Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 51
Hai người vừa thấy Giám đốc Tần và cô giáo Nhan bước ra, lập tức đứng dậy đón.
Địa vị trong gia đình, nhìn là hiểu ngay.
Giám đốc Tần vốn là kiểu phụ nữ rất dễ tạo áp lực cho người khác, nhưng khi Nguyễn Y Hàm bước tới, lúc cô đặt tay mình vào tay cô ấy, trong ánh mắt cô ấy lập tức tràn đầy sự dịu dàng có thể làm tan chảy lòng người.
Cô ấy rất tự nhiên tựa vào vai Nguyễn Y Hàm, nhướng mày với Tiêu Nhược Yên: "Tạm biệt."
Ánh mắt cô ấy như vô tình lướt qua túi áo trên chiếc sơ mi của Tiêu Nhược Yên, Nguyễn Y Hàm vòng tay ôm lấy eo cô ấy, dắt cô ấy rời đi. Những năm qua, hai người vẫn luôn ở trong trạng thái công khai.
Thời gian đầu, người xung quanh cũng từng khuyên Giám đốc Tần nên suy nghĩ kỹ, dù sao đối với công ty ít nhiều cũng sẽ có ảnh hưởng.
Giám đốc Tần nghe xong chỉ cười khinh thường: "Bớt nói nhảm đi, ngày nào tôi cũng vất vả bận rộn như vậy, là vì cái gì?"
Sao cô ấy có thể quan tâm ánh nhìn của người khác.
Lúc mới bị phơi bày, có không ít phóng viên lá cải bôi nhọ hai người đủ kiểu, Giám đốc Tần vung tay một cái, làm việc dứt khoát tàn nhẫn, trực tiếp khiến họ phá sản.
Bạn bè trong giới đều bị mời đi uống trà, nếu còn ai không biết điều, chính là đối đầu với Ức Dương.
Đừng nói cái gì mà cá nhân nên tách biệt với lợi ích công ty.
Ở chỗ Giám đốc Tần, không có chuyện đó.
Cô ấy tàn nhẫn.
Trong giới, ai cũng gọi cô ấy là "Black Widow - Góa phụ đen", còn Nguyễn Y Hàm thì sao? Ở nhà, cô tự giễu mình là Nguyễn Đường Tăng sa vào tiền tài của Góa phụ đen, thịt ngon mềm mại, chuyên để Giám đốc Tần hưởng dụng.
Tần Hải Dao nhỏ giọng than phiền: "Em lại dạy hư người khác rồi."
Nguyễn Y Hàm cười cười: "Không phải chị vẫn nói cô giáo Nhan rất vất vả sao? Cùng người mình yêu làm những chuyện cực độ hạnh phúc, có cái gì không tốt?"
Tần Hải Dao nhìn cô, trong ánh mắt mang theo vẻ quyến rũ mê người, mặt Nguyễn Y Hàm hơi nóng lên, tay lén dò tới vòng eo thon thả của cô ấy: "Em nói là cô ấy, không phải em."
Giám đốc Tần: "Chị chỉ cảm thấy lời em nói rất có lý, chị cũng muốn làm như vậy."
Nguyễn Y Hàm: ......
Trên đường trở về.
Đêm đẹp vừa vặn, Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan nắm tay nhau tản bộ trên phố.
Giờ này, người đi đường đã không còn vẻ vội vã như trước, phần lớn là các cặp vợ chồng ra ngoài dạo mát, hoặc đi vận động.
Trước đây, sau giờ lên lớp, Nhan Chỉ Lan hầu như chỉ co mình trong nhà. Ngoài tác dụng phụ của thuốc khiến nàng đôi lúc chán ăn, một mình ra ngoài cũng chẳng có ý nghĩa gì. Thỉnh thoảng thấy những cặp đôi trẻ tuổi cười đùa đi ngang qua, nàng lại không kìm được mà nghĩ đến Tiêu Nhược Yên.
Giờ đây, mười ngón tay đan chặt, trong lòng Nhan Chỉ Lan tràn đầy mãn nguyện.
Tiêu Nhược Yên nghiêng đầu nhìn nàng mỉm cười, cũng rất lâu rồi cô không tận hưởng nhịp sống chậm rãi như thế này: "Cậu quen Giám đốc Tần lắm à?"
Nhan Chỉ Lan cười, dưới ánh đèn đường, trong mắt nàng chỉ toàn là bóng dáng của Tiêu Nhược Yên: "Cậu có phải thấy Giám đốc Tần rất xinh đẹp không?"
Xinh đẹp, dĩ nhiên rồi.
Quan trọng hơn là khí chất của Giám đốc Tần, đúng chất đại nữ nhân, bá khí mười phần.
Nhưng trong mắt Tiêu Nhược Yên, dĩ nhiên Tiểu Nhan là đẹp nhất: "Cảm giác chị ấy rất mạnh mẽ, rất giỏi giang."
Mạnh mẽ, giỏi giang sao?
Nhan Chỉ Lan khẽ cong khóe môi.
Đó chỉ là bề ngoài Tiêu Nhược Yên nhìn thấy.
Năm ngoái, nàng từng tình cờ gặp hai người trong khuôn viên trường.
Có lẽ họ đang đi dạo sau bữa ăn.
Cả hai đều mặc đồ rất giản dị, Giám đốc Tần cũng chỉ là một chiếc váy dài màu hồng nhạt, không trang điểm, cứ mềm mại như không có xương mà dựa vào Nguyễn Y Hàm. Nguyễn Y Hàm cầm một cây kem, cô ăn một miếng, Giám đốc Tần ăn một miếng. Thỉnh thoảng không biết Nguyễn Y Hàm nói gì đó, Giám đốc Tần liền cười, kiễng chân hôn nhẹ lên môi cô, dáng vẻ thẹn thùng của một cô gái nhỏ đang yêu say đắm.
"Tớ thấy cậu nói chuyện với Giám đốc Nguyễn rất hợp."
Trong giọng nói của Nhan Chỉ Lan mang theo chút ghen tuông nho nhỏ. Xét về ngoại hình, Nguyễn Y Hàm là kiểu lông mày nhỏ nhắn, ánh mắt có thần, đứng cạnh Tiêu Nhược Yên trông cũng khá xứng đôi.
Tiêu Nhược Yên siết chặt tay nàng: "Chị ấy khá đáng yêu, có vài suy nghĩ mang cảm giác rất thuần khiết."
Ví dụ như trước đó, khi cách xưng hô chị em bị hai người phụ nữ kia bác bỏ.
Nguyễn Y Hàm lại đặt cho hai người biệt danh mới.
Nói là sau này trong nội bộ, gọi cô là Nguyễn công, gọi Tiêu Nhược Yên là Tiêu 1, từng câu từng chữ đều lộ rõ khát vọng bị đè nén quá lâu, muốn trở mình.
Tiêu Nhược Yên cảm khái: "Chỉ là đột nhiên thả lỏng như vậy, tớ hơi không quen."
Có lẽ cô đúng là có cốt tiện, luôn khao khát cuộc sống tự do bên người yêu như thế này, khi thật sự có được rồi, ngược lại toàn thân đều gào thét muốn bận rộn trở lại.
Nhan Chỉ Lan ôm lấy một cánh tay của Tiêu Nhược Yên, làm nũng lắc nhẹ: "A Yên, tớ chỉ mong cậu vui vẻ."
Nàng biết.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, Nhan Chỉ Lan ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào cô: "Chớp mắt một cái, chúng ta đều sắp ba mươi rồi."
Đúng vậy.
Thời gian không chờ ai, họ đều đã không còn trẻ.
Nhan Chỉ Lan khẽ nói: "Nửa đời trước, cậu đều sống vì tớ, vì tình cảm của chúng ta. Bây giờ chúng ta đã ở bên nhau rồi, tớ không muốn cậu vất vả như vậy nữa."
Nàng cũng muốn giống như Giám đốc Tần, trong xã hội phức tạp này, cưng chiều người yêu như một đứa trẻ.
Tiêu Nhược Yên có chút xúc động, cô lén nhìn xung quanh, Nhan Chỉ Lan mỉm cười, kiễng chân nghiêng đầu hôn nhẹ lên má cô.
Hương thơm nhàn nhạt ấy.
Mặt Tiêu Nhược Yên đỏ lên, trong lòng bắt đầu rạo rực, sự chú ý đều bị món quà của Giám đốc Nguyễn trong túi áo kéo đi, trong đầu đã tự động bổ sung vô số hình ảnh cần che mờ.
Đang mải mê tưởng tượng, Nhan Chỉ Lan cầm điện thoại lên gọi cho chị gái.
Về chuyện của công ty, nàng vẫn rất lo lắng.
May mà giọng nói bên phía Nhan Chỉ Ý khá thoải mái. Chị đứng trước cửa sổ, nhìn thành phố đèn đóm rực rỡ, cười nói: "Chị không sao đâu, em yên tâm. Ăn cơm à? Ừm, đang chuẩn bị ăn, Lan Lan tới rồi."
Chị quay đầu lại, Lan Lan đang cúi đầu, từng tầng từng tầng lấy thức ăn ra khỏi hộp giữ nhiệt.
Buổi sáng, Tiêu Nhược Yên nói bóng nói gió với Lan Lan, bảo dạo này để ý chị gái nhiều hơn, trong nhà có chút thay đổi, Lan Lan liền để tâm. Cuối năm công việc bận rộn, làm cả ngày gần như không uống nổi một ngụm nước, tăng ca xong liền về nhà, tự tay nấu cơm cho chị.
Nhan Chỉ Ý bây giờ bận rộn như con quay, qua thời gian tiếp xúc này, Lan Lan đã quen rồi. Cô đặc biệt mua loại hộp giữ nhiệt đa năng này, chỉ để phục vụ chị.
Cúp điện thoại.
Nhan Chỉ Ý đi tới sofa, nhìn Lan Lan. Trời lạnh dần, Lan Lan mặc một chiếc áo ghi-lê nhỏ màu hồng nhạt, bên trong là áo len trắng, trông đáng yêu như một chú alpaca nhỏ. Dưới ánh đèn, đôi mắt của cô như phát sáng: "Chị, ăn đi."
Tay nghề của Lan Lan rất tốt, lại chú ý khẩu vị của chị khá nhạt, nên khi nấu nướng đều rất để tâm.
Trong lòng Nhan Chỉ Ý ấm áp, chị định lấy đũa thì Lan Lan đã đưa tới, tiện tay đặt bát canh bên cạnh chị: "Em thấy khóe mắt của chị hơi đỏ, có phải bị nóng trong người không, uống thêm canh nhé."
"Lan Lan, em thật tốt."
Nhan Chỉ Ý cảm thán từ đáy lòng, khẩu vị của chị cũng bị Lan Lan chiều hư mất rồi.
Mấy món này, nhìn là biết Lan Lan đã bỏ rất nhiều tâm sức, rất hợp với khẩu vị của chị, đến mức bây giờ ra ngoài ăn chị đều thấy nhạt nhẽo.
Nhan Chỉ Ý suy nghĩ nghiêm túc: "Em luôn bận rộn vì chị như vậy, có gì chị có thể giúp em không?"
Trên đời này không có sự tốt bụng vô cớ.
Chị rất thích Lan Lan, nhưng cũng hiểu rằng cho và nhận là hai chiều.
Lan Lan cười, lúm đồng tiền hiện rõ: "Chị, chị tuyệt đối đừng nhắc đến cảm ơn."
Lần trước, chiếc vòng cổ chị tặng thật sự làm cô giật mình. Lan Lan đeo hai ngày rồi lén cất đi, một là quá nổi bật, hai là cô thật sự sợ ban đêm đeo ra ngoài sẽ bị cướp.
Nhan Chỉ Ý vừa ăn vừa nghĩ: "Lãnh đạo của em là bộ trưởng Từ đúng không?"
Lan Lan sững người nhìn chị. Nhan Chỉ Ý đối diện ánh mắt cô: "Để chị nói chuyện với bà ấy, cuối năm rồi, giúp em nhắc tới một chút?"
Nhắc tới một chút...
Xã hội tư bản, nhắc tới một chút chính là đơn giản như vậy.
Lan Lan làm trong đơn vị sự nghiệp, muốn được nhắc tới khó khăn biết bao, nhưng qua miệng chị lại nhẹ nhàng đến thế. Cô hiểu Nhan Chỉ Ý, nếu không nắm chắc chuyện này, chị sẽ không nhắc tới. Không, Lan Lan nghĩ, có lẽ trước khi nói với cô, chị đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
Lan Lan lắc đầu: "Em không muốn thăng chức, chị, không cần đâu, chị cứ ăn đi."
Thật ra, những lời "thẳng nữ" lặp đi lặp lại của chị đôi khi khiến cô rất buồn.
Trong mắt chị, cô mãi chỉ là một đứa trẻ, những nỗ lực trước đây dường như chẳng có tác dụng gì.
Nhan Chỉ Ý: "Tại sao?"
Chị nhìn những nam nữ nhân viên mới trong công ty vì thăng tiến mà chen lấn xô đẩy, thậm chí có người còn đi đường vòng.
Lan Lan chậm rãi nói: "Em không có lý tưởng lớn lao gì, bây giờ như vậy rất vui rồi. Quyền lực càng lớn, trách nhiệm càng nhiều." Cô nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không phải khách sáo. "Em chỉ muốn yên ổn làm một người dân bình thường."
Đời người, như thế nào cũng là sống.
Có thể là liên quan đến giáo dục gia đình.
Ba mẹ của Lan Lan từ nhỏ đã dạy cô làm một người vui vẻ, hạnh phúc.
Cô cũng sắp ba mươi rồi. Bao năm qua, dù ba mẹ luôn mong cô dẫn ai đó về nhà, nhưng chưa từng thúc ép.
Chỉ cần con gái vui vẻ là được.
Thậm chí họ còn có thể chấp nhận việc cô độc thân cả đời.
Gia đình như vậy nuôi dưỡng nên Lan Lan lạc quan. Sự thẳng thắn, đơn thuần và lạc quan ấy khiến Nhan Chỉ Ý cảm thấy rất mới mẻ. Trò chuyện một lúc, Lan Lan kể vài chuyện sinh hoạt thường ngày với ba mẹ, còn nói năm nay chưa tới Tết mà ba mẹ đã bắt đầu lên thực đơn món ngon cho cô rồi. Nhan Chỉ Ý nghe mà rất ngưỡng mộ: "Thật tốt."
Em gái có A Yên rồi, Tết hẳn sẽ rất náo nhiệt.
Giờ nếu không có việc gì, chị cũng sẽ không chủ động quấy rầy, để lại không gian riêng cho hai người.
Lan Lan nhìn đôi mắt mệt mỏi của chị, trong lòng nghĩ: chị ơi, nếu chị nguyện ý, em cũng có thể cho chị một mái nhà như vậy.
Sau bữa ăn.
Nhan Chỉ Ý hơi mệt, nằm nghỉ trên sofa. Lan Lan dọn dẹp bát đũa xong, định chào chị rồi về, nhưng bất ngờ thấy Nhan Chỉ Ý đã ngủ thiếp đi.
Chắc là chị mệt lắm rồi.
Quầng thâm dưới mắt đã hiện rõ.
Lan Lan ngồi xổm, lén nhìn Nhan Chỉ Ý một lúc, khoác áo ngoài của mình lên cho chị. Chị thật đẹp, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay khiến người ta thương xót, sống mũi cao thanh, đôi môi đỏ nhỏ xinh, không chỗ nào không khiến Lan Lan muốn che chở. Cô định rời đi thì điện thoại của Nhan Chỉ Ý reo lên. Chị như phản xạ có điều kiện bật dậy, làm Lan Lan giật mình.
Nội bộ nhà họ Nhan biến động lớn như vậy, bạn bè ở nhiều nơi dĩ nhiên sẽ gọi điện tới hỏi thăm.
Trong đó có rất nhiều bạn thân nhiều năm. Lan Lan thấy Nhan Chỉ Ý đột nhiên nói tiếng Anh, trò chuyện rất vui vẻ với người kia.
Trình độ tiếng Anh của cô chỉ mới qua cấp 6, nghe hiểu được đại khái.
Ban đầu cô không để tâm, nhưng sau đó dường như nhắc tới chuyện giới thiệu bạn trai.
Lan Lan dựng tai nghe, nghe không rõ lắm, nhưng trong lòng như bốc cháy.
Nhan Chỉ Ý cúp điện thoại, sờ lên chiếc áo trên người. Dù sao cũng là áo của con gái, mang theo hương lan nhè nhẹ. Chị nhìn Lan Lan: "Em về à? Chị tiễn em."
Lan Lan nhìn chị: "Chị, chị..."
Con gái mà, ai chẳng tò mò.
Chị cười, không giấu giếm: "Là bạn thân, nhiệt tình quá, cứ khăng khăng chiều mai giới thiệu bạn trai cho chị."
Lòng Lan Lan lạnh đi một chút. Cô biết hỏi vậy không tốt, nhưng vẫn không nhịn được cắn môi, nhỏ giọng hỏi: "Sẽ gặp sao?"
Sẽ gặp sao?
Nhan Chỉ Ý đứng dậy, khoác áo: "Để xem đã."
Ở tuổi này của chị, người xung quanh lo cho chị cũng không ít. Chị cũng không quá để tâm đến chuyện tình cảm, so với ăn cơm cùng mấy người đàn ông thành đạt kia, chị thà ngồi trò chuyện với Lan Lan còn hơn.
Trên đường về.
Lan Lan rất ít nói. Nhan Chỉ Ý tưởng cô mệt: "Lần sau mệt thì đừng chạy qua chỗ chị nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt."
Hai tay Lan Lan đan vào nhau, trong lòng như mưa to trút xuống.
Chị đây là sắp đi xem mắt, không muốn gặp cô nữa sao?
...
Khoảnh khắc ấy, Lan Lan chỉ muốn òa khóc một trận.
Nhưng cô vẫn nhịn. Vốn dĩ cô là người hoạt bát, có gì cũng không giấu trong lòng, nhưng lần này vì tình cảm, cô lại trở nên dè dặt đến vậy.
Cô sợ chỉ cần vô tình bộc lộ, chị sẽ phát hiện, sau đó trở nên lạnh nhạt, xa cách cô.
Trước đó, Lan Lan đã tính toán rất kỹ. Cô nghĩ chị thẳng thắn cũng không sao, cô chỉ cần cố gắng xuất hiện trước mặt chị nhiều hơn, đối xử với chị tốt hơn nữa. Đợi đến lúc mối quan hệ bị làm rõ, tốt nhất là chị đã không thể rời xa cô, dù là vì thói quen hay vì thích, cũng sẽ không dễ dàng đẩy cô ra.
Nhưng nếu lúc này chị có người khác...
Lan Lan xuống xe, nặn ra nụ cười vẫy tay chào chị. Cô đứng nhìn xe của chị rời đi, ngồi xổm xuống đất, đôi mắt đỏ lên, ôm lấy chính mình lẩm bẩm: "Em không muốn chị đi gặp người khác."
Trong lòng bức bối không có chỗ trút, cô chỉ có thể tìm đến người thân nhất.
Đến khu ký túc xá trường học, Lan Lan gõ cửa hồi lâu cũng không ai mở cửa.
Cô thử gọi: "Lão Nhị, Lão Tứ?"
Không thể nào không có ở nhà.
Trước đó, Lão Nhị vừa mới nhắn tin cho cô.
Cô áp tai vào cửa nghe thử.
Trong phòng vang lên những tiếng r*n r* như mèo con bị bắt nạt, liên miên không dứt.
Mặt Lan Lan đỏ bừng lên, cô ngẩng đầu nhìn trời.
Mẹ ơi.
Không phải chứ, sớm vậy đã bắt đầu rồi sao?
Thôi được, cô đợi.
Lan Lan rất kiên nhẫn ngồi ở cửa khu nhà.
Cô nghĩ, cùng lắm một tiếng là xong chứ gì.
Khi đó, tình chị em ký túc xá 417 rất thân thiết. Mỗi lần lên lớp, ngón tay út của Tiêu Nhược Yên đều móc lấy tay Nhan Chỉ Lan, hai người dính lấy nhau.
Nói hai người thân thì thân, nhưng lúc tắm lại nhất định tách ra tắm riêng. Mỗi lần Lão Nhị tắm, Lan Lan chạy vào tắm chung với cô, tắm xong ra ngoài là thấy sắc mặt Lão Tứ rất khó coi.
Lan Lan còn hỏi Lão Đại: "Hai người đó sao vậy?"
Lão Đại thần thần bí bí: "Lòng chiếm hữu trong tình bạn thôi, cậu đừng làm bóng đèn nữa."
Khi đó hai người vừa non nớt vừa thuần khiết. Lan Lan nghĩ, giờ cũng từng tuổi này rồi, chắc không đến mức quậy lâu quá đâu nhỉ?
Nhưng cô thật sự đã đánh giá thấp Lão Nhị.
Tiêu Nhược Yên là làm gì?
Điều cô tự hào nhất chính là đôi tay từ nhỏ đã chơi đủ loại nhạc cụ, vô cùng linh hoạt.
Món quà Giám đốc Nguyễn đưa, lúc cô nói với Tiểu Nhan muốn dùng, Tiểu Nhan còn đỏ mặt. Cô cũng từng lo lắng, nhưng nhìn tiểu nữ nhân nhà mình, cắn môi, trong mắt lại ánh lên nét phong tình kín đáo.
Cô lập tức hiểu ra.
Sợ làm bẩn sàn nhà, Tiêu Nhược Yên đặc biệt lấy tấm thảm yoga lớn thường dùng ra, trải cẩn thận dưới đất.
Tiểu Nhan nhìn thấy, cắn môi nhìn cô: "Đây chính là lý do cậu nhất định phải mang hết đồ về sao?"
Tiêu Nhược Yên: ...
Trời đất chứng giám, cô thật sự oan uổng.
Nhưng lúc này oan uổng hay không hình như cũng chẳng quan trọng.
Bôi lên người.
Cú sốc thị giác ấy, cảm giác trơn mượt ấy.
Tiêu Nhược Yên chìm đắm trong đó. Cô cảm thấy Giám đốc Tần và Giám đốc Nguyễn chắc chắn là sư tổ trong lĩnh vực này. Đã thành nhóm rồi, sau này phải học hỏi nhóm trưởng nhiều hơn.
Những năm qua, cô nợ Tiểu Nhan quá nhiều. Cô mong nàng hạnh phúc, cả về tinh thần lẫn thể xác.
Nhìn Tiểu Nhan như vậy, đến cuối cùng phải thốt lên trong vùng vẫy, không thể tự chủ, chắc là rất thích nhỉ?
Cô phải giữ lại một chút lý trí, sáng mai đã hẹn với nhóm trưởng ra quảng trường luyện tập.
Tiểu Nhan ôm chặt lấy cô, hoàn toàn mất kiểm soát: "Cậu, cậu đúng là..."
Tiêu Nhược Yên áp sát nàng: "Thích không?"
Lan Lan ôm lấy mình, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Trăng lên cao, sao đầy trời.
Dần dần, trăng lặn, sao cũng biến mất.
Bầu trời đen như mực.
Cuối cùng, mặt trời sắp mọc, ánh sáng vạn trượng chiếu xuống.
Lan Lan mặt mày xanh xao ngồi ở cửa, không còn thiết sống.
Thêm một lúc nữa.
Cả mèo hoang trong hành lang cũng ăn sáng xong, đi tới duỗi lưng trước mặt cô ấy.
Đến tận trưa, shipper mang đồ ăn cho phòng bên cạnh cũng ghé qua, lúc đi còn nhìn Lan Lan mấy lần.
Mãi gần 1 giờ.
Tiêu Nhược Yên mới ngáp dài đi ra đổ rác. Đêm qua chiến đấu quá dữ dội, Tiểu Nhan khàn cả giọng, dưới đất một mớ hỗn độn, cô phải dọn dẹp lại.
Lúc dậy, cô chột dạ cầm điện thoại, tưởng sẽ thấy nhóm trưởng gọi liên hoàn.
Kết quả không có tin nhắn của Nguyễn Y Hàm, ngược lại thấy WeChat của Giám đốc Tần trên điện thoại của Tiểu Nhan.
Giám đốc Tần: "Cô giáo Nhan, về nội dung cuộc nói chuyện tối qua giữa nhóm trưởng và nhóm phó, tôi cảm thấy chúng ta rất cần ngồi lại bàn bạc cho đàng hoàng. Tôi tuổi lớn rồi, không chịu nổi giày vò như vậy, sáng nay còn lỡ mất cuộc họp."
Tiêu Nhược Yên nhìn xong liền bật cười, thả lỏng tâm trạng, huýt sáo đi đổ rác. Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Lan Lan co ro dưới đất, quần áo nhăn nhúm, vừa đáng thương vừa tức giận nhìn cô, Tiêu Nhược Yên giật mình, suýt nữa nhảy dựng: "Sao cậu ở đây?"
Hu hu hu.
Lan Lan sắp phát điên rồi, tay chân đều tê cứng.
Cô ấy chỉ muốn bóp cổ Lão Nhị hỏi một câu, lương tâm đâu rồi? Phóng túng như vậy thật sự ổn sao?
5 phút sau.
Lan Lan co người trên sofa, mặt mũi vô hồn.
Rõ ràng Tiêu Nhược Yên đã dọn dẹp một lượt, nhưng trong không khí vẫn không tan được hơi thở mập mờ.
Tiêu Nhược Yên rót cho Lan Lan một cốc trà gừng: "Sao vậy? Sao tự nhiên chạy tới cửa nhà tớ? Bị chị đá rồi à?"
Nhưng nhắc tới chị, Lan Lan liền tủi thân: "Lão Tứ đâu?"
Tiêu Nhược Yên nghe vậy ho một tiếng, hơi ngượng: "Cậu ấy hơi mệt, đang ngủ."
Lan Lan giơ ngón giữa: "Cầm thú."
"Rốt cuộc cậu làm sao vậy?" Tiêu Nhược Yên quan sát Lan Lan, mắt cô ấy không còn chút ánh sáng nào. Lan Lan không nhịn nữa: "Cậu phải để cho Lão Tứ giúp tớ."
Cô ấy uất ức kể hết chuyện hôm qua cho Tiêu Nhược Yên nghe.
Nghe xong, Tiêu Nhược Yên cũng thấy thương Lan Lan. Lan Lan nói một hồi, nước mắt cũng rơi xuống: "Cậu nói gì đi chứ? Không phải cậu làm âm nhạc sao? Không biết cái gì gọi là đồng cảm à?"
Tiêu Nhược Yên uống một ngụm trà: "Tớ... cái này... tớ cũng chưa từng theo đuổi ai, toàn là bị theo đuổi, nên không thể đồng cảm được." Cô cúi đầu nhìn chai rỗng dưới bàn trà. "Hơn nữa bây giờ tớ rất hạnh phúc, sao mà đồng cảm nổi?"
"Dao của tớ đâu?"
Lan Lan nổi giận: "Lão Nhị, tỉnh lại đi! Anh em cột chèo của cậu đang chịu khổ chịu đau, cậu còn mặt mũi khoe ân ái à?"
"Vậy cậu nói làm sao bây giờ?"
Tiêu Nhược Yên chớp chớp mắt nhìn Lan Lan.
Lan Lan hít sâu một hơi: "Chị nói chiều nay đi xem mắt, cậu bảo Tiểu Nhan tìm cớ lừa chị ấy qua đây đi."
"Cớ gì?"
"Cứ nói cậu ấy bệnh đi, bây giờ cậu ấy thế này không phải cũng nằm trên giường cả ngày sao?"
...
Hai người thì thầm một hồi rồi vào phòng ngủ.
May mà Tiêu Nhược Yên đã quấn Tiểu Nhan kín mít, không nhìn thấy gì.
Chỉ là...
Tiểu Nhan nằm sấp ngủ trên giường, mái tóc dài đen óng trải trên tấm ga màu trắng, hai má ửng hồng sau khi bị bắt nạt. Dù không lộ gì, nhưng vẻ sống động mê người ấy vẫn khiến Lan Lan nhìn mà nóng mặt.
Tiêu Nhược Yên cầm điện thoại của Tiểu Nhan, khó xử nhìn Lan Lan, hạ giọng: "Cậu ấy như vậy không nói chuyện được, gửi WeChat kiểu gì?"
Lan Lan chắp tay: "Xin cậu."
Tiêu Nhược Yên thở dài, thử ghé sát tai Tiểu Nhan, nhẹ giọng gọi: "Bảo bối, bảo bối?"
Lan Lan lại chua thêm một lần nữa.
Thân thể Tiểu Nhan động đậy: "Không muốn..."
Giọng nói khàn khàn yếu ớt, mang theo chút cầu xin và tủi thân, nghe mà cẩu độc thân Lan Lan cũng muốn khóc luôn.
Tiêu Nhược Yên cũng hơi ngượng ngùng, cô ghé tai nàng nói: "Tớ không động vào cậu, ngoan."
Tiểu Nhan mơ mơ màng màng: "Cậu rất lợi hại..."
Tiêu Nhược Yên: ...
Lan Lan: !!!
A a a a. Cô ấy điếc rồi.
Lão Nhị này rốt cuộc đã làm gì Lão Tứ vậy? Bắt nạt người ta đến mức này.
Đã đến nước này, chỉ có thể chém nhanh gọn lẹ. Lan Lan đưa điện thoại tới: "Nói là cậu khó chịu."
Tiểu Nhan mắt cũng không mở nổi, l**m l**m môi, rất đáng thương, rất yếu ớt, nhỏ giọng thuận theo: "Tớ... tớ khó chịu..."
Lan Lan và Tiêu Nhược Yên cùng thở phào, xong rồi.
Nhưng ngay giây sau, Tiểu Nhan lẩm bẩm: "Không muốn, A Yên... thật sự không muốn nữa... cậu đừng bắt nạt tớ..."
Chưa kịp phản ứng, "vút" một tiếng, tin nhắn thoại đã được gửi đi.
Tiêu Nhược Yên và Lan Lan nhìn nhau. Da đầu cô tê dại, vội vàng bấm thu hồi, kết quả tay run một cái, không biết thế nào lại bấm thành xóa.
Cô bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra.
Trời ơi!!! Cô đã làm cái gì vậy???!!!
Lan Lan cũng trợn mắt há hốc mồm.
Năm giây sau, điện thoại của chị gái gọi tới, rung lên liên tục, dồn dập đến mức khiến người ta nghẹt thở.
-----
Lời tác giả:
Ban đầu Diệp Tử nghĩ sẽ viết đến lúc họ đầu bạc, hai bà lão ngồi dưới hoàng hôn, hát ca gảy đàn.
Nhưng cảm giác nhiệt tình của mọi người giảm xuống rồi, hu hu hu. Điền văn có phải hơi chán không, toàn là chuyện vụn vặt đời thường.
Để Diệp Tử xem sao, không được thì đi thẳng tới động phòng hoa chúc vậy ~
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 51
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 51
