lan, vỏ nho vứt ở đâu nhỉ?"


"Lão Phật gia Nhan, ngài đưa cho tôi."


"Lan Lan, cậu tốt ghê."


"Ây da, khách sáo gì chứ."


"Tớ còn muốn ăn chuối, được không?"


"Không được... ăn nho thôi."


"Không phải cậu nói thỉnh thoảng phải đổi khẩu vị sao?"


...


Hu hu hu.


10 phút sau, Lan Lan tròn vo lăn về giường mình, lập tức trùm kín chăn từ đầu tới chân, không dám liếc sang phía Tiêu Nhược Yên thêm lần nào nữa.


Cô tưởng chuyện như vậy là xong rồi.


Nhưng khi màn đêm thật sự bao trùm.


Tiểu Nhan nhấc đôi chân mảnh khảnh trắng muốt, bước đi nhẹ như mèo, lặng lẽ tới bên giường Tiêu Nhược Yên, một bước đi qua, ngồi thẳng lên người cô.


Hình phạt dành cho A Yên lúc này mới thật sự bắt đầu.


Tay Nhan Chỉ Lan nhẹ nhàng móc lấy cằm ngọc của Tiêu Nhược Yên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt cô, thấy gò má cô ửng đỏ, cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi mỏng kia.



Tiêu Nhược Yên túm chặt ga giường, nhìn Nhan Chỉ Lan mà không nói nên lời. Nhan Chỉ Lan nhìn cô, nửa cười nửa không hỏi: "Khẩu vị thế nào?"


Tiêu Nhược Yên còn chưa kịp trả lời, Nhan Chỉ Lan đã rút lui, thản nhiên buông một câu: "Nhưng tớ chán rồi."


Hương thơm vẫn còn vương nơi môi, nhưng sự mềm mại kia đã biến mất. Tiêu Nhược Yên gần như bị hành hạ đến phát điên.


Sáng hôm sau.


Lan Lan và Tiêu Nhược Yên bị đội trưởng đội kéo co thông báo rằng, theo đề cử mạnh mẽ của ủy viên học tập Nhan Chỉ Lan, hai người được cử tham gia một hoạt động tập thể đặc biệt, yêu cầu phối hợp nhóm cao, có thể tăng cường thời gian ở bên nhau.


Chiều hôm đó.


Tiểu Nhan vừa cắn hạt dưa vừa nhìn Lan Lan và Tiêu Nhược Yên trên sân vận động kéo co đến đỏ bừng mặt, dùng hết sức bú sữa, mặt đỏ tai hồng. Lão Đại tròn mắt: "Đây là... lại chọc giận cậu à?"


Tiểu Nhan cười: "Không có đâu. Sắp vào đông rồi, mong hai người vận động nhiều hơn, vừa tăng tình cảm, vừa rèn luyện thân thể, có gì không tốt chứ?"


Có gì không tốt?


Chắc chỉ mình nàng là vui thôi.


Một tiếng chuông kéo Lan Lan ra khỏi dòng hồi ức. Cô ấy chớp mắt nhìn Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên hít một hơi lạnh: "Chị... là WeChat của chị ấy..."


Lan Lan thấy Lão Nhị thật sự sợ đến mặt trắng bệch, vội an ủi: "Không sao đâu Lão Nhị, nghe xem chị ấy nói gì. Tin tớ đi, chị ấy là người rất dịu dàng, đừng bị phong thái mạnh mẽ trong công việc của chị ấy hù dọa. Ở cùng nhau lâu vậy, tớ chưa từng thấy chị ấy to tiếng với ai."


Giống như muốn xác minh lời nói của Lan Lan, Tiêu Nhược Yên lấy hết can đảm bấm mở tin nhắn thoại.


Trong loa vang lên tiếng gào thét của Nhan Chỉ Y.


— Tiêu Nhược Yên, em dám bắt nạt em gái tôi! Còn dám không nghe điện thoại, chết chắc rồi, em chết chắc rồi!


Bên dưới là một hình minh họa cực kỳ đúng trọng tâm.


Tiểu nhân nổi điên vác đại đao tám mươi mét chém bay đầu chó của bạn.JPG


Tiêu Nhược Yên: ............


Lan Lan: ............


Đời người mà, chính là lên lên xuống xuống như vậy.


Vừa phải tiếp nhận niềm vui hạnh phúc, vừa phải dũng cảm đối mặt với nguy hiểm bất ngờ ập tới.


Chưa đầy mấy phút sau, đã nghe thấy tiếng "cạch" xoay ổ khóa. Khoảnh khắc đó, Tiêu Nhược Yên nhắm mắt lại, mặt xám như tro.


Thời khắc then chốt.


Cuối cùng cũng phải có một dũng sĩ đứng ra bảo vệ hòa bình.


Dù sao A Yên đã hy sinh, hoàn thành nhiệm vụ khiến chị không tin tưởng nữa, Lan Lan cho rằng mình cũng nên làm gì đó.


Cô ấy ngoan ngoãn đứng ở cửa, mỉm cười nhìn ra ngoài, chuẩn bị dùng nụ cười ấm áp như gió xuân để làm tan cơn giận trong lòng chị.


Cửa mở ra.


Ngay giây đó, khi đối diện với gương mặt tổng tài bá đạo đang nổi giận, lạnh lẽo đến mức không ai dám thở mạnh của Nhan Chỉ Y, Lan Lan lập tức nhũn ra.


Nhan Chỉ Y dùng ánh mắt sắc bén nhìn Lan Lan, thậm chí không hỏi vì sao cô ấy lại ở đây.


Lan Lan yếu ớt giơ tay, chỉ vào trong phòng ngủ: "Lão Nhị ở trong đó."


Báo cáo đầu hàng gì đó, chắc là sẽ không bị xử tử đâu ha.


Nhan Chỉ Y hừ lạnh một tiếng, không thèm thay giày, mang giày cao gót đi thẳng vào trong, khí thế hừng hực như lãnh đạo đi thị sát.


Trong phòng ngủ là Tiêu Nhược Yên đang co người ôm lấy Tiểu Nhan, bề ngoài giả ngủ, nhưng trong chăn trái tim đang run lẩy bẩy.


Cô thật sự bó tay với nữ nhân nhà mình rồi.


Chị tạo ra động tĩnh và khí thế lớn như vậy, nàng vẫn nằm im như heo con.


Nhan Chỉ Y không liếc ngang liếc dọc, bước thẳng vào phòng, nhìn hai người đang nhắm mắt ngủ, khóe môi cong lên đầy ý vị, đi tới bên giường.


Tiêu Nhược Yên không dám thở mạnh. Trời ơi, chẳng lẽ chị không có chút riêng tư nào, định vén chăn của cô lên sao?


Chị thật sự không có vén chăn của cô lên.


Mà là hóa thân thành Sherlock Holmes — Nhan Chỉ Y.


Trước tiên, chị cẩn thận quan sát Tiểu Nhan.


Quả thật là ngủ say, không phải giả vờ, trông rất mệt mỏi, gương mặt gầy đi, nhưng khóe môi lại cong lên rất tinh tế.


Chị sờ sờ tóc nàng, nhìn dọc theo cổ xuống, nhìn thấy một chuỗi dấu dâu tây.


Trong lòng Nhan Chỉ Y lạnh hẳn. Chị vén một góc chăn, sờ lên người em gái.


Hai người giày vò quá lâu, Tiểu Nhan căn bản không dậy nổi, Tiêu Nhược Yên chỉ kịp giúp nàng dọn dẹp sơ qua, làm sao thoát khỏi con mắt đang bốc lửa của chị gái Holmes.


Ngón tay Nhan Chỉ Y lướt qua cánh tay Tiểu Nhan, cơn giận như sấm sét ập tới: "Tiêu Nhược Yên!!!"


...


Ai.


Cuộc đời bi thảm thật.


Một phút đồng hồ sau, lớp học của chị gái bắt đầu.


Nhan Chỉ Y chắp tay sau lưng, nhìn Tiêu Nhược Yên đang ngồi thẳng trên sofa. Chị hít sâu một hơi, như đang kìm nén cơn giận.


"Đây là chuyện riêng của các em, vốn dĩ chị không nên xen vào, nhưng em nghe đi!"


Nhan Chỉ Y mở đoạn WeChat cầu xin yếu ớt của em gái, "Nghe thấy chưa? Tiểu Nhan bị em hành hạ thành ra thế nào rồi?"


"Hôm nay là lần đầu tiên, chị mong cũng là lần cuối cùng. Lần đầu phạm tội, chị sẽ không nói nhiều."


...


Tiêu Nhược Yên thở phào một hơi. Lan Lan dán sát vào tường nhìn chị, mặt đầy mê muội, trời ơi, ngầu quá, ngự tỷ quá.


Nhan Chỉ Y tiếp tục.


"Hai đứa không còn trẻ nữa, phải biết tiết chế."


"Cơ thể em gái chị vẫn chưa hồi phục."


"Em nhìn xem mấy giờ rồi, nó còn ngủ như heo."



...


Công cuộc giáo dục không nhiều lời của chị khiến đầu Tiêu Nhược Yên choáng váng từng cơn. Cuối cùng, Tiểu Nhan trong phòng ngủ quấn chăn bước ra ngoài, dụi dụi một bên mắt, mơ mơ màng màng: "Mọi người đang làm gì vậy?"


Giọng nàng khàn khàn vì bị vắt kiệt.


Ánh mắt của mấy người lập tức dồn cả vào nàng.


Giọng nói của Tiểu Nhan mềm mại đến không tưởng: "Chị đang nói gì vậy?"


Nàng chân trần đi tới bên Tiêu Nhược Yên đang ngồi nghiêm chỉnh, gạt hai tay đang đặt ngay ngắn trên đùi của cô ra, chui thẳng vào lòng cô, cọ cọ như mèo, làm nũng lẩm bẩm: "Em cũng nghe."


Nhan Chỉ Y: ............


Thế phong nhật hạ thật rồi!


Chị muốn hỏi em gái mình, rốt cuộc có còn nhớ mình là giáo viên hay không.


Quấn mỗi cái chăn mà đi ra ngoài sao???


Cuộc chiến này.


Người thắng lớn nhất là Lan Lan.


Cô ấy ngồi ngư ông đắc lợi, rút mình sạch sẽ, buổi trưa còn tiện thể ăn ké một bữa sủi cảo.


Nhan Chỉ Y ngồi trên sofa, khoanh tay nhìn em gái.


Tiêu Nhược Yên và Lan Lan gói sủi cảo trong bếp, chị không yên tâm, lén nhìn vào phòng.


Nhan Chỉ Y nhìn em gái: "Dậy rồi à?"


Tiểu Nhan xoa eo: "Nếu không phải chị làm ồn, em còn chưa dậy đâu."


"Em còn dám nói?" Nhan Chỉ Y cạn lời, "Đi thay bộ đồ cho ra hồn đi, có ai như em không?"


"Đây là nhà em, nếu không phải mọi người tới, em còn chẳng mặc gì." Tiểu Nhan nhìn chị, "Chị sao vậy? Công ty không thuận lợi à? Hay tới kỳ rồi? Ai làm chị phiền lòng vậy?"


Nhan Chỉ Y tức đến đau cả óc: "Em! Chính em làm chị phiền lòng!"


Tâm tư của chị gái già bị vò nát rồi.


Cuối cùng Tiểu Nhan cũng nhận ra tình hình không ổn, ngoan ngoãn vào phòng thay đồ.


Nhan Chỉ Y ngẩng đầu nhìn về phía bếp, Tiêu Nhược Yên vội cúi đầu, giả vờ gói sủi cảo thật chăm chú.


Không lâu sau, giọng nói của Tiểu Nhan vang ra từ trong phòng: "A Yên, quần áo của tớ đâu? Cậu giúp tớ mặc đi, tớ đau hông, lạnh quá."


Nhan Chỉ Y: ......


Lan Lan: ......


Trước đây, Nhan Chỉ Lan là người mạnh mẽ độc lập đến nhường nào, có thể không làm phiền ai thì tuyệt đối không làm phiền.


Tiểu Tiểu dưới đất nghe thấy Tiểu Nhan gọi, như được huấn luyện, quay đầu nhìn Tiêu Nhược Yên "meo meo" thúc giục, như thể đang nói:


— Chủ nhân gọi cô kìa, đồ cún, mau đi đi.


Tiêu Nhược Yên vội rửa tay, vội vã vào phòng.


Trong phòng ngủ.


Tiểu Nhan đã ném chăn sang một bên, một tay xoa eo, nằm trên giường, dùng tư thế quyến rũ mập mờ nhìn Tiêu Nhược Yên: "Cậu xem cậu giày vò tớ thế nào này."


Tiêu Nhược Yên vội kéo chặt rèm cửa, mặt đỏ bừng. Nếu không phải chị gái và Lan Lan còn ở ngoài, thấy Tiểu Nhan như vậy, cô chắc chắn không nhịn nổi.


Cô lấy chăn đắp cho Tiểu Nhan: "Cậu có lạnh không?"


Tiểu Nhan thấy cô căng thẳng như vậy liền cười, từ phía sau ôm lấy eo cô: "Không lạnh, nóng lắm."


Tiêu Nhược Yên: ...


Người này, lúc nào rồi còn trêu cô.


Hôm qua, lúc Tiểu Nhan bị giày vò thảm nhất, Tiêu Nhược Yên còn cong môi nhìn nàng nói: "Bảo bối, người cậu nóng quá."


...


Giờ tỉnh lại là bắt đầu đấu khẩu.


Tiêu Nhược Yên nín thở, lật quần áo cho Tiểu Nhan: "Mặc cái nào đây?"


Cằm Tiểu Nhan đặt lên vai cô, lười biếng: "Mặc áo sơ mi trắng của cậu."


Tiêu Nhược Yên cứng người, quay đầu: "Cậu mặc như vậy, chị gái nhìn thấy thì sao?"


Đôi mắt đen láy của Tiểu Nhan nhìn Tiêu Nhược Yên: "Hồi nhỏ tụi mình cởi truồng tắm chung, còn cái gì chưa thấy đâu, ở nhà thì cứ thoải mái."


Nghe cũng có lý.


Chỉ là...


Tiêu Nhược Yên cưng chiều Tiểu Nhan, hơn nữa trong nhà quả thật hơi nóng, cô đưa áo cho nàng. Tiểu Nhan giơ tay: "Cậu mặc giúp tớ."


Eo của nàng vẫn còn hơi đau.


Hôm qua quả thật bị Tiêu Nhược Yên làm cho kiệt sức, không hoàn toàn là vì nàng làm nũng.


Nàng cũng không hiểu nổi, A Yên trông gầy yếu như vậy, lấy đâu ra nhiều sức và nhiều chiêu đến thế.


Ngoài phòng.


Nhan Chỉ Y ngồi trên sofa, trong lòng trăm mối ngổn ngang.


Không thể phủ nhận.


Tiêu Nhược Yên rất ưu tú, đối với em gái cũng không có gì để chê. Hai người còn trải qua nhiều thử thách như vậy mới ở bên nhau, ngọt ngào buông thả một chút cũng là bình thường.


Nhưng trong những năm tháng đau khổ đó, hai chị em họ nương tựa lẫn nhau mà sống.


Trong lòng Nhan Chỉ Y, em gái giống như con gái, còn sự lo lắng dành cho Tiểu Nhan của chị cũng giống hệt một bà mẹ già.


Giờ đây, ít nhiều cũng có cảm giác cây cải thảo xanh tươi mà mình cực khổ nuôi lớn bị heo ủi mất.


Lan Lan rất biết điều, đưa cho chị một cốc nước: "Chị à, bình thường họ không như vậy đâu, hôm nay đặc biệt thôi."


"Thật sao?" Nhan Chỉ Y nhìn Lan Lan, nét mặt dịu đi chút.


Đúng lúc này, trong phòng vang lên giọng ngọt ngào của Tiêu Nhược Yên: "Nào, giơ tay lên."



"Ngoan lắm, nào, cho tay vào ống tay áo."


Lan Lan: ...


Nhan Chỉ Y: ............


Thật sự quá đáng.


Hai kẻ "già mà không nên nết" trong phòng hoàn toàn không biết trái tim bà mẹ già của chị gái đang bị hiện thực quất roi thế nào.


Tiêu Nhược Yên nửa ôm Nhan Chỉ Lan, dỗ nàng như dỗ trẻ con mặc xong quần áo.


Riêng quần thì Nhan Chỉ Lan nhất quyết không chịu mặc. Nàng nhấc đôi chân thon dài lên, nũng nịu: "Sạch sẽ lắm, không thấy dấu vết, tốt mà."


Mặt Tiêu Nhược Yên đỏ bừng. Bề ngoài thì không thấy dấu vết, nhưng tối qua cô dùng sức như vậy, đều để lại ở bên trong rồi.


Khóe môi Nhan Chỉ Lan cong lên, chui vào lòng Tiêu Nhược Yên, tham lam hít hít mùi hương trên người cô.


Cảm giác được dựa dẫm vào người khác thật tốt.


Ai muốn lúc nào cũng phải mạnh mẽ đâu?


Trước đây dù là chị gái hay đồng nghiệp, đều cho rằng nàng là Nhan kiên cường. Trên gương mặt Tiểu Nhan, ngoài nụ cười, hiếm khi thấy bộc lộ cảm xúc nào khác.


Nhưng không ai biết, nàng không phải là không mềm yếu, không phải là không mong manh, chỉ là tất cả đều để dành cho A Yên.


"Có phải tớ hơi quá đáng rồi không?"


Tiêu Nhược Yên cúi đầu. Cô nghĩ lời dạy của chị gái cũng có phần đúng, là cô quá vội vàng.


Cô cũng thấy rất kỳ lạ.


Trước đây, cô là người khá đần độn trong chuyện tình cảm. Hồi cấp ba ở bên Tiểu Nhan, đa phần là nàng trêu chọc cô.


Nhưng bây giờ...


Nhan Chỉ Lan cười, ôm lấy eo cô: "Chỉ cần là thứ cậu muốn, tớ đều có thể cho."


Khuôn mặt và trái tim của Tiêu Nhược Yên đều nóng lên. Cô cúi đầu nhìn nàng: "Vậy cậu có thích không?"


Mặt Tiểu Nhan cũng đỏ theo, nàng nhìn Tiêu Nhược Yên, trái tim dậy sóng.


Hai người nhìn nhau một lúc, thấy môi sắp chạm vào nhau.


Ngoài phòng.


Giọng nói lạnh lùng của Nhan Chỉ Y vang lên: "Còn lề mề nữa là giết mèo."


Tiêu Nhược Yên: ...


Nhan Chỉ Lan: ...


Tiểu Tiểu: ...


Tiểu Tiểu nằm dưới đất hoảng hốt lăn người ra xa chị.


Đời mèo luôn tàn nhẫn như vậy.


Tiểu Tiểu vốn tưởng tuổi già của nó sẽ hạnh phúc mỹ mãn.


Ai ngờ giữa đường nhảy ra một Tiêu Trình Giảo Kim. Từ đó trở đi, trong mắt chủ nhân không còn nó nữa.


Trái tim mèo của nó thật sự không hiểu, con người kia có gì hay? Chủ nhân ngày nào cũng ôm lấy quấn quýt, lại không có lông xù xù dễ vuốt như nó. Giờ chị gái của chủ nhân còn nói mấy lời đó? Đời mèo gian nan quá.


Cuối cùng, phải nhờ Tiêu Nhược Yên vừa dỗ vừa hôn, Nhan Chỉ Lan mới chịu mặc lại quần jeans vào.


Hai người nắm tay nhau đi ra.


Trong phòng khách, Nhan Chỉ Y đã hóa thành tượng băng: "Ồ, còn biết ra cơ à."


Tiểu Nhan mỉm cười: "Chị đừng lúc nào cũng mặt mày như dạ xoa vậy, A Yên sẽ sợ đó."


Nhan Chỉ Y: ...


Lan Lan nhìn Tiểu Nhan, xoa xoa hai tay.


Cầu xin cậu đó, Lão Tứ, tha cho chị ấy đi, làm người đi mà.


Trưa nay đã nói sẽ ăn sủi cảo rồi.


Khó lắm chị ấy mới vì nàng mà hoãn cả cuộc họp buổi chiều, Lan Lan cũng còn ở đây.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên chuẩn bị cùng nhau đi mua ít đồ ăn.


Nhan Chỉ Y ngồi trên sofa, không vui nhìn hai người.


Tiêu Nhược Yên nhìn quanh: "Lấy cái túi đi, vừa bảo vệ môi trường lại tiết kiệm tiền."


Ánh mắt Nhan Chỉ Lan đầy ngưỡng mộ: "A Yên nhà mình đúng là giỏi."


Trong lòng chị gái cười lạnh.


Chị bỏ tiền ra mua cho em gái một chiếc xe sang, Tiểu Nhan không những không lấy, còn nhìn chị như nhìn quái vật: "Chị à, bây giờ hai chúng ta không cùng đẳng cấp nữa, đừng phô trương vậy được không? A Yên nhìn thấy sẽ có áp lực tâm lý."


Chị gái vì nàng mà vung tiền như nước, gọi là phô trương.


Đến Tiêu Nhược Yên tiết kiệm mấy hào, lại thành giỏi giang sao?


Nàng nhìn thấy áp lực trong lòng A Yên, nhưng lại làm ngơ trái tim vỡ nát của chị gái?


Ha ha, chỉ thấy người mới cười, không thấy người cũ khóc.


Tiêu Nhược Yên tìm một cái túi rất to, nhìn thử, Tiểu Nhan cũng nhìn theo: "To vậy, cậu định mua bao nhiêu đồ?"


Ở góc độ này, Tiểu Nhược Yên nhìn Tiểu Nhan cứ như một cô bé ngây thơ. Tính ham chơi của cô nổi lên, lắc lắc cái túi: "Cậu thử xem, chui vào được không."


Tiểu Nhan ngoan ngoãn ngồi xổm chui vào. Tiêu Nhược Yên cúi người, hí hửng định vác nàng lên.


Chất lượng chiếc túi này cũng tốt.


Tiểu Nhan kêu lên một tiếng, Tiêu Nhược Yên hừ hừ giai điệu "Trư Bát Giới cõng vợ", hai người cười thành một đoàn.


Lan Lan nhìn gương mặt lạnh như mùa đông của chị, trong lòng lặng lẽ châm một điếu thuốc. Thôi, từ bỏ điều trị cho hai vị này vậy.


Cuối cùng, hai người nghịch đủ rồi.


Tiêu Nhược Yên thấy mặt chị lạnh tanh, ho một tiếng, vội thả Tiểu Nhan xuống.


Tiểu Nhan nhìn chị: "Chị đói chưa?"



Nhan Chỉ Y chậm rãi nói: "Không biết cả đời này còn có thể ăn được sủi cảo của mấy đứa không nữa."


Hai người: ...


Cuối cùng cũng nhanh chóng ra ngoài.


Lan Lan đưa ly nước ép đã làm sẵn cho chị. Nhan Chỉ Y nhìn cô ấy: "Sao em lại ở đây?"


Đối với Lan Lan, giọng điệu của chị luôn vô thức dịu hơn.


Lan Lan cười, không trả lời, ngược lại hỏi: "Chị, chị đi xem mắt rồi à?"


Nhan Chỉ Y hơi ngơ ngác, nhìn Lan Lan bất lực cười: "Nếu em không nhắc, chị còn quên mất."


Tiểu nhân trong lòng Lan Lan lập tức nhảy cẫng lên, thắt nơ đỏ nhảy disco luôn rồi. Nhan Chỉ Y thấy Lan Lan có chút kỳ lạ: "Em vui vậy sao?"


Lúc chị tặng dây chuyền, lúc nói sẽ giúp cô ấy thăng chức, cũng chưa từng thấy Lan Lan vui đến vậy.


Khuôn mặt nhỏ của Lan Lan cười như hoa: "Ừm, vui."


Đôi mắt như thu thủy nhìn Nhan Chỉ Y. Không hiểu sao tim chị đập mạnh một nhịp, bị ánh nhìn đó làm cho thất thần, vội quay đầu đi.


Lan Lan nhìn thấy, khóe môi cong lên càng cao.


...


Hai người bị đuổi xuống lầu một cách thảm hại, đi tới cửa.


Tiêu Nhược Yên rút tay khỏi mười ngón đan chặt với Nhan Chỉ Lan. Nhan Chỉ Lan khó hiểu nhìn cô, có chút không vui.


Tiêu Nhược Yên khẽ nói: "Đây là trường học."


Cô biết Tiểu Nhan sớm đã không để ý tới ánh mắt của người khác.


Nhưng A Yên không muốn vì những chuyện này mà nàng phải chịu bất kỳ tổn thương nào.


Tiểu Nhan hiểu tâm tư của cô, vẫn nắm lấy tay cô, nghịch ngợm nhét vào túi áo khoác của cô.


Nàng quyến rũ cười với Tiêu Nhược Yên: "Vậy là được rồi."


Nụ cười đó vừa ngây thơ vừa quyến rũ, sự mâu thuẫn hòa quyện khiến Tiêu Nhược Yên ngứa ngáy trong lòng, hận không thể cắn nàng một cái.


Hai người lén nắm tay trong túi, Tiểu Nhan còn lắc lư qua lại. Tiêu Nhược Yên thấy vậy cũng lén thở phào, xem ra nàng đã hồi phục gần xong rồi.


Thật ra Tiểu Nhan vẫn còn hơi khó chịu, tối qua quá mệt mỏi, nhưng nàng hiểu tính cách của A Yên, không muốn cô lo lắng nên cố nhịn.


Lại tới khu chợ quen thuộc.


Bà chủ nhìn thấy hai người thì cười, Đồng Đồng cũng chạy ra: "Chị ơi, chị ơi!"


Nhan Chỉ Lan cười, lấy từ túi ra kẹo m*t đã chuẩn bị sẵn, đưa cho bé.


Đồng Đồng nhận lấy vui mừng khôn xiết, ôm lấy Nhan Chỉ Lan, ghé tai thì thầm: "Cảm ơn chị, chúc hai chị trăm năm hạnh phúc."


Nhan Chỉ Lan ngạc nhiên nhìn Đồng Đồng, bé cười như vịt con rồi chạy vào nhà.


Tiêu Nhược Yên chọn rau rất chuyên nghiệp, mua một túi to. Cơ thể Tiểu Nhan vẫn hơi yếu, cô phải nấu vài món bồi bổ cho nàng.


Hai người tuy không nắm tay nhau, lúc chọn rau còn cố ý giữ khoảng cách.


Nhưng người ngoài nhìn vào vẫn cảm thấy có một loại ngọt ngào mơ hồ.


Mua thêm ít trái cây, hai người trả tiền rồi đi.


Bà chủ nhìn theo bóng lưng họ, khẽ thở dài: "Cô gái tốt thế, tiếc thật."


Bà nhìn ra mối quan hệ khác thường giữa cô giáo Nhan và người phụ nữ kia. Tư tưởng truyền thống khiến bà cho rằng một người phụ nữ ưu tú vẫn nên đứng cạnh đàn ông mới xứng.


Bên cạnh, Đồng Đồng ngậm kẹo m*t, giòn giã nói: "Con thấy hai chị ấy rất tốt mà, hai chị giúp đỡ nhau, hạnh phúc hơn mẹ nhiều."


Bà chủ nhìn bé: "Con nít thì biết gì chứ?"


Đồng Đồng l**m kẹo: "Không phải sao? Ba một năm mới về thăm chúng ta một lần, còn hai chị ấy lúc nào cũng ở bên nhau. Chị cao cao còn không nỡ để chị Nhan xách đồ nặng, sợ mệt."


Gió thổi qua, trong khoảnh khắc, bà chủ hơi thất thần.


Là trẻ con nói năng không kiêng dè?


Hay là lời nói của trẻ con chưa bị xã hội nhuộm màu luôn gần với bản chất nhất?


Không ai biết được.


Hạnh phúc vốn là như người uống nước, nóng lạnh tự biết.


Về đến nhà.


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan cùng vào phòng bếp nấu ăn.


Chị gái thích ăn dâu tây.


Tiểu Nhan mua rất nhiều, bắt đầu rửa.


Tiêu Nhược Yên từ phía sau ôm eo nàng, gọt vỏ khoai tây. Tiểu Nhan trò chuyện: "Dâu tây này tươi ghê, ngửi cũng thơm nữa. A Yên, cậu thích không?"


Tiêu Nhược Yên liếc nhìn, ánh mắt dừng lại trên môi nàng: "Thích môi của cậu hơn."


Nhan Chỉ Lan vỗ cô một cái, nhìn chị đang đi vào bếp, vốn định ăn dâu lại lặng lẽ câm nín, cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy: "Đừng nói bậy, chị còn ở đây."


Mặt Tiêu Nhược Yên nóng lên. Cô định nói gì đó vớt vát, thì thấy chị sau cả buổi sáng bị tra tấn đã mang vẻ mặt lạnh tanh, nhìn cô: "Không sao, chị mù rồi."


Nói xong, chị liếc Lan Lan đang lẽo đẽo theo sau, lạnh lùng: "Lan Lan mù."


Lan Lan: ...


Chị lại đá một cái vào Tiểu Tiểu dưới đất: "Tiểu Tiểu mù."


Tiểu Tiểu: ???


Sau một loạt hành động khó hiểu, Nhan Chỉ Y ngẩng đầu, mặt không biểu cảm nhìn Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan: "Tất cả chúng ta đều mù rồi."


Tiêu Nhược Yên: ...


Nhan Chỉ Lan: ...


-----


Lời tác giả:


Lan Lan: Cầu xin hai vị làm người đi.


Cứ tiếp tục thế này, chắc chị ấy phải nhập viện mất.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 52
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...