Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 47: Nương tựa vào nhau


—— Người tốt sống không lâu, kẻ xấu sống ngàn năm. Ba tôi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.


Lời này vừa thốt ra, bác sĩ Sam, thư ký Diêm, thậm chí cả chị gái đều câm lặng. Không ai còn dám lên tiếng ngăn cản nữa.


Thật ra, nếu không phải vì chuyện của nàng và Tiêu Nhược Yên bị Nhan Phong phát hiện, lại thêm việc nàng cố chấp nhất quyết chờ cô quay về, người thừa kế lý tưởng sớm nhất, hoàn hảo nhất trong mắt Nhan Phong vốn chính là cô con gái út này.


Nhan Chỉ Y tài trí cũng rất cao, nhưng chị quá mềm lòng. Nhan Phong luôn cho rằng trên thương trường, vô độc bất trượng phu; muốn trở thành một thương nhân xuất sắc, nhất định phải có sự tàn nhẫn và quyết đoán.


Điểm này, con gái út có, cũng là điều khiến ông luôn cảm thấy hài lòng.


Chỉ là không ai ngờ được, nàng lại đem sự quyết liệt ấy dùng vào việc yêu một người phụ nữ, rồi quay sang đối đầu với ông.


Trong phòng bệnh.


Nhan Phong sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, xung quanh là đủ loại máy móc theo dõi. Ngày trước, ông mạnh mẽ biết bao, mỗi lần quở trách cấp dưới đều như sấm sét, đến mức không ai dám thở mạnh. Còn bây giờ, chỉ để hít thở thôi cũng phải dựa vào ống dưỡng khí.


Mắt Nhan Chỉ Y đỏ lên, chị lẩm bẩm: "Ba..."


Sam nói Nhan Phong vẫn đang hôn mê, còn khi nào tỉnh lại thì không ai biết.


Mắt Nhan Chỉ Lan cũng đỏ lên, nhưng nàng vẫn giữ khoảng cách với Nhan Phong. Nàng chăm chú nhìn ông, quan sát từng chi tiết.


Nhan Chỉ Y thở dài: "Sao ba cứ cố chấp như vậy? Yên ổn không tốt hơn sao?"


Nhan Phong vẫn không có phản ứng.


Nhan Chỉ Lan vẫn đứng nhìn từ xa. Ngoài cửa, Tiêu Nhược Yên khó chịu đến cực điểm, trong lòng cô nghĩ: Có phải vì cô không... vì cô mà Nhan Phong mới tức giận đến mức này hay không?


Nhan Chỉ Y quay sang nhìn em gái: "Tiểu Nhan, chuyện này..."


Nhan Chỉ Lan nhìn Nhan Phong một lúc rồi nói: "Em vẫn không tin."


Nhan Phong luôn có bác sĩ chăm sóc riêng, sao có thể nói ngất là ngất? Cơ thể của ông vốn rất tốt, chỉ có mỗi bệnh huyết áp cao, người cao tuổi đa phần ai cũng có chút vấn đề về sức khỏe.


Thấy vành mắt chị gái đỏ lên, Nhan Chỉ Lan bước tới, ngồi bên giường, nhìn Nhan Phong: "Ba, con đến thăm ba đây."


Nhan Phong không động đậy, chỉ có hàng mi khẽ run lên, như không kiểm soát được.


Nhan Chỉ Y phát hiện ra: "Ông... ông ấy nghe được chúng ta nói chuyện!"


Nhan Chỉ Lan gật đầu, nhìn Nhan Phong, giọng trầm xuống: "Ba à, ba già rồi. Con đã nói rồi, nếu ba thật sự không muốn làm nữa thì về nhà, tìm chú Tống bọn họ đi dạo chơi chim, đánh golf đi, sao cứ nhất định phải tự làm mình tức giận đến vậy?"


Nhan Chỉ Y: ...


Hơi thở của Nhan Phong dường như trở nên nặng nề hơn.


Nhan Chỉ Lan tiếp tục: "Còn nữa, sao ba có thể cứ thế mà gục xuống chứ? Con và A Yên vừa mới về, đang định mua nhà, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc. Lúc này ba ngã bệnh, sẽ không còn ai dùng đủ mọi thủ đoạn để phản đối, chia rẽ bọn con nữa. Như vậy bọn con cơ bản là happy ending rồi. Ba không thấy tiếc sao?"


Nhan Chỉ Y: ...


Máy móc giám sát đột nhiên vang lên cảnh báo.


Sam ở ngoài cửa vội vàng chạy vào, nhìn máy rồi kinh ngạc nói: "Có phản ứng rồi! Tổng giám đốc Nhan có phản ứng rồi!"


Nhan Chỉ Y: ...


Nhan Chỉ Lan liếc nhìn thư ký Diêm đi theo vào: "Ngày mai chúng tôi lại đến. Lúc đó ông có thể nói cho chúng tôi biết bản di chúc là có liên quan tới cái gì rồi."


Trên đường về.


Sao trời lấp lánh, bầu trời rực rỡ.


Nhan Chỉ Lan có chút mệt mỏi, dựa vào Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên nắm tay nàng, mười ngón đan chặt.


Vòng tay của cô luôn ấm áp như vậy. Nhan Chỉ Lan an tâm dựa vào, hít mùi hương trên người cô, lẩm bẩm: "A Yên, cậu nói xem, tớ có phải rất bất hiếu không?"


Trong lòng Tiêu Nhược Yên đau nhói, cô nắm chặt tay nàng.


Làn da trắng sứ của Nhan Chỉ Lan áp vào cô, tay chân lạnh như băng: "Tớ cũng không muốn như vậy, nhưng mà..."


Trước đó, trước đó nữa, có rất nhiều rất nhiều lời nàng vốn định chôn chặt trong lòng.


Tình thương của cha là gì?


Đối với Tiểu Nhan, ký ức đã quá mơ hồ.


Chỉ nhớ loáng thoáng, khi mẹ còn sống, mỗi lần Nhan Phong đi công tác về đều bế nàng và chị gái lên từng người một, giơ cao xoay vòng, còn đưa quà đã mua sẵn cho hai chị em.


Đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất của tuổi thơ, ba mẹ đều ở bên, một nhà hòa thuận ấm áp.


Dù bận rộn, họ cũng không bao giờ lơ là hai chị em.


Sau đó, mẹ đột ngột rời đi, chỉ còn lại ba người nương tựa vào nhau.


Tính cách của Nhan Chỉ Lan vốn không phải như vậy, nhưng chị gái mềm yếu hơn. Dù nói là chị lớn tuổi hơn, nhưng quãng thời gian mất mẹ ấy, chính Tiểu Nhan đã kéo chị đi ra khỏi đau buồn.


Nhan Chỉ Y mềm lòng, gần như ngày nào cũng khóc. Mỗi lần như vậy, Tiểu Nhan đều lau nước mắt cho chị, nhỏ giọng nói: "Chị đừng khóc, mẹ sẽ ở trên thiên đường nhìn chúng ta mà."


Mẹ sẽ ở trên thiên đường nhìn chúng ta...


Đó là niềm tin mà Tiểu Nhan luôn giữ trong lòng.


Rồi sau đó.


Theo thời gian trôi qua.


Nỗi đau mất mẹ không hề phai nhạt, chỉ là bị cả gia đình ép sâu xuống tận đáy lòng.



Trong nhà ít dần đi hơi ấm và tiếng cười.


Nhan Phong tạm thời rời khỏi đau thương, dồn toàn bộ sự chú ý vào hai cô con gái. Ông sắp xếp người, để hai chị em từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục thừa kế.


Mấy giờ thức dậy, mấy giờ ăn cơm, mấy giờ luyện đàn, mấy giờ học tập, tất cả đều được sắp xếp kín mít.


Nhan Chỉ Lan chưa bao giờ cảm thấy có gì không ổn.


Năm 18 tuổi.


Chị gái thi đỗ đại học, rời khỏi nhà. Trước khi đi, chị ôm em gái, đầy lưu luyến: "Tiểu Nhan, phải học hành cho tốt, ngoan ngoãn, chờ chị về."


Chị gái rời đi có cảm giác thế nào?


Trong lòng Nhan Chỉ Lan rất khó chịu, nhưng nàng không nói nổi một lời níu kéo, chỉ có thể nắm chặt vạt áo chị gái.


Sự rời đi của Nhan Chỉ Y mang theo nốt những tiếng cười cuối cùng của nàng.


Cũng từ khi con gái lớn rời đi, Nhan Phong mới bất ngờ phát hiện, Tiểu Nhan có thiên phú vượt trội.


Không chỉ học tập hay luyện đàn, bất cứ bài tập nào Nhan Phong giao cho, nàng đều hoàn thành.


Ban đầu, Nhan Phong còn nghe theo ý kiến của gia sư, từ từ tăng thêm khối lượng học tập cho nàng.


Nhưng ông phát hiện ra, dường như bất kể mình giao bao nhiêu nhiệm vụ, sắp xếp bao nhiêu bài tập, Tiểu Nhan đều làm được. Nàng không khóc không quậy, chỉ lặng lẽ tự mình làm.


Khả năng tập trung của nàng cực kỳ đáng kinh ngạc, một khi bắt đầu làm việc gì thì có thể quên hết mọi thứ.


Trước khi vào lớp 10, Tiểu Nhan đã có thể giúp Nhan Phong xử lý một phần sổ sách trong nhà.


Trong lòng Nhan Phong đã có tính toán. Ông chỉ có hai con gái, sau này chắc chắn sẽ có một người kế thừa tất cả của ông. So với Nhan Chỉ Y, con gái út dường như càng phù hợp hơn.


Trong kỳ vọng tràn đầy của ba, Nhan Chỉ Lan bước vào trung học, cũng chính tại nơi đó, nàng gặp định mệnh của đời mình.


Không nói rõ được là cảm giác gì.


Mọi thứ chỉ có thể dùng hai chữ "vận mệnh" để giải thích.


Từ nhỏ đến lớn, thứ gì Nhan Chỉ Lan muốn, nàng nhất định sẽ giành lấy.


Không nói đến nhất kiến chung tình, lần đầu rung động là khi nào?


Có lẽ là ngày mưa giông đó.


Lão Đại và Lan Lan đều đi làm việc ở câu lạc bộ, còn đặc biệt nhắn trong nhóm ký túc xá rằng tối nay người trong đoàn sẽ đi ra ngoài ăn lẩu, chắc sẽ về muộn.


Bình thường Nhan Chỉ Lan dịu dàng kiên cường, tự sắp xếp mọi thứ của mình gọn gàng ngăn nắp. Trong mắt mọi người, nàng là "con nhà người ta", căn bản không cần ai lo lắng.


Khi ấy, Tiêu Nhược Yên vẫn là một gương mặt băng giá, người lạ chớ gần.


Cô mặc áo mưa về đến phòng đã gần 9 giờ. Vừa vào cửa, cô thấy Nhan Chỉ Lan, người thường tối nào cũng chăm chỉ đọc sách, lại chui trong chăn.


Tiêu Nhược Yên không nghĩ nhiều. Cô thay đồ ngủ, trán còn ướt mưa, lại đi tắm rửa. Đến khi sấy khô tóc bước ra, đã gần 10 giờ.


Bên ngoài, sấm chớp ầm ầm.


Tiêu Nhược Yên nhìn trời, cảm thấy là một ngày rất thích hợp để sáng tác. Cô định leo thẳng lên giường viết lời nhạc, nhưng khi đi ngang qua giường của Tiểu Nhan, cô thấy chăn của nàng run lên từng chút từng chút một.


Cái này là...???


Tiêu Nhược Yên do dự một chút.


Có những chuyện chính là như vậy, nếu không có sự do dự ngày hôm đó, ngay cả Nhan Chỉ Lan cũng không biết liệu còn có "sau này" của họ hay không.


Đó có lẽ là một trong số ít những lần Tiêu Nhược Yên "lo chuyện bao đồng".


Cô đứng bên giường của Nhan Chỉ Lan, hỏi: "Cậu sao vậy?"


Giọng nói của Tiêu Nhược Yên rất hay, so với con gái bình thường có thêm một chút trầm thấp, tràn đầy từ tính.


Trong đêm, lại càng giống như DJ của đài phát thanh có thể xoa dịu lòng người.


Tiêu Nhược Yên đứng một lúc, thấy Nhan Chỉ Lan không nhúc nhích, cô cũng không hiểu những khúc mắc trong lòng thiếu nữ, chuẩn bị lên giường thì chăn của Nhan Chỉ Lan kéo xuống một chút.


Khoảnh khắc đó, ánh nhìn đó.


Thế nào gọi là mỹ nhân nước mắt, xé gan xé ruột.


Đó là lần đầu tiên Tiêu Nhược Yên thấy Nhan Chỉ Lan khóc, tim cô bỗng nhói lên, nín thở.


Mắt Nhan Chỉ Lan đỏ bừng, dưới ánh đèn, giọt lệ mờ ảo trong mắt long lanh mê hoặc. Nàng cắn môi, nhìn Tiêu Nhược Yên.


Từ đau lòng đến tim đập loạn nhịp.


Tiêu Nhược Yên ngẩn người nhìn nàng. Sau này khi hai người ở bên nhau, cô còn nghiêm túc hỏi Tiểu Nhan: "Cậu nói xem, năm đó có phải cậu dùng bùa chú gì không, cho nên mới câu tớ đến mức không còn là chính mình?"


Nhan Chỉ Lan nhìn cô. Tiêu Nhược Yên vừa tắm xong, mái tóc dài đen như mực buông xõa, còn phảng phất ánh sáng nhàn nhạt. Cô rất trắng rất trắng, đứng ở đó, dáng người thon dài, lúc này chỉ mặc một chiếc váy ngủ trắng tinh, giống như nhân vật bước ra từ tranh thủy mặc, mang theo khí chất cổ xưa.


Hai người nhìn nhau một lúc.


Ngoài ký túc xá là tiếng mưa tí tách, ánh đèn lúc đó trở nên ấm cam, như có thể khiến người ta rơi vào mộng cảnh.


Tiêu Nhược Yên là người phản ứng trước. Mặt cô đỏ lên, lập tức xoay người định đi, đi quá nhanh, không cẩn thận đụng chân vào giường, cô đau đến mức cúi xuống xoa xoa. Nhan Chỉ Lan bật cười, nàng vươn bàn tay trắng muốt, nắm lấy vạt váy ngủ của cô, nhẹ giọng nói: "Cậu có thể ở lại với tớ một lát không?"


Giọng nói rất yếu ớt, rất trầm.


Nếu là Lan Lan nói câu này, Tiêu Nhược Yên chắc chắn đã bảo cô ấy đi chỗ mát mà ngồi rồi.


Nhưng Tiểu Nhan nói...



10 phút sau.


Tiêu Nhược Yên có chút không tự nhiên, ngồi bên giường Nhan Chỉ Lan nhìn nàng.


Nhan Chỉ Lan dựa vào giường ngồi dậy, không khóc nữa. Có người ở bên, trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều.


Khi đó, Tiêu Nhược Yên đúng là một khúc gỗ hiếm có trên đời. Nhan Chỉ Lan không nói lời nào, cô cũng im lặng nhìn nàng như người câm. Lại còn có chút căng thẳng, đôi mắt đen láy xoay tới xoay lui như con sóc nhỏ.


Nhan Chỉ Lan dịu dàng cười: "Tớ không sao đâu, chỉ là hôm nay là sinh nhật tớ, hơi nhớ nhà thôi."


À.


Tiêu Nhược Yên sững người: "Sinh nhật cậu?"


Nhan Chỉ Lan gật đầu, cúi đầu lấy chiếc mp3 vẫn cắm tai nghe ra, bật loa ngoài. Bên trong, chính là bài hát "Chúc tôi sinh nhật vui vẻ" của Ôn Lam.


—— Sinh nhật vui vẻ


Tôi tự nhủ với chính mình


Nến đã thắp


Cô đơn sáng lên


Sinh nhật vui vẻ


Nước mắt cũng tan đi


...


Không biết vì sao, nghe bài hát này, Tiêu Nhược Yên thấy trong lòng đặc biệt khó chịu. Khi đó cô chưa hiểu rõ về Nhan Chỉ Lan, nhưng cũng nghe Lão Đại bọn họ nói, gia đình Tiểu Nhan dường như rất giàu, mẹ mất, ba rất bận rộn, nhưng bận đến mấy cũng không thể quên sinh nhật con gái chứ?


Theo tiếng guitar.


Mưa rơi dày và nặng thêm.


Dưới ánh đèn dịu nhẹ, những ngón tay thon dài của Tiêu Nhược Yên gảy đàn, chậm rãi hát: "Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, tớ chúc cậu sinh nhật vui vẻ..."


Nhan Chỉ Lan nhìn cô, không chớp mắt.


Từ nhỏ đến lớn, xung quanh nàng không thiếu người theo đuổi. Nàng đã quen nhìn những lời tình tứ của kẻ "thiếu niên đắc chí", những người EQ cao ngỏ lời với mình.


Giờ đây, chỉ một bài hát sinh nhật vui vẻ của Tiêu Nhược Yên đã khiến trái tim nàng như trôi bồng bềnh trên trời, nhuộm một màu hồng nhạt.


Một khúc hát xong.


Nhan Chỉ Lan khẽ nói: "Cảm ơn cậu."


Môi nàng rất đỏ, nổi bật trên vành mắt ửng đỏ. Tiêu Nhược Yên nghiêng đầu, có chút không tự nhiên: "Không có gì."


Bảo sao trong trường, đám con trai lại tre già măng mọc theo đuổi Nhan Chỉ Lan.


Con gái không giống con trai.


Làn da của nàng trắng như vậy, mái tóc dài đen mượt khiến người ta thương mến, trên người còn thoang thoảng hương thơm, ngay cả ánh mắt nhìn người khác cũng như mang theo ánh sáng.


Tiêu Nhược Yên nghĩ, nếu cô là con trai, có lẽ cô cũng sẽ như vậy, sẽ hôn lên môi nàng, bảo nàng đừng buồn nữa.


"Lan Lan và Lão Đại không biết khi nào mới về, cậu có thể ở lại với tớ không?"


Nhan Chỉ Lan vén nửa tấm chăn, mong đợi nhìn Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên trầm mặc một lúc: "Tớ không thích ngủ trên giường người khác."


Cô luôn thẳng thắn như vậy.


Huống chi khi đó, cô với Tiểu Nhan thực sự vẫn chỉ là bạn bè bình thường, không có lý do gì để ép mình đồng ý.


Cuối cùng, thứ cô để lại cho Tiểu Nhan chỉ là một bóng lưng thanh tú.


Bây giờ có một câu nói rất thịnh hành —— "Người phụ nữ này, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi."


Từ ngày đó, Tiêu Nhược Yên đã trở thành người mà Nhan Chỉ Lan muốn chinh phục.


Không có được, mãi mãi xao động, mãi mãi là tốt đẹp nhất.


Thậm chí về sau, trải qua đủ chuyện, nhìn Tiêu Nhược Yên đau khổ như vậy, Nhan Chỉ Lan không chỉ một lần hối hận tự trách. Nếu lúc đầu... nàng nhịn được thì tốt biết bao, ít nhất A Yên sẽ không bị tổn thương.


Muốn một người đầu óc chậm chạp phải khai khiếu*.


(* Mở ra các giác quan.)


Nhan Chỉ Lan đã dùng hết kiên nhẫn lớn nhất của cả đời mình.


Muốn xuất hiện trong mắt Tiêu Nhược Yên, trước tiên phải vượt qua bốn chữ "bạn bè bình thường".


Tiểu Nhan đã quan sát rất kỹ, trong trường này, dường như ngoài Lan Lan ra, Tiêu Nhược Yên đối xử với ai cũng giống nhau.


Còn cách Lan Lan và Tiêu Nhược Yên ở bên nhau thì...


"Trời ơi, Lão Nhị, mau nhìn kìa, bên cạnh mới mở quán cá luộc, mình đi thử đi."


"Không đi."


"Sao vậy? Người ta muốn ăn lắm, cầu xin cậu đó."


"Tớ hát, cổ họng không ăn được."


"Nhưng tớ muốn ăn mà, cậu đi với tớ đi, tớ gọi cho cậu một phần cơm trắng, có được không?"


"......"



Lan Lan có một tuyệt chiêu, dường như có thể xem nhẹ sự lạnh nhạt của Tiêu Nhược Yên, trăm phương nghìn kế làm tan chảy cô.


Dù sao cũng được Nhan Phong rèn luyện nhiều năm, so với bạn bè cùng tuổi, Tiểu Nhan quả thật có chút thiên phú. Nàng không tiếp cận được Tiêu Nhược Yên, thì từng bước tiếp cận Lan Lan.


Lan Lan là người ngây thơ đơn thuần, ở bên cô ấy, Tiểu Nhan cũng cảm thấy rất thoải mái.


Dù sao cũng ở cùng một ký túc xá.


Dần dần, Nhan Chỉ Lan và Tiêu Nhược Yên trở nên thân thiết.


Hai người đều thích âm nhạc, đều có cùng ước mơ.


Hơn nửa năm trôi qua, Tiêu Nhược Yên từ lạnh nhạt xa cách ban đầu, đến mức có thể chủ động đứng đợi ở cửa phòng đàn của Tiểu Nhan, chờ nàng luyện đàn xong.


Khi Tiểu Nhan đánh đàn thật sự rất nổi bật. Nàng mặc gì cũng vậy, dù chỉ là đồng phục đơn giản, chỉ cần ngồi trước đàn dương cầm là lập tức khác hẳn.


Biểu cảm của nàng rất nghiêm túc, hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc. Chỉ là giáo viên dạy từng nói với nàng: "Tiểu Nhan, em thiếu một chút tình cảm, giống như một cái máy đánh đàn vậy. Nhưng cũng phải, bọn trẻ tầm tuổi này, muốn tình cảm gì chứ?"


Về sau nữa...


Tiêu Nhược Yên ôm Nhan Chỉ Lan trên đàn dương cầm mà hôn nàng, tiếng đàn trầm đục vang lên từng nhịp, kể cho nàng nghe thế nào là cảm xúc thật sự.


Đó là lần đầu tiên sau khi mẹ qua đời, Nhan Chỉ Lan thực sự, từ tận đáy lòng cảm nhận được hạnh phúc.


Khi bị chị gái phát hiện, Tiểu Nhan vừa khóc vừa rơi lệ. Nhan Chỉ Y bất lực nhìn nàng: "Cô ấy là con gái mà, rốt cuộc là vì sao? Em trúng tà rồi sao?"


Trúng tà ư?


Tiểu Nhan nhẫn nhịn lau nước mắt: "Chị à, cậu ấy khiến em vui vẻ, khiến em cảm thấy mình thật sự đang sống."


Vì A Yên, nàng bắt đầu tưởng tượng về tương lai, tưởng tượng đủ loại về sau.


Những gì từng cho là toàn bộ cuộc đời, hóa ra chỉ là những thứ ba đã sắp xếp sẵn.


Tiêu Nhược Yên cho nàng dũng khí phá vỡ lồng giam.


Chị gái cuối cùng vẫn yêu thương nàng, giúp nàng che giấu. Từ đó về sau, tình cảm giữa nàng và Tiêu Nhược Yên trở nên thận trọng hơn.


Mỗi ngày hai người nắm tay nhau, hôn nhau cuồng nhiệt trong những góc không người.


Giống như dấu hiệu trước ngày tận thế.


Vui được một giây, vậy cứ vui một giây.


Nhưng...


Cuối cùng vẫn bị Nhan Phong phát hiện.


Nhan Chỉ Lan bất hiếu sao?


Không. Năm đó để ba không tức giận, một người có lòng tự trọng mãnh liệt và quật cường như nàng đã quỳ xuống, vừa khóc vừa van xin ông đừng chia rẽ họ.


Nhưng Nhan Phong đã làm gì?


Một mặt ông ép nàng hứa sẽ không liên lạc với Tiêu Nhược Yên, mặt khác lại dùng tiền đồ của Tiêu Nhược Yên, thậm chí là sự an nguy của cả gia đình cô để uy h**p nàng.


Rồi sau đó, bốn năm chờ đợi khổ sở.


Nhan Chỉ Lan không phải chưa từng nghĩ đến việc lén đi nhìn Tiêu Nhược Yên một lần.


Nàng nhớ A Yên, nhớ đến phát điên.


Nhưng Nhan Phong chỉ cần một câu: "Đừng để ba làm ra chuyện tổn thương nó."


Đã cắt đứt mọi hi vọng của nàng.


Bản thân nàng thế nào cũng được, nhưng A Yên thì...


Nhan Chỉ Lan vốn là người thừa kế "quyết tuyệt quả đoán" mà Nhan Phong kỳ vọng.


Nhưng vì quá trân trọng, nàng có nhược điểm.


Nhan Phong hết lần này đến lần khác giẫm lên nhược điểm ấy, chọc vỡ hy vọng của nàng.


Ông xé nát giấy ghi chú của nàng, xé nát ảnh chụp chung của hai người, xé nát giấc mơ của nàng.


Thật sự muốn chết sao?


Không phải.


Trước khi đưa ra quyết định đó, Nhan Chỉ Lan yếu ớt và hèn mọn hỏi Nhan Phong: "Ba, con... con cầu xin ba, để con gặp cậu ấy một lần được không, chỉ một lần thôi, có được không?"


Nhan Phong ngồi trên ghế giám đốc, dứt khoát: "Không được."


Đêm đó.


Khi máu tươi lan ra, trong lòng Nhan Chỉ Lan chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Ngoài Tiêu Nhược Yên trong ảo cảnh bước tới ôm lấy nàng, nàng không còn chút lưu luyến nào với cuộc đời.


Bị kéo trở về từ quỷ môn quan, không phải là điều nàng mong muốn.


Cuối cùng, nàng chỉ có thể dựa vào ảo cảnh để tự thôi miên mình hết lần này đến lần khác. Nhưng ngay cả như vậy, Nhan Phong vẫn không chịu buông tha. Ông dùng những lời lạnh lùng k*ch th*ch thần kinh mong manh của nàng.


"Cái gọi là bệnh tâm lý gì đó, thực chất chính là bệnh tâm thần. Dù có gặp lại Tiêu Nhược Yên, cô ta sẽ còn thích bộ dạng bây giờ của mày sao?"


"Còn nói gì mà ở bên nhau? Cô ta sợ là tránh mày còn không kịp."


"Ba đưa gương cho mày, tự nhìn bộ dạng hiện tại của mình đi."


...



Sau đó, bệnh tình của nàng nặng hơn. Trong những lần cãi vã của chị gái, nàng trở về quê nhà.


Bước xuống xe, đặt chân lên mảnh đất quê hương, nước mắt nóng hổi của Nhan Chỉ Lan tuôn rơi.


Đời này kiếp này, nàng không biết còn có thể gặp lại A Yên hay không. Ít nhất, được hít thở cùng một bầu không khí với cô cũng tốt.


Những chuyện sau đó.


Nhan Chỉ Lan không muốn nhớ lại nữa. Nhan Phong đã dùng hai chữ "tình cha" để làm những gì.


Trong giấc mơ ban đêm.


Nhan Chỉ Lan lại một lần nữa thấy "Tiêu Nhược Yên".


A Yên vẫn ở trong căn nhà nhỏ đó, không chỉ có cô, mà còn có Nhan Phong và chị gái.


Nhan Phong đang xử lý cá trong bếp, thấy Tiểu Nhan đến, ông cười vẫy tay: "Mau vào đây, ba làm món cá phi lê cay mà con thích này."


Nhan Chỉ Lan ngẩn ngơ nhìn ông, đứng ở cửa không nhúc nhích, nước mắt lại rơi thành hàng.


Tiêu Nhược Yên bước tới, xót xa nhìn nàng, định lau nước mắt cho nàng, nhưng bị Tiểu Nhan né tránh. Tiêu Nhược Yên khẽ thở dài: "Cậu xem nơi này tốt biết bao, tất cả chúng ta đều yêu cậu, không phải sao?"


Nhan Chỉ Lan nước mắt đầy mặt.


Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt nàng: "Cô ấy tốt đến vậy sao? Cậu đã vì cô ấy mà mất một mạng rồi, bây giờ còn muốn vì cô ấy mà từ bỏ tất cả những điều đẹp đẽ nhất sao?"


...


Sau nửa đêm.


Tiêu Nhược Yên ngủ không yên giấc. Hôm nay từ bệnh viện trở về, cô luôn bất an.


Cô hiểu Tiểu Nhan.


Tiểu Nhan của cô có thể lừa được tất cả mọi người, khiến ai cũng nghĩ nàng lạnh lùng, quyết tuyệt, thậm chí vô tình.


Nhưng chỉ có Tiêu Nhược Yên mới hiểu nàng thật sự dịu dàng đến mức nào.


Gần như mỗi nửa tiếng cô lại đi nhìn Tiểu Nhan một lần. Tối nay, Tiểu Nhan uống một viên thuốc, cô không ngăn cản. Cô biết tâm trạng của nàng bất ổn, cũng cần nghỉ ngơi thật tốt.


Nhưng dù như vậy, nàng vẫn rơi vào ác mộng.


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng vừa khóc vừa rơi lệ, không biết nàng mơ thấy gì, môi mím chặt.


Ngay cả trong mơ, cũng nhẫn nhịn như vậy sao?


Tiêu Nhược Yên lau nước mắt cho nàng. Tay chân Tiểu Nhan lạnh ngắt, lại không lưu thông máu.


Những năm A Yên không ở bên, nàng đã trải qua quá nhiều.


Nàng chết rồi, lại sống lại.


Nàng dựa vào thuốc men để chống đỡ bản thân.


Nàng bị người cha thân yêu nhất tính toán hết lần này đến lần khác, nàng xé toạc tất cả để đối đầu với ông.


Nàng thậm chí trong rất nhiều đêm tỉnh giấc đột ngột, đều tự hỏi: A Yên, cậu còn quay về không? Cậu thật sự không cần tớ nữa rồi sao?


Nàng đã sớm kiệt sức.


Tiêu Nhược Yên không đánh thức nàng, mà vẫn ngồi dậy, nhẹ nhàng xoa tay nàng, cố gắng làm chúng ấm lên.


Tay có thêm một chút hơi ấm.


Tiêu Nhược Yên cởi áo ngủ, ôm lấy đôi chân lạnh như băng của Nhan Chỉ Lan đặt lên ngực mình, từng chút một sưởi ấm cho nàng.


Cái lạnh ở chân dần tan đi, nhưng nước mắt vẫn trượt dài từ khóe mắt Nhan Chỉ Lan. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, mắt đỏ lên.


Trong những ngày chia xa đau khổ nhất.


Tiêu Nhược Yên cũng đã trải qua rất nhiều rất nhiều.


Cô say rượu, cô phẫn nộ, cô cãi vã với ba mẹ, cô một mình tha hương.


Mười năm bôn ba, gặp lại Tiểu Nhan, cô cũng chỉ còn nửa cái mạng.


Thì sao chứ?


Tiêu Nhược Yên nhớ, cô từng đọc trong sách một câu —— Chúng ta đều là những người đã trải qua thử thách sinh tử. Cậu còn nửa mạng, tớ cũng còn nửa mạng, chúng ta hợp lại thành một mạng, nương tựa vào nhau, đồng lòng đến già.


Cô sẽ ở bên Tiểu Nhan, từng chút từng chút một, cùng nàng khá lên.


Hai người đã hứa với nhau rồi.


Nương tựa vào nhau mà sống.


-----


Lời tác giả:


— "Chúng ta đều là những người đã trải qua thử thách sinh tử. Cậu còn nửa mạng, tớ cũng còn nửa mạng, chúng ta hợp lại thành một mạng, nương tựa vào nhau, đồng lòng đến già."


Câu này trích từ bức thư La Gia Anh viết cho Uông Minh Thuyên.


Thật ra Nhan Chỉ Lan là một người vô cùng kiên cường. Nếu năm đó không trụ nổi, nàng đã trở thành một trong rất nhiều câu chuyện có thật rồi.


Gần đây, Diệp Tử đọc được rất nhiều lời nhắn, chỉ muốn ôm mọi người một cái. Không ai trách bạn cả, ít nhất bạn đã từng cố gắng rồi.


Diệp Tử viết câu chuyện này cũng là mong có thể mang lại cho mọi người một chút sức mạnh.


PS: Hôm qua Diệp Tử bị bệnh, hôm nay bù một chương dài cho mọi người.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 47: Nương tựa vào nhau
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...