Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 46: Nếu như


Chiêu "đại nghĩa diệt thân" này của Tiểu Nhan quả thật hiệu quả không tệ.


Thân người trơn tuột như cá của Lan Lan bị chị gái ôm chặt cứng, chỗ nên chạm hay không nên chạm đều đã chạm cả rồi.


Mãi đến khi con gián chạy mất, Nhan Chỉ Y mới dám thở ra, nhưng chị lại không dám nhìn Lan Lan. Tim chị đập thình thịch, mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Một lúc sau, chị cúi xuống nhìn tay mình.


Vừa rồi... vừa rồi chị đã làm gì vậy?


Tiêu Nhược Yên và Tiểu Nhan ngày thường rất ăn ý, thế mà lúc này khi "lồng tiếng" cho nội tâm của chị gái lại hoàn toàn trái ngược.


Tiêu Nhược Yên: Cảm giác sờ thích thật, còn muốn sờ nữa.


Tiểu Nhan: Bẩn rồi.


...


Kết quả thế này cũng nằm ngoài dự liệu của Lan Lan. Cô độc thân bao nhiêu năm nay, chưa từng được ai ôm như vậy. Dư âm trong lòng lan ra từng vòng từng vòng, đến cuối cùng nhiệt độ tích tụ, trực tiếp bùng nổ như núi lửa: "Chị... chị..."


Nhan Chỉ Y thật sự không biết phải làm sao, mắt chị thậm chí không dám nhìn Lan Lan: "Mau mặc quần áo vào đi, kẻo bị cảm."


Dù lời khuyên vẫn mang phong cách thẳng nữ tiêu chuẩn.


Nhưng Lan Lan lại kinh hỉ phát hiện ra, chị gái thật sự không dám nhìn cô! Còn đỏ mặt nữa!


"Chị còn có cuộc họp, phải đi ngay."


Hơi thở Nhan Chỉ Y không ổn định, trên gương mặt trắng sứ là một vệt hồng nhàn nhạt trông vô cùng đáng yêu. Chị sải bước rời đi, khóe mắt còn lén liếc sang bên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Lan Lan. Tim chị giật thót, quay người chạy đi như bỏ trốn.


"Rầm" một tiếng, cửa bị đóng sập lại.


Nhan Chỉ Y chạy một mạch xuống dưới, mãi đến khi lên xe, tay chị run run nắm vô lăng. Rõ ràng cứng đơ, nhưng cảm giác lại là lạ.


Hít sâu một hơi, Nhan Chỉ Y vỗ vỗ gương mặt nóng bừng của mình. Có phải vì cô đơn quá lâu nên mới trở nên... hạ lưu như vậy không? Rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì vậy!


Trong phòng, Tiêu Nhược Yên nhìn Lan Lan, lại tự ngẫm một lúc, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Tiểu Nhan.


— Thế nào, có hi vọng không?


Chị gái chạy quá nhanh, ngoài chút hoảng loạn ra thì chẳng để lại chút manh mối gì, Tiêu Nhược Yên nhìn không thấu.


Nhan Chỉ Lan mặc dù thông minh lại bụng dạ đen tối, nhưng kinh nghiệm tình cảm cũng đơn giản, có hay không sao nàng biết được?


Chỉ có Lan Lan ôm mặt đỏ bừng mà hét lên: "Wow, chị ấy đối với tớ quả thật không bình thường."


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên cùng lúc quay sang nhìn Lan Lan. Cô ấy nhìn ra bằng cách nào vậy? Không phải bị loạn rồi chứ?


Lan Lan mím môi thận trọng cười, đi tới bên Tiêu Nhược Yên, kéo tay cô đặt lên mông mình: "Cảm giác thế nào?"


Tiêu Nhược Yên dựng cả tóc gáy, lập tức quay đầu nhìn Nhan Chỉ Lan: "Tớ... tớ..."


Mẹ kiếp.


Lan Lan chết tiệt.


Sao phải hại cô như vậy?


Nhan Chỉ Lan trực tiếp ném cho Lan Lan ánh mắt hình viên đạn.


Lan Lan nghiêm túc phân tích: "Cậu nhìn xem, cậu sờ tớ mà chẳng có cảm giác gì. Nếu chị ấy thật sự là gái thẳng, lại chẳng có tí cảm giác nào với tớ, chị ấy có đỏ mặt như vậy không?"


Tiêu Nhược Yên giật mạnh tay về, vội vàng chuyển đề tài: "Mau lên, tớ tìm cho cậu bộ đồ khác, đừng có để trần thế này."


Quần áo của Lan Lan vừa rồi bị giằng co loạn xạ, không thể mặc được nữa.


Nhưng xét về chiều cao, Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên đều cao hơn cô quá nhiều.


Tiêu Nhược Yên tìm nửa ngày, lôi ra áo lót trước đó Tiểu Nhan tiện tay lấy của mình, đang định đưa cho Lan Lan, Tiểu Nhan chộp lấy ngay: "Làm gì mà trộm đồ của tớ? Cậu không có đồ của mình à?"


Tiêu Nhược Yên: ..................


Ai? Đồ của ai cơ?


Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lan Lan, thật sự sợ cô ấy bị lạnh, Tiểu Nhan bèn lấy dưới giá treo quần áo một bộ đồ thể thao mới đưa cho cô ấy.



Lan Lan mặc xong vẫn còn lâng lâng như trên mây. Tiểu Nhan vỗ vỗ vai cô ấy, kéo người ra ban công.


Ánh nắng ngoài trời vừa vặn chiếu xuống gương mặt Lan Lan. Nhan Chỉ Lan không chớp mắt nhìn cô ấy, đôi mắt của nàng như hổ phách, rất giống chị gái, lại cũng không giống.


Lan Lan có chút thấp thỏm. Thật ra trước kia trong ký túc xá, quan hệ giữa cô ấy và Tiểu Nhan cũng rất tốt, giống như chị em ruột vậy, nhưng luôn có một cảm giác xa cách nhàn nhạt. Giống như Lão Đại đối xử với cô ấy cũng rất tốt, nhưng bọn họ đều không dám quá tùy tiện trước mặt Tiểu Nhan, nàng trời sinh đã có một loại uy nghiêm.


Dĩ nhiên, ngoại trừ đối với Lão Tứ. Lan Lan từng tình cờ nhìn thấy nàng rúc vào lòng Tiêu Nhược Yên, dùng giọng nũng nịu nói chuyện, thật sự là... làm cô ấy nổi hết da gà.


Nhan Chỉ Lan thấy Lan Lan căng thẳng, nở nụ cười, nàng dang tay ôm lấy cô ấy: "Làm gì vậy, coi tớ là kẻ địch mà đề phòng à?"


Lan Lan nép trong lòng nàng, không hiểu sao hốc mắt lại hơi đỏ lên.


Nhan Chỉ Lan nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy, nghĩ một chút rồi cảm khái nói: "Lan Lan, thật sự không ngờ chúng ta lại có loại duyên phận này."


Lan Lan nhìn gương mặt nghiêng xinh đẹp của nàng, khẽ nói: "Cậu không trách tớ sao?"


Nhan Chỉ Lan cúi đầu nhìn Lan Lan, ngũ quan của cô ấy thật sự rất nhỏ nhắn, kiểu khiến người ta muốn bảo vệ. Nàng chọc chọc mũi cô ấy: "Đồ ngốc, sao có thể trách thật được? Chỉ là có một chút chiếm hữu nho nhỏ với chị gái thôi."


Tiêu Nhược Yên rón rén đi tới cửa nghe lén. Thấy hai người ôm nhau, cô cong môi cười.


"Chỉ là, Lan Lan, cậu chắc chứ? Chắc chắn là thích chị ấy sao?"


Nhan Chỉ Lan nghiêm túc nhìn Lan Lan. Lan Lan im lặng một lúc rồi gật đầu: "Mấy ngày cậu không ở đây, tớ đã nghiêm túc nghĩ về chuyện này. Tiểu Nhan, cậu còn nhớ hồi học cấp ba không, chị ấy thường tới cổng trường đón cậu?"


Tiểu Nhan gật đầu. Nàng đương nhiên nhớ.


Khi đó Lan Lan đặc biệt để ý tới chị gái. Mỗi lần đến thứ sáu, Lan Lan còn tích cực hơn cả nàng: "Hôm nay chị cậu có tới đón không?"


Tiểu Nhan gật đầu, cười hỏi: "Lại muốn nhìn lén à?"


Khi ấy bọn họ còn nhỏ, chị gái lớn hơn nhiều như vậy, nàng cứ tưởng Lan Lan chỉ là kiểu thích giống như đu idol thôi.


Không ngờ...


Hàng mi dài của Lan Lan khẽ chớp, cô ấy nhẹ giọng nói: "Những năm này người theo đuổi tớ cũng không ít, người hợp cạ bên cạnh cũng không thiếu, nhưng tớ dường như luôn thiếu một chút rung động."


Cô đặt tay lên ngực mình, nhớ tới dáng vẻ ngượng ngùng vừa rồi của chị gái: "Tớ cũng không biết rốt cuộc thích một người là như thế nào, chỉ là không tự chủ được mà nghĩ tới chị ấy, muốn bảo vệ chị ấy, muốn đối xử tốt với chị ấy hơn nữa, tốt hơn nữa..."


Đương nhiên, cô ấy còn muốn nhiều hơn thế, những suy nghĩ cấm kỵ ấy không thể nói với Tiểu Nhan.


Vì thích quá mãnh liệt nên sinh ra yêu, vì có yêu nên có lòng chiếm hữu.


Cô ấy muốn có được chị.


Cô ấy cô đơn bao nhiêu năm rồi, mỗi ngày còn bị Lão Nhị với Lão Tứ quấn quýt k*ch th*ch, sớm đã không còn thuần khiết nữa.


Nhưng Lan Lan cũng đã đi làm nhiều năm, không còn là thiếu niên nhiệt huyết ngày xưa. Cô ấy hiểu rõ địa vị của chị gái và mình chênh lệch quá lớn. Nhưng tình cảm một khi đã lún vào, không phải muốn thoát là thoát ra được. Cô ấy vẫn muốn cố gắng thử một lần. Nếu kết quả tốt, cô ấy sẽ dùng hết chân tâm để che chở chị ấy. Nếu không tốt, vậy thì giữ nỗi đau lại trong tim, đó cũng là một phần của yêu, không phải sao?


"Tiểu Nhan, cậu có thấy tớ... không xứng với chị ấy không?"


Lan Lan cẩn thận nhìn biểu cảm của Nhan Chỉ Lan, khiến lòng nàng đau nhói. Nàng khẽ nói: "Sao có thể chứ, Lan Lan, thật ra cậu rất ưu tú."


Lan Lan không mấy tin tưởng nhìn nàng: "Cậu không cần an ủi tớ đâu."


"Tớ nói thật."


Giọng nói của Nhan Chỉ Lan rất nhẹ nhưng rất nghiêm túc. Nàng chậm rãi nói: "Có lẽ trong mắt người ngoài, tớ và chị gái sinh ra trong gia đình như vậy, phía sau có mọi thứ hào nhoáng. Nhưng chỉ bọn tớ mới biết, cuộc sống ngày qua ngày, một gia đình không cảm nhận được ấm áp rốt cuộc mang đến cho bọn tớ điều gì. Chị tớ thật ra luôn rất cô đơn..."


Nói tới đây mũi nàng hơi cay: "Những năm này chị ấy đặt hết tâm tư lên người tớ, chưa từng đối diện với chính vấn đề của mình. Có lẽ chị ấy thật sự không biết thế nào là thích. Cho nên Lan Lan, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu tớ không phải là em gái ruột của chị ấy, đứng trên lập trường bạn thân mà nói, yêu chị tớ sẽ rất vất vả."


Khi nói những lời này, nội tâm của Tiểu Nhan cũng vô cùng phức tạp.


Thật ra chị gái đối với Lan Lan là không bình thường, nàng cảm nhận được. Nhưng không bình thường tới mức nào, không ai biết được.


Chị gái đã phong kín trái tim quá lâu, giống như một tảng băng. Có lẽ một ngày nào đó, Lan Lan thật sự có thể làm tan chảy chị ấy, nhưng cũng rất có thể cô ấy sẽ phải hao mòn cả đời bên chị ấy.


Tiêu Nhược Yên nghe xong, thở dài một tiếng. Trên con đường này, ngoài giới tính, ngoài ánh nhìn thế tục, hai người cũng có rất nhiều rất nhiều hạnh phúc.


Cô hạnh phúc biết bao khi có thể cùng Tiểu Nhan lưỡng tình tương duyệt.


Lưỡng tình tương duyệt, thề nguyền sống chết — có lẽ là những lời hay nhất trên đời.


Mãi đến khi Lan Lan rời đi.


Nhan Chỉ Lan vẫn có chút thất thần, nàng nhìn bầu trời xa xa mà ngẩn người.



Tiểu Nhan im lặng, hàng mi dài khẽ chớp chớp, ươn ướt mang theo một mảng hơi nước.


Tiêu Nhược Yên nhìn mà đau lòng, vội ôm chặt nàng: "Sao vậy?"


Căn bệnh trong lòng Tiểu Nhan tuy đã tốt hơn rất nhiều, nhưng dưới một số k*ch th*ch, cảm xúc vẫn rất dễ mất ổn định.


Trước kia nàng dựa vào thuốc để duy trì sự khắc chế, nhưng giờ Tiêu Nhược Yên không muốn nàng phải nhẫn nhịn như thế nữa.


Cô đã trở về rồi.


Hai người là người yêu.


Có gì mà không thể nói?


Tiểu Nhan có thể tùy ý trút giận với cô, cáu kỉnh, thậm chí cãi nhau ầm ĩ.


Những gì bạn gái, phu nhân nhà người ta có thể làm, nàng đều có thể.


Nhan Chỉ Lan tựa vào Tiêu Nhược Yên, một tay cuốn lấy một lọn tóc dài của cô, sâu kín nói: "Tớ đột nhiên cảm thấy... mấy năm nay, có phải tớ quá cố chấp, làm lỡ mất hạnh phúc của chị ấy không?"


Dù trên đời này không có hai chữ "nếu như".


Nhưng Tiểu Nhan vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu như không phải vì nàng, chị gái ưu tú như vậy, không đặt toàn bộ sự chú ý lên nàng, có lẽ đã sớm có một nửa của mình rồi?


Tiêu Nhược Yên nghe vậy, hôn lên trán nàng, môi kề sát nói: "Đồ ngốc, cậu biết thế nào là mệnh trung chú định* không?"


(* Số phận đã được định trước, không thể thay đổi.)


Tiểu Nhan ngẩng đầu nhìn vào mắt Tiêu Nhược Yên. Đôi mắt của cô đẹp vô cùng, lờ mờ phủ một làn sương, như tiên tử.


Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt nàng: "Giống như tớ và cậu, chú định gặp nhau, chú định yêu nhau, còn —" Cô khẽ nhắm mắt lại, "chú định phải xa nhau mười năm."


Nửa tháng trước, cô còn oán hận tất cả, oán hận ông trời bất công.


Giờ đây, có Tiểu Nhan trong lòng, trái tim Tiêu Nhược Yên cũng dần dần được chữa lành, trở nên mềm mại ấm áp như thời niên thiếu.


"Tất cả đều là mệnh trung chú định, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn ở bên nhau."


Nhan Chỉ Lan nghiêng đầu, dường như hiểu ra rất nhiều điều.


Tiêu Nhược Yên: "Cậu không thấy sao, chị gái cô đơn bao nhiêu năm, Lan Lan cũng độc thân bấy nhiêu năm, họ cũng là một dạng mệnh trung chú định, đúng không?"


Mệnh trung chú định, họ sẽ chờ đợi nhau.


Mệnh trung chú định, sau bao nhiêu năm họ sẽ cọ sát ra tia lửa.


Thấy Nhan Chỉ Lan chìm vào suy tư, Tiêu Nhược Yên không muốn bầu không khí quá nặng nề: "Đi nào, gần đây tớ sáng tác một bản nhạc, vui vẻ lắm, cậu nghe thử đi."


Hiếm khi Tiêu Nhược Yên viết nhạc vui, Nhan Chỉ Lan hứng thú.


Mặt trời dần lặn về tây.


Ánh hoàng hôn đẹp như vậy, rải khắp ban công.


Tiêu Nhược Yên ôm đàn guitar, đứng đó rất ngầu, chỉnh dây đàn. Nhan Chỉ Lan bê một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngoan ngoãn làm khán giả, mỉm cười nhìn cô. Tiểu Tiểu vốn đang ngủ ngon lành, lại bị Tiểu Nhan lôi từ ổ mèo ra cho đủ quân số làm khán giả, nó nhắm mắt lại, vẻ mặt "đừng đụng vào tôi" đầy bực bội.


"Khụ khụ, khán giả phía dưới, bài này tên là « Dựa vào cái gì »."


Nhan Chỉ Lan nghe xong có chút kinh ngạc, cái tên này hoàn toàn không giống phong cách sáng tác trầm thấp hơi u ám trước giờ của A Yên.


Bàn tay thon dài lướt qua, Tiêu Nhược Yên kéo ra một chuỗi âm thanh vừa nóng vừa rock.


— Cậu nói cậu muốn rời đi, dựa vào cái gì, cậu nói đi là đi?


Cậu nói cậu muốn về nhà, dựa vào cái gì, mặc áo của tớ mà đòi về nhà?


Cậu nói cậu muốn suy nghĩ thêm, dựa vào cái gì, trước khi hôn tớ sao không nói là muốn suy nghĩ?


Cậu nói, cậu nói, cậu dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?


Cậu dựa vào cái gì dùng đôi môi từng hôn tớ nói ra những lời tàn nhẫn ấy?


Cậu dựa vào cái gì dùng đôi tay từng v**t v* tớ đẩy cánh cửa lạnh lẽo kia?


...



Nhan Chỉ Lan: ....................................


Giây tiếp theo, Nhan Chỉ Lan đỏ mặt đuổi theo đánh Tiêu Nhược Yên, không cẩn thận giẫm trúng đuôi Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu kêu "meo" một tiếng, toàn thân xù lông lên, bật nhảy vọt ra. Hai người chẳng thèm để ý tới nó, cứ thế cười ngây ngô đuổi nhau trên ban công.


Khoảnh khắc ấy, ánh hoàng hôn tỏa ra vẻ dịu dàng đến cực hạn. Tiêu Nhược Yên ôm chặt Nhan Chỉ Lan, nhìn nàng tức đến đỏ mặt, thì thầm bên tai: "Là mơ sao?"


Nhan Chỉ Lan nép sát vào cô, cũng muốn hỏi một câu: "Phải đó, là mơ sao?"


Tối hôm đó.


Trong nhà hai người lại có thêm một bức tranh.


Nền tranh là ánh vàng rực rỡ chói lọi, hai cô gái, một người ôm đàn, một người tóc dài bay phất phới ngồi trên ghế nhỏ, bên cạnh còn có một con mèo béo to.


Một nhà ba người, hạnh phúc biết bao.


Đã từng, hạnh phúc cách họ xa như vậy, thậm chí giống như một cây kim đâm vào ký ức, mỗi khi muốn lại gần thêm một chút là kéo người ta đau đến thấu tim.


Nhưng mặc cho bên ngoài kéo thế nào, giật thế nào cây kim ấy, dù máu me đầm đìa, dù đêm không thể yên giấc, hai người vẫn không bỏ cuộc.


May mà họ không bỏ cuộc.


May mà họ chờ đợi được hạnh phúc.


Đêm đó, Tiểu Nhan mơ một giấc mơ.


Trong mơ, Tiêu Nhược Yên vẫn đứng trong sương mù, nhìn Nhan Chỉ Lan, lặng lẽ rơi nước mắt: "Cậu sẽ hối hận."


Nhan Chỉ Lan lắc đầu. Lần này nàng rất kiên định, dù vẫn còn một chút đau lòng và không nỡ, nhưng không đủ để giữ nàng lại.


Thấy nàng sắp quay đi, Tiêu Nhược Yên đuổi theo một bước, hét lên: "Cậu nghĩ bây giờ ở bên nhau là xong sao? Kẻ thù lớn nhất của tình yêu không phải là cản trở bên ngoài, mà là cơm áo gạo tiền của hiện thực!!! Cứ chờ mà xem!!!"


Tiếng hét chói tai hòa cùng tiếng chuông điện thoại. Nhan Chỉ Lan giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra. Tiêu Nhược Yên cũng bật dậy theo: "Sao vậy?"


Tiểu Nhan lắc đầu, liếc nhìn điện thoại — 3 giờ sáng. Là cuộc gọi của chị gái.


Tim nàng đập mạnh, vội vàng nghe máy. Đầu dây bên kia, giọng nói của Nhan Chỉ Y đầy lo lắng, kèm theo tiếng giày cao gót gõ dồn dập xuống sàn: "Tiểu Nhan, ba đột nhiên ngất xỉu, đã được đưa vào bệnh viện rồi."


Nhan Chỉ Lan lập tức ngồi bật dậy: "Cái gì? Hôm qua chẳng phải vẫn ổn sao?"


...


Nàng vội vàng đứng lên, tiện tay choàng đại một chiếc áo khoác. Tiêu Nhược Yên vừa rồi cũng nghe thấy giọng nói của chị gái, lập tức bật dậy theo, trấn an Tiểu Nhan: "Không sao đâu, không sao đâu, đừng vội. Người già đến tuổi rồi thì sức khỏe đều không tốt. Tớ đi cùng cậu tới bệnh viện."


Nhan Chỉ Lan cắn chặt môi, dừng lại một chút rồi gật đầu.


Trên đường đi.


Nhan Chỉ Lan vẫn đang nói chuyện điện thoại với chị gái.


Chị gái vừa trao đổi xong với bác sĩ: "Là bác sĩ Sam khám bệnh. Ông ấy nói gần đây ba có thể chịu k*ch th*ch khá lớn, thêm việc trước đó huyết áp cao, có dấu hiệu nhồi máu não nhẹ. Người đã được cấp cứu rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, đang trong trạng thái hôn mê."


Đầu dây bên kia đều là tình hình chị trao đổi bằng tiếng Anh với bác sĩ.


Nhan Chỉ Lan khựng lại: "Sao lại là bác sĩ Sam?"


Bác sĩ Sam bình thường vẫn theo bên cạnh Nhan Phong, là bác sĩ riêng của ông. Nhưng ông ấy giỏi về Ngoại khoa, không chuyên về Tim mạch hay Thần kinh.


"Thư ký Diêm nói ba nhất định yêu cầu bác sĩ Sam đến khám, chỉ tin mỗi ông ấy."


Tiểu Nhan im lặng một chút. Dù không nên nghĩ như vậy, nàng vẫn nói: "Chị, chị gửi phim chụp của ba qua cho em xem."


Nhan Chỉ Y sững người, tay cầm điện thoại siết chặt: "Em... em nói là —"


"Cứ gửi qua trước đi, để em xem chút."


...


Điện thoại cúp máy.


Nhan Chỉ Lan rất nhanh nhận được phim CT não. Nàng gọi cho bạn bè trong giới y học, Tiêu Nhược Yên cũng gọi cho Cao Vũ.


Hai bên đều xem qua, đúng là có nhồi máu não nhẹ.


Trong lòng Tiểu Nhan có chút rối loạn. Đến nơi, Nhan Chỉ Y đã cầm ô đứng đợi.



Nhan Chỉ Lan không nói nhiều với chị gái. Ba người cùng nhau đứng ngoài phòng bệnh.


Bác sĩ Sam nhìn thấy Nhan Chỉ Lan, sờ sờ mũi, cười chào hỏi: "Hi."


Nhan Chỉ Lan nhìn vào mắt ông ta: "Nói tiếng Trung."


Sam: ...


Ông ta có ấn tượng rất sâu với nhị tiểu thư này.


Sam gật đầu, nhìn nàng: "Tôi nghe đại tiểu thư nói qua tình hình trước đó của lão gia. Nhị tiểu thư, không phải tôi nói cô, cô thật sự rất không nên."


Hai tay ông ta xoa cồn sát khuẩn, bệnh án đặt ngay bên cạnh.


Tiểu Nhan cầm lên xem rất nghiêm túc, lại liếc vào trong phòng bệnh, nhìn Nhan Phong nằm trên giường, mũi còn cắm ống, giọng nói lạnh lùng: "Ông là bác sĩ, không phải thầy dạy đạo đức, còn chưa đến lượt ông dạy dỗ tôi."


Sam: ...


"Ngoài CT não, tôi còn muốn xem tất cả các phiếu xét nghiệm máu và kiểm tra khác."


Tốc độ nói của Nhan Chỉ Lan rất nhanh. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Sam.


Sam cau mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Nhị tiểu thư, cô không tin tôi sao? Với một bác sĩ, đó là sự sỉ nhục."


Câu nói này khá nặng.


Nhan Chỉ Y nhìn Tiểu Nhan, kéo nhẹ vạt áo em gái. Tiêu Nhược Yên cũng lau mồ hôi.


Nhan Chỉ Lan nhìn thẳng vào mắt Sam, gật đầu: "Đúng, tôi không tin ông."


Nàng quay sang chị gái: "Chị gọi bác sĩ Sophia tới đi. Em muốn sắp xếp lại toàn bộ kiểm tra cho ba."


Cái gì?


Sam tức giận gào lên, vung tay hất bệnh án sang một bên: "Ông ấy bây giờ thế này rồi, còn chịu nổi dằn vặt sao?"


Cách đó không xa, thư ký Diêm đang bận xử lý thủ tục, đẩy gọng kính đi tới: "Có chuyện gì vậy?"


Nhan Chỉ Y cũng khoanh tay nhìn Sam. Ông ta bình thường khá ôn hòa, sao hôm nay lại kích động như vậy?


Nhan Chỉ Lan không nói gì, chỉ nhìn Sam bằng ánh mắt sâu và trầm. Một lát sau, nàng lại nhìn sang thư ký Diêm.


Thư ký Diêm vẻ mặt lạnh lùng. Ông theo Nhan Phong nửa đời người, trong nhà này rất có tiếng nói: "Hai vị tiểu thư, xin hãy tôn trọng quyết định của Tổng giám đốc Nhan. Ông ấy đã nói, bao gồm cả hai cô con gái, ông chỉ tin tưởng bác sĩ Sam."


Lời này nghe cứ như hai chị em họ đang mưu tài hại mệnh vậy.


Thư ký Diêm tiếp tục: "Tổng giám đốc Nhan từng lập một bản di chúc, hai cô có muốn xem không?"


Trước khi trung thành với nhà họ Nhan, ông đã thấy quá nhiều cảnh tượng như thế này, người già vừa bệnh là nhắc đến di chúc. Càng là hào môn, càng coi trọng di chúc, thậm chí vì thế mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán.


Ông rất mong chờ xem hai chị em sẽ "tranh đấu" thế nào vì bản di chúc ấy.


Xung quanh có vài bệnh nhân, bác sĩ và y tá đi ngang qua, đều quay đầu nhìn.


Nhan Chỉ Lan nghĩ một chút: "Di chúc? Cái quái gì vậy? Tôi không muốn xem. Chị, chị thì sao?"


Nhan Chỉ Y: "Tôi cũng không muốn xem."


Sam: ......


Thư ký Diêm: ............


Tiểu Nhan: "Vậy thì tốt. Chị, chúng ta vào trong xem."


Nhan Chỉ Y gật đầu. Ánh mắt sắc bén của cô ấy quét qua Sam một lượt, trong lòng đã có đánh giá.


Tiêu Nhược Yên theo sát một bước, sợ Tiểu Nhan quá buồn mà kích động. Nhan Chỉ Lan vỗ vỗ cánh tay cô, trấn an: "Yên tâm."


Nàng nhìn Nhan Phong nằm trong phòng, ngay trước mặt Sam và thư ký Diêm, nói: "Có câu nói rất hay, người tốt sống không lâu, kẻ xấu sống ngàn năm. Ba tôi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."


Tất cả mọi người: ..................


-----


Lời tác giả:


Tới rồi đây, tới rồi đây, hơi muộn một chút, có ai đợi không? Hôn một cái nha, một chương rất dài đó.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 46: Nếu như
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...