Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 113: Ngoại truyện 11


Sau khi trưởng thành, Tần Thi Mộng thật sự trở thành một tổng tài bá đạo chính hiệu.


Ngay khi tốt nghiệp đại học, cô đã thuận lợi tiếp quản Ức Dương, còn hai mẹ cuối cùng cũng có thể buông bỏ mọi ràng buộc, nắm tay nhau sống cuộc đời mà mình mong muốn.


Khi Tần Hải Dao và Nguyễn Y Hàm rời đi, họ không dặn dò con gái quá nhiều, chỉ nói với cô một câu.


— Phải sống thật vui vẻ.


Kiếp này, họ đã trải qua quá nhiều đau khổ và dằn vặt, nỗ lực như vậy, cuối cùng cũng đợi được ngày con gái trưởng thành.


Họ không đặt quá nhiều kỳ vọng lên con gái, chỉ mong cô được bình an, hạnh phúc.


Thậm chí Giám đốc Nguyễn còn đặc biệt xoa đầu con gái nói: "Công ty có kiếm tiền hay không, có lời hay không cũng được, chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc là đủ."


Dù sao, tiền của họ cũng đã đủ để con gái cả đời không lo nghĩ, hà cớ gì phải để cô lãng phí tuổi xuân vào công việc.


Đúng là ngang ngược ngông cuồng.


Nhưng đó chính là gia huấn.


Sau khi hai mẹ rời đi.


Tần Thi Mộng liền hoàn toàn thả lỏng, sống cuộc sống hưởng thụ của riêng mình. Cô thuê quản lý chuyên nghiệp lo liệu công việc trên dưới công ty, còn bản thân ngày nào cũng rong chơi chỗ này chỗ kia.


Có lẽ vì từ nhỏ đã bị quá nhiều người chú ý, nên khi lớn lên cô lại thích đến những nơi không ai biết mình để "quẩy".


Hôm nay ở quán bar này, cô có thể là một thiếu nữ cao lãnh, thuần khiết.


Ngày mai, ở một quán bar khác, cô có thể trở thành đóa hồng đỏ kiêu ngạo trong bóng tối, chờ người đến hái.


Ngày kia, ở một thành phố khác, cô có thể là ca sĩ rock đường phố, tay kẹp điếu thuốc, gân cổ gào thét.


Chỉ là bất kể thân phận nào, bên cạnh cô luôn có đủ loại đào hoa vây quanh.


Lần này cũng vậy, cô đã là ca sĩ lang thang rồi, đang vừa hút thuốc vừa hát, bên cạnh có một phú bà khoác áo lông chồn nheo mắt nhìn cô, ánh mắt tràn đầy d*c v*ng.


Tần Thi Mộng nhướng mày với cô ta, liếc mắt đưa tình một cái.


Cô cảm thấy dì này đúng là vô cùng trẻ trung tràn đầy sức sống, tuổi tác cũng đủ làm mẹ cô rồi, vậy mà vẫn để ý đến một "mỹ thiếu nữ" như cô.


Một khúc hát kết thúc.


Khi Tần Thi Mộng đang thu dọn đồ chuẩn bị rời đi, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng lại bên cạnh cô, bàn tay thon dài của phú bà vươn ra: "Lên xe."


Tần Thi Mộng: ...


Cô tuy có hơi hoa tâm, nhưng cũng không phải không có nguyên tắc.


Phú bà nhìn cô, cong môi cười, ánh mắt tràn đầy quyến rũ: "Sao thế, sợ tôi ăn thịt em à?"



Tần Thi Mộng cười.


Nụ cười ấy khiến trăm hoa như nở rộ.


Sau khi trưởng thành, Tần Thi Mộng đã không còn là đứa trẻ bị Nhục Ti túm tóc khóc đến sụt sịt mũi đầy nước như trước kia nữa. Một gương mặt yêu cơ khuynh quốc, cô thường dùng lời này để hình dung bản thân khi nói chuyện với Lan Yên và Nhục Ti.


"Ôi, tôi thật sự quá đẹp, mỗi sáng soi gương đều cảm thấy mình sắp bị người trong gương làm cho nghẹt thở vì đẹp."


Nhận được hai cái liếc trắng mắt của chị em nhà họ Nhan, cô hài lòng sờ mặt mình tiếp tục ngắm.


Giám đốc Tần nhỏ rất có nguyên tắc đã theo phú bà đến một hội quán vô cùng cao cấp.


Phú bà đối với cô đúng là vung tiền như rác, trước mặt không chỉ có thiếu nữ mặc cổ trang gảy đàn, mà còn phô trương mở hẳn một chai Lafite năm 82.


Ban đầu, phú bà đưa Tần Thi Mộng đến, còn tưởng cô giống mấy sinh viên nghèo bình thường, muốn cho cô mở mang tầm mắt, dùng tiền bạc để "ban ơn". Cô ta rất thích công phá những sinh viên trông thuần khiết như vậy, thích nhìn họ trên giường vừa nhẫn nhịn vừa giữ vẻ đoan trang.


Phú bà đích thân rót rượu cho Tần Thi Mộng. Cô nhận lấy, cười nhìn cô ta: "Chị à, tôi uống rượu của chị rồi, nhưng tôi sẽ không lên giường với chị đâu."


Phú bà: ...


Tần Thi Mộng nhướng mày, hai tay chống cằm, quyến rũ nhìn cô ta.


"Tán tỉnh thì được, mấy chuyện khác thì không. Tôi là một tiểu thuần khiết, sớm đã có người trong lòng rồi."


Có người trong lòng?


Phú bà cười khinh thường.


Cô ta ngả người ra sau, ánh mắt dài sâu rơi lên người Tần Thi Mộng, mang theo chút khinh miệt: "Thế à? Gọi cô ấy tới đây đi, chúng ta có thể cùng nhau."


Cùng nhau?


Trong đầu Tần Thi Mộng chiếu qua không ít màn ảnh nhỏ bị che mã, cô gửi một tin nhắn đi, vui vẻ đáp: "Được thôi."


Phú bà cười lạnh: "Cô ấy biết chỗ không?"


Biết không?


Tần Thi Mộng ung dung bắt đầu uống rượu ăn đồ ăn. Buổi chiều cô đã gào hát cả buổi, thể lực tiêu hao không ít, cần bồi bổ chút.


Chưa tới mười mấy phút.


Phú bà đang uống đến hai má ửng hồng, ánh mắt nhìn Tần Thi Mộng ngày càng mị, chỉ nghe thấy ngoài cửa một trận xôn xao. Ngay sau đó, cùng với tiếng kinh hô của quản lý, một người phụ nữ đeo kính râm, mặc áo khoác dài, vội vàng lao vào.


Phong thái của cô ấy vừa nhìn đã biết không phải người thường. Cách ăn mặc thời thượng, gương mặt nhỏ bằng bàn tay không nhìn rõ biểu cảm. Cô ấy đi thẳng tới trước mặt Tần Thi Mộng, tức giận nói: "Cậu dám chạy tới đây quậy à!"


Phú bà chấn kinh, nhìn người phụ nữ trước mắt mà không nói nên lời.


Tần Thi Mộng tao nhã lau miệng bằng khăn giấy, mỉm cười với phú bà: "Xin lỗi nhé, đây là vợ Hà Đông của tôi."


Vợ Hà Đông?



Phú bà hóa đá.


Đây... đây chẳng phải là ảnh hậu mới nổi, nổi danh khắp phố lớn ngõ nhỏ gần đây sao? Nhan Nhược Thủy, Nhục Ti?


Nhục Ti tháo kính râm, quay đầu liếc phú bà một cái, lịch sự mỉm cười, rồi vươn tay véo mặt Tần Thi Mộng: "Mau đi với tôi!"


Đúng là tức chết mất.


Hôm nay cô ấy vừa hay đến thành phố này chạy đi tuyên truyền phim, nhận được tin nhắn của Tần Thi Mộng bảo Nhục Ti bảo bối tới xem buổi diễn của cô. Ai ngờ đâu, cô lại chạy đi tán tỉnh bà dì lớn tuổi.


Tần Thi Mộng bị xách đi như gà con.


Cô ngoái đầu nhìn phú bà đang há hốc mồm trợn mắt, giơ tay vẫy vẫy.


Nhục Ti kéo cô thẳng lên xe: "Cậu chết rồi, cậu chết chắc rồi!"


Tần Thi Mộng vừa bị nhét lên xe, đang định nói chuyện thì ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, lập tức kinh hỉ mở to mắt: "A, Lan Yên bảo bối, chị cũng tới à?"


Lan Yên khoanh tay, lạnh lùng nhìn cô.


Xét về nhan sắc, Lan Yên đã kết hợp hoàn mỹ ưu điểm của hai người mẹ, đúng kiểu người chỉ cần liếc mắt một cái là khiến người khác thốt lên "chị gái nữ thần".


Làn da trắng như sứ, đôi mắt đen sâu thẳm ánh sáng, đôi môi đỏ mang đường cong kiêu ngạo lạnh lùng.


"Em giỏi thật đấy, Tần Thi Mộng. Nghe nói lần này em còn câu dẫn một bà dì à?"


Nhục Ti nhướng mày: "Chứ còn gì nữa? Nhìn cách ăn mặc của cậu ta kìa, chắc chắn lại lừa người ta nói mình là sinh viên nghèo sa sút rồi."


Tài xế phía trước đã quen cảnh này, khóe môi cong lên, không nhịn được cười trộm.


Tần Thi Mộng quen tay, giơ tay một trái một phải khoác lên vai Nhục Ti và Lan Yên: "Ôi, hai bảo bối lớn nhỏ của tôi, đúng là mưa đúng lúc, cứu tôi khỏi biển lửa nước sôi. Tôi phải cảm ơn thế nào đây, lấy thân báo đáp nhé?"


Nhục Ti nghe xong bật cười: "Chỉ với cái thân hình nhỏ xíu đó của cậu, hai người bọn tôi cậu chịu nổi không?"


Lan Yên nghiêm túc đánh giá Tần Thi Mộng một lượt: "Chị cảm thấy không ổn lắm."


Tần Thi Mộng: ............


Mẹ kiếp!!!


Sự khinh thường này cô chịu không nổi.


Cũng không nhìn xem hai người mẹ của cô là cấp bậc lsp gì, con gái của họ sao có thể kém được?


Suốt quãng đường.


Ba người không ngừng đấu võ mồm, như nói tướng thanh vậy, thẳng tới khách sạn nơi Nhục Ti ở.


Vừa tới dưới lầu, ba người đã thấy ở góc khách sạn có hai người phụ nữ trung niên, khá là lãng mạn, đang diễn một màn "áp tường".


Một người chống tay lên tường, nâng cằm người kia, người còn lại đấm nhẹ vào ngực đối phương nói gì đó.



Tần Thi Mộng tấm tắc lấy làm lạ: "Nhìn xem, mấy dì bây giờ đúng là sành điệu thật."


Nhục Ti bĩu môi: "Thế đạo suy đồi, ngày nào cũng k*ch th*ch đám độc thân như chúng ta."


Lan Yên nheo mắt: "Này, hai đứa không thấy quen mắt à?"


...


Mười phút sau.


Tiểu Nhan và Tiêu Nhược Yên với đôi môi hơi sưng đỏ bị xách lên lầu.


Ba người mặt đen như đá nhìn họ.


Tiểu Nhan cúi đầu, hờn dỗi liếc Tiêu Nhược Yên một cái, đã bảo là đừng làm loạn rồi.


Tiêu Nhược Yên mỉm cười, cô sớm quen xử lý mấy tình huống khó xử thế này: "Không phải sắp Tết rồi sao? Chúng ta đến thăm mấy đứa."


Tần Thi Mộng cười: "Thăm thì thăm, dì à, sao các dì lại hôn nhau vậy?"


Nhục Ti giơ ngón giữa: "Tết nhất mà cũng không cho người ta vui, mấy dì già như vậy rồi còn tiết hormone à? Còn sung hơn người trẻ."


Lan Yên che mặt: "Mặt của con bị mất hết rồi."


Đội ngũ lên án còn mở rộng, một lúc sau, Lan Lan và Nhan Chỉ Y cũng tới. Hai người khá đứng đắn, mang theo ít món ăn tự làm cho đám nhỏ, tiện thể cùng trách móc Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan.


"Hai đứa chú ý chút đi, đừng lúc nào cũng khoe khoang trước mặt tụi nhỏ."


"Còn nhỏ gì nữa?" Nhan Chỉ Lan trợn mắt, "Em bé khổng lồ à? Đứa nào cũng đều sắp ba mươi rồi."


Nhắc tới chuyện này, Tiêu Nhược Yên có chút buồn bã: "Cậu nói xem, tại sao ba đứa nhỏ tới giờ vẫn độc thân?"


Lan Lan cũng nghĩ không ra: "Đúng vậy, hai hai tự do kết hợp cũng được mà."


Nhan Chỉ Y sờ cằm nghĩ một lúc: "Nhục Ti và Lan Yên thì còn hiểu được, nhưng Mộng Mộng là có chuyện gì vậy? Từ nhỏ đã đào hoa, đến giờ cũng chưa thấy thật sự quen ai, không phải có bệnh kín gì chứ?"


...


Tần Thi Mộng đang ngủ mơ mơ màng màng thì bị đánh thức.


Cô khó chịu mở mắt ra, liền nhìn thấy bốn bà già vây quanh mình, lén lút lật tay cô xem.


Tần Thi Mộng còn hơi ngơ ngác: "Các dì làm gì vậy? Sờ tay con làm gì?"


Bốn người vừa thấy cô tỉnh, liền chột dạ đứng thẳng dậy.


"Không có gì, không có gì."


Nhục Ti vừa cắn hạt dưa vừa cười: "Họ muốn xem cậu có phải là bất lực không."


Lan Yên cong môi: "Chỉ nhìn tay thì được gì, có khi là bình hoa trông thì đẹp mà không dùng được."



Tần Thi Mộng: ............


Tuổi tác cũng lớn thế rồi.


Trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, Giám đốc Tần nhỏ dày dạn phong trần, vào dịp Tết vui vẻ thế này, lại co mình trong góc tường khách sạn, khóc lóc gọi điện cho hai mẹ.


"Mấy dì... mấy dì đều bắt nạt con, nói con vô năng, khi nào các mẹ về làm chủ cho con đây?"


Nguyễn Y Hàm ôm Tiểu Hải, hôn lên trán cô ấy: "Sắp rồi, sắp rồi, về nhà ăn Tết cùng con."


Tần Hải Dao nhận điện thoại, dịu dàng an ủi con gái: "Lời người ngoài có đáng gì đâu. Được rồi, được rồi, đều là người thân nhất của con, nói chơi thôi mà, con sợ gì chứ?"


Tần Thi Mộng ấm ức: "Con đây gọi là đi qua vạn hoa mà không dính một cánh lá."


Tiểu Hải nghe xong không nhịn được "phụt" cười, quay sang nhìn Nguyễn Y Hàm: "Con gái của em biết làm thơ kìa."


Nguyễn Y Hàm cũng cười: "Đừng cười, chị xem hiện tại xã hội phức tạp như vậy, có mấy người giống con gái mình, nhiều năm yêu thầm không thành, vẫn giữ thân như ngọc?"


Tiểu Hải nín cười đến đỏ mặt: "Đúng là không dễ dàng, thật chẳng giống con gái chúng ta chút nào, nhẫn nhịn ghê."


Nguyễn Y Hàm: "Nghe nói gan lớn thì ăn no, gan nhỏ thì chết đói, cứ để nó một mình như vậy đi."


...


Tần Thi Mộng nghe tiếng nói trong điện thoại mà phát điên: "Hai mẹ... có ai làm mẹ như hai người không hả??? Hai người rốt cuộc đang nói cái gì thế???"


Đúng lúc này, ở phía sau, Nhục Ti, Lan Yên cùng bốn người lớn đều xúm lại. Gần như đồng thời, vào khoảnh khắc pháo hoa nở rộ, cùng hai người trong điện thoại, họ hét vào tai Tần Thi Mộng: "Chúc mừng năm mới!!!"


Diệp Sáp


Ngày 10 tháng 2 năm 2021 – Toàn văn hoàn.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Không nỡ chia tay.


Chúc mọi người năm mới vui vẻ ~ Năm mới nhất định phải thật hạnh phúc nhé.


Diệp Tử chắp tay chúc Tết trước.


-----


Tâm sự Editor:


Vậy là đã kịp chạy deadline trước Tết, Tết này không thiếu truyện đọc ^^


Cùng đi qua bao vui buồn cùng Nhan Chỉ Lan và Tiêu Nhược Yên. Chúc cho tất cả chúng ta, dù có chuyện gì xảy ra, sau tất cả, sẽ cùng nhau nghênh đón hạnh phúc.


Chúc mọi người năm mới vui vẻ ~


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 113: Ngoại truyện 11
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...